Phạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm…
Chương 906: Người ở trong tranh, tiếng ở ngoài tranh 3
Khánh Dư NiênTác giả: Miêu NịTruyện Cổ Đại, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngPhạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm… Hồng công công cúi người nhận lệnh, nhưng không đi ngay."Còn việc gì nữa?"Gương mặt khô khốc của Hoàng công công không chút thay đổi, hạ giọng bẩmbáo: "Trong cung nghe nói... Tiểu Phạm đại nhân nhậnd của một thanh kiếm tốtở Giang Nam, là vị thủ lĩnh Giám Sát viện trú tại Bắc Tề, Vương Khải Niên đưatặng."Mí mắt bên trái của Hoàng đế không nhịn được giật giật hai cái, nhưng vẫn cốgắng kiềm chế cảm giác phiền phức trong lòng, ôn tồn đáp: "Biết rồi."o O oCất bước dưới bức tường ẩm ướt đen đỏ hỗn tạp của hoàng cung, đi qua gốcliễu Kim Tuyến đang chịu rét trong khu vườn, hồ nước trong cung đã đóngbăng, thảm cỏ mùa thu không có may mắn được đón tuyết, sớm đã bị đám tháigiám dọn sạch.Dọc theo con đường, dưới vẻ sạch sẽ là đầy hoang.Hoàng đế một mình chắp tay đi đầu, rảo bước trong hoàng cung bát ngát, xungquanh không một ai dám tiếp cận quá gần. Phía sau là Diêu công công dẫn theomột tiểu thái giám, bưng áo khoác và lò sưởi nhỏ nhanh chóng chạy từng bướcnhỏ đuổi theo..Chưa đi được bao lâu, đã đến trước một gian nhà nhỏ yên tĩnh, trong gian nhàcó một căn lầu nhỏ.Chính là căn lâu nhỏ nơi hoàng đế và Phạm Nhàn trò chuyện lần đầu tiên.Hoàng đế mở cửa bước vào, tiện tay xua đi vài mảnh tuyết đọng rơi từ nóc cửa,bước thẳng lên tầng hai.Diêu công công nhận các vật dụng từ tay các tiểu thái giám, ra lệnh một vài câu,cũng bước vào trong viện nhỏ, nhưng không dám lên lầu, chỉ còn cách là chờdưới lầu trong yên tĩnh, cùng lúc đun nước chuẩn bị trà.Hoàng đế đứng trong gian phòng trên tầng hai, hai mắt chăm chú quan sát bứctranh trên tường, ngắm nhìn cô gái mặc áo màu vàng ngồi bên bờ sông trongbức tranh, một lúc lâu sau vẫn không nói gì, chỉ một mực giữ im lặng.Tuy đôi mắt hắn đang quan sát cô gái ấy nhưng trong lòng lại đang nghĩ vềchuyện khác.Kiếm? Chắc chắn là thanh kiếm mà Vương Khải Niên bỏ ra một khoản tiền lớnmua ở Bắc Tề để tặng cho An Chi, kiếm của Thiên tử Đại Ngụy. Tụng sư?Hoàng đế cười khẽ, bây giờ An Chi đã bị phục kích, đang trọng thương, nhưngnhững người kia vẫn không chịu yên thân chút nào. Thái độ của Thái hậu đốivới An Chi đã trở nên bình thản, không cần hỏi cũng biết, chắc chắn tất cảnhững chuyện này là muội muội ngoan và Hoàng hậu ở bên cạnh xúi bẩy.Nửa năm trước, khi Lý Vân Duệ sắp xếp cho người vào cung kể câu chuyệnHồng Lâu Mộng cho Thái hậu, Hoàng đế đã hiểu rõ những dự định trong lòngcô em gái này.Chuyện tụng sư và kiếm ngày hôm nay... đương nhiên lại muốn chọc giận Tháihậu, trong hoàng tộc có nhiều quy tắc, một vị thần tử âm thầm nắm giữ thanhkiếm Thiên tử của Tiền Ngụy, đúng là khó cãi.Nhưng An Chi vẫn đang bị thương, những người này lại không nhịn được địnhgây rối, chuyện này khiến hoàng đế cảm thấy hơi tức giận.Sau một hồi lâu, một tiếng thở dài cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng