Tác giả:

Phạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm…

Chương 901: Ba người ba ý 2

Khánh Dư NiênTác giả: Miêu NịTruyện Cổ Đại, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngPhạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm… "Đó không phải là nhu nhược!" Phạm Nhàn dứt khoát phản bác: "Đó là điều tacần phải làm.""Đừng quan tâm quá nhiều." Trần Bình Bình ngáp một cái và nói: "Cũng đừngđể chuyện ngươi cần làm trở nên quá nhiều. Ta chỉ nghĩ chắc nhạc mẫu củangươi sẽ rất vui mừng, cuối cùng cũng biết được điểm yếu của ngươi ở đâu."Trưởng lão Phạm Nhàn run rẩy, cảm nhận được một dấu hiệu chẳng lành, chợtcau mày: "Ta chỉ quan tâm đến những người mà ta quan tâm, còn bất kể có baonhiêu người... chết trước mặt ta, ta cũng không nhướn mày tới một cái.""Mẫu thân của ngươi quan tâm đến tất cả mọi người trong này." Trần Bình Bìnhnhắm mắt nói: "Xét trên phương diện này, ngươi thông minh hơn cô ấy, mạnhhơn cô ấy. Nhưng vẫn chưa đủ, so với cô ấy, ngươi chỉ có thể sống thêm đượcmấy ngày mà thôi."Phạm Nhàn vỗ tay, ôn tồn nói: "Những chuyện như vậy đâu cần phải nói nhiều,ngược lại tốt nhất là mọi người chúng ta đều có thể sống lâu trăm tuổi."Y đẩy bánh xe lăn xoay vài cái, phía trước nhếch lên, đi nửa vòng xung quanhTrần Bình Bình.Trần Bình Bình nhìn cảnh tượng này, không nhịn được bật cười, hỏi: "Có vuikhông?""Rất vui." Phạm Nhàn trả lời nghiêm túc: "Ngài ngồi trên xe lăn bấy nhiêu năm,sao không nghĩ cách tạo vài trò chơi giải trí, điều này chứng minh rằng ngài rấtvô vị. Suốt ngày ngài chỉ đắm chìm trong thế giới âm u, cuộc sống như vậy có ýnghĩa gì chứ?"Nếu xét theo suy nghĩ của Phạm Nhàn, tốt nhất Trần Bình Bình nên sống cuộcsống riêng của mình, dùng những năm cuối đời để khám phá những ngọn núicao, mang theo những cơ thiếp xinh đẹp xung quanh mình, tận hưởng tuần trăngmật gì đó. Dù sao cũng tốt hơn cống hiến cả đời cho những âm mưu chính trịnhàm chán.Có điều y cũng hiểu rõ, đối với Trần Bình Bình, tính toán những chuyện nàykhông chỉ là công việc mà còn là một loại thú vui, một loại nghệ thuật. Cho nêny cũng không nói thêm điều gì."Sau khi ta qua đời," Trần Bình Bình giơ bàn tay gầy gò lên, tùy ý vung taytrong không trung, chỉ vào gian nhà xung quanh. "Trần Viên này sẽ là củangươi, những nữ nhân trong này, ngươi muốn giữ lại thì giữ, không muốn thì đểhọ tự đi."Phạm Nhàn hiểu, đương nhiên ông lão này không quan tâm tới mạng sống củanhững mỹ nữ đó, chẳng qua chung sống nhiều năm, dẫu sao cũng có chút cảmtình, cho nên y cũng gật đầu."Vấn đề về Tần gia nên xử lý ra sao?" Phạm Nhàn đột nhiên hỏi, tuy Trần BìnhBình muốn y coi trọng đại cục, bây giờ không nên quang minh chính đại độngbinh đao, nhưng y ta vẫn phải đáp lễ đôi chút.Trần Bình Bình lắc đầu, nói: "Mọi người đều muốn mạng của ngươi, Tần giakhông tốt hơn cũng không tệ hơn ai khác, nếu ngươi hành động ngay bây giờ sẽlàm hỏng đại cục của ta. Tạm thời nhẫn nhịn, đợi tương lai chứng kiến gia tộcbọn họ đều bỏ mạng, đó cũng là một chuyện vui vẻ."Phạm Nhàn khẽ nhíu mày, trên gương mặt anh tuấn có thêm vẻ bất đắc dĩ: "Lạiphải nhẫn nhịn à?""Phương diện àny ngươi nên học hỏi từ phụ thân ngươi." Trần Bình Bình nóivới vẻ như cười như không: "Cho dù tất cả mọi người trên thế gian này đều chếtsạch, ta thấy phụ thân ngươi vẫn sống được đấy... Đừng nói đó không phải làbản lĩnh, chỉ cần sống sót thôi, bản thân đó đã là bản lĩnh lớn nhất rồi."Hàng mi như kiếm của Phạm Nhàn bỗng giãn ra, y thong thả nói: "Dù sao tacũng chỉ là một thanh niên, trong chuyện này ta nhất định phải thể hiện thái độcủa mình. Băng không bất cứ loại nhãi nhép nào cũng dám thử ám sát ta, thế thìphiền phức lắm."Trần Bình Bình nhìn y.Phạm Nhàn lại như không chú ý tới ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của ông lão,miệng cười nói: "Ta nể mặt ngài, không động tới Tần gia. Ta cũng giúp ngài chegiấu, đợi đến khoảnh khắc bùng nổ. Nhưng với những kẻ còn lại, dù sao ta cũngphải giết vài tên để chôn cùng thuộc hạ của ta chứ."Nếp nhăn trên khuôn mặt Trần Bình Bình càng sâu hơn, thở dài nói: "Nhữngngười khác thì liên quan gì với vụ phục kích trong sơn cốc lần này?""Chẳng phải ngài vừa nói đấy à? Tất cả bọn họ đều muốn ta chết?" Phạm Nhàncười nói: "Đã vậy, cho dù bọn họ có liên quan đến vụ phục kích lần này haykhông, ta cũng ra tay trước giết vài người để lập uy, chắc bệ hạ cũng khôngtrách ta mấy."Trần Bình Bình không tán thành, lắc đầu: "Yến Tiểu Ất Vón không tham giavào việc này, ngươi tại sao phải kết tử thù với hắn?"Phạm Nhàn cười lạnh nói: "Con trai của Yến Tiểu Ất thì sao? Nửa năm trướcngài chỉ nói là hắn có con trai rất tài giỏi, nhưng lại không nói cho ta biết TamThạch cũng bị thằng nhãi này giết. Ngài càng không nói cho ta biết, vị huynh đệmũi tên nhỏ này đang nằm trong quân phòng vệ kinh đô."

