“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 9627: "Nguyên Thuần trở về rồi".
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Trước kia những chuyện ở trong Thái Ất tiên tông, tông chủ Lạc Hàm Mai, phó tông chủ Bạch Nguyên Thuần, đại trưởng lão Văn Thiên Thụy, nhị trưởng lão Bạch Nguyên Thủy, bốn vị này là cấp bậc cao nhất, đều cùng nhau thương lượng.Nhưng lần này... Ngay cả hai người bọn họ cũng không có tư cách biết ư?Mà sau khi đám đệ tử trưởng lão rời đi nhìn thấy đại trưởng lão và nhị trưởng lão cũng bị đuổi ra thì càng trợn mắt há hốc mồm.Đảo mắt, trên đường đi trong núi chỉ còn lại ba người Lạc Hàm Mai, Bạch Nguyên Thuần và Tần Ninh."Đi theo ta".Lạc Hàm Mai mở miệng, dẫn hai người đi về phía sâu trong Thái Ất tiên tông.Sau khi đi một lát, ba bóng người đã xuất hiện bên ngoài một sơn cốc."Sư phụ!"Lạc Hàm Mai đứng ngoài sơn cốc, cung kính mở miệng.Rất nhanh, phong ấn ở cửa sơn cốc biến mất, ba người tiến vào bên trong sơn cốc.Khung cảnh trong cốc vô cùng thanh mát, bình yên, không có bất kỳ khí thế gì của tiên gia thánh địa.Mà ở trong sơn cốc, bên một hồ nước có một ông lão áo trắng tóc trắng đang cầm cần câu, bình chân như vại ngồi."Sư phụ...", Lạc Hàm Mai tiến lên, cung kính nói: "Nguyên Thuần trở về rồi".Vừa dứt lời, không có ai trả lời.Lạc Hàm Mai lại nói: "Sư phụ?"Tiếng ngáy nhỏ nhẹ vang lên.Ba người ở đây đều khẽ giật mình.Ngủ quên rồi?"Chuyện này...", Lạc Hàm Mai bất đắc dĩ, đi ra phía trước, cầm lấy một cục đá ném vào trong hồ.Một tiếng tõm vang lên."Cá… cá mắc câu rồi...", ông lão bên hồ bỗng nhiên bừng tỉnh, vội vàng thu cần.Nhưng trên lưỡi câu lại trống rỗng.Lão giả xoay người lại nhìn ba người Lạc Hàm Mai, Bạch Nguyên Thuần, Tần Ninh, không khỏi nói: "Không cắn câu...", "Cha!"Bạch Nguyên Thuần tiến lên phía trước nói: "Vị này chính là Tần Ninh Tần cung chủ mà con nói với người".Tần Ninh tiến lên nhìn ông lão áo trắng tóc trắng trước mắt, không khỏi cười nói: "Lão già, già đi rất nhiều rồi!"Hắn vừa dứt lời.Bạch Vân Vũ mặc áo trắng, mái đầu bạc trắng lại ngẩn ngơ.
Trước kia những chuyện ở trong Thái Ất tiên tông, tông chủ Lạc Hàm Mai, phó tông chủ Bạch Nguyên Thuần, đại trưởng lão Văn Thiên Thụy, nhị trưởng lão Bạch Nguyên Thủy, bốn vị này là cấp bậc cao nhất, đều cùng nhau thương lượng.
Nhưng lần này... Ngay cả hai người bọn họ cũng không có tư cách biết ư?
Mà sau khi đám đệ tử trưởng lão rời đi nhìn thấy đại trưởng lão và nhị trưởng lão cũng bị đuổi ra thì càng trợn mắt há hốc mồm.
Đảo mắt, trên đường đi trong núi chỉ còn lại ba người Lạc Hàm Mai, Bạch Nguyên Thuần và Tần Ninh.
"Đi theo ta".
Lạc Hàm Mai mở miệng, dẫn hai người đi về phía sâu trong Thái Ất tiên tông.
Sau khi đi một lát, ba bóng người đã xuất hiện bên ngoài một sơn cốc.
"Sư phụ!"
Lạc Hàm Mai đứng ngoài sơn cốc, cung kính mở miệng.
Rất nhanh, phong ấn ở cửa sơn cốc biến mất, ba người tiến vào bên trong sơn cốc.
Khung cảnh trong cốc vô cùng thanh mát, bình yên, không có bất kỳ khí thế gì của tiên gia thánh địa.
