Gần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực…
Chương 138
Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 139“Cho tên ngoại lai này thấy thực lực Lưu Vân tông chúng ta!”Một lát sau càng có nhiều người chửi mắng Lâm Tiêu hơn. Cũng nhiều người cổ vũ cho kẻ vừa truyền âm khiêu khích hắn, chính là Tiêu sư huynh kia hơn.Lâm Tiêu: “……”Hay lắm.Hắn đương nhiên nghe thấy tiếng chửi mắng ở phía dưới kia, hoá ra mấy người trong thế giới huyền huyễn cũng vô duyên vô cớ chửi người.Hắn hít một hơi rồi nói: “Yên tâm, ta có nói bọn ngươi đâu, dù sao thì chó cũng đâu thể mở mồm nói tiếng người được.”Lâm Tiêu giải thích, mấy đệ tử Lưu Vân tông mặt mới hoà hoãn một chút. Nhưng chả biết tại sao, càng giải thích lại càng thấy kỳ.Giải thích rồi lại giống như chưa giải thích gì cả. Nói tóm lại là mang một cảm giác vô cùng kỳ quái.Nhưng kẻ khó chịu cũng có cả Tiêu Minh Triết. Chó không nói tiếng người? Đây không phải là cố tình chửi đểu hắn à.Hắn truyền âm, vậy ý nói hắn là chó? Nghe cũng có lý đấy.Kẻ này đúng là kiêu ngạo. Chỉ là một tên tu vi Tụ Linh cảnh viên mãn, có thể leo lên hơn 30 bậc mà đã cho mình giỏi? Nhưng kể cả có thế thì khi bị áp chế dưới người có thực lực thật sự thì cũng chỉ là cặn bã mà thôi!Tiêu Minh Triết sắc mặt âm trầm, lửa giận trong lòng bùng lên. Nhưng hắn không dám lên tiếng. Kẻ này miệng lưỡi giảo biện, sợ rằng hắn đấu mồm không lại.Sau một tiếng hừ lạnh thì Tiêu Minh Triết lại dồn sức bước lên Thiên Thê. Lâm Tiêu nhìn thấy phản ứng của đối phương thì cũng chỉ cười khẩy hai cái. Không vội, chuyện hay còn phía sau.“Oa, Tiêu sư huynh lợi hại quá, đã lên được bậc thứ 40 rồi, huynh ấy phá vỡ kỷ lục năm trước của bản thân.”“Đại sư tỷ năm trước cũng là 41 bậc, xem ra sư huynh có thể vượt qua.”“Tiêu sư huynh cố lên!”“Tên ngoại lai kia đã là bậc thứ 35 rồi, nhưng nhìn hắn có vẻ sắp tới giới hạn.”Rất nhanh sau đó Tiêu Minh Triết bước lên bậc thứ 41.Bậc thứ 41. Kỷ lục của đại sư tỷ Lạc Vũ Thương.Toàn bộ đệ tử Lưu Vân tông đều nín thở. Trên mặt Tiêu Minh Triết mang một nụ cười nhạt, quay đầu nhìn đối thủ ở bậc thứ 35 với ánh mắt khinh bỉ.Mới chỉ là bậc thứ 35.Cứ mười bậc của Thiên Thê sẽ có một chướng ngại lớn, từ bậc 39 tới 40 được coi như một nút thắt. Nếu không có thiên phú xuất chúng và khổ luyện chăm chỉ thì sẽ chả bao giờ bước được qua bậc này.Chỉ cần thêm một bậc nữa là hắn sẽ vượt qua Vũ Thương, trở thành đại sư huynh. Lúc này Vũ Thương chắc chắn đang nhìn hắn.Sau khi nghĩ như vậy Tiêu Minh Triết cả người như có thêm động lực, vận chuyển võ kỹ Thân Pháp, dốc sức bước về phía trước.Cạch!Chân phải nặng nề đưa lên, trọng lực của bậc tiếp theo tăng lên. Cả cơ thể Tiêu Minh Triết trầm xuống, có chút đứng không vững. Hắn kiên trì từ từ đứng thẳng lưng lên.Đứng, đứng vững rồi.
