Hắn chờ bảy tám ngày cũng không có ai đi ngang qua, cuối cùng thế mà chết khát ở bên trong đó, biến thành sỉ nhục của đám người xuyên không. Sau đó, cái này hệ thống chó chết này mới xuất hiện. "Ting, kiểm tra thấy đến kí chủ vừa mới bị chết khát, hệ thống đang bố trí cách để chiến thắng. ""Kí chủ thu hoạch được Thiên Hoang Bất Diệt Thể, từ đây không còn cần ăn uống gì nữa. ""Chú thích: Thiên Hoang Bất Diệt Thể là thể chất cao cấp nhất trong tam giới, có thể tự động thu nạp linh khí xung quanh, tốc độ tu luyện vô song. Huyền diệu thông thần, thọ cùng trời đất, vượt xa mọi người trong tam giới, không bị Thiên Nhân Ngũ Suy ảnh hưởng. ""Kí chủ phục sinh!"Mười mấy giây sau! Hồn phách của Khương Thành về lại trong thân thể, toàn thân bị một đạo kim sắc quang mang từ trên trời giáng xuống bao phủ. Đắm mình trong đó, cảm giác cả người đều trở nên rực rỡ hẳn lên. Quang mang lóe lên một cái rồi biến mất. Cảm giác đói bụng không còn nữa. Lâm Khê xuyên về 30 năm trước trong 1 tiểu viện ọp ẹp…
Chương 2538
Bắt Đầu Ban Thưởng 100 Triệu MạngTác giả: Thiên Biên Lão TứTruyện Converter, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngHắn chờ bảy tám ngày cũng không có ai đi ngang qua, cuối cùng thế mà chết khát ở bên trong đó, biến thành sỉ nhục của đám người xuyên không. Sau đó, cái này hệ thống chó chết này mới xuất hiện. "Ting, kiểm tra thấy đến kí chủ vừa mới bị chết khát, hệ thống đang bố trí cách để chiến thắng. ""Kí chủ thu hoạch được Thiên Hoang Bất Diệt Thể, từ đây không còn cần ăn uống gì nữa. ""Chú thích: Thiên Hoang Bất Diệt Thể là thể chất cao cấp nhất trong tam giới, có thể tự động thu nạp linh khí xung quanh, tốc độ tu luyện vô song. Huyền diệu thông thần, thọ cùng trời đất, vượt xa mọi người trong tam giới, không bị Thiên Nhân Ngũ Suy ảnh hưởng. ""Kí chủ phục sinh!"Mười mấy giây sau! Hồn phách của Khương Thành về lại trong thân thể, toàn thân bị một đạo kim sắc quang mang từ trên trời giáng xuống bao phủ. Đắm mình trong đó, cảm giác cả người đều trở nên rực rỡ hẳn lên. Quang mang lóe lên một cái rồi biến mất. Cảm giác đói bụng không còn nữa. Lâm Khê xuyên về 30 năm trước trong 1 tiểu viện ọp ẹp… Đối với 499 trận tỷ thí kia, Khương Thành chỉ nhìn một cái thôi đã mất đi hứngthú rồi.Tỷ thí thực tế vốn muôn hình muôn vẻ.Suy cho cùng thì toàn bộ nhưng người tham dự đều là những tuyệt đỉnh thiên tàiđến từ các tông môn, mỗi một người đều có điểm đặc biệt của riêng mình.Dù cho bọn họ có bị áp chế đến cấp bậc Chân Tiên cũng có sự khác biệt.Chỉ đáng tiếc, thứ mà Khương Thành biết quá nhiều đi rồi.Dù cho những người này biểu hiện thế nào cũng không khiến hắn thấy ok.Khi hắn biến ra một cái ghế nằm nằm xuống, hai người chủ trì ở cánh gà lại gãiđầu.Bây giờ Hư Uyên và Khúc Vọng có phần sụp đổ.Vốn còn nghĩ vòng thứ ba không cần bản thân mình chen tay vào, với thực lựccủa Khương chưởng môn thì có thể nhẹ nhàng gây chấn động toàn trường.Bây giờ quả thực đã chấn động toàn trường rồi, chỉ là cách thức khác một trờimột vực so với bản thân mình tưởng tượng mà thôi.“y, nên làm sao mới tốt đây.”“Sao Khương chưởng môn lại không được phân vào nhỉ?”“Ai mà biết được…”“Bây giờ nên làm sao đây? Hắn không lên chiến đấu, vậy vòng này chắc chắnlại không qua nữa rồi.”