trong căn lầunhỏ. Hoàng đế chậm rãi xoay người, ngồi xuống trước bức tranh, nhẹ nhàngvuốt ve một đồ vật trên bàn.Dưới bàn tay thon dài và ổn định, chính là thanh kiếm đó, thanh kiếm màVương Khải Niên đã bỏ ra một số tiền lớn mua và đưa tới Giang Nam, thanhkiếm Thiên tử Đại Ngụy!o O oKhóe môi Hoàng đế không khỏi nhếch lên thành nụ cười, có vẻ đám người kiađều không hiểu rõ, ngay ngày thứ hai sau khi tỉnh lại, Phạm Nhàn đã sau ngườiđưa thanh kiếm này vào trong cung, đưa tới tay mình, hơn nữa còn kèm theomột bức mật thư.Nội dung trong thư không có gì đặc biệt, không có bất cứ lời than phiền nào vềvụ ám sát, chỉ có sự thành khẩn và cung kính, chỉ ngẫu nhiên lộ ra chút dữ dằn.Dữ dằn như vậy cũng tốt - thế là thẳng thắn.Hoàng đế thân là quân vương thế hệ này, đúng như những suy nghĩ đã nói lúctrò chuyện với Trần Bình Bình, hắn coi trọng nhất tấm lòng của những ngườixung quanh, và thẳng thắn là một phần trong đó. Trước và sau sự việc, PhạmNhàn đã thể hiện rất thẳng thắn, còn những đứa con và thần tử khác... quákhông thẳng thắn!Hoàng đế cứ thế ngồi dưới bức chân dung, có vẻ mệt mỏi, có vẻ lo âu. Ngườicon gái mặc áo vàng trong bức tranh cũng có vẻ mệt mỏi, có vẻ lo âu. Hai ngườicứ thế, một người trong tranh, một người ngoài tranh, cùng nhau nghỉ ngơi.Một lúc lâu sau, trên gương mặt Hoàng đế lại toát lên vẻ kiên định trầm tĩnhthường thấy. Hắn đứng dậy, giơ tay nắm lấy chuôi thanh Thiên tử kiếm màPhạm Nhàn dâng lên, đi xuống dưới lầu.Diêu công công cẩn thận từng chút một dâng một chén trà lên.Hoàng đế uống một ngụm, đưa kiếm tới, bình tĩnh nói: "Truyền ý chỉ của trẫm,Giám Sát Viện Đề Ti Đề ti Giám Sát viện Phạm Nhàn có công với nước, rất hợplòng trẫm, ban cho một thanh bảo kiếm."Diêu công công vội vã tiếp nhận.
Hồng công công cúi người nhận lệnh, nhưng không đi ngay.
"Còn việc gì nữa?"
Gương mặt khô khốc của Hoàng công công không chút thay đổi, hạ giọng bẩm
báo: "Trong cung nghe nói... Tiểu Phạm đại nhân nhậnd của một thanh kiếm tốt
ở Giang Nam, là vị thủ lĩnh Giám Sát viện trú tại Bắc Tề, Vương Khải Niên đưa
tặng."
Mí mắt bên trái của Hoàng đế không nhịn được giật giật hai cái, nhưng vẫn cố
gắng kiềm chế cảm giác phiền phức trong lòng, ôn tồn đáp: "Biết rồi."
o O o
Cất bước dưới bức tường ẩm ướt đen đỏ hỗn tạp của hoàng cung, đi qua gốc
liễu Kim Tuyến đang chịu rét trong khu vườn, hồ nước trong cung đã đóng
băng, thảm cỏ mùa thu không có may mắn được đón tuyết, sớm đã bị đám thái
giám dọn sạch.
Dọc theo con đường, dưới vẻ sạch sẽ là đầy hoang.
Hoàng đế một mình chắp tay đi đầu, rảo bước trong hoàng cung bát ngát, xung
quanh không một ai dám tiếp cận quá gần. Phía sau là Diêu công công dẫn theo
một tiểu thái giám, bưng áo khoác và lò sưởi nhỏ nhanh chóng chạy từng bước
nhỏ đuổi theo..
Chưa đi được bao lâu, đã đến trước một gian nhà nhỏ yên tĩnh, trong gian nhà
có một căn lầu nhỏ.
Chính là căn lâu nhỏ nơi hoàng đế và Phạm Nhàn trò chuyện lần đầu tiên.
Hoàng đế mở cửa bước vào, tiện tay xua đi vài mảnh tuyết đọng rơi từ nóc cửa,
bước thẳng lên tầng hai.
