Phạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm…
Chương 902: Ba người ba ý 3
Khánh Dư NiênTác giả: Miêu NịTruyện Cổ Đại, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngPhạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm… Trần Bình Bình im lặng. Trong chuyện này, vốn dĩ lão không giải thích hết mọithứ cho Phạm Nhàn. Hắn chắc hẳn Phạm Nhàn dựa vào lực lượng của mình đểtra ra. Vì thế ông lão không tiện thuyết phục thêm, chỉ chậm rãi nói: "Ngươimuốn trả thù... nhưng lại không thể động vào Lão Tần gia, chẳng lẽ ngươi địnhgiết bừa một phen?""Lão Tần gia đã bị ngài đẩy sang phía công chúa Trưởng." Phạm Nhàn khônghề khách khí nhắc nhở: "Ta chém nhạc mẫu của mình một nhát đao, để bọn họchịu lửa giận thay cho Lão Tần gia, có vấn đề gì nào?""Vấn đề thì đúng là không có." Trần Bình Bình nói với giọng âm trầm: "Chỉ cóđiều cách giải quyết của ngươi... có phần không nói lý."Phạm Nhàn xì một tiếng, bật cười nói: "Gặp phải người quá tuân thủ lý lẽ nhưngài nên ta muốn lười dùng miệng lưỡi thôi. Đâu phải ngài không biết người trẻtuổi chúng ta vốn quen thói ngang ngược không nói lý?"Mùa đông ở kinh đô, nơi nơi đều lạnh lẽo. Tuy chưa đến những ngày giá lạnhnhất của năm, nhưng tuyết đang phủ kín nhà cửa dân chúng, phủ kín lan canngọc và bức tường đỏ. Thi thoảng lại có vài trận tuyết lớn đổ xuống, toàn bộkinh đô đều bao phủ trong hơi lạnh, ngay cả tường đỏ rộng lớn của hoàng cungbị tuyết thấm ướt, biến thành màu ngăm đen.Cũng như bức tường hoàng cung đỏ rực đã thay đổi màu sắc, toàn bộ văn võtrong triều đình đều cảm nhận được, tâm trạng của bệ hạ Đại Khánh Hoàng đếcũng có chút âm trầm, có phần bực bội.Tin tức về việc Phạm Nhàn bị phục kích đã gây chấn động kinh đô từ lâu, mọingười dần dần nắm được chi tiết trong sự việc, cũng đoán được chắc chắn cónhững nhân vật quan trọng trong quân đội tham gia vào vụ này. Mỗi khi nghĩđến việc quân đội mà Hoàng đế bệ hạ khống chế nghiêm ngặt nhất cũng có vấnđề, bá quan văn võ đều im lặng cảnh giác, không dám nói nhiều thêm một câu.Trong những ngày yết triều tiếp theo, ngoại trừ tất cả các chính sự, vấn đề đượcthảo luận nhiều nhất chính là chuyện Phạm Nhàn bị phục kích. Việc điều tra doGiám Sát viện dẫn đầu, phối hợp với Đại Lý tự và Khu Mật viện, đã được triểnkhai từ lâu. Chỉ có điều hai trăm cái đầu người kia đã được vẽ tranh đối chiếunhiều lần, nhưng vẫn không thể tìm ra chút manh mối nào; trong khi đó kẻ sốngsót mà Giám Sát viện tóm được lâu nay vẫn đang hấp hối, chỉ giữ được mạngsống, tạm thời không cách nào thẩm vấn.Ngoại trừ manh mối như những chiếc nỏ thủ thành, trang phục; việc điều tra vụán phục kích Khâm sai đại nhân vẫn không chút tiến triển.Tuy sắc mặt của Hoàng đế bệ hạ vẫn bình tĩnh như thường, nhưng các đại thầnmay mắn tham gia yết triều đều có thể cảm nhận được lửa giận trong đôi mắtcủa bệ hạ càng ngày càng mãnh liệt, chỉ không biết khi nào ngọn lửa này sẽ bốclên, biến tất cả các đại thần này thành tro bụi.Thật ra mọi người đều hiểu, năm ngoái Phạm Nhàn Đại nhân được phong làmKhâm sai toàn quyền khu vực Giang Nam, rồi vội vội vàng vàng rời khỏi kinhđô là vì lý do gì.