“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 9620: Quá rung động.
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Những gì mà Tần Ninh gặp phải không phải là điều mà bọn họ có thể tưởng tượng.Nguy hiểm đó cũng là thứ mà cho dù bọn họ có đánh nhau vỡ đầu cũng không có khả năng tưởng tượng ra.Không nói cho bọn họ đúng là vì bọn họ.Giờ phút này, Bạch Nguyên Thuần nhìn về phía Tần Ninh, đột nhiên tiến lên một bước...Bạch Nguyên Thuần đưa hai tay nhéo mặt Tần Ninh, lại xoa đầu hắn, không khỏi thoải mái cười to nói: "Rất tốt, rất tốt, đúng là cảnh giới Ngọc Tiên"."Tuy không đẹp trai oai phong bằng năm đó, nhưng mà... Rất văn nhã, rất có khí chất, không sai không sai...", nghe nói như thế, Tần Ninh không khỏi ngẩn người."Bây giờ… cũng rất đẹp trai mà...", "Ha ha ha ha...", Bạch Nguyên Thuần cười ha ha nói: "Đẹp trai, rất đẹp trai, rất đẹp trai...", sư huynh đệ hai người thoải mái trò chuyện trong phòng.Từ những năm qua đến hôm nay.Tần Ninh cũng không nói về những gì mình trải qua đời thứ chín, mà chỉ nói về chuyện của Hồn Vũ Thiên Tôn đời thứ chín năm đó, nói về Thần Môn, nói về Cố Vân Kiếm… "Cố Vân Kiếm đứa bé kia...", Bạch Nguyên Thuần thở dài nói: "Chúng ta ở vùng biển Thái Ất, nhận được tin tức rất chậm trễ"."Thần Môn hủy diệt cả trăm năm, chúng ta mới biết được".Tiên giới quá lớn.Mười hai đại tiên vực, mỗi một tiên vực đều rất lớn, Thái Thượng tiên vực rộng lớn thế nào chứ?Bọn họ ở trong vùng biển Thái Ất, thời gian nhận được tin tức là rất lâu."Đứa bé Cố Vân Kiếm kia, năm đó lần đầu tiên nhìn thấy hắn ta, chỉ cảm thấy thằng nhóc này đúng thật là kỳ tài cái thế"."Siêu cấp tiên môn Thần Môn xưng bá một vực thế mà lại bị hủy diệt...", Bạch Nguyên Thuần nhìn về phía Tần Ninh, không khỏi hỏi: "Sư đệ, kiếp trước đệ tinh thông hồn thuật, ta nhớ Hồn Vũ Thiên Tôn sáng tạo ra tiên thư vô thượng “Hồn Thư”, đệ nói xem... đệ tử kia kế thừa y bát của đệ, có phải cũng không chết, mà cũng chuyển thế giống như đệ hay không?"Bạch Nguyên Thuần có ấn tượng cực kỳ sâu sắc với Cố Vân Kiếm.Năm đó, lúc Hồn Vô Ngân ở trong Thái Ất tiên tông, Thái Ất tiên tông gặp tai hoạ ngập đầu, chính là Cố Vân Kiếm đã dẫn người đến.Trận chiến kia... đối với Thái Ất tiên tông mà nói, đại quân Huyền Tiên, siêu cấp cường giả Cửu Thiên Huyền Tiên không thể ngăn cản lại bị người của Thần Môn giết như chó.Quá rung động.Nhất là Cố Vân Kiếm... thời điểm đó Cố Vân Kiếm rất đẹp trai, rất có khí chất, nói một cách nghiêm túc, Bạch Nguyên Thuần cảm thấy Cố Vân Kiếm giống sư phụ của sư đệ hơn.Lúc ấy Cố Vân Kiếm che chở Hồn Vô Ngân giống như là sư phụ che chở đệ tử của mình vậy.Về sau mới biết được, hóa ra Cố Vân Kiếm là đệ tử của Hồn Vô Ngân.Mà lại là đệ tử thân truyền duy nhất.Tần Ninh chậm rãi nói: "Có khả năng không chết, cũng có thể là đã chết rồi, ai biết được...", đối với điều này, đúng là Tần Ninh không biết.Chỉ là bây giờ, hắn cũng chỉ là cảnh giới Ngọc Tiên Nhập Ngọc trung kỳ thôi, lần này đến Thái Thượng tiên vực cũng chỉ là ngoài ý muốn.
