Diệp Quân vẫn bình tĩnh, cầm tách trà trên bàn lên nhấp một hớp, sau đó cười nói: “Chỉ Ngôn côn nương là người thật thà”. Dạ An Quân đó cười nói: “Diệp công tử không hổ là vua của vũ trụ Quan Huyên, dù mình rơi vào con đường cùng nhưng vẫn bình tĩnh như thế, bái phục”. Diệp Quân nhìn hai người trước mặt, cười nói: “Nếu ta đoán không nhầm thì hai người đã có giao ước gì đấy, đúng chứ?” Dạ An Quân cười nói: “Đúng thế”. Nói rồi gã ngồi xuống đối diện Diệp Quân, mỉm cười: “Diệp công tử không đoán xem à?” Diệp Quân nói: “Liên hôn”. Dạ An Quân híp mắt. Ánh mắt Dạ Thư Nhu hiện lên vẻ ngạc nhiên. Diệp Quân nhìn Dạ An Quân: “Các ngươi “liên hôn”, ngươi làm hoàng đế, cô ta làm hoàng hậu, như thế các thế lực khác đều được cân bằng”. Mặc dù hai người đều là người trong cùng một tộc nhưng không biết huyết mạch nhà Dạ Thư Nhu đã lưu truyền bao nhiêu đời rồi, bây giờ cũng chẳng thể xem là bà con xa. Dạ An Quân mỉm cười: “Diệp công tử thông minh thật”. Diệp Quân lại nói: “Các ngươi tin lời của Tuế…
Chương 4223
Hậu Duệ Kiếm ThầnTác giả: Thanh PhongTruyện Converter, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpDiệp Quân vẫn bình tĩnh, cầm tách trà trên bàn lên nhấp một hớp, sau đó cười nói: “Chỉ Ngôn côn nương là người thật thà”. Dạ An Quân đó cười nói: “Diệp công tử không hổ là vua của vũ trụ Quan Huyên, dù mình rơi vào con đường cùng nhưng vẫn bình tĩnh như thế, bái phục”. Diệp Quân nhìn hai người trước mặt, cười nói: “Nếu ta đoán không nhầm thì hai người đã có giao ước gì đấy, đúng chứ?” Dạ An Quân cười nói: “Đúng thế”. Nói rồi gã ngồi xuống đối diện Diệp Quân, mỉm cười: “Diệp công tử không đoán xem à?” Diệp Quân nói: “Liên hôn”. Dạ An Quân híp mắt. Ánh mắt Dạ Thư Nhu hiện lên vẻ ngạc nhiên. Diệp Quân nhìn Dạ An Quân: “Các ngươi “liên hôn”, ngươi làm hoàng đế, cô ta làm hoàng hậu, như thế các thế lực khác đều được cân bằng”. Mặc dù hai người đều là người trong cùng một tộc nhưng không biết huyết mạch nhà Dạ Thư Nhu đã lưu truyền bao nhiêu đời rồi, bây giờ cũng chẳng thể xem là bà con xa. Dạ An Quân mỉm cười: “Diệp công tử thông minh thật”. Diệp Quân lại nói: “Các ngươi tin lời của Tuế… Chương 4223Lúc này Hậu Thanh cũng nhìn đến Phục Võ, hai người nhìn nhau, Hậu Thanh bỗng nói: “Tổ thạch, làm phiền rồi”.Tổ thạch luân hồi này bỗng rung lên, tất cả hộp pha lê giữa không trung đều biến thành từng tia sáng xanh đi vào trong nó.Thu hết tất cả các quả lại.Diệp Quân nhìn tổ thạch luân hồi, hơi kinh ngạc, tổ thạch luân hồi này có linh khí, hơn nữa xem ra thực lực cũng không yếu, nhưng không biết mạnh bao nhiêu.Ở một bên khác, sau khi thu hết quả vào tổ thạch luân hồi, ánh mắt Hậu Thanh lại nhìn sang Phục Võ, bà ta đánh giá: “Đến đi”.Bà ta không hỏi nguyên nhân, hậu quả.Vì đến lúc này rồi, mấy thứ đó đã không còn bất kỳ ý nghĩa nào nữa.Đối phương đánh đến đây chắc chắn có lý do.Mà việc bà ta có thể làm là đánh một trận cuối cùng cho nền văn minh Thiên Hành.Nguồn gốc, quá trình.