Gần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực…
Chương 139
Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 140Hắn thành công bước lên bậc thứ 42. Toàn bộ đệ tử Lưu Vân tông hô hào, kích động vì Tiêu sư huynh.Tiêu Minh Triết kiên trì đứng được khoảng mười mấy giây. Cuối cùng bị áp lực to lớn bức lui lại bậc 41. Sau bước lùi lại đó coi như cuộc khiêu chiến Thiên Thê của hắn đã kết thúc.Nhưng mà hắn đã thành công đứng vững trên bậc thứ 42. Tiêu Minh Triết dùng tâm trạng của kẻ chiến thắng từ từ bước xuống dưới.Lúc đi qua người nào đó ở bậc 35 không nhịn được mà nói nhỏ: “Đừng có cố quá mà thành phế nhân, ta đợi ngươi ở phía dưới.”Nói xong thì kiêu ngạo đi qua, từng bước từng bước đi xuống.“Đã không có chó cản đường thì ta đây cũng chả cần giả bộ nữa, đi lên thôi.” Lâm Tiêu than thở.Tiêu Minh Triết đang đi xuống nghe thấy câu này suýt chút nữa ngã trượt chân. Hắn quay phắt đầu lại lườm Lâm Tiêu.Nhưng bây giờ Lâm Tiêu đã chả thèm để ý tới hắn mà đang đi lên trên.Tiêu Minh Triết cắn răng, nuốt cục tức xuống bụng, khó chịu tới cực hạn.Giả bộ!Phải tiếp tục giả bộ!Với tu vi của tên nhãi này thì có thể bước thêm bao nhiêu bậc nữa. Đột phá Thiên Thê, chính là bậc thứ 39.Sau khi Tiêu Minh Triết đi xuống hắn trở thành người đứng đầu trong bảng khiêu chiến Thiên Thê này.Một giây tiếp theo Lâm Tiêu đi từng bước lớn đi lên từng bậc một.Bậc thứ 37 trọng lực càng thêm lớn nhưng Lâm Tiêu vẫn không do dự tiếp tục bước lên.Bậc thứ 38.Lại thêm bậc nữa.Bậc thứ 39.Ba bước lớn này làm cho các đệ tử Lưu Vân để sững sờ.???Chuyện gì thế này?Trọng lực của Thiên Thê mất tác dụng à? Sao tên này bước lên như không vậy, không bị ảnh hưởng bởi trọng lực sao?Vèo cái đã tới bậc 39 của Thiên Thê rồi? có nhanh quá không? Hắn định cứ thế bước thẳng lên bậc 40 à?Tiêu Minh Triết lạnh mặt nhìn lên, cười lạnh rồi nói: “Những giây phút giãy giụa cuối cùng, ta xem ngươi bước lên bậc 40 rồi ngã xuống thảm thế nào.”Tất cả mọi người đều nhìn theo.“Cạch!”Lâm Tiêu vẫn không chút do dự, trực tiếp bước lên bậc thứ 40 Thiên Thê. Cơ thể hắn chỉ hơi lung lay chút, nhưng rất nhỏ gần như không thể nhìn được. Sau đó……lại tiếp tục bước lên.“Cạch!”Bậc thứ 41 Thiên Thê.“Cạch!”Bậc thứ 42 Thiên Thê.
Chương 140
Hắn thành công bước lên bậc thứ 42. Toàn bộ đệ tử Lưu Vân tông hô hào, kích động vì Tiêu sư huynh.
Tiêu Minh Triết kiên trì đứng được khoảng mười mấy giây. Cuối cùng bị áp lực to lớn bức lui lại bậc 41. Sau bước lùi lại đó coi như cuộc khiêu chiến Thiên Thê của hắn đã kết thúc.
Nhưng mà hắn đã thành công đứng vững trên bậc thứ 42. Tiêu Minh Triết dùng tâm trạng của kẻ chiến thắng từ từ bước xuống dưới.
Lúc đi qua người nào đó ở bậc 35 không nhịn được mà nói nhỏ: “Đừng có cố quá mà thành phế nhân, ta đợi ngươi ở phía dưới.”
Nói xong thì kiêu ngạo đi qua, từng bước từng bước đi xuống.
“Đã không có chó cản đường thì ta đây cũng chả cần giả bộ nữa, đi lên thôi.” Lâm Tiêu than thở.
Tiêu Minh Triết đang đi xuống nghe thấy câu này suýt chút nữa ngã trượt chân. Hắn quay phắt đầu lại lườm Lâm Tiêu.
Nhưng bây giờ Lâm Tiêu đã chả thèm để ý tới hắn mà đang đi lên trên.
Tiêu Minh Triết cắn răng, nuốt cục tức xuống bụng, khó chịu tới cực hạn.
Giả bộ!
Phải tiếp tục giả bộ!
Với tu vi của tên nhãi này thì có thể bước thêm bao nhiêu bậc nữa. Đột phá Thiên Thê, chính là bậc thứ 39.
