“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 9593: "Hai người các ngươi bị ngốc hả?"
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Không tới thời gian một chén trà, Tần Ninh đã chém chết mấy con Tử Văn Thanh Linh Mãng, tiên khí trong cơ thể cuồn cuộn lan ra, dần dần bình phục lại.Bóng người hắn lui về sau, nhìn về phía ba người, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Nhớ đấy, ta chính là cung chủ Nguyên Hoàng cung - Tần Ninh!"Nghe nói như vậy, ba người vô cùng ngạc nhiên.Nhớ ư?Đã sớm nhớ rồi! Những lời này Tần Ninh đã nói bao nhiêu lần rồi?Đây là muốn khắc ở trong đầu bọn họ sao?Vào giờ phút này, Tần Ninh thu hồi đao kiếm, lại dẫn ba người một đi về phía trước.Khoảng thời gian này thật sự là quá mệt lả.Không có phu nhân ở bên cạnh, đệ tử cũng không ở, chuyện gì cũng đến tay mình.Quá mệt mỏi! Cuộc sống trong tưởng tượng của Tần Ninh là, phu nhân và các đệ tử trở thành nhân vật cường đại, mà hắn chỉ cần ở bên cạnh nói chuyện, mỗi ngày tu luyện cho bản thân mình, rất nhiều chuyện đều có người trợ giúp chuẩn bị xong.Phải tự làm nhiều chuyện thế này quá mệt mỏi.Lúc bước qua thi thể mấy con Tử Văn Thanh Linh Mãng, Tần Ninh lại đột nhiên dừng bước chân lại."Không đúng".Tần Ninh cau mày lại, nhìn về phía sau lưng, vừa rồi khu vực kia bởi vì bị giao chiến ảnh hưởng đến, cho nên dưới đất toàn là hài cốt, mặt đất cũng bị xới tung.Mà huyết dịch của mấy con Tử Văn Thanh Linh Mãng kia chảy xuống đất bùn, rất nhanh đã biến mất không thấy, một chút mùi máu tanh cũng biến mất."Đào mặt đất ra".Tần Ninh mở miệng nói.Bốn bóng người lần lượt đứng tại chỗ, không nhúc nhích, tình cảnh có chút lúng túng.Tần Ninh đen mặt lại nói: "Ta bảo ba người các ngươi đào ra".Lần này, Giao Tử Huyên bị Tần Ninh khống chế, thân thể không tự chủ được đi ra, bắt đầu đào xới.Nhưng mà hai người Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ vẫn không nhúc nhích."Hai người các ngươi bị ngốc hả?"Tần Ninh nhìn hai người, sai bảo: "Đi đào!""Tần Ninh cung chủ, ngươi...", "Ngươi cái gì mà ngươi?"Tần Ninh nói thẳng: "Hòn đảo này tuyệt đối có liên quan đến nhân vật không tầm thường, bây giờ hai người các ngươi coi như là tù binh của ta, nghe ta ra lệnh không phải là rất bình thường sao?"Nói đến chỗ này, Tần Ninh âm u cười nói: "Nếu hai vị không muốn, vậy... ta cũng không ngại để hai vị trở thành dinh dưỡng cho đám cổ thụ nơi đây!"Thấy Tần Ninh nói trở mặt liền trở mặt, tuy hai người không cam lòng, nhưng lại không có cách nào.
Không tới thời gian một chén trà, Tần Ninh đã chém chết mấy con Tử Văn Thanh Linh Mãng, tiên khí trong cơ thể cuồn cuộn lan ra, dần dần bình phục lại.
Bóng người hắn lui về sau, nhìn về phía ba người, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Nhớ đấy, ta chính là cung chủ Nguyên Hoàng cung - Tần Ninh!"
Nghe nói như vậy, ba người vô cùng ngạc nhiên.
Nhớ ư?
Đã sớm nhớ rồi! Những lời này Tần Ninh đã nói bao nhiêu lần rồi?
Đây là muốn khắc ở trong đầu bọn họ sao?
Vào giờ phút này, Tần Ninh thu hồi đao kiếm, lại dẫn ba người một đi về phía trước.
Khoảng thời gian này thật sự là quá mệt lả.
Không có phu nhân ở bên cạnh, đệ tử cũng không ở, chuyện gì cũng đến tay mình.
Quá mệt mỏi! Cuộc sống trong tưởng tượng của Tần Ninh là, phu nhân và các đệ tử trở thành nhân vật cường đại, mà hắn chỉ cần ở bên cạnh nói chuyện, mỗi ngày tu luyện cho bản thân mình, rất nhiều chuyện đều có người trợ giúp chuẩn bị xong.
Phải tự làm nhiều chuyện thế này quá mệt mỏi.
Lúc bước qua thi thể mấy con Tử Văn Thanh Linh Mãng, Tần Ninh lại đột nhiên dừng bước chân lại.
"Không đúng".