“Còn có thể làm gì được nữa, nghĩ cách tiếp tục tiễn hắn một đoạn thôi.”Lúc này, từng trận quyết đấu lần lượt phân thắng bại.Bên thất bại nhanh chóng bị truyền tống ra ngoài, đồng nghĩa với việc kết thúcviệc khảo hạch người mới.Còn bên chiến thắng thì sẽ được truyền tống vào trung tâm của sân đấu, chờtrận tỉ thí tiếp theo.Thời gian dần trôi, trung tâm sân đấu xuất hiện hơn ba trăm người giành chiếnthắng.Đám người này ngoài việc vui mừng vì bản thân đã chiến thắng ra, còn quan sátthêm tình huống của những tổ khác chiến đấu thế nào, còn lại thì chỉ chỉ trỏ trỏThành ca.“Sao hắn còn ở đây, chưa bị loại ra ngoài ư?”“Không phải lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa đấy chứ?”“Chắc chắn không, hắn còn chưa đánh, chắc chắn sẽ bị loại.”“Tên không có đối thủ kia đúng là may, trực tiếp không đánh mà thắng rồi.”“Đúng thế, đỡ được biết bao công sức.”Khi bọn họ còn đang bàn luận, hơn một trăm tổ còn chưa phân thắng bại kiacũng tự động kết thúc.Bởi vì thời gian đã hết, Thiên Đạo trực tiếp phán định thắng thua, loại bỏ nhữngkẻ bại ra ngoài.Sau đó, cảnh tượng ngoài dự liệu của mọi người lại xảy ra.Vóng này có một ngàn người, chia thành năm trăm tổ, do Khương Thành khôngvào sân nên có một người vào trong nhưng không có đối thủ.Tất cả mọi người vốn còn tưởng người này xem như là không có đối thủ, tựđộng không đánh mà thắng.Vừa rồi trong lúc mọi người chiến đấu, người này còn dương dương đắc ý ở Tửtinh mà mình ở, cảm thấy lần này ăn may rồi.Khi thời gian kết thúc, sau khi toàn bộ các trận tỉ thí kết thúc, người này thế màlại bị đưa ra khỏi vòng khảo hạch.“Hắn, sao hắn lại bị loại rồi?”“Không có đối thủ thế mà lại bị loại ư?”Mọi người vừa rồi còn nói người này may mắn, nào có ngờ nhanh như thế đã bịvả mặt rồi.“Thế này không nên chứ?”Hắn quay đầu nhìn Khương Thành, tỏ ra hoàn toàn không thể hiểu nổi.“Người bị loại không phải nên là hắn mới đúng sao?”“Có phải đã làm ngược rồi không?”Nhìn vẻ hoài nghi nhân sinh của hắn, đám người Triển Hải và Hàn Triệt cười rathành tiếng.“Ha ha ha ha…”“Vừa rồi ai nói Khương tiền bối bị Vô Thượng Đạo Cực tước mất tư cách, nhấtđịnh sẽ bị loại cơ chứ?”“Nói đến mức ta suýt tin luôn.”Sở dĩ Khương tiền bối không vào sân là vì thực lực quá mạnh, một khi vào thìsẽ phá vỡ thế cân bằng đó, hiểu chưa?”“Vậy nên chỉ có thể để hắn chờ ở khu trung tâm chờ kết thúc, còn về đối thủphân cho hắn thì từ đầu đã định là thua rồi.”Đám người Phong Hạnh và Địch Hoàng cảm thấy vô cùng hoang đường.Gì mà thực lực quá mạnh, phá vỡ thế cân bằng, đúng là khoác lác tận trời cao.Nhưng sự thật là Khương Thành chẳng hề bị loại bày ra trước mắt đó đâu đếnlượt bọn họ không tin.Đến cả chủ trì là Hư Uyên và Khúc Vọng ở sau lúc này cũng mơ hồ.“Sao Thiên Đạo lại không loại người này đi nhỉ?”“Theo lí mà nói, người đó còn không chiến đấu, sao lại thua chứ?”Đến cả bọn họ còn không hiểu, những người khác đương nhiên lại càng khônghiểu.Và rồi mang theo một đầu câu hỏi, rất nhanh mọi người đã bước vào vòng tỷ thíthứ hai.Năm trăm ngôi Tử tinh biến mất một nửa, còn lại hai trăm năm mươi cái từ từtiến lại gần trung tâm hơn một chút, sau đó các tuyển thủ lại bị truyền tống đếnnhững tử tinh khác nhau.Tất cả mọi người ngay từ lúc đầu tiên đã nhìn vào khu nghỉ ngơi nơi trung tâm.Sau đó giọng bóc phốt lại lần nữa vang lên.