Sau khi Tiêu Minh Triết đi xuống hắn trở thành người đứng đầu trong bảng khiêu chiến Thiên Thê này.
Một giây tiếp theo Lâm Tiêu đi từng bước lớn đi lên từng bậc một.
Bậc thứ 37 trọng lực càng thêm lớn nhưng Lâm Tiêu vẫn không do dự tiếp tục bước lên.
Bậc thứ 38.
Lại thêm bậc nữa.
Bậc thứ 39.
Ba bước lớn này làm cho các đệ tử Lưu Vân để sững sờ.
???
Chuyện gì thế này?
Trọng lực của Thiên Thê mất tác dụng à? Sao tên này bước lên như không vậy, không bị ảnh hưởng bởi trọng lực sao?
Vèo cái đã tới bậc 39 của Thiên Thê rồi? có nhanh quá không? Hắn định cứ thế bước thẳng lên bậc 40 à?
Tiêu Minh Triết lạnh mặt nhìn lên, cười lạnh rồi nói: “Những giây phút giãy giụa cuối cùng, ta xem ngươi bước lên bậc 40 rồi ngã xuống thảm thế nào.”
Tất cả mọi người đều nhìn theo.
“Cạch!”
Lâm Tiêu vẫn không chút do dự, trực tiếp bước lên bậc thứ 40 Thiên Thê. Cơ thể hắn chỉ hơi lung lay chút, nhưng rất nhỏ gần như không thể nhìn được. Sau đó……lại tiếp tục bước lên.
“Cạch!”
Bậc thứ 41 Thiên Thê.
“Cạch!”
Bậc thứ 42 Thiên Thê.
Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 140Hắn thành công bước lên bậc thứ 42. Toàn bộ đệ tử Lưu Vân tông hô hào, kích động vì Tiêu sư huynh.Tiêu Minh Triết kiên trì đứng được khoảng mười mấy giây. Cuối cùng bị áp lực to lớn bức lui lại bậc 41. Sau bước lùi lại đó coi như cuộc khiêu chiến Thiên Thê của hắn đã kết thúc.Nhưng mà hắn đã thành công đứng vững trên bậc thứ 42. Tiêu Minh Triết dùng tâm trạng của kẻ chiến thắng từ từ bước xuống dưới.Lúc đi qua người nào đó ở bậc 35 không nhịn được mà nói nhỏ: “Đừng có cố quá mà thành phế nhân, ta đợi ngươi ở phía dưới.”Nói xong thì kiêu ngạo đi qua, từng bước từng bước đi xuống.“Đã không có chó cản đường thì ta đây cũng chả cần giả bộ nữa, đi lên thôi.” Lâm Tiêu than thở.Tiêu Minh Triết đang đi xuống nghe thấy câu này suýt chút nữa ngã trượt chân. Hắn quay phắt đầu lại lườm Lâm Tiêu.Nhưng bây giờ Lâm Tiêu đã chả thèm để ý tới hắn mà đang đi lên trên.Tiêu Minh Triết cắn răng, nuốt cục tức xuống bụng, khó chịu tới cực hạn.Giả bộ!Phải tiếp tục giả bộ!Với tu vi của tên nhãi này thì có thể bước thêm bao nhiêu bậc nữa. Đột phá Thiên Thê, chính là bậc thứ 39.Sau khi Tiêu Minh Triết đi xuống hắn trở thành người đứng đầu trong bảng khiêu chiến Thiên Thê này.Một giây tiếp theo Lâm Tiêu đi từng bước lớn đi lên từng bậc một.Bậc thứ 37 trọng lực càng thêm lớn nhưng Lâm Tiêu vẫn không do dự tiếp tục bước lên.Bậc thứ 38.Lại thêm bậc nữa.Bậc thứ 39.Ba bước lớn này làm cho các đệ tử Lưu Vân để sững sờ.???Chuyện gì thế này?Trọng lực của Thiên Thê mất tác dụng à? Sao tên này bước lên như không vậy, không bị ảnh hưởng bởi trọng lực sao?Vèo cái đã tới bậc 39 của Thiên Thê rồi? có nhanh quá không? Hắn định cứ thế bước thẳng lên bậc 40 à?Tiêu Minh Triết lạnh mặt nhìn lên, cười lạnh rồi nói: “Những giây phút giãy giụa cuối cùng, ta xem ngươi bước lên bậc 40 rồi ngã xuống thảm thế nào.”Tất cả mọi người đều nhìn theo.“Cạch!”Lâm Tiêu vẫn không chút do dự, trực tiếp bước lên bậc thứ 40 Thiên Thê. Cơ thể hắn chỉ hơi lung lay chút, nhưng rất nhỏ gần như không thể nhìn được. Sau đó……lại tiếp tục bước lên.“Cạch!”Bậc thứ 41 Thiên Thê.“Cạch!”Bậc thứ 42 Thiên Thê.