Đó là vì tin đồn từ phía Bắc Tề lan tới, rất trực tiếp vạch trần mối quan hệ bí ẩngiữa bệ hạ và Tiểu Phạm đại nhân. Để đề phòng tình hình kinh đô rung chuyển,để gìn giữ danh dự hoàng tộc, và hơn thế nữa, để triều đình Khánh Quốc có thểthoát khỏi bí mật hơi lúng túng này... bệ hạ đã biến tướng trục xuất Tiểu Phạmđại nhân đến Giang Nam.Nhưng không ai tưởng tượng nổi, Phạm Nhàn vừa đặt chân đến Giang Nam đãlàm biết bao việc to: cải tổ Nội Khố, tổ chức chiêu mua, hỗ trợ công việc tu sửacông trình trị thủy. Trong chưa đầy nửa năm, y đã hô mưa gọi gió, giải quyếtvấn đề Quốc Khố trống rỗng đã quấy nhiễu Khánh Quốc trong nhiều năm. Tớicuối cùng, y còn lợi dụng cơ hội trở về quê hương thăm viếng để dọn sạch ổchuột dịch bệnh ở Giao Châu.Phó tướng thủy quân Giao Châu Đảng Kiêu Ba đã bị áp giải về kinh đô từ lâu,đã lấy xong lời khai, hoàn thiện bản án, tới mùa thu sẽ bị xử trảm. Tiền trongkho bạc Giang Nam cũng đã được chuyển về kinh đô, cuối cùng,triều đình cũngcó đủ lòng tin để bắt đầu tay vào tu sửa đê điều, giảm thuế giúp đỡ nạn nhânthiên tai bằng. Và tất cả những việc này đều là công lao của Phạm Nhàn đối vớitriều đình Khánh Quốc.Thực ra trong lòng tất cả các đại thần đều đang suy tính, một người như thế vậy,đương nhiên không thể đặt ở Giang Nam mãi được, chỉ e chung quy cũng phảivề kinh. Hơn nữa, chắc chắn bệ hạ sẽ cho rằng đã qua một năm, tin tức kia đãphai nhạt từ lâu, những thế lực bên trong kinh đô sẽ học cách tiếp nhận tìnhhình này, cuối cùng đứa con tư sinh bị trục xuất đến Giang Nam cũng có thểdanh chính ngôn thuận bước vào triều đình.
Trần Bình Bình im lặng. Trong chuyện này, vốn dĩ lão không giải thích hết mọi
thứ cho Phạm Nhàn. Hắn chắc hẳn Phạm Nhàn dựa vào lực lượng của mình để
tra ra. Vì thế ông lão không tiện thuyết phục thêm, chỉ chậm rãi nói: "Ngươi
muốn trả thù... nhưng lại không thể động vào Lão Tần gia, chẳng lẽ ngươi định
giết bừa một phen?"
"Lão Tần gia đã bị ngài đẩy sang phía công chúa Trưởng." Phạm Nhàn không
hề khách khí nhắc nhở: "Ta chém nhạc mẫu của mình một nhát đao, để bọn họ
chịu lửa giận thay cho Lão Tần gia, có vấn đề gì nào?"
"Vấn đề thì đúng là không có." Trần Bình Bình nói với giọng âm trầm: "Chỉ có
điều cách giải quyết của ngươi... có phần không nói lý."
Phạm Nhàn xì một tiếng, bật cười nói: "Gặp phải người quá tuân thủ lý lẽ như
ngài nên ta muốn lười dùng miệng lưỡi thôi. Đâu phải ngài không biết người trẻ
tuổi chúng ta vốn quen thói ngang ngược không nói lý?"
