Mặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng…

Chương 127: Cảnh giới Kim Đan nào rảnh rỗi như vậy 2

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Sở Duyên “rung rung” tìm một mảnh vải to, vô cùng nhanh nhẹn lấy hết sáchtrên giá sách xuống.Thực ra không tính là nhiều, chỉ hơn hai mươi cuốn.Sau khi Sở Duyên lấy đi, quyết định rất nhanh, xoay người rời đi, khiêng mộtcái túi to, đi tìm Lý Nhị Cương.Dẫn theo Lý Nhị Cương, Sở Duyên lập tức chuồn đi.Nhân lúc bóng đêm, điều khiển pháp vân rời khỏi Trường Hà Tông.Đệ tử thủ vệ của Trường Hà Tông chỉ là cảnh giới Trúc Cơ, đâu phát hiện ra SởDuyên đã rời đi.Sở Duyên một đường rời đi, không bị bất cứ người nào ngăn cản, rời đi vô cùngthuận lợi.…Chuyện Công Pháp Các khu vực đệ tử bình thường bị mất trộm, mãi đến sángngày hôm sau mới bị phát hiện.Tin tức này truyền ra, bị tông chủ Trường Hà ngụy trang thành đạo sư truyềnpháp biết được trước tiên.“Cái gì? Công Pháp Các bị mất trộm? Đống công pháp bỏ đi đó cũng bị ngườita trộm sao? Có pháp lực cảnh giới Kim Đan dao động à?”“Ngươi đang nói đùa à, đống công pháp bỏ đi đó, có gì đáng để trộm?”“Một cảnh giới Kim Đan, đi trộm đám công pháp bỏ đi này làm gì, còn chạytrốn rồi hả? Ngươi chưa tỉnh ngủ hay là ta chưa tỉnh ngủ?”Tông chủ Trường Hà lập tức cảm thấy không có khả năng.Trong Công Pháp Các khu vực đệ tử bình thường có thứ gì?Thực sự chỉ là một số công pháp bỏ đi, dùng để trang trí mà thôi.Tuy ở mặt ngoài là nói có trưởng lão cảnh giới Kim Đan trấn giữ, nhưng chỉ lànói một chút mà thôi.Thực tế cảnh giới Kim Đan đâu rảnh đi quản Công Pháp Các đó.Nhưng Công Pháp Các như vậy, cũng bị mất trộm sao?Cảnh giới Kim Đan nào rảnh rỗi như thế?Không đúng!Tông chủ Trường Hà đột nhiên nghĩ tới gì đó, mở to hai mắt nhìn……Trường Hà Tông, trong điện đường khu vực đệ tử bình thường.Tông chủ Trường Hà đang đi qua đi lại, trên mặt tràn ngập lo lắng.Lão ta phái Triệu trưởng lão đi điều tra thông tin.Không biết hiện giờ kết quả thế nào.Điều này khiến lão ta có chút sốt ruột.Cho nên mới đi qua đi lại trong điện đường.Một lát sau, một tia lưu quang bay qua.Triệu trưởng lão đi vào trong điện đường, vẻ mặt cũng rất sốt ruột.