Tác giả:

Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi. Trần Khiêm mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ lên.Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói:Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi!“Trần Khiêm... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trả!”Ký túc xá trưởng không nhịn được thương cảm nói.Trần Khiêm cười khổ lắc đầu: “Không cần đâu ký túc xá trưởng...”Nói xong anh xoay người đi ra ngoài.Các bạn cùng phòng nhìn theo bóng lưng Trần Khiêm, đều läc đầu thương hại.Thật ra Trần Khiêm cũng không muốn làm chân chạy vặt cho người khác, anh cũng muốn giống mọi người, có thể vui vẻ sống trong quãng đời sinh viên.Nhưng có thể tiếp tục học đại học đã là tốt lảm rồi.Anh thật sự nghèo!Mặc dù các bạn cùng phòng đối xử với anh cực kỳ tốt nhưng càng như vậy, anh càng không muốn nhận sự giúp đỡ từ họ, nếu không dù tình bạn có tốt hơn nữa sớm muộn gì cũng xuất hiện khoảng cách.…

Chương 1240: Cược mạng

Thiên Mệnh Chí TônTác giả: Vô ƯuTruyện Converter, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sắc, Truyện TeenHoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi. Trần Khiêm mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ lên.Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói:Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi!“Trần Khiêm... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trả!”Ký túc xá trưởng không nhịn được thương cảm nói.Trần Khiêm cười khổ lắc đầu: “Không cần đâu ký túc xá trưởng...”Nói xong anh xoay người đi ra ngoài.Các bạn cùng phòng nhìn theo bóng lưng Trần Khiêm, đều läc đầu thương hại.Thật ra Trần Khiêm cũng không muốn làm chân chạy vặt cho người khác, anh cũng muốn giống mọi người, có thể vui vẻ sống trong quãng đời sinh viên.Nhưng có thể tiếp tục học đại học đã là tốt lảm rồi.Anh thật sự nghèo!Mặc dù các bạn cùng phòng đối xử với anh cực kỳ tốt nhưng càng như vậy, anh càng không muốn nhận sự giúp đỡ từ họ, nếu không dù tình bạn có tốt hơn nữa sớm muộn gì cũng xuất hiện khoảng cách.… Dựa vào thông tin mà Trương Hổ cung cấp, theo thói quen của Văn Sâm, vào thời gian này, anh ta sẽ đến sòng bạc lớn nhất Thiên Thành.Trần Khiêm dẫn người đến thẳng đó.Ban đầu, Trần Khiêm chỉ tùy tiện ngồi vào một bàn cược.Sau khi thắng liên tiếp mấy chục ván.Thu hút sự chú ý của nhà cái.Nhân lúc Trần Khiêm không chú ý.Một tên thuộc hạ lén lút chạy đến văn phòng.“Anh Sâm, bên ngoài có một thằng nhóc đến, thắng rất nhiều tiền, hơn nữa còn dẫn đến không ít thuộc hạ, trông cũng chẳng phải hạng tốt lành gì!”Tên thuộc hạ nói với ông chủ đang ngồi trên ghế, người đàn ông vạm vỡ đang chơi với thanh kiếm Samurai của nước Oa.'Từ đỉnh đầu đến trán của người đàn ông vạm vỡ này có một vết sẹo rất rõ, trông rất rợn người.Ông ta chính là ông chủ Văn Sâm ở đây. “Cạch!”Thanh kiếm Samurai đã được mài nhẫn bóng chém xuống, chiếc ghế ngọc phía trước vang lên tiếng vỡ.Khiến tên thuộc hạ sợ hãi.PhùtÔng ta thổi lưỡi kiếm.“Là một thằng nhóc? Đã là nhân vật có số má thì nên hiểu luật của Văn Sâm tôi ở đây mới đúng, được. thôi, tôi ra ngoài xem!”'Văn Sâm lạnh lùng nói.Bên ngoài vốn rất ồn ào.Nhưng lúc Văn Sâm với thuộc hạ ra ngoài.Cả hiện trường bỗng chốc yên tĩnh hẳn.“Anh Sâm!”'Tất cả mọi người đồng thanh hô.Văn Sâm dẫn theo người đi thẳng đến trước mặt Trân Khiêm.“Tôi xem là ai, hóa ra chỉ là một thằng lõi, thế nào? Không hiểu luật của anh Sâm ở đây à? Thắng liên tiếp mấy chục ván, không thể nhả ra sao?”Văn Sâm nói.“Quy tắc gì, tôi thật sự không hiểu lắm, lần đầu đến đây, thông cảm chol”“Không hiểu thì dễ, có thể học. Nếu không thì chúng ta chơi hai ván đi, nhưng mà phải cược, không biết cậu có dám không?”Văn Sâm cười u ám nói.“Ông nói đi, cược cái gì?”Trần Khiêm vừa nói vừa quan sát Văn Sâm từ trên xuống dưới. Ngoài khuôn mặt hung hãn ra, Trần Khiêm cũng không nhìn ra được ông ta có vẻ gì của kẻ mạnh.Không giống như Mạc Kiếm và những người khác trước đây. Không bàn đến chuyện thực lực mạnh yếu, nhưng ít nhất Trần Khiêm có thể thấy được mùi của kẻ mạnh trên người bọn họ.Nếu như Văn Sâm thật sự rất mạnh, sao trên người ông ta lại không có chứ?Lúc này Văn Sâm nói: “Cược mạng!” Vừa dứt lời, cả hiện trường đều chấn động.

