“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 10002: Ngói đỏ, gạch đen!
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Dường như vào một phút giây nào đó, trong phạm vi trăm dặm ở nơi này, tất cả mọi thứ đã bị rút cạn sức sống.Trong quá trình cây cỏ héo rũ, tiếng nổ kinh thiên động địa đột nhiên vang lên không ngừng.Vào lúc này, mặt đất sụp đổ.Từng cột sáng đen như mực từ mặt đất dâng lên, bắn thẳng vào bầu trời...Đương lúc từng cột sáng tối tăm bay lên trời, tất cả mọi người đều hoảng hốt, đổ dồn mọi sự chú ý vào đó.Mỗi một cột sáng đen đều to tướng, y hệt đùi của một con Huyền Vũ đen tuyền.Những cột sáng đen lập lòe càng lâu, tốc độ mặt đất nứt toác càng nhanh.Điều đó khiến cho ba người Vân Sương Nhi, Dương Thanh Vân và Lý Nhàn Ngư phải thi triển màn chắn ánh sáng để che chở tất cả mọi người.Sự biến động ấy kéo dài tròn một khắc đồng hồ.Một khắc sau.Mặt đất đã vỡ nát toàn bộ, chẳng còn sót lại gì.Dõi mắt nhìn khắp nơi, chỉ thấy mỗi chốn điêu tàn đổ nát, nhưng giữa đống đất đá, sỏi vụn chồng chất kia lại có những tia sáng phát ra.Giờ phút này, các cột sáng màu đen đã tan biến.Chỉ còn lại những kẽ nứt lan rộng khắp mặt đất, các vết nứt tỏa ánh sáng màu đen lấp lánh."Đi xuống xem sao".Người xung quanh nhanh chóng đáp xuống đất.Bất cứ Thanh Vân Vệ nào cũng lập tức đề cao cảnh giác.Tần Ninh đứng trên một tảng đá lớn nhìn những kẽ nứt trên mặt đất."Là gạch đen..."Tần Ninh ngạc nhiên thốt: "Giống gạch đen được chế tạo từ Hắc Viêm Thạch quá!""Sư phụ, bên này hình như là mái nhà..."Lý Nhàn Ngư thốt lên.Mọi người bèn bay về phía đó, ai nấy cũng nhìn thấy những miếng ngói đỏ lộ ra dưới các kẽ nứt trên mặt đất.Ngói đỏ, gạch đen!"Đã tìm ra lối đi rồi, đi xuống xem sao, chắc hẳn nơi này là một khu di tích cổ rồi".Tiên Giới đã tồn tại từ rất lâu, không lạ gì khi một khu di tích cổ xuất hiện tại một nơi bất kỳ.Tự cổ chí kim đã kéo dài bao nhiêu vạn năm, cát bụi đã nhấn chìm bao nhiêu nhân vật có máu mặt?Mọi người ngay lập tức chia nhau ra tìm.
Dường như vào một phút giây nào đó, trong phạm vi trăm dặm ở nơi này, tất cả mọi thứ đã bị rút cạn sức sống.
Trong quá trình cây cỏ héo rũ, tiếng nổ kinh thiên động địa đột nhiên vang lên không ngừng.
Vào lúc này, mặt đất sụp đổ.
Từng cột sáng đen như mực từ mặt đất dâng lên, bắn thẳng vào bầu trời...
Đương lúc từng cột sáng tối tăm bay lên trời, tất cả mọi người đều hoảng hốt, đổ dồn mọi sự chú ý vào đó.
Mỗi một cột sáng đen đều to tướng, y hệt đùi của một con Huyền Vũ đen tuyền.
Những cột sáng đen lập lòe càng lâu, tốc độ mặt đất nứt toác càng nhanh.
Điều đó khiến cho ba người Vân Sương Nhi, Dương Thanh Vân và Lý Nhàn Ngư phải thi triển màn chắn ánh sáng để che chở tất cả mọi người.
Sự biến động ấy kéo dài tròn một khắc đồng hồ.
Một khắc sau.
Mặt đất đã vỡ nát toàn bộ, chẳng còn sót lại gì.
Dõi mắt nhìn khắp nơi, chỉ thấy mỗi chốn điêu tàn đổ nát, nhưng giữa đống đất đá, sỏi vụn chồng chất kia lại có những tia sáng phát ra.