“Tông chủ, giống như ngươi nói, vị đó không thấy nữa, còn có một đệ tử tên LýNhị Cương, cũng không thấy nữa.”Triệu trưởng lão vội vàng nói.Những lời này vừa nói ra.Tông chủ Trường Hà vẫn đang đi qua đi lại lập tức dừng bước, bỗng nhiên nhẹnhàng thở ra.Lão ta…Lão ta đã hiểu!Thì ra là như vậy.Chuyện Công Pháp Các khu vực đệ tử bình thường bị mất trộm, chắc chắn là dovị đó làm.Chẳng trách…Chẳng trách vị đó sẽ giả bộ như cảnh giới Kim Đan, còn làm đệ tử của TrườngHà Tông.Rõ ràng cho thấy đang du hí nhân gian.Nếu lão ta đoán không sai.Vị nào đó muốn thể nghiệm làm “cuồng đồ pháp ngoại”, cho nên mới làm nhưthế.Biết cách chơi, đúng là biết cách chơi!Tông chủ Trường Hà lộ ra nụ cười, toàn bộ đều đã sáng tỏ.Xem ra đây là lạc thú của cường giả chân chính?Du hí nhân gian.Thể nghiệm thân phận khác nhau.Một khi đã như vậy, vậy lão ta chắc chắn phải nhúc nhích tay tượng trưng,khiến vị này cảm nhận được nhiều mới được.“Ý của vị này, ta đều đã rõ! Thực ra vị này muốn thể nghiệm cuộc sống mà thôi,nếu như mất trộm, đều là một số công pháp bỏ đi, vậy thì không cần để ý.”“Nhưng nếu vị này muốn thể nghiệm cuộc sống, vậy chúng ta chắc chắn phảiphối hợp một chút, Triệu trưởng lão, nhanh đi truyền lệnh, bảo mười trưởng lãocảnh giới Kim Đan trong tông đuổi bắt vị này, nhưng nhớ kỹ, chỉ có thể đuổitheo, không được tùy ý phát động công kích, tránh mạo phạm tới vị đó!”“Còn nữa, đuổi theo thì đuổi theo, chỉ cần khiến vị này thể nghiệm cuộc sống làđược, trăm ngàn lần đừng quá mức.”Tông chủ Trường Hà chỉ sốt ruột một lát, cười to nói.Vẻ mặt Triệu trưởng lão hoang mang, không rõ chân tướng.Nhưng sau khi tông chủ Trường Hà giải thích một lát, hoàn toàn tỉnh ngộ, xoayngười đi truyền đạt mệnh lệnh.Tông chủ Trường Hà đứng tại chỗ sờ cằm, nhìn bầu trời bên ngoài điện phủ.Vị này sẽ hài lòng chứ?Chậc chậc.Đây là cuộc sống hàng ngày của lão đại sao?Cũng đúng, cảnh giới của vị này, chỉ sợ không biết đạt tới mức độ nào, thay vìtu luyện, không bằng tôi luyện trong hồng trần.Khi nào lão ta mới đạt tới cảnh giới như vậy đây.Tông chủ Trường Hà thở dài một hơi.…Tông chủ Trường Hà không biết rằng, một chiêu để Sở Duyên trải nghiệm cuộcsống của lão ta, suýt hù chết Sở Duyên.Khi Sở Duyên cảm nhận được phía sau có cảnh giới Kim Đan đuổi theo, sợ tớimức hồn phi phách tán.Dùng hết toàn lực bay.Nhưng cho dù Sở Duyên dùng hết sức lực cũng không thể thoát khỏi đám cảnhgiới Kim Đan ở phía sau.Rơi vào đường cùng, Sở Duyên chỉ có thể gắng sức bay.Trận truy đuổi này giằng co một ngày một đêm.Mãi đến ngày hôm sau, Sở Duyên đến thành Ngân Nguyệt, thấy tình thế khôngđúng, trực tiếp trốn vào trong thành, mượn khí cơ phức tạp trong thành để chegiấu thân mình.Đây là suy đoán của Sở Duyên.