"Đó không phải là nhu nhược!" Phạm Nhàn dứt khoát phản bác: "Đó là điều ta

cần phải làm."

"Đừng quan tâm quá nhiều." Trần Bình Bình ngáp một cái và nói: "Cũng đừng

để chuyện ngươi cần làm trở nên quá nhiều. Ta chỉ nghĩ chắc nhạc mẫu của

ngươi sẽ rất vui mừng, cuối cùng cũng biết được điểm yếu của ngươi ở đâu."

Trưởng lão Phạm Nhàn run rẩy, cảm nhận được một dấu hiệu chẳng lành, chợt

cau mày: "Ta chỉ quan tâm đến những người mà ta quan tâm, còn bất kể có bao

nhiêu người... chết trước mặt ta, ta cũng không nhướn mày tới một cái."

"Mẫu thân của ngươi quan tâm đến tất cả mọi người trong này." Trần Bình Bình

nhắm mắt nói: "Xét trên phương diện này, ngươi thông minh hơn cô ấy, mạnh

hơn cô ấy. Nhưng vẫn chưa đủ, so với cô ấy, ngươi chỉ có thể sống thêm được

mấy ngày mà thôi."

Phạm Nhàn vỗ tay, ôn tồn nói: "Những chuyện như vậy đâu cần phải nói nhiều,

ngược lại tốt nhất là mọi người chúng ta đều có thể sống lâu trăm tuổi."