“Ôi vãi, hắn lại không vào sân à?”“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy chứ?”“Không chiến mà thắng thì cũng thôi đi, đến cả vào sân cũng không vào, quáđáng quá rồi nhỉ?”250 sân đấu, 249 sân đều có hai người đối quyết với nhau, chỉ có một cái là chỉcó một người.Lần này thì không còn ai ngưỡng mộ người “không có đối thủ” nữa rồi.Đến chính bản thân hắn còn tức xì khói, hét to tỏ ra bất mãn.“Ta không phục!”“Thực lực của ta không nên thế.”“Cho dù thật sự thua cũng phải để ta thua trong trận chiến chứ? Không chiến màbại là sao chứ?”Lời tố cáo của hắn căn bản không có tác dụng gì.Trận tỷ thí kết thúc sau một khắc, có 250 người bị loại, hắn cũng bị truyền tốngra ngoài.Còn Khương Thành thì tiếp túc ở trong sân không chút hồi hộp gì.Trên thực tế, đến cả bản thân Thành ca cũng thầm buồn bực.Hắn cuối cùng cũng bắt đầu hoài nghi phải chăng có người thầm thao túng đằngsau.“Lẽ nào là Tiên Mẫu?”“Nàng hiểu rõ trận tỷ thí này chẳng có ý nghĩa gì với ta cả, vậy nên mới trựctiếp cho ta qua ải luôn à?”Nguyên nhân mà hắn đoán ra được chỉ có vậy.Mà trận tỷ thí thứ ba tiếp theo đó, quá trình cũng chẳng khác gì hai trận trước.Khương Thành vẫn chẳng bị truyền vào, kết quả của người không đối thủ kiavẫn là bị loại.Cho đến khi trận tỷ thí thứ ba còn lại 125 người chiến thắng.Bọn họ sẽ bước vào trận khảo hạch tiếp theo.Chỉ là lúc này, rất nhiều người không thể nào vui vẻ dược, mà chau mày, hoặcnhìn Khương Thành đăm đăm.Đến bước này rồi, nào còn ai không nhìn ra vấn đề nữa.“Chuyện này hoang đường quá.”Phong Hạnh chăm chú nhìn Khương Thành, nói lạnh lùng: “Đúng là khôngcông bằng mà.”Những người khác cũng lần lượt bóc phốt.“Thế ày thì qua ải còn có ý nghĩa gì nữa chứ?”“Lừa dối qu ải, căn bản không thể phục chúng được.”“Ta thấy người này nhất định có vấn đề.”Những người ủng hộ xung quanh Thành ca trải qua ba vòng đã bị loại đi khôngít, chỉ còn lại hơn hai mươi người, nhưng mà may là hai người chủ lực TriểnHải và Hàn Triệt vẫn còn.Bọn họ không những không hề có bất cứ bất mãn nào về việc Khương Thànhqua ải, ngược lại còn lấy đó làm vinh dự.“Có thể lừa lọc mà qua ải cũng là một loại năng lực đó.”“Gì mà lừa dối, Khương tiền bối rõ ràng là dựa vào mị lực của nhân cách màchinh phục Vô Thượng Đạo Cực.”“Với thực lực của Khương Thành, tham gia mấy vòng tỷ thí này là sự sỉ nhục,hắn không vào sân mới là đúng.”“A, không đánh mà thắng là ở cảnh giới nào rồi chứ.”“Ha ha, vừa rồi ai nói nếu còn có thể dối lừa qua ải thì sẽ trồng cây chuối mà đichứ?”“Phải đó, đứng ra đây cho bọn ta xem thử nào.”Mặt đám người Phong Hạnh và Ngụy Tư sắp biến thành màu gan lợn luôn rồi.Bọn họ giờ đây chỉ có thể thầm cắn răng, hi vọng vòng tiếp sẽ không còn cơ hộinào để Khương Thành có thể qua ải.Còn Hư Uyên và Khúc Vọng ở sau cánh gà khi định mở vòng tiếp theo thì cómột bóng dáng đột ngột xuất hiện trước mặt hai người.Nhìn kỹ lại thì đó lại là Tiên Mẫu cực kì ít xuất hiện.Hai người liền đứng dậy.Còn chưa chờ mở miệng ra đã nghe thấy quyết định của Tiên Mẫu.“Vòng tỷ thí tiếp theo sẽ thay đổi.”
Đối với 499 trận tỷ thí kia, Khương Thành chỉ nhìn một cái thôi đã mất đi hứng
thú rồi.