Mùa đông ở kinh đô, nơi nơi đều lạnh lẽo. Tuy chưa đến những ngày giá lạnh
nhất của năm, nhưng tuyết đang phủ kín nhà cửa dân chúng, phủ kín lan can
ngọc và bức tường đỏ. Thi thoảng lại có vài trận tuyết lớn đổ xuống, toàn bộ
kinh đô đều bao phủ trong hơi lạnh, ngay cả tường đỏ rộng lớn của hoàng cung
bị tuyết thấm ướt, biến thành màu ngăm đen.
Cũng như bức tường hoàng cung đỏ rực đã thay đổi màu sắc, toàn bộ văn võ
trong triều đình đều cảm nhận được, tâm trạng của bệ hạ Đại Khánh Hoàng đế
cũng có chút âm trầm, có phần bực bội.
Tin tức về việc Phạm Nhàn bị phục kích đã gây chấn động kinh đô từ lâu, mọi
người dần dần nắm được chi tiết trong sự việc, cũng đoán được chắc chắn có
những nhân vật quan trọng trong quân đội tham gia vào vụ này. Mỗi khi nghĩ
đến việc quân đội mà Hoàng đế bệ hạ khống chế nghiêm ngặt nhất cũng có vấn
đề, bá quan văn võ đều im lặng cảnh giác, không dám nói nhiều thêm một câu.
Trong những ngày yết triều tiếp theo, ngoại trừ tất cả các chính sự, vấn đề được
thảo luận nhiều nhất chính là chuyện Phạm Nhàn bị phục kích. Việc điều tra do
Giám Sát viện dẫn đầu, phối hợp với Đại Lý tự và Khu Mật viện, đã được triển
khai từ lâu. Chỉ có điều hai trăm cái đầu người kia đã được vẽ tranh đối chiếu
nhiều lần, nhưng vẫn không thể tìm ra chút manh mối nào; trong khi đó kẻ sống
sót mà Giám Sát viện tóm được lâu nay vẫn đang hấp hối, chỉ giữ được mạng
sống, tạm thời không cách nào thẩm vấn.
Ngoại trừ manh mối như những chiếc nỏ thủ thành, trang phục; việc điều tra vụ
án phục kích Khâm sai đại nhân vẫn không chút tiến triển.
Tuy sắc mặt của Hoàng đế bệ hạ vẫn bình tĩnh như thường, nhưng các đại thần
may mắn tham gia yết triều đều có thể cảm nhận được lửa giận trong đôi mắt
của bệ hạ càng ngày càng mãnh liệt, chỉ không biết khi nào ngọn lửa này sẽ bốc
lên, biến tất cả các đại thần này thành tro bụi.
Thật ra mọi người đều hiểu, năm ngoái Phạm Nhàn Đại nhân được phong làm
Khâm sai toàn quyền khu vực Giang Nam, rồi vội vội vàng vàng rời khỏi kinh
đô là vì lý do gì.
Đó là vì tin đồn từ phía Bắc Tề lan tới, rất trực tiếp vạch trần mối quan hệ bí ẩn
giữa bệ hạ và Tiểu Phạm đại nhân. Để đề phòng tình hình kinh đô rung chuyển,
để gìn giữ danh dự hoàng tộc, và hơn thế nữa, để triều đình Khánh Quốc có thể
thoát khỏi bí mật hơi lúng túng này... bệ hạ đã biến tướng trục xuất Tiểu Phạm
đại nhân đến Giang Nam.
Nhưng không ai tưởng tượng nổi, Phạm Nhàn vừa đặt chân đến Giang Nam đã
làm biết bao việc to: cải tổ Nội Khố, tổ chức chiêu mua, hỗ trợ công việc tu sửa
công trình trị thủy. Trong chưa đầy nửa năm, y đã hô mưa gọi gió, giải quyết
vấn đề Quốc Khố trống rỗng đã quấy nhiễu Khánh Quốc trong nhiều năm. Tới
cuối cùng, y còn lợi dụng cơ hội trở về quê hương thăm viếng để dọn sạch ổ
chuột dịch bệnh ở Giao Châu.