Y đẩy bánh xe lăn xoay vài cái, phía trước nhếch lên, đi nửa vòng xung quanh

Trần Bình Bình.

Trần Bình Bình nhìn cảnh tượng này, không nhịn được bật cười, hỏi: "Có vui

không?"

"Rất vui." Phạm Nhàn trả lời nghiêm túc: "Ngài ngồi trên xe lăn bấy nhiêu năm,

sao không nghĩ cách tạo vài trò chơi giải trí, điều này chứng minh rằng ngài rất

vô vị. Suốt ngày ngài chỉ đắm chìm trong thế giới âm u, cuộc sống như vậy có ý

nghĩa gì chứ?"

Nếu xét theo suy nghĩ của Phạm Nhàn, tốt nhất Trần Bình Bình nên sống cuộc

sống riêng của mình, dùng những năm cuối đời để khám phá những ngọn núi

cao, mang theo những cơ thiếp xinh đẹp xung quanh mình, tận hưởng tuần trăng

mật gì đó. Dù sao cũng tốt hơn cống hiến cả đời cho những âm mưu chính trị

nhàm chán.

Có điều y cũng hiểu rõ, đối với Trần Bình Bình, tính toán những chuyện này

không chỉ là công việc mà còn là một loại thú vui, một loại nghệ thuật. Cho nên

y cũng không nói thêm điều gì.

"Sau khi ta qua đời," Trần Bình Bình giơ bàn tay gầy gò lên, tùy ý vung tay

trong không trung, chỉ vào gian nhà xung quanh. "Trần Viên này sẽ là của

ngươi, những nữ nhân trong này, ngươi muốn giữ lại thì giữ, không muốn thì để

họ tự đi."

Phạm Nhàn hiểu, đương nhiên ông lão này không quan tâm tới mạng sống của

những mỹ nữ đó, chẳng qua chung sống nhiều năm, dẫu sao cũng có chút cảm

tình, cho nên y cũng gật đầu.

"Vấn đề về Tần gia nên xử lý ra sao?" Phạm Nhàn đột nhiên hỏi, tuy Trần Bình

Bình muốn y coi trọng đại cục, bây giờ không nên quang minh chính đại động

binh đao, nhưng y ta vẫn phải đáp lễ đôi chút.

Trần Bình Bình lắc đầu, nói: "Mọi người đều muốn mạng của ngươi, Tần gia

không tốt hơn cũng không tệ hơn ai khác, nếu ngươi hành động ngay bây giờ sẽ

làm hỏng đại cục của ta. Tạm thời nhẫn nhịn, đợi tương lai chứng kiến gia tộc

bọn họ đều bỏ mạng, đó cũng là một chuyện vui vẻ."

Phạm Nhàn khẽ nhíu mày, trên gương mặt anh tuấn có thêm vẻ bất đắc dĩ: "Lại

phải nhẫn nhịn à?"

"Phương diện àny ngươi nên học hỏi từ phụ thân ngươi." Trần Bình Bình nói

với vẻ như cười như không: "Cho dù tất cả mọi người trên thế gian này đều chết

sạch, ta thấy phụ thân ngươi vẫn sống được đấy... Đừng nói đó không phải là

bản lĩnh, chỉ cần sống sót thôi, bản thân đó đã là bản lĩnh lớn nhất rồi."

Hàng mi như kiếm của Phạm Nhàn bỗng giãn ra, y thong thả nói: "Dù sao ta

cũng chỉ là một thanh niên, trong chuyện này ta nhất định phải thể hiện thái độ

của mình. Băng không bất cứ loại nhãi nhép nào cũng dám thử ám sát ta, thế thì

phiền phức lắm."

Trần Bình Bình nhìn y.

Phạm Nhàn lại như không chú ý tới ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của ông lão,

miệng cười nói: "Ta nể mặt ngài, không động tới Tần gia. Ta cũng giúp ngài che

giấu, đợi đến khoảnh khắc bùng nổ. Nhưng với những kẻ còn lại, dù sao ta cũng

phải giết vài tên để chôn cùng thuộc hạ của ta chứ."

