“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 10207: “Ý hay đó!”
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Tần Ninh bảo: “Đi theo ta, ta chữa trị cho các ngươi”.Nghe vậy, Thạch Quang Diệp bèn đáp: “Vết thương của tại hạ không đáng lo, phiền công tử chữa trị cho các sư đệ sư muội của tại hạ trước”.Tần Ninh liếc mắt nhìn Thạch Quang Diệp nói: “Vết thương của ngươi không đáng lo hả?Bọn họ không chết nhưng chưa tới ngày mai, ngươi đã chết rồi!”Thạch Quang Diệu sửng sốt.Tần Ninh nói thêm: “Ngươi là y sư hay ta là y sư?Theo ta!”Dứt lời, Tần Ninh dẫn đám người Thạch Quang Diệu đến một chỗ trong sơn chốc, chọn vài gian nhà tranh rồi bắt đầu chữa trị cho Thạch Quang Diệu.Giờ thì hay lắm.Thái Thanh tiên tông có Lam Nhược Vân và Lý Uyển Thanh.Ngọc Thanh tiên cung có nhóm người Vân Học Lâm.Thượng Thanh Lâu bây giờ thì có mấy người Thạch Quang Diệu... đệ tử của tam đại bá chủ đều tụ tập về đây hết.Sơn cốc này nghiễm nhiên bị Tần Ninh coi thành dược quán.Đến trước gian nhà tranh, Tần Ninh nói với Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ: “Nói cho con chó ngu kia lại dẫn người về thì ta sẽ không chữa mà cũng không có đan dược ăn đâu”.Dịch Tinh Thần gật đầu.Bạch Hạo Vũ cười thầm rồi đi ngay.Mấy ngày nay, hắn ta chọc chó rất vui vẻ.Chẳng qua hắn ta đã bị Đại Hoàng cắn vài phát nên hơi lo chẳng biết bình có biến thành một con chó đần độn hay không. Trong gian nhà tranh.Thạch Quang Diệu nằm trên giường, Tần Ninh vén quần áo hắn ta lên, thấy rõ lỗ máu tươi to rõ trên bụng.“Nay ngươi cảm thấy không sao nhưng đến mai ngươi sẽ đi đời nhà ma đấy!”Tần Ninh không nói gì bắt tay vào việc chữa trị.Lại một ngày một đêm trôi qua.Trong sơn cốc, Tần Ninh đi ra khỏi gian nhà tranh lần thứ hai.Vừa bước ra ngoài, Tần Ninh suy sụp mất rồi... trong sơn cốc rộng lớn ấy chỉ có khoảng tầm mấy trăm người, bọn họ đều bị nhốt, trông rất ủ rũ.Cảnh Hỏa tộc.Hàn Mị tộc.Con chó vàng ngồi trên một tảng đá lớn như một chú chó chăn cừu, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm mấy trăm người kia.Ánh mắt nó nhìn chúng như không phải đang nhìn người mà là nhìn những viên tiên đan sáng rực.Tần Ninh đã bất lực đến nơi.Ôi cái tên vô nhân tính này! Đại Hoàng thấy Tần Ninh bước ra bèn hứng phấn nói: “Lão Tần, lão Tần, Dị tộc, đều là Dị tộc hết đó, chẳng phải ngươi hận Dị tộc nhất sao...”, không! Đó không phải Dị tộc! Đó là Tịnh Ma Tiên Đan mà con chó nhà ngươi thích nhất! Tần Ninh hờ hững hỏi: “Sao lần này ngươi không cứu người nữa?”“Gâu gâu gâu! Không thể nào!”
Tần Ninh bảo: “Đi theo ta, ta chữa trị cho các ngươi”.
Nghe vậy, Thạch Quang Diệp bèn đáp: “Vết thương của tại hạ không đáng lo, phiền công tử chữa trị cho các sư đệ sư muội của tại hạ trước”.
Tần Ninh liếc mắt nhìn Thạch Quang Diệp nói: “Vết thương của ngươi không đáng lo hả?
Bọn họ không chết nhưng chưa tới ngày mai, ngươi đã chết rồi!”
Thạch Quang Diệu sửng sốt.
Tần Ninh nói thêm: “Ngươi là y sư hay ta là y sư?
Theo ta!”
Dứt lời, Tần Ninh dẫn đám người Thạch Quang Diệu đến một chỗ trong sơn chốc, chọn vài gian nhà tranh rồi bắt đầu chữa trị cho Thạch Quang Diệu.
Giờ thì hay lắm.
Thái Thanh tiên tông có Lam Nhược Vân và Lý Uyển Thanh.
Ngọc Thanh tiên cung có nhóm người Vân Học Lâm.
Thượng Thanh Lâu bây giờ thì có mấy người Thạch Quang Diệu... đệ tử của tam đại bá chủ đều tụ tập về đây hết.
Sơn cốc này nghiễm nhiên bị Tần Ninh coi thành dược quán.
Đến trước gian nhà tranh, Tần Ninh nói với Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ: “Nói cho con chó ngu kia lại dẫn người về thì ta sẽ không chữa mà cũng không có đan dược ăn đâu”.
Dịch Tinh Thần gật đầu.
Bạch Hạo Vũ cười thầm rồi đi ngay.
Mấy ngày nay, hắn ta chọc chó rất vui vẻ.