Tỷ thí thực tế vốn muôn hình muôn vẻ.
Suy cho cùng thì toàn bộ nhưng người tham dự đều là những tuyệt đỉnh thiên tài
đến từ các tông môn, mỗi một người đều có điểm đặc biệt của riêng mình.
Dù cho bọn họ có bị áp chế đến cấp bậc Chân Tiên cũng có sự khác biệt.
Chỉ đáng tiếc, thứ mà Khương Thành biết quá nhiều đi rồi.
Dù cho những người này biểu hiện thế nào cũng không khiến hắn thấy ok.
Khi hắn biến ra một cái ghế nằm nằm xuống, hai người chủ trì ở cánh gà lại gãi
đầu.
Bây giờ Hư Uyên và Khúc Vọng có phần sụp đổ.
Vốn còn nghĩ vòng thứ ba không cần bản thân mình chen tay vào, với thực lực
của Khương chưởng môn thì có thể nhẹ nhàng gây chấn động toàn trường.
Bây giờ quả thực đã chấn động toàn trường rồi, chỉ là cách thức khác một trời
một vực so với bản thân mình tưởng tượng mà thôi.
“y, nên làm sao mới tốt đây.”
“Sao Khương chưởng môn lại không được phân vào nhỉ?”
“Ai mà biết được…”
“Bây giờ nên làm sao đây? Hắn không lên chiến đấu, vậy vòng này chắc chắn
lại không qua nữa rồi.”
“Còn có thể làm gì được nữa, nghĩ cách tiếp tục tiễn hắn một đoạn thôi.”
Lúc này, từng trận quyết đấu lần lượt phân thắng bại.
Bên thất bại nhanh chóng bị truyền tống ra ngoài, đồng nghĩa với việc kết thúc
việc khảo hạch người mới.
Còn bên chiến thắng thì sẽ được truyền tống vào trung tâm của sân đấu, chờ
trận tỉ thí tiếp theo.
Thời gian dần trôi, trung tâm sân đấu xuất hiện hơn ba trăm người giành chiến
thắng.
Đám người này ngoài việc vui mừng vì bản thân đã chiến thắng ra, còn quan sát
thêm tình huống của những tổ khác chiến đấu thế nào, còn lại thì chỉ chỉ trỏ trỏ
Thành ca.
“Sao hắn còn ở đây, chưa bị loại ra ngoài ư?”
“Không phải lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa đấy chứ?”
“Chắc chắn không, hắn còn chưa đánh, chắc chắn sẽ bị loại.”
“Tên không có đối thủ kia đúng là may, trực tiếp không đánh mà thắng rồi.”
“Đúng thế, đỡ được biết bao công sức.”
Khi bọn họ còn đang bàn luận, hơn một trăm tổ còn chưa phân thắng bại kia
cũng tự động kết thúc.
Bởi vì thời gian đã hết, Thiên Đạo trực tiếp phán định thắng thua, loại bỏ những
kẻ bại ra ngoài.
Sau đó, cảnh tượng ngoài dự liệu của mọi người lại xảy ra.
Vóng này có một ngàn người, chia thành năm trăm tổ, do Khương Thành không
vào sân nên có một người vào trong nhưng không có đối thủ.
Tất cả mọi người vốn còn tưởng người này xem như là không có đối thủ, tự
động không đánh mà thắng.
Vừa rồi trong lúc mọi người chiến đấu, người này còn dương dương đắc ý ở Tử
tinh mà mình ở, cảm thấy lần này ăn may rồi.
Khi thời gian kết thúc, sau khi toàn bộ các trận tỉ thí kết thúc, người này thế mà
lại bị đưa ra khỏi vòng khảo hạch.
“Hắn, sao hắn lại bị loại rồi?”
“Không có đối thủ thế mà lại bị loại ư?”
Mọi người vừa rồi còn nói người này may mắn, nào có ngờ nhanh như thế đã bị
vả mặt rồi.
“Thế này không nên chứ?”
Hắn quay đầu nhìn Khương Thành, tỏ ra hoàn toàn không thể hiểu nổi.
“Người bị loại không phải nên là hắn mới đúng sao?”
“Có phải đã làm ngược rồi không?”
Nhìn vẻ hoài nghi nhân sinh của hắn, đám người Triển Hải và Hàn Triệt cười ra
thành tiếng.
“Ha ha ha ha…”
“Vừa rồi ai nói Khương tiền bối bị Vô Thượng Đạo Cực tước mất tư cách, nhất
định sẽ bị loại cơ chứ?”
“Nói đến mức ta suýt tin luôn.”