Nếp nhăn trên khuôn mặt Trần Bình Bình càng sâu hơn, thở dài nói: "Những

người khác thì liên quan gì với vụ phục kích trong sơn cốc lần này?"

"Chẳng phải ngài vừa nói đấy à? Tất cả bọn họ đều muốn ta chết?" Phạm Nhàn

cười nói: "Đã vậy, cho dù bọn họ có liên quan đến vụ phục kích lần này hay

không, ta cũng ra tay trước giết vài người để lập uy, chắc bệ hạ cũng không

trách ta mấy."

Trần Bình Bình không tán thành, lắc đầu: "Yến Tiểu Ất Vón không tham gia

vào việc này, ngươi tại sao phải kết tử thù với hắn?"

Phạm Nhàn cười lạnh nói: "Con trai của Yến Tiểu Ất thì sao? Nửa năm trước

ngài chỉ nói là hắn có con trai rất tài giỏi, nhưng lại không nói cho ta biết Tam

Thạch cũng bị thằng nhãi này giết. Ngài càng không nói cho ta biết, vị huynh đệ

mũi tên nhỏ này đang nằm trong quân phòng vệ kinh đô."

Khánh Dư NiênTác giả: Miêu NịTruyện Cổ Đại, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngPhạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm… "Đó không phải là nhu nhược!" Phạm Nhàn dứt khoát phản bác: "Đó là điều tacần phải làm.""Đừng quan tâm quá nhiều." Trần Bình Bình ngáp một cái và nói: "Cũng đừngđể chuyện ngươi cần làm trở nên quá nhiều. Ta chỉ nghĩ chắc nhạc mẫu củangươi sẽ rất vui mừng, cuối cùng cũng biết được điểm yếu của ngươi ở đâu."Trưởng lão Phạm Nhàn run rẩy, cảm nhận được một dấu hiệu chẳng lành, chợtcau mày: "Ta chỉ quan tâm đến những người mà ta quan tâm, còn bất kể có baonhiêu người... chết trước mặt ta, ta cũng không nhướn mày tới một cái.""Mẫu thân của ngươi quan tâm đến tất cả mọi người trong này." Trần Bình Bìnhnhắm mắt nói: "Xét trên phương diện này, ngươi thông minh hơn cô ấy, mạnhhơn cô ấy. Nhưng vẫn chưa đủ, so với cô ấy, ngươi chỉ có thể sống thêm đượcmấy ngày mà thôi."Phạm Nhàn vỗ tay, ôn tồn nói: "Những chuyện như vậy đâu cần phải nói nhiều,ngược lại tốt nhất là mọi người chúng ta đều có thể sống lâu trăm tuổi."Y đẩy bánh xe lăn xoay vài cái, phía trước nhếch lên, đi nửa vòng xung quanhTrần Bình Bình.Trần Bình Bình nhìn cảnh tượng này, không nhịn được bật cười, hỏi: "Có vuikhông?""Rất vui." Phạm Nhàn trả lời nghiêm túc: "Ngài ngồi trên xe lăn bấy nhiêu năm,sao không nghĩ cách tạo vài trò chơi giải trí, điều này chứng minh rằng ngài rấtvô vị. Suốt ngày ngài chỉ đắm chìm trong thế giới âm u, cuộc sống như vậy có ýnghĩa gì chứ?"Nếu xét theo suy nghĩ của Phạm Nhàn, tốt nhất Trần Bình Bình nên sống cuộcsống riêng của mình, dùng những năm cuối đời để khám phá những ngọn núicao, mang theo những cơ thiếp xinh đẹp xung quanh mình, tận hưởng tuần trăngmật gì đó. Dù sao cũng tốt hơn cống hiến cả đời cho những âm mưu chính trịnhàm chán.Có điều y cũng hiểu rõ, đối với Trần Bình Bình, tính toán những chuyện nàykhông chỉ là công việc mà còn là một loại