Đã không quan trọng nữa.Phục Võ bình tĩnh nói: “Ngươi trước đi”.Hậu Thanh gật đầu: “Được”.Dứt lời, bà ta tiến đến trước, một tia đao quang bỗng xé toạc không trung, cuối cùng rơi mạnh xuống.Ầm!Một nhát đao rơi xuống nhưng Phục Võ vẫn bất động.Hậu Thanh lại chém một nhát.Phục Võ phất tay lên.Vèo!Đao quang vỡ tan, bà ta vẫn không động đậy.Hậu Thanh bỗng nhảy lên, thời không trên đỉnh đầu Phục Võ bỗng nổ tung, tia đao quang đáng sợ rơi thẳng xuống.Vù!Phục Võ giơ ngón tay lên, đao quang bị phá vỡ.Bà ta vẫn không lùi lại nửa bước.Lúc này Phục Võ bỗng biến mất.Soạt!Hậu Thanh đó dừng lại.Lúc này Phục Võ đã xuất hiện phía sau bà ta.Thanh đao trong tay Hậu Thanh bỗng nứt ra, bà ta bắt đầu biến mất với tốc độ cực kỳ nhanh, chẳng mấy chốc hoàn toàn biến mất.Phục Võ lắc đầu, ánh mắt hiện lên vẻ thất vọng khó che giấu, bà ta quay đầu nhìn tổ thạch luân hồi ở phía xa: “Bảo Thiên Hành Chủ đời thứ nhất ra đây, hoặc bảo linh hồn của Thiên Hành Chủ tất cả các thế hệ cùng nhau ra đây”.
Chương 4223
Lúc này Hậu Thanh cũng nhìn đến Phục Võ, hai người nhìn nhau, Hậu Thanh bỗng nói: “Tổ thạch, làm phiền rồi”.
Tổ thạch luân hồi này bỗng rung lên, tất cả hộp pha lê giữa không trung đều biến thành từng tia sáng xanh đi vào trong nó.
Thu hết tất cả các quả lại.
Diệp Quân nhìn tổ thạch luân hồi, hơi kinh ngạc, tổ thạch luân hồi này có linh khí, hơn nữa xem ra thực lực cũng không yếu, nhưng không biết mạnh bao nhiêu.
Ở một bên khác, sau khi thu hết quả vào tổ thạch luân hồi, ánh mắt Hậu Thanh lại nhìn sang Phục Võ, bà ta đánh giá: “Đến đi”.
Bà ta không hỏi nguyên nhân, hậu quả.
Vì đến lúc này rồi, mấy thứ đó đã không còn bất kỳ ý nghĩa nào nữa.
Đối phương đánh đến đây chắc chắn có lý do.
Mà việc bà ta có thể làm là đánh một trận cuối cùng cho nền văn minh Thiên Hành.
Nguồn gốc, quá trình.
Đã không quan trọng nữa.
Phục Võ bình tĩnh nói: “Ngươi trước đi”.
Hậu Thanh gật đầu: “Được”.
Dứt lời, bà ta tiến đến trước, một tia đao quang bỗng xé toạc không trung, cuối cùng rơi mạnh xuống.
Ầm!
Một nhát đao rơi xuống nhưng Phục Võ vẫn bất động.
Hậu Thanh lại chém một nhát.
Phục Võ phất tay lên.
Vèo!
Đao quang vỡ tan, bà ta vẫn không động đậy.
Hậu Thanh bỗng nhảy lên, thời không trên đỉnh đầu Phục Võ bỗng nổ tung, tia đao quang đáng sợ rơi thẳng xuống.
Vù!
Phục Võ giơ ngón tay lên, đao quang bị phá vỡ.
Bà ta vẫn không lùi lại nửa bước.
Lúc này Phục Võ bỗng biến mất.
Soạt!
Hậu Thanh đó dừng lại.
Lúc này Phục Võ đã xuất hiện phía sau bà ta.
Thanh đao trong tay Hậu Thanh bỗng nứt ra, bà ta bắt đầu biến mất với tốc độ cực kỳ nhanh, chẳng mấy chốc hoàn toàn biến mất.
Phục Võ lắc đầu, ánh mắt hiện lên vẻ thất vọng khó che giấu, bà ta quay đầu nhìn tổ thạch luân hồi ở phía xa: “Bảo Thiên Hành Chủ đời thứ nhất ra đây, hoặc bảo linh hồn của Thiên Hành Chủ tất cả các thế hệ cùng nhau ra đây”.