Chẳng qua hắn ta đã bị Đại Hoàng cắn vài phát nên hơi lo chẳng biết bình có biến thành một con chó đần độn hay không. Trong gian nhà tranh.
Thạch Quang Diệu nằm trên giường, Tần Ninh vén quần áo hắn ta lên, thấy rõ lỗ máu tươi to rõ trên bụng.
“Nay ngươi cảm thấy không sao nhưng đến mai ngươi sẽ đi đời nhà ma đấy!”
Tần Ninh không nói gì bắt tay vào việc chữa trị.
Lại một ngày một đêm trôi qua.
Trong sơn cốc, Tần Ninh đi ra khỏi gian nhà tranh lần thứ hai.
Vừa bước ra ngoài, Tần Ninh suy sụp mất rồi... trong sơn cốc rộng lớn ấy chỉ có khoảng tầm mấy trăm người, bọn họ đều bị nhốt, trông rất ủ rũ.
Cảnh Hỏa tộc.
Hàn Mị tộc.
Con chó vàng ngồi trên một tảng đá lớn như một chú chó chăn cừu, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm mấy trăm người kia.
Ánh mắt nó nhìn chúng như không phải đang nhìn người mà là nhìn những viên tiên đan sáng rực.
Tần Ninh đã bất lực đến nơi.
Ôi cái tên vô nhân tính này! Đại Hoàng thấy Tần Ninh bước ra bèn hứng phấn nói: “Lão Tần, lão Tần, Dị tộc, đều là Dị tộc hết đó, chẳng phải ngươi hận Dị tộc nhất sao...”, không! Đó không phải Dị tộc! Đó là Tịnh Ma Tiên Đan mà con chó nhà ngươi thích nhất! Tần Ninh hờ hững hỏi: “Sao lần này ngươi không cứu người nữa?”
“Gâu gâu gâu! Không thể nào!”
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Tần Ninh bảo: “Đi theo ta, ta chữa trị cho các ngươi”.Nghe vậy, Thạch Quang Diệp bèn đáp: “Vết thương của tại hạ không đáng lo, phiền công tử chữa trị cho các sư đệ sư muội của tại hạ trước”.Tần Ninh liếc mắt nhìn Thạch Quang Diệp nói: “Vết thương của ngươi không đáng lo hả?Bọn họ không chết nhưng chưa tới ngày mai, ngươi đã chết rồi!”Thạch Quang Diệu sửng sốt.Tần Ninh nói thêm: “Ngươi là y sư hay ta là y sư?Theo ta!”Dứt lời, Tần Ninh dẫn đám người Thạch Quang Diệu đến một chỗ trong sơn chốc, chọn vài gian nhà tranh rồi bắt đầu chữa trị cho Thạch Quang Diệu.Giờ thì hay lắm.Thái Thanh tiên tông có Lam Nhược Vân và Lý Uyển Thanh.Ngọc Thanh tiên cung có nhóm người Vân Học Lâm.Thượng Thanh Lâu bây giờ thì có mấy người Thạch Quang Diệu... đệ tử của tam đại bá chủ đều tụ tập về đây hết.Sơn cốc này nghiễm nhiên bị Tần Ninh coi thành dược quán.Đến trước gian nhà tranh, Tần Ninh nói với Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ: “Nói cho con chó ngu kia lại dẫn người về thì ta sẽ không chữa mà cũng không có đan dược ăn đâu”.Dịch Tinh Thần gật đầu.Bạch Hạo Vũ cười thầm rồi đi ngay.Mấy ngày nay, hắn ta chọc chó rất vui vẻ.Chẳng qua hắn ta đã bị Đại Hoàng cắn vài phát nên hơi lo chẳng biết bình có biến thành một con chó đần độn hay không. Trong gian nhà tranh.Thạch Quang Diệu nằm trên giường, Tần Ninh vén quần áo hắn ta lên, thấy rõ lỗ máu tươi to rõ trên bụng.“Nay ngươi cảm thấy không sao nhưng đến mai ngươi sẽ đi đời nhà ma đấy!”Tần Ninh không nói gì bắt tay vào việc chữa trị.Lại một ngày một đêm trôi qua.Trong sơn cốc, Tần Ninh đi ra khỏi gian nhà tranh lần thứ hai.Vừa bước ra ngoài, Tần Ninh suy sụp mất rồi... trong sơn cốc rộng lớn ấy chỉ có khoảng tầm mấy trăm người, bọn họ đều bị nhốt, trông rất ủ rũ.Cảnh Hỏa tộc.Hàn Mị tộc.Con chó vàng ngồi trên một tảng đá lớn như một chú chó chăn cừu, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm mấy trăm người kia.Ánh mắt nó nhìn chúng như không phải đang nhìn người mà là nhìn những viên tiên đan sáng rực.Tần Ninh đã bất lực đến nơi.Ôi cái tên vô nhân tính này! Đại Hoàng thấy Tần Ninh bước ra bèn hứng phấn nói: “Lão Tần, lão Tần, Dị tộc, đều là Dị tộc hết đó, chẳng phải ngươi hận Dị tộc nhất sao...”, không! Đó không phải Dị tộc! Đó là Tịnh Ma Tiên Đan mà con chó nhà ngươi thích nhất! Tần Ninh hờ hững hỏi: “Sao lần này ngươi không cứu người nữa?”“Gâu gâu gâu! Không thể nào!”