Diêu công công nhận các vật dụng từ tay các tiểu thái giám, ra lệnh một vài câu,
cũng bước vào trong viện nhỏ, nhưng không dám lên lầu, chỉ còn cách là chờ
dưới lầu trong yên tĩnh, cùng lúc đun nước chuẩn bị trà.
Hoàng đế đứng trong gian phòng trên tầng hai, hai mắt chăm chú quan sát bức
tranh trên tường, ngắm nhìn cô gái mặc áo màu vàng ngồi bên bờ sông trong
bức tranh, một lúc lâu sau vẫn không nói gì, chỉ một mực giữ im lặng.
Tuy đôi mắt hắn đang quan sát cô gái ấy nhưng trong lòng lại đang nghĩ về
chuyện khác.
Kiếm? Chắc chắn là thanh kiếm mà Vương Khải Niên bỏ ra một khoản tiền lớn
mua ở Bắc Tề để tặng cho An Chi, kiếm của Thiên tử Đại Ngụy. Tụng sư?
Hoàng đế cười khẽ, bây giờ An Chi đã bị phục kích, đang trọng thương, nhưng
những người kia vẫn không chịu yên thân chút nào. Thái độ của Thái hậu đối
với An Chi đã trở nên bình thản, không cần hỏi cũng biết, chắc chắn tất cả
những chuyện này là muội muội ngoan và Hoàng hậu ở bên cạnh xúi bẩy.
Nửa năm trước, khi Lý Vân Duệ sắp xếp cho người vào cung kể câu chuyện
Hồng Lâu Mộng cho Thái hậu, Hoàng đế đã hiểu rõ những dự định trong lòng
cô em gái này.
Chuyện tụng sư và kiếm ngày hôm nay... đương nhiên lại muốn chọc giận Thái
hậu, trong hoàng tộc có nhiều quy tắc, một vị thần tử âm thầm nắm giữ thanh
kiếm Thiên tử của Tiền Ngụy, đúng là khó cãi.
Nhưng An Chi vẫn đang bị thương, những người này lại không nhịn được định
gây rối, chuyện này khiến hoàng đế cảm thấy hơi tức giận.
Sau một hồi lâu, một tiếng thở dài cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng trong căn lầu
nhỏ. Hoàng đế chậm rãi xoay người, ngồi xuống trước bức tranh, nhẹ nhàng
vuốt ve một đồ vật trên bàn.
Dưới bàn tay thon dài và ổn định, chính là thanh kiếm đó, thanh kiếm mà
Vương Khải Niên đã bỏ ra một số tiền lớn mua và đưa tới Giang Nam, thanh
kiếm Thiên tử Đại Ngụy!
o O o
Khóe môi Hoàng đế không khỏi nhếch lên thành nụ cười, có vẻ đám người kia
đều không hiểu rõ, ngay ngày thứ hai sau khi tỉnh lại, Phạm Nhàn đã sau người
đưa thanh kiếm này vào trong cung, đưa tới tay mình, hơn nữa còn kèm theo
một bức mật thư.
Nội dung trong thư không có gì đặc biệt, không có bất cứ lời than phiền nào về
vụ ám sát, chỉ có sự thành khẩn và cung kính, chỉ ngẫu nhiên lộ ra chút dữ dằn.
Dữ dằn như vậy cũng tốt - thế là thẳng thắn.
Hoàng đế thân là quân vương thế hệ này, đúng như những suy nghĩ đã nói lúc
trò chuyện với Trần Bình Bình, hắn coi trọng nhất tấm lòng của những người
xung quanh, và thẳng thắn là một phần trong đó. Trước và sau sự việc, Phạm
Nhàn đã thể hiện rất thẳng thắn, còn những đứa con và thần tử khác... quá
không thẳng thắn!
Hoàng đế cứ thế ngồi dưới bức chân dung, có vẻ mệt mỏi, có vẻ lo âu. Người
con gái mặc áo vàng trong bức tranh cũng có vẻ mệt mỏi, có vẻ lo âu. Hai người
cứ thế, một người trong tranh, một người ngoài tranh, cùng nhau nghỉ ngơi.
Một lúc lâu sau, trên gương mặt Hoàng đế lại toát lên vẻ kiên định trầm tĩnh
thường thấy. Hắn đứng dậy, giơ tay nắm lấy chuôi thanh Thiên tử kiếm mà
Phạm Nhàn dâng lên, đi xuống dưới lầu.