Sở dĩ Khương tiền bối không vào sân là vì thực lực quá mạnh, một khi vào thì
sẽ phá vỡ thế cân bằng đó, hiểu chưa?”
“Vậy nên chỉ có thể để hắn chờ ở khu trung tâm chờ kết thúc, còn về đối thủ
phân cho hắn thì từ đầu đã định là thua rồi.”
Đám người Phong Hạnh và Địch Hoàng cảm thấy vô cùng hoang đường.
Gì mà thực lực quá mạnh, phá vỡ thế cân bằng, đúng là khoác lác tận trời cao.
Nhưng sự thật là Khương Thành chẳng hề bị loại bày ra trước mắt đó đâu đến
lượt bọn họ không tin.
Đến cả chủ trì là Hư Uyên và Khúc Vọng ở sau lúc này cũng mơ hồ.
“Sao Thiên Đạo lại không loại người này đi nhỉ?”
“Theo lí mà nói, người đó còn không chiến đấu, sao lại thua chứ?”
Đến cả bọn họ còn không hiểu, những người khác đương nhiên lại càng không
hiểu.
Và rồi mang theo một đầu câu hỏi, rất nhanh mọi người đã bước vào vòng tỷ thí
thứ hai.
Năm trăm ngôi Tử tinh biến mất một nửa, còn lại hai trăm năm mươi cái từ từ
tiến lại gần trung tâm hơn một chút, sau đó các tuyển thủ lại bị truyền tống đến
những tử tinh khác nhau.
Tất cả mọi người ngay từ lúc đầu tiên đã nhìn vào khu nghỉ ngơi nơi trung tâm.
Sau đó giọng bóc phốt lại lần nữa vang lên.
“Ôi vãi, hắn lại không vào sân à?”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy chứ?”
“Không chiến mà thắng thì cũng thôi đi, đến cả vào sân cũng không vào, quá
đáng quá rồi nhỉ?”
250 sân đấu, 249 sân đều có hai người đối quyết với nhau, chỉ có một cái là chỉ
có một người.
Lần này thì không còn ai ngưỡng mộ người “không có đối thủ” nữa rồi.
Đến chính bản thân hắn còn tức xì khói, hét to tỏ ra bất mãn.
“Ta không phục!”
“Thực lực của ta không nên thế.”
“Cho dù thật sự thua cũng phải để ta thua trong trận chiến chứ? Không chiến mà
bại là sao chứ?”
Lời tố cáo của hắn căn bản không có tác dụng gì.
Trận tỷ thí kết thúc sau một khắc, có 250 người bị loại, hắn cũng bị truyền tống
ra ngoài.
Còn Khương Thành thì tiếp túc ở trong sân không chút hồi hộp gì.
Trên thực tế, đến cả bản thân Thành ca cũng thầm buồn bực.
Hắn cuối cùng cũng bắt đầu hoài nghi phải chăng có người thầm thao túng đằng
sau.
“Lẽ nào là Tiên Mẫu?”
“Nàng hiểu rõ trận tỷ thí này chẳng có ý nghĩa gì với ta cả, vậy nên mới trực
tiếp cho ta qua ải luôn à?”
Nguyên nhân mà hắn đoán ra được chỉ có vậy.
Mà trận tỷ thí thứ ba tiếp theo đó, quá trình cũng chẳng khác gì hai trận trước.
Khương Thành vẫn chẳng bị truyền vào, kết quả của người không đối thủ kia
vẫn là bị loại.
Cho đến khi trận tỷ thí thứ ba còn lại 125 người chiến thắng.
Bọn họ sẽ bước vào trận khảo hạch tiếp theo.
Chỉ là lúc này, rất nhiều người không thể nào vui vẻ dược, mà chau mày, hoặc
nhìn Khương Thành đăm đăm.
Đến bước này rồi, nào còn ai không nhìn ra vấn đề nữa.
“Chuyện này hoang đường quá.”
Phong Hạnh chăm chú nhìn Khương Thành, nói lạnh lùng: “Đúng là không
công bằng mà.”
Những người khác cũng lần lượt bóc phốt.
“Thế ày thì qua ải còn có ý nghĩa gì nữa chứ?”
“Lừa dối qu ải, căn bản không thể phục chúng được.”
“Ta thấy người này nhất định có vấn đề.”
Những người ủng hộ xung quanh Thành ca trải qua ba vòng đã bị loại đi không
ít, chỉ còn lại hơn hai mươi người, nhưng mà may là hai người chủ lực Triển
Hải và Hàn Triệt vẫn còn.