Chương 139
“Cho tên ngoại lai này thấy thực lực Lưu Vân tông chúng ta!”
Một lát sau càng có nhiều người chửi mắng Lâm Tiêu hơn. Cũng nhiều người cổ vũ cho kẻ vừa truyền âm khiêu khích hắn, chính là Tiêu sư huynh kia hơn.
Lâm Tiêu: “……”
Hay lắm.
Hắn đương nhiên nghe thấy tiếng chửi mắng ở phía dưới kia, hoá ra mấy người trong thế giới huyền huyễn cũng vô duyên vô cớ chửi người.
Hắn hít một hơi rồi nói: “Yên tâm, ta có nói bọn ngươi đâu, dù sao thì chó cũng đâu thể mở mồm nói tiếng người được.”
Lâm Tiêu giải thích, mấy đệ tử Lưu Vân tông mặt mới hoà hoãn một chút. Nhưng chả biết tại sao, càng giải thích lại càng thấy kỳ.
Giải thích rồi lại giống như chưa giải thích gì cả. Nói tóm lại là mang một cảm giác vô cùng kỳ quái.
Nhưng kẻ khó chịu cũng có cả Tiêu Minh Triết. Chó không nói tiếng người? Đây không phải là cố tình chửi đểu hắn à.
Hắn truyền âm, vậy ý nói hắn là chó? Nghe cũng có lý đấy.
Kẻ này đúng là kiêu ngạo. Chỉ là một tên tu vi Tụ Linh cảnh viên mãn, có thể leo lên hơn 30 bậc mà đã cho mình giỏi? Nhưng kể cả có thế thì khi bị áp chế dưới người có thực lực thật sự thì cũng chỉ là cặn bã mà thôi!
Tiêu Minh Triết sắc mặt âm trầm, lửa giận trong lòng bùng lên. Nhưng hắn không dám lên tiếng. Kẻ này miệng lưỡi giảo biện, sợ rằng hắn đấu mồm không lại.
Sau một tiếng hừ lạnh thì Tiêu Minh Triết lại dồn sức bước lên Thiên Thê. Lâm Tiêu nhìn thấy phản ứng của đối phương thì cũng chỉ cười khẩy hai cái. Không vội, chuyện hay còn phía sau.
“Oa, Tiêu sư huynh lợi hại quá, đã lên được bậc thứ 40 rồi, huynh ấy phá vỡ kỷ lục năm trước của bản thân.”
“Đại sư tỷ năm trước cũng là 41 bậc, xem ra sư huynh có thể vượt qua.”
“Tiêu sư huynh cố lên!”
“Tên ngoại lai kia đã là bậc thứ 35 rồi, nhưng nhìn hắn có vẻ sắp tới giới hạn.”
Rất nhanh sau đó Tiêu Minh Triết bước lên bậc thứ 41.
Bậc thứ 41. Kỷ lục của đại sư tỷ Lạc Vũ Thương.
Toàn bộ đệ tử Lưu Vân tông đều nín thở. Trên mặt Tiêu Minh Triết mang một nụ cười nhạt, quay đầu nhìn đối thủ ở bậc thứ 35 với ánh mắt khinh bỉ.
Mới chỉ là bậc thứ 35.
Cứ mười bậc của Thiên Thê sẽ có một chướng ngại lớn, từ bậc 39 tới 40 được coi như một nút thắt. Nếu không có thiên phú xuất chúng và khổ luyện chăm chỉ thì sẽ chả bao giờ bước được qua bậc này.
Chỉ cần thêm một bậc nữa là hắn sẽ vượt qua Vũ Thương, trở thành đại sư huynh. Lúc này Vũ Thương chắc chắn đang nhìn hắn.
Sau khi nghĩ như vậy Tiêu Minh Triết cả người như có thêm động lực, vận chuyển võ kỹ Thân Pháp, dốc sức bước về phía trước.
Cạch!
Chân phải nặng nề đưa lên, trọng lực của bậc tiếp theo tăng lên. Cả cơ thể Tiêu Minh Triết trầm xuống, có chút đứng không vững. Hắn kiên trì từ từ đứng thẳng lưng lên.