Tần Ninh cau mày lại, nhìn về phía sau lưng, vừa rồi khu vực kia bởi vì bị giao chiến ảnh hưởng đến, cho nên dưới đất toàn là hài cốt, mặt đất cũng bị xới tung.
Mà huyết dịch của mấy con Tử Văn Thanh Linh Mãng kia chảy xuống đất bùn, rất nhanh đã biến mất không thấy, một chút mùi máu tanh cũng biến mất.
"Đào mặt đất ra".
Tần Ninh mở miệng nói.
Bốn bóng người lần lượt đứng tại chỗ, không nhúc nhích, tình cảnh có chút lúng túng.
Tần Ninh đen mặt lại nói: "Ta bảo ba người các ngươi đào ra".
Lần này, Giao Tử Huyên bị Tần Ninh khống chế, thân thể không tự chủ được đi ra, bắt đầu đào xới.
Nhưng mà hai người Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ vẫn không nhúc nhích.
"Hai người các ngươi bị ngốc hả?"
Tần Ninh nhìn hai người, sai bảo: "Đi đào!"
"Tần Ninh cung chủ, ngươi...", "Ngươi cái gì mà ngươi?"
Tần Ninh nói thẳng: "Hòn đảo này tuyệt đối có liên quan đến nhân vật không tầm thường, bây giờ hai người các ngươi coi như là tù binh của ta, nghe ta ra lệnh không phải là rất bình thường sao?"
Nói đến chỗ này, Tần Ninh âm u cười nói: "Nếu hai vị không muốn, vậy... ta cũng không ngại để hai vị trở thành dinh dưỡng cho đám cổ thụ nơi đây!"
Thấy Tần Ninh nói trở mặt liền trở mặt, tuy hai người không cam lòng, nhưng lại không có cách nào.
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Không tới thời gian một chén trà, Tần Ninh đã chém chết mấy con Tử Văn Thanh Linh Mãng, tiên khí trong cơ thể cuồn cuộn lan ra, dần dần bình phục lại.Bóng người hắn lui về sau, nhìn về phía ba người, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Nhớ đấy, ta chính là cung chủ Nguyên Hoàng cung - Tần Ninh!"Nghe nói như vậy, ba người vô cùng ngạc nhiên.Nhớ ư?Đã sớm nhớ rồi! Những lời này Tần Ninh đã nói bao nhiêu lần rồi?Đây là muốn khắc ở trong đầu bọn họ sao?Vào giờ phút này, Tần Ninh thu hồi đao kiếm, lại dẫn ba người một đi về phía trước.Khoảng thời gian này thật sự là quá mệt lả.Không có phu nhân ở bên cạnh, đệ tử cũng không ở, chuyện gì cũng đến tay mình.Quá mệt mỏi! Cuộc sống trong tưởng tượng của Tần Ninh là, phu nhân và các đệ tử trở thành nhân vật cường đại, mà hắn chỉ cần ở bên cạnh nói chuyện, mỗi ngày tu luyện cho bản thân mình, rất nhiều chuyện đều có người trợ giúp chuẩn bị xong.Phải tự làm nhiều chuyện thế này quá mệt mỏi.Lúc bước qua thi thể mấy con Tử Văn Thanh Linh Mãng, Tần Ninh lại đột nhiên dừng bước chân lại."Không đúng".Tần Ninh cau mày lại, nhìn về phía sau lưng, vừa rồi khu vực kia bởi vì bị giao chiến ảnh hưởng đến, cho nên dưới đất toàn là hài cốt, mặt đất cũng bị xới tung.Mà huyết dịch của mấy con Tử Văn Thanh Linh Mãng kia chảy xuống đất bùn, rất nhanh đã biến mất không thấy, một chút mùi máu tanh cũng biến mất."Đào mặt đất ra".Tần Ninh mở miệng nói.Bốn bóng người lần lượt đứng tại chỗ, không nhúc nhích, tình cảnh có chút lúng túng.Tần Ninh đen mặt lại nói: "Ta bảo ba người các ngươi đào ra".Lần này, Giao Tử Huyên bị Tần Ninh khống chế, thân thể không tự chủ được đi ra, bắt đầu đào xới.Nhưng mà hai người Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ vẫn không nhúc nhích."Hai người các ngươi bị ngốc hả?"Tần Ninh nhìn hai người, sai bảo: "Đi đào!""Tần Ninh cung chủ, ngươi...", "Ngươi cái gì mà ngươi?"Tần Ninh nói thẳng: "Hòn đảo này tuyệt đối có liên quan đến nhân vật không tầm thường, bây giờ hai người các ngươi coi như là tù binh của ta, nghe ta ra lệnh không phải là rất bình thường sao?"Nói đến chỗ này, Tần Ninh âm u cười nói: "Nếu hai vị không muốn, vậy... ta cũng không ngại để hai vị trở thành dinh dưỡng cho đám cổ thụ nơi đây!"Thấy Tần Ninh nói trở mặt liền trở mặt, tuy hai người không cam lòng, nhưng lại không có cách nào.