Bọn họ không những không hề có bất cứ bất mãn nào về việc Khương Thành
qua ải, ngược lại còn lấy đó làm vinh dự.
“Có thể lừa lọc mà qua ải cũng là một loại năng lực đó.”
“Gì mà lừa dối, Khương tiền bối rõ ràng là dựa vào mị lực của nhân cách mà
chinh phục Vô Thượng Đạo Cực.”
“Với thực lực của Khương Thành, tham gia mấy vòng tỷ thí này là sự sỉ nhục,
hắn không vào sân mới là đúng.”
“A, không đánh mà thắng là ở cảnh giới nào rồi chứ.”
“Ha ha, vừa rồi ai nói nếu còn có thể dối lừa qua ải thì sẽ trồng cây chuối mà đi
chứ?”
“Phải đó, đứng ra đây cho bọn ta xem thử nào.”
Mặt đám người Phong Hạnh và Ngụy Tư sắp biến thành màu gan lợn luôn rồi.
Bọn họ giờ đây chỉ có thể thầm cắn răng, hi vọng vòng tiếp sẽ không còn cơ hội
nào để Khương Thành có thể qua ải.
Còn Hư Uyên và Khúc Vọng ở sau cánh gà khi định mở vòng tiếp theo thì có
một bóng dáng đột ngột xuất hiện trước mặt hai người.
Nhìn kỹ lại thì đó lại là Tiên Mẫu cực kì ít xuất hiện.
Hai người liền đứng dậy.
Còn chưa chờ mở miệng ra đã nghe thấy quyết định của Tiên Mẫu.
“Vòng tỷ thí tiếp theo sẽ thay đổi.”
Bắt Đầu Ban Thưởng 100 Triệu MạngTác giả: Thiên Biên Lão TứTruyện Converter, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngHắn chờ bảy tám ngày cũng không có ai đi ngang qua, cuối cùng thế mà chết khát ở bên trong đó, biến thành sỉ nhục của đám người xuyên không. Sau đó, cái này hệ thống chó chết này mới xuất hiện. "Ting, kiểm tra thấy đến kí chủ vừa mới bị chết khát, hệ thống đang bố trí cách để chiến thắng. ""Kí chủ thu hoạch được Thiên Hoang Bất Diệt Thể, từ đây không còn cần ăn uống gì nữa. ""Chú thích: Thiên Hoang Bất Diệt Thể là thể chất cao cấp nhất trong tam giới, có thể tự động thu nạp linh khí xung quanh, tốc độ tu luyện vô song. Huyền diệu thông thần, thọ cùng trời đất, vượt xa mọi người trong tam giới, không bị Thiên Nhân Ngũ Suy ảnh hưởng. ""Kí chủ phục sinh!"Mười mấy giây sau! Hồn phách của Khương Thành về lại trong thân thể, toàn thân bị một đạo kim sắc quang mang từ trên trời giáng xuống bao phủ. Đắm mình trong đó, cảm giác cả người đều trở nên rực rỡ hẳn lên. Quang mang lóe lên một cái rồi biến mất. Cảm giác đói bụng không còn nữa. Lâm Khê xuyên về 30 năm trước trong 1 tiểu viện ọp ẹp… Đối với 499 trận tỷ thí kia, Khương Thành chỉ nhìn một cái thôi đã mất đi hứngthú rồi.Tỷ thí thực tế vốn muôn hình muôn vẻ.Suy cho cùng thì toàn bộ nhưng người tham dự đều là những tuyệt đỉnh thiên tàiđến từ các tông môn, mỗi một người đều có điểm đặc biệt của riêng mình.Dù cho bọn họ có bị áp chế đến cấp bậc Chân Tiên cũng có sự khác biệt.Chỉ đáng tiếc, thứ mà Khương Thành biết quá nhiều đi rồi.Dù cho những người này biểu hiện thế nào cũng không khiến hắn thấy ok.Khi hắn biến ra một cái ghế nằm nằm xuống, hai người chủ trì ở cánh gà lại gãiđầu.Bây giờ Hư Uyên và Khúc Vọng có phần sụp đổ.Vốn còn nghĩ vòng thứ ba không cần bản thân mình chen tay vào, với thực lựccủa Khương chưởng môn thì có thể nhẹ nhàng gây chấn động toàn trường.Bây giờ quả thực đã chấn động toàn trường rồi, chỉ là cách thức khác một trờimột vực so với bản thân mình tưởng tượng mà thôi.“y, nên làm sao mới tốt đây.”“Sao Khương chưởng môn lại không được phân vào nhỉ?”