Đứng, đứng vững rồi.
Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 139“Cho tên ngoại lai này thấy thực lực Lưu Vân tông chúng ta!”Một lát sau càng có nhiều người chửi mắng Lâm Tiêu hơn. Cũng nhiều người cổ vũ cho kẻ vừa truyền âm khiêu khích hắn, chính là Tiêu sư huynh kia hơn.Lâm Tiêu: “……”Hay lắm.Hắn đương nhiên nghe thấy tiếng chửi mắng ở phía dưới kia, hoá ra mấy người trong thế giới huyền huyễn cũng vô duyên vô cớ chửi người.Hắn hít một hơi rồi nói: “Yên tâm, ta có nói bọn ngươi đâu, dù sao thì chó cũng đâu thể mở mồm nói tiếng người được.”Lâm Tiêu giải thích, mấy đệ tử Lưu Vân tông mặt mới hoà hoãn một chút. Nhưng chả biết tại sao, càng giải thích lại càng thấy kỳ.Giải thích rồi lại giống như chưa giải thích gì cả. Nói tóm lại là mang một cảm giác vô cùng kỳ quái.Nhưng kẻ khó chịu cũng có cả Tiêu Minh Triết. Chó không nói tiếng người? Đây không phải là cố tình chửi đểu hắn à.Hắn truyền âm, vậy ý nói hắn là chó? Nghe cũng có lý đấy.Kẻ này đúng là kiêu ngạo. Chỉ là một tên tu vi Tụ Linh cảnh viên mãn, có thể leo lên hơn 30 bậc mà đã cho mình giỏi? Nhưng kể cả có thế thì khi bị áp chế dưới người có thực lực thật sự thì cũng chỉ là cặn bã mà thôi!Tiêu Minh Triết sắc mặt âm trầm, lửa giận trong lòng bùng lên. Nhưng hắn không dám lên tiếng. Kẻ này miệng lưỡi giảo biện, sợ rằng hắn đấu mồm không lại.Sau một tiếng hừ lạnh thì Tiêu Minh Triết lại dồn sức bước lên Thiên Thê. Lâm Tiêu nhìn thấy phản ứng của đối phương thì cũng chỉ cười khẩy hai cái. Không vội, chuyện hay còn phía sau.“Oa, Tiêu sư huynh lợi hại quá, đã lên được bậc thứ 40 rồi, huynh ấy phá vỡ kỷ lục năm trước của bản thân.”“Đại sư tỷ năm trước cũng là 41 bậc, xem ra sư huynh có thể vượt qua.”“Tiêu sư huynh cố lên!”“Tên ngoại lai kia đã là bậc thứ 35 rồi, nhưng nhìn hắn có vẻ sắp tới giới hạn.”Rất nhanh sau đó Tiêu Minh Triết bước lên bậc thứ 41.Bậc thứ 41. Kỷ lục của đại sư tỷ Lạc Vũ Thương.Toàn bộ đệ tử Lưu Vân tông đều nín thở. Trên mặt Tiêu Minh Triết mang một nụ cười nhạt, quay đầu nhìn đối thủ ở bậc thứ 35 với ánh mắt khinh bỉ.Mới chỉ là bậc thứ 35.Cứ mười bậc của Thiên Thê sẽ có một chướng ngại lớn, từ bậc 39 tới 40 được coi như một nút thắt. Nếu không có thiên phú xuất chúng và khổ luyện chăm chỉ thì sẽ chả bao giờ bước được qua bậc này.Chỉ cần thêm một bậc nữa là hắn sẽ vượt qua Vũ Thương, trở thành đại sư huynh. Lúc này Vũ Thương chắc chắn đang nhìn hắn.Sau khi nghĩ như vậy Tiêu Minh Triết cả người như có thêm động lực, vận chuyển võ kỹ Thân Pháp, dốc sức bước về phía trước.Cạch!Chân phải nặng nề đưa lên, trọng lực của bậc tiếp theo tăng lên. Cả cơ thể Tiêu Minh Triết trầm xuống, có chút đứng không vững. Hắn kiên trì từ từ đứng thẳng lưng lên.Đứng, đứng vững rồi.