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Sở Duyên “rung rung” tìm một mảnh vải to, vô cùng nhanh nhẹn lấy hết sáchtrên giá sách xuống.Thực ra không tính là nhiều, chỉ hơn hai mươi cuốn.Sau khi Sở Duyên lấy đi, quyết định rất nhanh, xoay người rời đi, khiêng mộtcái túi to, đi tìm Lý Nhị Cương.Dẫn theo Lý Nhị Cương, Sở Duyên lập tức chuồn đi.Nhân lúc bóng đêm, điều khiển pháp vân rời khỏi Trường Hà Tông.Đệ tử thủ vệ của Trường Hà Tông chỉ là cảnh giới Trúc Cơ, đâu phát hiện ra SởDuyên đã rời đi.Sở Duyên một đường rời đi, không bị bất cứ người nào ngăn cản, rời đi vô cùngthuận lợi.…Chuyện Công Pháp Các khu vực đệ tử bình thường bị mất trộm, mãi đến sángngày hôm sau mới bị phát hiện.Tin tức này truyền ra, bị tông chủ Trường Hà ngụy trang thành đạo sư truyềnpháp biết được trước tiên.“Cái gì? Công Pháp Các bị mất trộm? Đống công pháp bỏ đi đó cũng bị ngườita trộm sao? Có pháp lực cảnh giới Kim Đan dao động à?”“Ngươi đang nói đùa à, đống công pháp bỏ đi đó, có gì đáng để trộm?”“Một cảnh giới Kim Đan, đi trộm đám công pháp bỏ đi này làm gì, còn chạytrốn rồi hả? Ngươi chưa tỉnh ngủ hay là ta chưa tỉnh ngủ?”Tông chủ Trường Hà lập tức cảm thấy không có khả năng.Trong Công Pháp Các khu vực đệ tử bình thường có thứ gì?Thực sự chỉ là một số công pháp bỏ đi, dùng để trang trí mà thôi.Tuy ở mặt ngoài là nói có trưởng lão cảnh giới Kim Đan trấn giữ, nhưng chỉ lànói một chút mà thôi.Thực tế cảnh giới Kim Đan đâu rảnh đi quản Công Pháp Các đó.Nhưng Công Pháp Các như vậy, cũng bị mất trộm sao?Cảnh giới Kim Đan nào rảnh rỗi như thế?Không đúng!Tông chủ Trường Hà đột nhiên nghĩ tới gì đó, mở to hai mắt nhìn……Trường Hà Tông, trong điện đường khu vực đệ tử bình thường.Tông chủ Trường Hà đang đi qua đi lại, trên mặt tràn ngập lo lắng.Lão ta phái Triệu trưởng lão đi điều tra thông tin.Không biết hiện giờ kết quả thế nào.Điều này khiến lão ta có chút sốt ruột.Cho nên mới đi qua đi lại trong điện đường.Một lát sau, một tia lưu quang bay qua.Triệu trưởng lão đi vào trong điện đường, vẻ mặt cũng rất sốt ruột.“Tông chủ, giống như ngươi nói, vị đó không thấy nữa, còn có một đệ tử tên LýNhị Cương, cũng không thấy nữa.”Triệu trưởng lão vội vàng nói.Những lời này vừa nói ra.Tông chủ Trường Hà vẫn đang đi qua đi lại lập tức dừng bước, bỗng nhiên nhẹnhàng thở ra.Lão ta…Lão ta đã hiểu!Thì ra là như vậy.Chuyện Công Pháp Các khu vực đệ tử bình thường bị mất trộm, chắc chắn là dovị đó làm.Chẳng trách…Chẳng trách vị đó sẽ giả bộ như cảnh giới Kim Đan, còn làm đệ tử của TrườngHà Tông.Rõ ràng cho thấy đang du hí nhân gian.Nếu lão ta đoán không sai.Vị nào đó muốn thể nghiệm làm “cuồng đồ pháp ngoại”, cho nên mới làm nhưthế.Biết cách chơi, đúng là biết cách chơi!Tông chủ Trường Hà lộ ra nụ cười, toàn bộ đều đã sáng tỏ.Xem ra đây là lạc thú của cường giả chân chính?Du hí nhân gian.Thể nghiệm thân phận khác nhau.Một khi đã như vậy, vậy lão ta chắc chắn phải nhúc nhích tay tượng trưng,khiến vị này cảm nhận được nhiều mới được.“Ý của vị này, ta đều đã rõ! Thực ra vị này muốn thể nghiệm cuộc sống mà thôi,nếu như mất trộm, đều là một số công pháp bỏ đi, vậy thì không cần để ý.”