Thiên Mệnh Chí TônTác giả: Vô ƯuTruyện Converter, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sắc, Truyện TeenHoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi. Trần Khiêm mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ lên.Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói:Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi!“Trần Khiêm... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trả!”Ký túc xá trưởng không nhịn được thương cảm nói.Trần Khiêm cười khổ lắc đầu: “Không cần đâu ký túc xá trưởng...”Nói xong anh xoay người đi ra ngoài.Các bạn cùng phòng nhìn theo bóng lưng Trần Khiêm, đều läc đầu thương hại.Thật ra Trần Khiêm cũng không muốn làm chân chạy vặt cho người khác, anh cũng muốn giống mọi người, có thể vui vẻ sống trong quãng đời sinh viên.Nhưng có thể tiếp tục học đại học đã là tốt lảm rồi.Anh thật sự nghèo!Mặc dù các bạn cùng phòng đối xử với anh cực kỳ tốt nhưng càng như vậy, anh càng không muốn nhận sự giúp đỡ từ họ, nếu không dù tình bạn có tốt hơn nữa sớm muộn gì cũng xuất hiện khoảng cách.… Dựa vào thông tin mà Trương Hổ cung cấp, theo thói quen của Văn Sâm, vào thời gian này, anh ta sẽ đến sòng bạc lớn nhất Thiên Thành.Trần Khiêm dẫn người đến thẳng đó.Ban đầu, Trần Khiêm chỉ tùy tiện ngồi vào một bàn cược.Sau khi thắng liên tiếp mấy chục ván.Thu hút sự chú ý của nhà cái.Nhân lúc Trần Khiêm không chú ý.Một tên thuộc hạ lén lút chạy đến văn phòng.“Anh Sâm, bên ngoài có một thằng nhóc đến, thắng rất nhiều tiền, hơn nữa còn dẫn đến không ít thuộc hạ, trông cũng chẳng phải hạng tốt lành gì!”Tên thuộc hạ nói với ông chủ đang ngồi trên ghế, người đàn ông vạm vỡ đang chơi với thanh kiếm Samurai của nước Oa.'Từ đỉnh đầu đến trán của người đàn ông vạm vỡ này có một vết sẹo rất rõ, trông rất rợn người.Ông ta chính là ông chủ Văn Sâm ở đây. “Cạch!”Thanh kiếm Samurai đã được mài nhẫn bóng chém xuống, chiếc ghế ngọc phía trước vang lên tiếng vỡ.Khiến tên thuộc hạ sợ hãi.PhùtÔng ta thổi lưỡi kiếm.“Là một thằng nhóc? Đã là nhân vật có số má thì nên hiểu luật của Văn Sâm tôi ở đây mới đúng, được. thôi, tôi ra ngoài xem!”'Văn Sâm lạnh lùng nói.Bên ngoài vốn rất ồn ào.Nhưng lúc Văn Sâm với thuộc hạ ra ngoài.Cả hiện trường bỗng chốc yên tĩnh hẳn.“Anh Sâm!”'Tất cả mọi người đồng thanh hô.Văn Sâm dẫn theo người đi thẳng đến trước mặt Trân Khiêm.“Tôi xem là ai, hóa ra chỉ là một thằng lõi, thế nào? Không hiểu luật của anh Sâm ở đây à? Thắng liên tiếp mấy chục ván, không thể nhả ra sao?”Văn Sâm nói.“Quy tắc gì, tôi thật sự không hiểu lắm, lần đầu đến đây, thông cảm chol”“Không hiểu thì dễ, có thể học. Nếu không thì chúng ta chơi hai ván đi, nhưng mà phải cược, không biết cậu có dám không?”Văn Sâm cười u ám nói.“Ông nói đi, cược cái gì?”Trần Khiêm vừa nói vừa quan sát Văn Sâm từ trên xuống dưới. Ngoài khuôn mặt hung hãn ra, Trần Khiêm cũng không nhìn ra được ông ta có vẻ gì của kẻ mạnh.Không giống như Mạc Kiếm và những người khác trước đây. Không bàn đến chuyện thực lực mạnh yếu, nhưng ít nhất Trần Khiêm có thể thấy được mùi của kẻ mạnh trên người bọn họ.Nếu như Văn Sâm thật sự rất mạnh, sao trên người ông ta lại không có chứ?Lúc này Văn Sâm nói: “Cược mạng!” Vừa dứt lời, cả hiện trường đều chấn động.