Hậu Duệ Kiếm ThầnTác giả: Thanh PhongTruyện Converter, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpDiệp Quân vẫn bình tĩnh, cầm tách trà trên bàn lên nhấp một hớp, sau đó cười nói: “Chỉ Ngôn côn nương là người thật thà”. Dạ An Quân đó cười nói: “Diệp công tử không hổ là vua của vũ trụ Quan Huyên, dù mình rơi vào con đường cùng nhưng vẫn bình tĩnh như thế, bái phục”. Diệp Quân nhìn hai người trước mặt, cười nói: “Nếu ta đoán không nhầm thì hai người đã có giao ước gì đấy, đúng chứ?” Dạ An Quân cười nói: “Đúng thế”. Nói rồi gã ngồi xuống đối diện Diệp Quân, mỉm cười: “Diệp công tử không đoán xem à?” Diệp Quân nói: “Liên hôn”. Dạ An Quân híp mắt. Ánh mắt Dạ Thư Nhu hiện lên vẻ ngạc nhiên. Diệp Quân nhìn Dạ An Quân: “Các ngươi “liên hôn”, ngươi làm hoàng đế, cô ta làm hoàng hậu, như thế các thế lực khác đều được cân bằng”. Mặc dù hai người đều là người trong cùng một tộc nhưng không biết huyết mạch nhà Dạ Thư Nhu đã lưu truyền bao nhiêu đời rồi, bây giờ cũng chẳng thể xem là bà con xa. Dạ An Quân mỉm cười: “Diệp công tử thông minh thật”. Diệp Quân lại nói: “Các ngươi tin lời của Tuế… Chương 4223Lúc này Hậu Thanh cũng nhìn đến Phục Võ, hai người nhìn nhau, Hậu Thanh bỗng nói: “Tổ thạch, làm phiền rồi”.Tổ thạch luân hồi này bỗng rung lên, tất cả hộp pha lê giữa không trung đều biến thành từng tia sáng xanh đi vào trong nó.Thu hết tất cả các quả lại.Diệp Quân nhìn tổ thạch luân hồi, hơi kinh ngạc, tổ thạch luân hồi này có linh khí, hơn nữa xem ra thực lực cũng không yếu, nhưng không biết mạnh bao nhiêu.Ở một bên khác, sau khi thu hết quả vào tổ thạch luân hồi, ánh mắt Hậu Thanh lại nhìn sang Phục Võ, bà ta đánh giá: “Đến đi”.Bà ta không hỏi nguyên nhân, hậu quả.Vì đến lúc này rồi, mấy thứ đó đã không còn bất kỳ ý nghĩa nào nữa.Đối phương đánh đến đây chắc chắn có lý do.Mà việc bà ta có thể làm là đánh một trận cuối cùng cho nền văn minh Thiên Hành.Nguồn gốc, quá trình.Đã không quan trọng nữa.Phục Võ bình tĩnh nói: “Ngươi trước đi”.Hậu Thanh gật đầu: “Được”.Dứt lời, bà ta tiến đến trước, một tia đao quang bỗng xé toạc không trung, cuối cùng rơi mạnh xuống.Ầm!Một nhát đao rơi xuống nhưng Phục Võ vẫn bất động.Hậu Thanh lại chém một nhát.Phục Võ phất tay lên.Vèo!Đao quang vỡ tan, bà ta vẫn không động đậy.Hậu Thanh bỗng nhảy lên, thời không trên đỉnh đầu Phục Võ bỗng nổ tung, tia đao quang đáng sợ rơi thẳng xuống.Vù!Phục Võ giơ ngón tay lên, đao quang bị phá vỡ.Bà ta vẫn không lùi lại nửa bước.Lúc này Phục Võ bỗng biến mất.Soạt!Hậu Thanh đó dừng lại.Lúc này Phục Võ đã xuất hiện phía sau bà ta.Thanh đao trong tay Hậu Thanh bỗng nứt ra, bà ta bắt đầu biến mất với tốc độ cực kỳ nhanh, chẳng mấy chốc hoàn toàn biến mất.Phục Võ lắc đầu, ánh mắt hiện lên vẻ thất vọng khó che giấu, bà ta quay đầu nhìn tổ thạch luân hồi ở phía xa: “Bảo Thiên Hành Chủ đời thứ nhất ra đây, hoặc bảo linh hồn của Thiên Hành Chủ tất cả các thế hệ cùng nhau ra đây”.