Những gì mà Tần Ninh gặp phải không phải là điều mà bọn họ có thể tưởng tượng.
Nguy hiểm đó cũng là thứ mà cho dù bọn họ có đánh nhau vỡ đầu cũng không có khả năng tưởng tượng ra.
Không nói cho bọn họ đúng là vì bọn họ.
Giờ phút này, Bạch Nguyên Thuần nhìn về phía Tần Ninh, đột nhiên tiến lên một bước...
Bạch Nguyên Thuần đưa hai tay nhéo mặt Tần Ninh, lại xoa đầu hắn, không khỏi thoải mái cười to nói: "Rất tốt, rất tốt, đúng là cảnh giới Ngọc Tiên".
"Tuy không đẹp trai oai phong bằng năm đó, nhưng mà... Rất văn nhã, rất có khí chất, không sai không sai...", nghe nói như thế, Tần Ninh không khỏi ngẩn người.
"Bây giờ… cũng rất đẹp trai mà...", "Ha ha ha ha...", Bạch Nguyên Thuần cười ha ha nói: "Đẹp trai, rất đẹp trai, rất đẹp trai...", sư huynh đệ hai người thoải mái trò chuyện trong phòng.
Từ những năm qua đến hôm nay.
Tần Ninh cũng không nói về những gì mình trải qua đời thứ chín, mà chỉ nói về chuyện của Hồn Vũ Thiên Tôn đời thứ chín năm đó, nói về Thần Môn, nói về Cố Vân Kiếm… "Cố Vân Kiếm đứa bé kia...", Bạch Nguyên Thuần thở dài nói: "Chúng ta ở vùng biển Thái Ất, nhận được tin tức rất chậm trễ".
"Thần Môn hủy diệt cả trăm năm, chúng ta mới biết được".
Tiên giới quá lớn.
Mười hai đại tiên vực, mỗi một tiên vực đều rất lớn, Thái Thượng tiên vực rộng lớn thế nào chứ?
Bọn họ ở trong vùng biển Thái Ất, thời gian nhận được tin tức là rất lâu.
"Đứa bé Cố Vân Kiếm kia, năm đó lần đầu tiên nhìn thấy hắn ta, chỉ cảm thấy thằng nhóc này đúng thật là kỳ tài cái thế".
"Siêu cấp tiên môn Thần Môn xưng bá một vực thế mà lại bị hủy diệt...", Bạch Nguyên Thuần nhìn về phía Tần Ninh, không khỏi hỏi: "Sư đệ, kiếp trước đệ tinh thông hồn thuật, ta nhớ Hồn Vũ Thiên Tôn sáng tạo ra tiên thư vô thượng “Hồn Thư”, đệ nói xem... đệ tử kia kế thừa y bát của đệ, có phải cũng không chết, mà cũng chuyển thế giống như đệ hay không?"
Bạch Nguyên Thuần có ấn tượng cực kỳ sâu sắc với Cố Vân Kiếm.
Năm đó, lúc Hồn Vô Ngân ở trong Thái Ất tiên tông, Thái Ất tiên tông gặp tai hoạ ngập đầu, chính là Cố Vân Kiếm đã dẫn người đến.
Trận chiến kia... đối với Thái Ất tiên tông mà nói, đại quân Huyền Tiên, siêu cấp cường giả Cửu Thiên Huyền Tiên không thể ngăn cản lại bị người của Thần Môn giết như chó.
Quá rung động.
Nhất là Cố Vân Kiếm... thời điểm đó Cố Vân Kiếm rất đẹp trai, rất có khí chất, nói một cách nghiêm túc, Bạch Nguyên Thuần cảm thấy Cố Vân Kiếm giống sư phụ của sư đệ hơn.
Lúc ấy Cố Vân Kiếm che chở Hồn Vô Ngân giống như là sư phụ che chở đệ tử của mình vậy.
Về sau mới biết được, hóa ra Cố Vân Kiếm là đệ tử của Hồn Vô Ngân.
Mà lại là đệ tử thân truyền duy nhất.
Tần Ninh chậm rãi nói: "Có khả năng không chết, cũng có thể là đã chết rồi, ai biết được...", đối với điều này, đúng là Tần Ninh không biết.
Chỉ là bây giờ, hắn cũng chỉ là cảnh giới Ngọc Tiên Nhập Ngọc trung kỳ thôi, lần này đến Thái Thượng tiên vực cũng chỉ là ngoài ý muốn.