Giờ phút này, các cột sáng màu đen đã tan biến.
Chỉ còn lại những kẽ nứt lan rộng khắp mặt đất, các vết nứt tỏa ánh sáng màu đen lấp lánh.
"Đi xuống xem sao".
Người xung quanh nhanh chóng đáp xuống đất.
Bất cứ Thanh Vân Vệ nào cũng lập tức đề cao cảnh giác.
Tần Ninh đứng trên một tảng đá lớn nhìn những kẽ nứt trên mặt đất.
"Là gạch đen..."
Tần Ninh ngạc nhiên thốt: "Giống gạch đen được chế tạo từ Hắc Viêm Thạch quá!"
"Sư phụ, bên này hình như là mái nhà..."
Lý Nhàn Ngư thốt lên.
Mọi người bèn bay về phía đó, ai nấy cũng nhìn thấy những miếng ngói đỏ lộ ra dưới các kẽ nứt trên mặt đất.
Ngói đỏ, gạch đen!
"Đã tìm ra lối đi rồi, đi xuống xem sao, chắc hẳn nơi này là một khu di tích cổ rồi".
Tiên Giới đã tồn tại từ rất lâu, không lạ gì khi một khu di tích cổ xuất hiện tại một nơi bất kỳ.
Tự cổ chí kim đã kéo dài bao nhiêu vạn năm, cát bụi đã nhấn chìm bao nhiêu nhân vật có máu mặt?
Mọi người ngay lập tức chia nhau ra tìm.
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Dường như vào một phút giây nào đó, trong phạm vi trăm dặm ở nơi này, tất cả mọi thứ đã bị rút cạn sức sống.Trong quá trình cây cỏ héo rũ, tiếng nổ kinh thiên động địa đột nhiên vang lên không ngừng.Vào lúc này, mặt đất sụp đổ.Từng cột sáng đen như mực từ mặt đất dâng lên, bắn thẳng vào bầu trời...Đương lúc từng cột sáng tối tăm bay lên trời, tất cả mọi người đều hoảng hốt, đổ dồn mọi sự chú ý vào đó.Mỗi một cột sáng đen đều to tướng, y hệt đùi của một con Huyền Vũ đen tuyền.Những cột sáng đen lập lòe càng lâu, tốc độ mặt đất nứt toác càng nhanh.Điều đó khiến cho ba người Vân Sương Nhi, Dương Thanh Vân và Lý Nhàn Ngư phải thi triển màn chắn ánh sáng để che chở tất cả mọi người.Sự biến động ấy kéo dài tròn một khắc đồng hồ.Một khắc sau.Mặt đất đã vỡ nát toàn bộ, chẳng còn sót lại gì.Dõi mắt nhìn khắp nơi, chỉ thấy mỗi chốn điêu tàn đổ nát, nhưng giữa đống đất đá, sỏi vụn chồng chất kia lại có những tia sáng phát ra.Giờ phút này, các cột sáng màu đen đã tan biến.Chỉ còn lại những kẽ nứt lan rộng khắp mặt đất, các vết nứt tỏa ánh sáng màu đen lấp lánh."Đi xuống xem sao".Người xung quanh nhanh chóng đáp xuống đất.Bất cứ Thanh Vân Vệ nào cũng lập tức đề cao cảnh giác.Tần Ninh đứng trên một tảng đá lớn nhìn những kẽ nứt trên mặt đất."Là gạch đen..."Tần Ninh ngạc nhiên thốt: "Giống gạch đen được chế tạo từ Hắc Viêm Thạch quá!""Sư phụ, bên này hình như là mái nhà..."Lý Nhàn Ngư thốt lên.Mọi người bèn bay về phía đó, ai nấy cũng nhìn thấy những miếng ngói đỏ lộ ra dưới các kẽ nứt trên mặt đất.Ngói đỏ, gạch đen!"Đã tìm ra lối đi rồi, đi xuống xem sao, chắc hẳn nơi này là một khu di tích cổ rồi".Tiên Giới đã tồn tại từ rất lâu, không lạ gì khi một khu di tích cổ xuất hiện tại một nơi bất kỳ.Tự cổ chí kim đã kéo dài bao nhiêu vạn năm, cát bụi đã nhấn chìm bao nhiêu nhân vật có máu mặt?Mọi người ngay lập tức chia nhau ra tìm.