Diêu công công cẩn thận từng chút một dâng một chén trà lên.
Hoàng đế uống một ngụm, đưa kiếm tới, bình tĩnh nói: "Truyền ý chỉ của trẫm,
Giám Sát Viện Đề Ti Đề ti Giám Sát viện Phạm Nhàn có công với nước, rất hợp
lòng trẫm, ban cho một thanh bảo kiếm."
Diêu công công vội vã tiếp nhận.
Khánh Dư NiênTác giả: Miêu NịTruyện Cổ Đại, Truyện Lịch Sử, Truyện Xuyên KhôngPhạm Thận rất khó khăn mới mở được mí mắt, nhìn đầu ngón tay đếm những việc mình đã làm trong đời, kết quả là chẳng có gì có ý nghĩa cả. Sau một hồi nhìn năm đầu ngón tay gầy như năm chiếc đũa nhẩm đếm hắn thở dài một hơi, thương tâm buông bỏ công việc này. Nước thuốc trong phòng bệnh luôn luôn có vị gay mũi như thế, nhìn chiếc giường trống hai bên, ông cụ vốn nằm ở đây hai ngày trước đã về với phật tổ, chắc cũng chỉ vài ba ngày nữa là tới lượt mình thôi. Hắn mắc phải quái bệnh nào đó, triệu chứng vô lực, đặc biết giống với bệnh của nhân vật chính trong một tiểu thuyết nào đó. Nghe nói một ngày nào đó không thể động đậy được, chỉ có thể mặc cho nước mắt chảy xuống mà thôi. “Nhưng ngươi không phải là nhân vật chính trong một tiểu thuyết ngôn tình gì gì à.” Phạm Thận lẩm bẩm nói, nhưng bởi vì cơ hàm đã không có tác dụng gì cho nên thanh âm của hắn trở thành một chuỗi lời nói mớ mà thôi. Hắn nhìn đầu ngón giữa của mình, tự nghĩ “Mình vẫn còn là xử nam.” … Quả thực đời này hắn chưa có làm… Hồng công công cúi người nhận lệnh, nhưng không đi ngay."Còn việc gì nữa?"Gương mặt khô khốc của Hoàng công công không chút thay đổi, hạ giọng bẩmbáo: "Trong cung nghe nói... Tiểu Phạm đại nhân nhậnd của một thanh kiếm tốtở Giang Nam, là vị thủ lĩnh Giám Sát viện trú tại Bắc Tề, Vương Khải Niên đưatặng."Mí mắt bên trái của Hoàng đế không nhịn được giật giật hai cái, nhưng vẫn cốgắng kiềm chế cảm giác phiền phức trong lòng, ôn tồn đáp: "Biết rồi."o O oCất bước dưới bức tường ẩm ướt đen đỏ hỗn tạp của hoàng cung, đi qua gốcliễu Kim Tuyến đang chịu rét trong khu vườn, hồ nước trong cung đã đóngbăng, thảm cỏ mùa thu không có may mắn được đón tuyết, sớm đã bị đám tháigiám dọn sạch.Dọc theo con đường, dưới vẻ sạch sẽ là đầy hoang.Hoàng đế một mình chắp tay đi đầu, rảo bước trong hoàng cung bát ngát, xungquanh không một ai dám tiếp cận quá gần. Phía sau là Diêu công công dẫn theomột tiểu thái giám, bưng áo khoác và lò sưởi nhỏ nhanh chóng chạy từng bướcnhỏ đuổi theo..Chưa đi được bao lâu, đã đến trước một gian nhà nhỏ yên tĩnh, trong gian nhàcó một căn lầu nhỏ.Chính là căn lâu nhỏ nơi hoàng đế và Phạm Nhàn trò chuyện lần đầu tiên.Hoàng đế mở cửa bước vào, tiện tay xua đi vài mảnh tuyết đọng rơi từ nóc cửa,bước thẳng lên tầng hai.Diêu công công nhận các vật dụng từ tay các tiểu thái giám, ra lệnh một vài câu,cũng bước vào trong viện nhỏ, nhưng không dám lên lầu, chỉ còn cách là chờdưới lầu trong yên tĩnh, cùng lúc đun nước chuẩn bị trà.Hoàng đế đứng trong gian phòng trên tầng hai, hai mắt chăm chú quan sát bứctranh trên tường, ngắm nhìn cô gái