Thiên Mệnh Chí TônTác giả: Vô ƯuTruyện Converter, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sắc, Truyện TeenHoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi. Trần Khiêm mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ lên.Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói:Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi!“Trần Khiêm... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trả!”Ký túc xá trưởng không nhịn được thương cảm nói.Trần Khiêm cười khổ lắc đầu: “Không cần đâu ký túc xá trưởng...”Nói xong anh xoay người đi ra ngoài.Các bạn cùng phòng nhìn theo bóng lưng Trần Khiêm, đều läc đầu thương hại.Thật ra Trần Khiêm cũng không muốn làm chân chạy vặt cho người khác, anh cũng muốn giống mọi người, có thể vui vẻ sống trong quãng đời sinh viên.Nhưng có thể tiếp tục học đại học đã là tốt lảm rồi.Anh thật sự nghèo!Mặc dù các bạn cùng phòng đối xử với anh cực kỳ tốt nhưng càng như vậy, anh càng không muốn nhận sự giúp đỡ từ họ, nếu không dù tình bạn có tốt hơn nữa sớm muộn gì cũng xuất hiện khoảng cách.… Dựa vào thông tin mà Trương Hổ cung cấp, theo thói quen của Văn Sâm, vào thời gian này, anh ta sẽ đến sòng bạc lớn nhất Thiên Thành.Trần Khiêm dẫn người đến thẳng đó.Ban đầu, Trần Khiêm chỉ tùy tiện ngồi vào một bàn cược.Sau khi thắng liên tiếp mấy chục ván.Thu hút sự chú ý của nhà cái.Nhân lúc Trần Khiêm không chú ý.Một tên thuộc hạ lén lút chạy đến văn phòng.“Anh Sâm, bên ngoài có một thằng nhóc đến, thắng rất nhiều tiền, hơn nữa còn dẫn đến không ít thuộc hạ, trông cũng chẳng phải hạng tốt lành gì!”Tên thuộc hạ nói với ông chủ đang ngồi trên ghế, người đàn ông vạm vỡ đang chơi với thanh kiếm Samurai của nước Oa.'Từ đỉnh đầu đến trán của người đàn ông vạm vỡ này có một vết sẹo rất rõ, trông rất rợn người.Ông ta chính là ông chủ Văn Sâm ở đây. “Cạch!”Thanh kiếm Samurai đã được mài nhẫn bóng chém xuống, chiếc ghế ngọc phía trước vang lên tiếng vỡ.Khiến tên thuộc hạ sợ hãi.PhùtÔng ta thổi lưỡi kiếm.“Là một thằng nhóc? Đã là nhân vật có số má thì nên hiểu luật của Văn Sâm tôi ở đây mới đúng, được. thôi, tôi ra ngoài xem!”'Văn Sâm lạnh lùng nói.Bên ngoài vốn rất ồn ào.Nhưng lúc Văn Sâm với thuộc hạ ra ngoài.Cả hiện trường bỗng chốc yên tĩnh hẳn.“Anh Sâm!”'Tất cả mọi người đồng thanh hô.Văn Sâm dẫn theo người đi thẳng đến trước mặt Trân Khiêm.“Tôi xem là ai, hóa ra chỉ là một thằng lõi, thế nào? Không hiểu luật của anh Sâm ở đây à? Thắng liên tiếp mấy chục ván, không thể nhả ra sao?”Văn Sâm nói.“Quy tắc gì, tôi thật sự không hiểu lắm, lần đầu đến đây, thông cảm chol”“Không hiểu thì dễ, có thể học. Nếu không thì chúng ta chơi hai ván đi, nhưng mà phải cược, không biết cậu có dám không?”Văn Sâm cười u ám nói.“Ông nói đi, cược cái gì?”Trần Khiêm vừa nói vừa quan sát Văn Sâm từ trên xuống dưới. Ngoài khuôn mặt hung hãn ra, Trần Khiêm cũng không nhìn ra được ông ta có vẻ gì của kẻ mạnh.Không giống như Mạc Kiếm và những người khác trước đây. Không bàn đến chuyện thực lực mạnh yếu, nhưng ít nhất Trần Khiêm có thể thấy được mùi của kẻ mạnh trên người bọn họ.Nếu như Văn Sâm thật sự rất mạnh, sao trên người ông ta lại không có chứ?Lúc này Văn Sâm nói: “Cược mạng!” Vừa dứt lời, cả hiện trường đều chấn động.

Chương 1240: Cược mạng