“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 1108: “Mau tự sát đi!”
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Bùm...Lời này vừa nói ra, giống như một tảng đá lớn ném xuống hồ nước tạo nên một trận sóng to gió lớn.Sắc mặt của hơn mười võ giả lúc này kinh ngạc sợ hãi.“Sao có thể như vậy được?”“Đúng vậy, không phải là chết ở trong rừng Thận Mộng này thì sẽ tỉnh mộng thôi sao, Đỗ Triết đại nhân sao có thể chết được!”“Không đúng không đúng!”Đột nhiên một võ giả thấp giọng quát: “Chúng ta đều là tự sát chết nên không bị sao cả, chỉ có duy nhất Đỗ Triết đại nhân là... bị Tần Ninh giết chết!”Lời này vừa nói ra, cả đám người lập tức rơi vào im lặng.Người thanh niên cười lên một cái đậm chất tao nhã lịch sự lại có thể... giết chết người ở trong rừng Thận Mộng!Chuyện này sao có thể chứ!Chỗ này chính là rừng Thận Mộng do lão nhân Thiên Thận để lại đấy!Vào lúc vô số võ giả của Đại Nhật Thần Giáo đều tỏ ra sợ hãi thì trên đỉnh núi Thiết Phong, một mình Tần Ninh đối đầu với đám người của ba gia tộc lớn.Nhìn hơn mười người trước mặt, nét mặt của Tần Ninh lạnh nhạt.“Nhìn thấy các ngươi là hậu nhân của Tam Hoàng Thất Vương, ta vốn không thuận mắt nhưng vào bên trong Thiên Thận Cung để gặp ông bạn già, tâm trạng của ta tốt nên ta không muốn so đo với các ngươi, thế nhưng các ngươi lại cứ hết lần này đến lần khác tự mình dâng đến tận cửa để ta giết”.“Tần công tử!”Viêm Khô lúc này chắp tay nói: “Ngài đã có được sen Cửu Chuyển Thiên Tiên rồi thì bây giờ có thể để chúng tôi đi được không?”“Chuyện lúc trước là do chúng tôi không đúng, chúng tôi xin tạ tội với ngài!”“Tạ tội?”Trần Ninh cười nhạo nói: “Ba lão tổ của nhà các ngươi nên có di ngôn nếu như hoàng thất của Bắc Minh xuống dốc thì người của Tam Hoàng Thất Vương cần phải giúp đỡ!”“Nhưng vạn năm trôi qua, ta thấy ba gia tộc của các ngươi sống rất tốt, ngược lại thì hoàng thất càng ngày càng xuống dốc...”Ba người Viêm Khô, Khánh Trạch Thiên và Lệ Sinh Phong nhìn Tần Ninh.Tên này vậy mà lại biết rõ ràng mối quan hệ của bọn họ với hoàng thất Bắc Minh!Chuyện này thật sự không thể tin nổi.Đó dù sao cũng là chuyện của vài vạn năm trước, hắn sao lại có thể nắm rõ như lòng bàn tay vậy?“Hoàng thất Bắc Minh đắm mình trong truỵ lạc, ba nhà chúng ta đã từng âm thầm ra tay tương trợ thế nhưng Minh gia bọn họ chính là bức tường bùn nhão không thể chống đỡ được!”“Vậy sao?”Tần Ninh cười nhạo nói: “Dùng mấy lời này đi lừa trẻ con còn được, chứ đòi gạt ta mà nghe được sao?”
Bùm...
Lời này vừa nói ra, giống như một tảng đá lớn ném xuống hồ nước tạo nên một trận sóng to gió lớn.
Sắc mặt của hơn mười võ giả lúc này kinh ngạc sợ hãi.
“Sao có thể như vậy được?”
“Đúng vậy, không phải là chết ở trong rừng Thận Mộng này thì sẽ tỉnh mộng thôi sao, Đỗ Triết đại nhân sao có thể chết được!”
“Không đúng không đúng!”
Đột nhiên một võ giả thấp giọng quát: “Chúng ta đều là tự sát chết nên không bị sao cả, chỉ có duy nhất Đỗ Triết đại nhân là... bị Tần Ninh giết chết!”
Lời này vừa nói ra, cả đám người lập tức rơi vào im lặng.
Người thanh niên cười lên một cái đậm chất tao nhã lịch sự lại có thể... giết chết người ở trong rừng Thận Mộng!
Chuyện này sao có thể chứ!
Chỗ này chính là rừng Thận Mộng do lão nhân Thiên Thận để lại đấy!
Vào lúc vô số võ giả của Đại Nhật Thần Giáo đều tỏ ra sợ hãi thì trên đỉnh núi Thiết Phong, một mình Tần Ninh đối đầu với đám người của ba gia tộc lớn.
Nhìn hơn mười người trước mặt, nét mặt của Tần Ninh lạnh nhạt.
“Nhìn thấy các ngươi là hậu nhân của Tam Hoàng Thất Vương, ta vốn không thuận mắt nhưng vào bên trong Thiên Thận Cung để gặp ông bạn già, tâm trạng của ta tốt nên ta không muốn so đo với các ngươi, thế nhưng các ngươi lại cứ hết lần này đến lần khác tự mình dâng đến tận cửa để ta giết”.