“Ai mà biết được…”“Bây giờ nên làm sao đây? Hắn không lên chiến đấu, vậy vòng này chắc chắnlại không qua nữa rồi.”“Còn có thể làm gì được nữa, nghĩ cách tiếp tục tiễn hắn một đoạn thôi.”Lúc này, từng trận quyết đấu lần lượt phân thắng bại.Bên thất bại nhanh chóng bị truyền tống ra ngoài, đồng nghĩa với việc kết thúcviệc khảo hạch người mới.Còn bên chiến thắng thì sẽ được truyền tống vào trung tâm của sân đấu, chờtrận tỉ thí tiếp theo.Thời gian dần trôi, trung tâm sân đấu xuất hiện hơn ba trăm người giành chiếnthắng.Đám người này ngoài việc vui mừng vì bản thân đã chiến thắng ra, còn quan sátthêm tình huống của những tổ khác chiến đấu thế nào, còn lại thì chỉ chỉ trỏ trỏThành ca.“Sao hắn còn ở đây, chưa bị loại ra ngoài ư?”“Không phải lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa đấy chứ?”“Chắc chắn không, hắn còn chưa đánh, chắc chắn sẽ bị loại.”“Tên không có đối thủ kia đúng là may, trực tiếp không đánh mà thắng rồi.”“Đúng thế, đỡ được biết bao công sức.”Khi bọn họ còn đang bàn luận, hơn một trăm tổ còn chưa phân thắng bại kiacũng tự động kết thúc.Bởi vì thời gian đã hết, Thiên Đạo trực tiếp phán định thắng thua, loại bỏ nhữngkẻ bại ra ngoài.Sau đó, cảnh tượng ngoài dự liệu của mọi người lại xảy ra.Vóng này có một ngàn người, chia thành năm trăm tổ, do Khương Thành khôngvào sân nên có một người vào trong nhưng không có đối thủ.Tất cả mọi người vốn còn tưởng người này xem như là không có đối thủ, tựđộng không đánh mà thắng.Vừa rồi trong lúc mọi người chiến đấu, người này còn dương dương đắc ý ở Tửtinh mà mình ở, cảm thấy lần này ăn may rồi.Khi thời gian kết thúc, sau khi toàn bộ các trận tỉ thí kết thúc, người này thế màlại bị đưa ra khỏi vòng khảo hạch.“Hắn, sao hắn lại bị loại rồi?”“Không có đối thủ thế mà lại bị loại ư?”Mọi người vừa rồi còn nói người này may mắn, nào có ngờ nhanh như thế đã bịvả mặt rồi.“Thế này không nên chứ?”Hắn quay đầu nhìn Khương Thành, tỏ ra hoàn toàn không thể hiểu nổi.“Người bị loại không phải nên là hắn mới đúng sao?”“Có phải đã làm ngược rồi không?”Nhìn vẻ hoài nghi nhân sinh của hắn, đám người Triển Hải và Hàn Triệt cười rathành tiếng.“Ha ha ha ha…”“Vừa rồi ai nói Khương tiền bối bị Vô Thượng Đạo Cực tước mất tư cách, nhấtđịnh sẽ bị loại cơ chứ?”“Nói đến mức ta suýt tin luôn.”Sở dĩ Khương tiền bối không vào sân là vì thực lực quá mạnh, một khi vào thìsẽ phá vỡ thế cân bằng đó, hiểu chưa?”“Vậy nên chỉ có thể để hắn chờ ở khu trung tâm chờ kết thúc, còn về đối thủphân cho hắn thì từ đầu đã định là thua rồi.”Đám người Phong Hạnh và Địch Hoàng cảm thấy vô cùng hoang đường.Gì mà thực lực quá mạnh, phá vỡ thế cân bằng, đúng là khoác lác tận trời cao.Nhưng sự thật là Khương Thành chẳng hề bị loại bày ra trước mắt đó đâu đếnlượt bọn họ không tin.Đến cả chủ trì là Hư Uyên và Khúc Vọng ở sau lúc này cũng mơ hồ.“Sao Thiên Đạo lại không loại người này đi nhỉ?”“Theo lí mà nói, người đó còn không chiến đấu, sao lại thua chứ?”Đến cả bọn họ còn không hiểu, những người khác đương nhiên lại càng khônghiểu.Và rồi mang theo một đầu câu hỏi, rất nhanh mọi người đã bước vào vòng tỷ thíthứ hai.Năm trăm ngôi Tử tinh biến mất một nửa, còn lại hai trăm năm mươi cái từ từtiến lại gần trung tâm hơn một chút, sau đó các tuyển thủ lại bị truyền tống đếnnhững tử tinh khác nhau.Tất cả mọi người ngay từ lúc đầu tiên đã nhìn vào khu nghỉ ngơi nơi trung tâm.Sau đó giọng bóc phốt lại lần nữa vang lên.