mặc áo màu vàng ngồi bên bờ sông trongbức tranh, một lúc lâu sau vẫn không nói gì, chỉ một mực giữ im lặng.Tuy đôi mắt hắn đang quan sát cô gái ấy nhưng trong lòng lại đang nghĩ vềchuyện khác.Kiếm? Chắc chắn là thanh kiếm mà Vương Khải Niên bỏ ra một khoản tiền lớnmua ở Bắc Tề để tặng cho An Chi, kiếm của Thiên tử Đại Ngụy. Tụng sư?Hoàng đế cười khẽ, bây giờ An Chi đã bị phục kích, đang trọng thương, nhưngnhững người kia vẫn không chịu yên thân chút nào. Thái độ của Thái hậu đốivới An Chi đã trở nên bình thản, không cần hỏi cũng biết, chắc chắn tất cảnhững chuyện này là muội muội ngoan và Hoàng hậu ở bên cạnh xúi bẩy.Nửa năm trước, khi Lý Vân Duệ sắp xếp cho người vào cung kể câu chuyệnHồng Lâu Mộng cho Thái hậu, Hoàng đế đã hiểu rõ những dự định trong lòngcô em gái này.Chuyện tụng sư và kiếm ngày hôm nay... đương nhiên lại muốn chọc giận Tháihậu, trong hoàng tộc có nhiều quy tắc, một vị thần tử âm thầm nắm giữ thanhkiếm Thiên tử của Tiền Ngụy, đúng là khó cãi.Nhưng An Chi vẫn đang bị thương, những người này lại không nhịn được địnhgây rối, chuyện này khiến hoàng đế cảm thấy hơi tức giận.Sau một hồi lâu, một tiếng thở dài cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng trong căn lầunhỏ. Hoàng đế chậm rãi xoay người, ngồi xuống trước bức tranh, nhẹ nhàngvuốt ve một đồ vật trên bàn.Dưới bàn tay thon dài và ổn định, chính là thanh kiếm đó, thanh kiếm màVương Khải Niên đã bỏ ra một số tiền lớn mua và đưa tới Giang Nam, thanhkiếm Thiên tử Đại Ngụy!o O oKhóe môi Hoàng đế không khỏi nhếch lên thành nụ cười, có vẻ đám người kiađều không hiểu rõ, ngay ngày thứ hai sau khi tỉnh lại, Phạm Nhàn đã sau ngườiđưa thanh kiếm này vào trong cung, đưa tới tay mình, hơn nữa còn kèm theomột bức mật thư.Nội dung trong thư không có gì đặc biệt, không có bất cứ lời than phiền nào vềvụ ám sát, chỉ có sự thành khẩn và cung kính, chỉ ngẫu nhiên lộ ra chút dữ dằn.Dữ dằn như vậy cũng tốt - thế là thẳng thắn.Hoàng đế thân là quân vương thế hệ này, đúng như những suy nghĩ đã nói lúctrò chuyện với Trần Bình Bình, hắn coi trọng nhất tấm lòng của những ngườixung quanh, và thẳng thắn là một phần trong đó. Trước và sau sự việc, PhạmNhàn đã thể hiện rất thẳng thắn, còn những đứa con và thần tử khác... quákhông thẳng thắn!Hoàng đế cứ thế ngồi dưới bức chân dung, có vẻ mệt mỏi, có vẻ lo âu. Ngườicon gái mặc áo vàng trong bức tranh cũng có vẻ mệt mỏi, có vẻ lo âu. Hai ngườicứ thế, một người trong tranh, một người ngoài tranh, cùng nhau nghỉ ngơi.Một lúc lâu sau, trên gương mặt Hoàng đế lại toát lên vẻ kiên định trầm tĩnhthường thấy. Hắn đứng dậy, giơ tay nắm lấy chuôi thanh Thiên tử kiếm màPhạm Nhàn dâng lên, đi xuống dưới lầu.Diêu công công cẩn thận từng chút một dâng một chén trà lên.Hoàng đế uống một ngụm, đưa kiếm tới, bình tĩnh nói: "Truyền ý chỉ của trẫm,Giám Sát Viện Đề Ti Đề ti Giám Sát viện Phạm Nhàn có công với nước, rất hợplòng trẫm, ban cho một thanh bảo kiếm."Diêu công công vội vã tiếp nhận.