Phó tướng thủy quân Giao Châu Đảng Kiêu Ba đã bị áp giải về kinh đô từ lâu,
đã lấy xong lời khai, hoàn thiện bản án, tới mùa thu sẽ bị xử trảm. Tiền trong
kho bạc Giang Nam cũng đã được chuyển về kinh đô, cuối cùng,triều đình cũng
có đủ lòng tin để bắt đầu tay vào tu sửa đê điều, giảm thuế giúp đỡ nạn nhân
thiên tai bằng. Và tất cả những việc này đều là công lao của Phạm Nhàn đối với
triều đình Khánh Quốc.
Thực ra trong lòng tất cả các đại thần đều đang suy tính, một người như thế vậy,
đương nhiên không thể đặt ở Giang Nam mãi được, chỉ e chung quy cũng phải
về kinh. Hơn nữa, chắc chắn bệ hạ sẽ cho rằng đã qua một năm, tin tức kia đã
phai nhạt từ lâu, những thế lực bên trong kinh đô sẽ học cách tiếp nhận tình
hình này, cuối cùng đứa con tư sinh bị trục xuất đến Giang Nam cũng có thể
danh chính ngôn thuận bước vào triều đình.
Khánh Dư NiênTác giả: Miêu NịTruyện Cổ Đại, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngPhạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm… Trần Bình Bình im lặng. Trong chuyện này, vốn dĩ lão không giải thích hết mọithứ cho Phạm Nhàn. Hắn chắc hẳn Phạm Nhàn dựa vào lực lượng của mình đểtra ra. Vì thế ông lão không tiện thuyết phục thêm, chỉ chậm rãi nói: "Ngươimuốn trả thù... nhưng lại không thể động vào Lão Tần gia, chẳng lẽ ngươi địnhgiết bừa một phen?""Lão Tần gia đã bị ngài đẩy sang phía công chúa Trưởng." Phạm Nhàn khônghề khách khí nhắc nhở: "Ta chém nhạc mẫu của mình một nhát đao, để bọn họchịu lửa giận thay cho Lão Tần gia, có vấn đề gì nào?""Vấn đề thì đúng là không có." Trần Bình Bình nói với giọng âm trầm: "Chỉ cóđiều cách giải quyết của ngươi... có phần không nói lý."Phạm Nhàn xì một tiếng, bật cười nói: "Gặp phải người quá tuân thủ lý lẽ nhưngài nên ta muốn lười dùng miệng lưỡi thôi. Đâu phải ngài không biết người trẻtuổi chúng ta vốn quen thói ngang ngược không nói lý?"Mùa đông ở kinh đô, nơi nơi đều lạnh lẽo. Tuy chưa đến những ngày giá lạnhnhất của năm, nhưng tuyết đang phủ kín nhà cửa dân chúng, phủ kín lan canngọc và bức tường đỏ. Thi thoảng lại có vài trận tuyết lớn đổ xuống, toàn bộkinh đô đều bao phủ trong hơi lạnh, ngay cả tường đỏ rộng lớn của hoàng cungbị tuyết thấm ướt, biến thành màu ngăm đen.Cũng như bức tường hoàng cung đỏ rực đã thay đổi màu sắc, toàn bộ văn võtrong triều đình đều cảm nhận được, tâm trạng của bệ hạ Đại Khánh Hoàng đếcũng có chút âm trầm, có phần bực bội.Tin tức về việc Phạm Nhàn bị phục kích đã gây chấn động kinh đô từ lâu, mọingười dần dần nắm được chi tiết trong sự việc, cũng đoán được chắc chắn cónhững nhân vật quan trọng trong quân đội tham gia vào vụ này. Mỗi khi nghĩđến việc quân đội mà Hoàng đế bệ hạ khống chế nghiêm ngặt nhất cũng có vấnđề, bá quan văn