thú vui, một loại nghệ thuật. Cho nêny cũng không nói thêm điều gì."Sau khi ta qua đời," Trần Bình Bình giơ bàn tay gầy gò lên, tùy ý vung taytrong không trung, chỉ vào gian nhà xung quanh. "Trần Viên này sẽ là củangươi, những nữ nhân trong này, ngươi muốn giữ lại thì giữ, không muốn thì đểhọ tự đi."Phạm Nhàn hiểu, đương nhiên ông lão này không quan tâm tới mạng sống củanhững mỹ nữ đó, chẳng qua chung sống nhiều năm, dẫu sao cũng có chút cảmtình, cho nên y cũng gật đầu."Vấn đề về Tần gia nên xử lý ra sao?" Phạm Nhàn đột nhiên hỏi, tuy Trần BìnhBình muốn y coi trọng đại cục, bây giờ không nên quang minh chính đại độngbinh đao, nhưng y ta vẫn phải đáp lễ đôi chút.Trần Bình Bình lắc đầu, nói: "Mọi người đều muốn mạng của ngươi, Tần giakhông tốt hơn cũng không tệ hơn ai khác, nếu ngươi hành động ngay bây giờ sẽlàm hỏng đại cục của ta. Tạm thời nhẫn nhịn, đợi tương lai chứng kiến gia tộcbọn họ đều bỏ mạng, đó cũng là một chuyện vui vẻ."Phạm Nhàn khẽ nhíu mày, trên gương mặt anh tuấn có thêm vẻ bất đắc dĩ: "Lạiphải nhẫn nhịn à?""Phương diện àny ngươi nên học hỏi từ phụ thân ngươi." Trần Bình Bình nóivới vẻ như cười như không: "Cho dù tất cả mọi người trên thế gian này đều chếtsạch, ta thấy phụ thân ngươi vẫn sống được đấy... Đừng nói đó không phải làbản lĩnh, chỉ cần sống sót thôi, bản thân đó đã là bản lĩnh lớn nhất rồi."Hàng mi như kiếm của Phạm Nhàn bỗng giãn ra, y thong thả nói: "Dù sao tacũng chỉ là một thanh niên, trong chuyện này ta nhất định phải thể hiện thái độcủa mình. Băng không bất cứ loại nhãi nhép nào cũng dám thử ám sát ta, thế thìphiền phức lắm."Trần Bình Bình nhìn y.Phạm Nhàn lại như không chú ý tới ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của ông lão,miệng cười nói: "Ta nể mặt ngài, không động tới Tần gia. Ta cũng giúp ngài chegiấu, đợi đến khoảnh khắc bùng nổ. Nhưng với những kẻ còn lại, dù sao ta cũngphải giết vài tên để chôn cùng thuộc hạ của ta chứ."Nếp nhăn trên khuôn mặt Trần Bình Bình càng sâu hơn, thở dài nói: "Nhữngngười khác thì liên quan gì với vụ phục kích trong sơn cốc lần này?""Chẳng phải ngài vừa nói đấy à? Tất cả bọn họ đều muốn ta chết?" Phạm Nhàncười nói: "Đã vậy, cho dù bọn họ có liên quan đến vụ phục kích lần này haykhông, ta cũng ra tay trước giết vài người để lập uy, chắc bệ hạ cũng khôngtrách ta mấy."Trần Bình Bình không tán thành, lắc đầu: "Yến Tiểu Ất Vón không tham giavào việc này, ngươi tại sao phải kết tử thù với hắn?"Phạm Nhàn cười lạnh nói: "Con trai của Yến Tiểu Ất thì sao? Nửa năm trướcngài chỉ nói là hắn có con trai rất tài giỏi, nhưng lại không nói cho ta biết TamThạch cũng bị thằng nhãi này giết. Ngài càng không nói cho ta biết, vị huynh đệmũi tên nhỏ này đang nằm trong quân phòng vệ kinh đô."

Chương 901: Ba người ba ý 2