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Những gì mà Tần Ninh gặp phải không phải là điều mà bọn họ có thể tưởng tượng.Nguy hiểm đó cũng là thứ mà cho dù bọn họ có đánh nhau vỡ đầu cũng không có khả năng tưởng tượng ra.Không nói cho bọn họ đúng là vì bọn họ.Giờ phút này, Bạch Nguyên Thuần nhìn về phía Tần Ninh, đột nhiên tiến lên một bước...Bạch Nguyên Thuần đưa hai tay nhéo mặt Tần Ninh, lại xoa đầu hắn, không khỏi thoải mái cười to nói: "Rất tốt, rất tốt, đúng là cảnh giới Ngọc Tiên"."Tuy không đẹp trai oai phong bằng năm đó, nhưng mà... Rất văn nhã, rất có khí chất, không sai không sai...", nghe nói như thế, Tần Ninh không khỏi ngẩn người."Bây giờ… cũng rất đẹp trai mà...", "Ha ha ha ha...", Bạch Nguyên Thuần cười ha ha nói: "Đẹp trai, rất đẹp trai, rất đẹp trai...", sư huynh đệ hai người thoải mái trò chuyện trong phòng.Từ những năm qua đến hôm nay.Tần Ninh cũng không nói về những gì mình trải qua đời thứ chín, mà chỉ nói về chuyện của Hồn Vũ Thiên Tôn đời thứ chín năm đó, nói về Thần Môn, nói về Cố Vân Kiếm… "Cố Vân Kiếm đứa bé kia...", Bạch Nguyên Thuần thở dài nói: "Chúng ta ở vùng biển Thái Ất, nhận được tin tức rất chậm trễ"."Thần Môn hủy diệt cả trăm năm, chúng ta mới biết được".Tiên giới quá lớn.Mười hai đại tiên vực, mỗi một tiên vực đều rất lớn, Thái Thượng tiên vực rộng lớn thế nào chứ?Bọn họ ở trong vùng biển Thái Ất, thời gian nhận được tin tức là rất lâu."Đứa bé Cố Vân Kiếm kia, năm đó lần đầu tiên nhìn thấy hắn ta, chỉ cảm thấy thằng nhóc này đúng thật là kỳ tài cái thế"."Siêu cấp tiên môn Thần Môn xưng bá một vực thế mà lại bị hủy diệt...", Bạch Nguyên Thuần nhìn về phía Tần Ninh, không khỏi hỏi: "Sư đệ, kiếp trước đệ tinh thông hồn thuật, ta nhớ Hồn Vũ Thiên Tôn sáng tạo ra tiên thư vô thượng “Hồn Thư”, đệ nói xem... đệ tử kia kế thừa y bát của đệ, có phải cũng không chết, mà cũng chuyển thế giống như đệ hay không?"Bạch Nguyên Thuần có ấn tượng cực kỳ sâu sắc với Cố Vân Kiếm.Năm đó, lúc Hồn Vô Ngân ở trong Thái Ất tiên tông, Thái Ất tiên tông gặp tai hoạ ngập đầu, chính là Cố Vân Kiếm đã dẫn người đến.Trận chiến kia... đối với Thái Ất tiên tông mà nói, đại quân Huyền Tiên, siêu cấp cường giả Cửu Thiên Huyền Tiên không thể ngăn cản lại bị người của Thần Môn giết như chó.Quá rung động.Nhất là Cố Vân Kiếm... thời điểm đó Cố Vân Kiếm rất đẹp trai, rất có khí chất, nói một cách nghiêm túc, Bạch Nguyên Thuần cảm thấy Cố Vân Kiếm giống sư phụ của sư đệ hơn.Lúc ấy Cố Vân Kiếm che chở Hồn Vô Ngân giống như là sư phụ che chở đệ tử của mình vậy.Về sau mới biết được, hóa ra Cố Vân Kiếm là đệ tử của Hồn Vô Ngân.Mà lại là đệ tử thân truyền duy nhất.Tần Ninh chậm rãi nói: "Có khả năng không chết, cũng có thể là đã chết rồi, ai biết được...", đối với điều này, đúng là Tần Ninh không biết.Chỉ là bây giờ, hắn cũng chỉ là cảnh giới Ngọc Tiên Nhập Ngọc trung kỳ thôi, lần này đến Thái Thượng tiên vực cũng chỉ là ngoài ý muốn.