võ đều im lặng cảnh giác, không dám nói nhiều thêm một câu.Trong những ngày yết triều tiếp theo, ngoại trừ tất cả các chính sự, vấn đề đượcthảo luận nhiều nhất chính là chuyện Phạm Nhàn bị phục kích. Việc điều tra doGiám Sát viện dẫn đầu, phối hợp với Đại Lý tự và Khu Mật viện, đã được triểnkhai từ lâu. Chỉ có điều hai trăm cái đầu người kia đã được vẽ tranh đối chiếunhiều lần, nhưng vẫn không thể tìm ra chút manh mối nào; trong khi đó kẻ sốngsót mà Giám Sát viện tóm được lâu nay vẫn đang hấp hối, chỉ giữ được mạngsống, tạm thời không cách nào thẩm vấn.Ngoại trừ manh mối như những chiếc nỏ thủ thành, trang phục; việc điều tra vụán phục kích Khâm sai đại nhân vẫn không chút tiến triển.Tuy sắc mặt của Hoàng đế bệ hạ vẫn bình tĩnh như thường, nhưng các đại thầnmay mắn tham gia yết triều đều có thể cảm nhận được lửa giận trong đôi mắtcủa bệ hạ càng ngày càng mãnh liệt, chỉ không biết khi nào ngọn lửa này sẽ bốclên, biến tất cả các đại thần này thành tro bụi.Thật ra mọi người đều hiểu, năm ngoái Phạm Nhàn Đại nhân được phong làmKhâm sai toàn quyền khu vực Giang Nam, rồi vội vội vàng vàng rời khỏi kinhđô là vì lý do gì.Đó là vì tin đồn từ phía Bắc Tề lan tới, rất trực tiếp vạch trần mối quan hệ bí ẩngiữa bệ hạ và Tiểu Phạm đại nhân. Để đề phòng tình hình kinh đô rung chuyển,để gìn giữ danh dự hoàng tộc, và hơn thế nữa, để triều đình Khánh Quốc có thểthoát khỏi bí mật hơi lúng túng này... bệ hạ đã biến tướng trục xuất Tiểu Phạmđại nhân đến Giang Nam.Nhưng không ai tưởng tượng nổi, Phạm Nhàn vừa đặt chân đến Giang Nam đãlàm biết bao việc to: cải tổ Nội Khố, tổ chức chiêu mua, hỗ trợ công việc tu sửacông trình trị thủy. Trong chưa đầy nửa năm, y đã hô mưa gọi gió, giải quyếtvấn đề Quốc Khố trống rỗng đã quấy nhiễu Khánh Quốc trong nhiều năm. Tớicuối cùng, y còn lợi dụng cơ hội trở về quê hương thăm viếng để dọn sạch ổchuột dịch bệnh ở Giao Châu.Phó tướng thủy quân Giao Châu Đảng Kiêu Ba đã bị áp giải về kinh đô từ lâu,đã lấy xong lời khai, hoàn thiện bản án, tới mùa thu sẽ bị xử trảm. Tiền trongkho bạc Giang Nam cũng đã được chuyển về kinh đô, cuối cùng,triều đình cũngcó đủ lòng tin để bắt đầu tay vào tu sửa đê điều, giảm thuế giúp đỡ nạn nhânthiên tai bằng. Và tất cả những việc này đều là công lao của Phạm Nhàn đối vớitriều đình Khánh Quốc.Thực ra trong lòng tất cả các đại thần đều đang suy tính, một người như thế vậy,đương nhiên không thể đặt ở Giang Nam mãi được, chỉ e chung quy cũng phảivề kinh. Hơn nữa, chắc chắn bệ hạ sẽ cho rằng đã qua một năm, tin tức kia đãphai nhạt từ lâu, những thế lực bên trong kinh đô sẽ học cách tiếp nhận tìnhhình này, cuối cùng đứa con tư sinh bị trục xuất đến Giang Nam cũng có thểdanh chính ngôn thuận bước vào triều đình.