“Ôi vãi, hắn lại không vào sân à?”“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy chứ?”“Không chiến mà thắng thì cũng thôi đi, đến cả vào sân cũng không vào, quáđáng quá rồi nhỉ?”250 sân đấu, 249 sân đều có hai người đối quyết với nhau, chỉ có một cái là chỉcó một người.Lần này thì không còn ai ngưỡng mộ người “không có đối thủ” nữa rồi.Đến chính bản thân hắn còn tức xì khói, hét to tỏ ra bất mãn.“Ta không phục!”“Thực lực của ta không nên thế.”“Cho dù thật sự thua cũng phải để ta thua trong trận chiến chứ? Không chiến màbại là sao chứ?”Lời tố cáo của hắn căn bản không có tác dụng gì.Trận tỷ thí kết thúc sau một khắc, có 250 người bị loại, hắn cũng bị truyền tốngra ngoài.Còn Khương Thành thì tiếp túc ở trong sân không chút hồi hộp gì.Trên thực tế, đến cả bản thân Thành ca cũng thầm buồn bực.Hắn cuối cùng cũng bắt đầu hoài nghi phải chăng có người thầm thao túng đằngsau.“Lẽ nào là Tiên Mẫu?”“Nàng hiểu rõ trận tỷ thí này chẳng có ý nghĩa gì với ta cả, vậy nên mới trựctiếp cho ta qua ải luôn à?”Nguyên nhân mà hắn đoán ra được chỉ có vậy.Mà trận tỷ thí thứ ba tiếp theo đó, quá trình cũng chẳng khác gì hai trận trước.Khương Thành vẫn chẳng bị truyền vào, kết quả của người không đối thủ kiavẫn là bị loại.Cho đến khi trận tỷ thí thứ ba còn lại 125 người chiến thắng.Bọn họ sẽ bước vào trận khảo hạch tiếp theo.Chỉ là lúc này, rất nhiều người không thể nào vui vẻ dược, mà chau mày, hoặcnhìn Khương Thành đăm đăm.Đến bước này rồi, nào còn ai không nhìn ra vấn đề nữa.“Chuyện này hoang đường quá.”Phong Hạnh chăm chú nhìn Khương Thành, nói lạnh lùng: “Đúng là khôngcông bằng mà.”Những người khác cũng lần lượt bóc phốt.“Thế ày thì qua ải còn có ý nghĩa gì nữa chứ?”“Lừa dối qu ải, căn bản không thể phục chúng được.”“Ta thấy người này nhất định có vấn đề.”Những người ủng hộ xung quanh Thành ca trải qua ba vòng đã bị loại đi khôngít, chỉ còn lại hơn hai mươi người, nhưng mà may là hai người chủ lực TriểnHải và Hàn Triệt vẫn còn.Bọn họ không những không hề có bất cứ bất mãn nào về việc Khương Thànhqua ải, ngược lại còn lấy đó làm vinh dự.“Có thể lừa lọc mà qua ải cũng là một loại năng lực đó.”“Gì mà lừa dối, Khương tiền bối rõ ràng là dựa vào mị lực của nhân cách màchinh phục Vô Thượng Đạo Cực.”“Với thực lực của Khương Thành, tham gia mấy vòng tỷ thí này là sự sỉ nhục,hắn không vào sân mới là đúng.”“A, không đánh mà thắng là ở cảnh giới nào rồi chứ.”“Ha ha, vừa rồi ai nói nếu còn có thể dối lừa qua ải thì sẽ trồng cây chuối mà đichứ?”“Phải đó, đứng ra đây cho bọn ta xem thử nào.”Mặt đám người Phong Hạnh và Ngụy Tư sắp biến thành màu gan lợn luôn rồi.Bọn họ giờ đây chỉ có thể thầm cắn răng, hi vọng vòng tiếp sẽ không còn cơ hộinào để Khương Thành có thể qua ải.Còn Hư Uyên và Khúc Vọng ở sau cánh gà khi định mở vòng tiếp theo thì cómột bóng dáng đột ngột xuất hiện trước mặt hai người.Nhìn kỹ lại thì đó lại là Tiên Mẫu cực kì ít xuất hiện.Hai người liền đứng dậy.Còn chưa chờ mở miệng ra đã nghe thấy quyết định của Tiên Mẫu.“Vòng tỷ thí tiếp theo sẽ thay đổi.”