Mà ở trong sơn cốc, bên một hồ nước có một ông lão áo trắng tóc trắng đang cầm cần câu, bình chân như vại ngồi.
"Sư phụ...", Lạc Hàm Mai tiến lên, cung kính nói: "Nguyên Thuần trở về rồi".
Vừa dứt lời, không có ai trả lời.
Lạc Hàm Mai lại nói: "Sư phụ?"
Tiếng ngáy nhỏ nhẹ vang lên.
Ba người ở đây đều khẽ giật mình.
Ngủ quên rồi?
"Chuyện này...", Lạc Hàm Mai bất đắc dĩ, đi ra phía trước, cầm lấy một cục đá ném vào trong hồ.
Một tiếng tõm vang lên.
"Cá… cá mắc câu rồi...", ông lão bên hồ bỗng nhiên bừng tỉnh, vội vàng thu cần.
Nhưng trên lưỡi câu lại trống rỗng.
Lão giả xoay người lại nhìn ba người Lạc Hàm Mai, Bạch Nguyên Thuần, Tần Ninh, không khỏi nói: "Không cắn câu...", "Cha!"
Bạch Nguyên Thuần tiến lên phía trước nói: "Vị này chính là Tần Ninh Tần cung chủ mà con nói với người".
Tần Ninh tiến lên nhìn ông lão áo trắng tóc trắng trước mắt, không khỏi cười nói: "Lão già, già đi rất nhiều rồi!"
Hắn vừa dứt lời.
Bạch Vân Vũ mặc áo trắng, mái đầu bạc trắng lại ngẩn ngơ.
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Trước kia những chuyện ở trong Thái Ất tiên tông, tông chủ Lạc Hàm Mai, phó tông chủ Bạch Nguyên Thuần, đại trưởng lão Văn Thiên Thụy, nhị trưởng lão Bạch Nguyên Thủy, bốn vị này là cấp bậc cao nhất, đều cùng nhau thương lượng.Nhưng lần này... Ngay cả hai người bọn họ cũng không có tư cách biết ư?Mà sau khi đám đệ tử trưởng lão rời đi nhìn thấy đại trưởng lão và nhị trưởng lão cũng bị đuổi ra thì càng trợn mắt há hốc mồm.Đảo mắt, trên đường đi trong núi chỉ còn lại ba người Lạc Hàm Mai, Bạch Nguyên Thuần và Tần Ninh."Đi theo ta".Lạc Hàm Mai mở miệng, dẫn hai người đi về phía sâu trong Thái Ất tiên tông.Sau khi đi một lát, ba bóng người đã xuất hiện bên ngoài một sơn cốc."Sư phụ!"Lạc Hàm Mai đứng ngoài sơn cốc, cung kính mở miệng.Rất nhanh, phong ấn ở cửa sơn cốc biến mất, ba người tiến vào bên trong sơn cốc.Khung cảnh trong cốc vô cùng thanh mát, bình yên, không có bất kỳ khí thế gì của tiên gia thánh địa.Mà ở trong sơn cốc, bên một hồ nước có một ông lão áo trắng tóc trắng đang cầm cần câu, bình chân như vại ngồi."Sư phụ...", Lạc Hàm Mai tiến lên, cung kính nói: "Nguyên Thuần trở về rồi".Vừa dứt lời, không có ai trả lời.Lạc Hàm Mai lại nói: "Sư phụ?"Tiếng ngáy nhỏ nhẹ vang lên.Ba người ở đây đều khẽ giật mình.Ngủ quên rồi?"Chuyện này...", Lạc Hàm Mai bất đắc dĩ, đi ra phía trước, cầm lấy một cục đá ném vào trong hồ.Một tiếng tõm vang lên."Cá… cá mắc câu rồi...", ông lão bên hồ bỗng nhiên bừng tỉnh, vội vàng thu cần.Nhưng trên lưỡi câu lại trống rỗng.Lão giả xoay người lại nhìn ba người Lạc Hàm Mai, Bạch Nguyên Thuần, Tần Ninh, không khỏi nói: "Không cắn câu...", "Cha!"Bạch Nguyên Thuần tiến lên phía trước nói: "Vị này chính là Tần Ninh Tần cung chủ mà con nói với người".Tần Ninh tiến lên nhìn ông lão áo trắng tóc trắng trước mắt, không khỏi cười nói: "Lão già, già đi rất nhiều rồi!"Hắn vừa dứt lời.Bạch Vân Vũ mặc áo trắng, mái đầu bạc trắng lại ngẩn ngơ.