“Tần công tử!”
Viêm Khô lúc này chắp tay nói: “Ngài đã có được sen Cửu Chuyển Thiên Tiên rồi thì bây giờ có thể để chúng tôi đi được không?”
“Chuyện lúc trước là do chúng tôi không đúng, chúng tôi xin tạ tội với ngài!”
“Tạ tội?”
Trần Ninh cười nhạo nói: “Ba lão tổ của nhà các ngươi nên có di ngôn nếu như hoàng thất của Bắc Minh xuống dốc thì người của Tam Hoàng Thất Vương cần phải giúp đỡ!”
“Nhưng vạn năm trôi qua, ta thấy ba gia tộc của các ngươi sống rất tốt, ngược lại thì hoàng thất càng ngày càng xuống dốc...”
Ba người Viêm Khô, Khánh Trạch Thiên và Lệ Sinh Phong nhìn Tần Ninh.
Tên này vậy mà lại biết rõ ràng mối quan hệ của bọn họ với hoàng thất Bắc Minh!
Chuyện này thật sự không thể tin nổi.
Đó dù sao cũng là chuyện của vài vạn năm trước, hắn sao lại có thể nắm rõ như lòng bàn tay vậy?
“Hoàng thất Bắc Minh đắm mình trong truỵ lạc, ba nhà chúng ta đã từng âm thầm ra tay tương trợ thế nhưng Minh gia bọn họ chính là bức tường bùn nhão không thể chống đỡ được!”
“Vậy sao?”
Tần Ninh cười nhạo nói: “Dùng mấy lời này đi lừa trẻ con còn được, chứ đòi gạt ta mà nghe được sao?”
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Bùm...Lời này vừa nói ra, giống như một tảng đá lớn ném xuống hồ nước tạo nên một trận sóng to gió lớn.Sắc mặt của hơn mười võ giả lúc này kinh ngạc sợ hãi.“Sao có thể như vậy được?”“Đúng vậy, không phải là chết ở trong rừng Thận Mộng này thì sẽ tỉnh mộng thôi sao, Đỗ Triết đại nhân sao có thể chết được!”“Không đúng không đúng!”Đột nhiên một võ giả thấp giọng quát: “Chúng ta đều là tự sát chết nên không bị sao cả, chỉ có duy nhất Đỗ Triết đại nhân là... bị Tần Ninh giết chết!”Lời này vừa nói ra, cả đám người lập tức rơi vào im lặng.Người thanh niên cười lên một cái đậm chất tao nhã lịch sự lại có thể... giết chết người ở trong rừng Thận Mộng!Chuyện này sao có thể chứ!Chỗ này chính là rừng Thận Mộng do lão nhân Thiên Thận để lại đấy!Vào lúc vô số võ giả của Đại Nhật Thần Giáo đều tỏ ra sợ hãi thì trên đỉnh núi Thiết Phong, một mình Tần Ninh đối đầu với đám người của ba gia tộc lớn.Nhìn hơn mười người trước mặt, nét mặt của Tần Ninh lạnh nhạt.“Nhìn thấy các ngươi là hậu nhân của Tam Hoàng Thất Vương, ta vốn không thuận mắt nhưng vào bên trong Thiên Thận Cung để gặp ông bạn già, tâm trạng của ta tốt nên ta không muốn so đo với các ngươi, thế nhưng các ngươi lại cứ hết lần này đến lần khác tự mình dâng đến tận cửa để ta giết”.“Tần công tử!”Viêm Khô lúc này chắp tay nói: “Ngài đã có được sen Cửu Chuyển Thiên Tiên rồi thì bây giờ có thể để chúng tôi đi được không?”“Chuyện lúc trước là do chúng tôi không đúng, chúng tôi xin tạ tội với ngài!”“Tạ tội?”Trần Ninh cười nhạo nói: “Ba lão tổ của nhà các ngươi nên có di ngôn nếu như hoàng thất của Bắc Minh xuống dốc thì người của Tam Hoàng Thất Vương cần phải giúp đỡ!”“Nhưng vạn năm trôi qua, ta thấy ba gia tộc của các ngươi sống rất tốt, ngược lại thì hoàng thất càng ngày càng xuống dốc...”Ba người Viêm Khô, Khánh Trạch Thiên và Lệ Sinh Phong nhìn Tần Ninh.Tên này vậy mà lại biết rõ ràng mối quan hệ của bọn họ với hoàng thất Bắc Minh!Chuyện này thật sự không thể tin nổi.Đó dù sao cũng là chuyện của vài vạn năm trước, hắn sao lại có thể nắm rõ như lòng bàn tay vậy?“Hoàng thất Bắc Minh đắm mình trong truỵ lạc, ba nhà chúng ta đã từng âm thầm ra tay tương trợ thế nhưng Minh gia bọn họ chính là bức tường bùn nhão không thể chống đỡ được!”“Vậy sao?”Tần Ninh cười nhạo nói: “Dùng mấy lời này đi lừa trẻ con còn được, chứ đòi gạt ta mà nghe được sao?”