“Nhưng nếu vị này muốn thể nghiệm cuộc sống, vậy chúng ta chắc chắn phảiphối hợp một chút, Triệu trưởng lão, nhanh đi truyền lệnh, bảo mười trưởng lãocảnh giới Kim Đan trong tông đuổi bắt vị này, nhưng nhớ kỹ, chỉ có thể đuổitheo, không được tùy ý phát động công kích, tránh mạo phạm tới vị đó!”“Còn nữa, đuổi theo thì đuổi theo, chỉ cần khiến vị này thể nghiệm cuộc sống làđược, trăm ngàn lần đừng quá mức.”Tông chủ Trường Hà chỉ sốt ruột một lát, cười to nói.Vẻ mặt Triệu trưởng lão hoang mang, không rõ chân tướng.Nhưng sau khi tông chủ Trường Hà giải thích một lát, hoàn toàn tỉnh ngộ, xoayngười đi truyền đạt mệnh lệnh.Tông chủ Trường Hà đứng tại chỗ sờ cằm, nhìn bầu trời bên ngoài điện phủ.Vị này sẽ hài lòng chứ?Chậc chậc.Đây là cuộc sống hàng ngày của lão đại sao?Cũng đúng, cảnh giới của vị này, chỉ sợ không biết đạt tới mức độ nào, thay vìtu luyện, không bằng tôi luyện trong hồng trần.Khi nào lão ta mới đạt tới cảnh giới như vậy đây.Tông chủ Trường Hà thở dài một hơi.…Tông chủ Trường Hà không biết rằng, một chiêu để Sở Duyên trải nghiệm cuộcsống của lão ta, suýt hù chết Sở Duyên.Khi Sở Duyên cảm nhận được phía sau có cảnh giới Kim Đan đuổi theo, sợ tớimức hồn phi phách tán.Dùng hết toàn lực bay.Nhưng cho dù Sở Duyên dùng hết sức lực cũng không thể thoát khỏi đám cảnhgiới Kim Đan ở phía sau.Rơi vào đường cùng, Sở Duyên chỉ có thể gắng sức bay.Trận truy đuổi này giằng co một ngày một đêm.Mãi đến ngày hôm sau, Sở Duyên đến thành Ngân Nguyệt, thấy tình thế khôngđúng, trực tiếp trốn vào trong thành, mượn khí cơ phức tạp trong thành để chegiấu thân mình.Đây là suy đoán của Sở Duyên.

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Sở Duyên “rung rung” tìm một mảnh vải to, vô cùng nhanh nhẹn lấy hết sáchtrên giá sách xuống.Thực ra không tính là nhiều, chỉ hơn hai mươi cuốn.Sau khi Sở Duyên lấy đi, quyết định rất nhanh, xoay người rời đi, khiêng mộtcái túi to, đi tìm Lý Nhị Cương.Dẫn theo Lý Nhị Cương, Sở Duyên lập tức chuồn đi.Nhân lúc bóng đêm, điều khiển pháp vân rời khỏi Trường Hà Tông.Đệ tử thủ vệ của Trường Hà Tông chỉ là cảnh giới Trúc Cơ, đâu phát hiện ra SởDuyên đã rời đi.Sở Duyên một đường rời đi, không bị bất cứ người nào ngăn cản, rời đi vô cùngthuận lợi.…Chuyện Công Pháp Các khu vực đệ tử bình thường bị mất trộm, mãi đến sángngày hôm sau mới bị phát hiện.Tin tức này truyền ra, bị tông chủ Trường Hà ngụy trang thành đạo sư truyềnpháp biết được trước tiên.“Cái gì? Công Pháp Các bị mất trộm? Đống công pháp bỏ đi đó cũng bị ngườita trộm sao? Có pháp lực cảnh giới Kim Đan dao động à?”“Ngươi đang nói đùa à, đống công pháp bỏ đi đó, có gì đáng để trộm?”“Một cảnh giới Kim Đan, đi trộm đám công pháp bỏ đi này làm gì, còn chạytrốn rồi hả? Ngươi chưa tỉnh ngủ hay là ta chưa tỉnh ngủ?”Tông chủ Trường Hà lập tức cảm thấy không có khả năng.Trong Công Pháp Các khu vực đệ tử bình thường có thứ gì?Thực sự chỉ là một số công pháp bỏ đi, dùng để trang trí mà thôi.Tuy ở mặt ngoài là nói có trưởng lão cảnh giới Kim Đan trấn giữ, nhưng chỉ lànói một chút mà thôi.Thực tế cảnh giới Kim Đan đâu rảnh đi quản Công Pháp Các đó.Nhưng Công Pháp Các như vậy, cũng bị mất trộm sao?Cảnh giới Kim Đan nào rảnh rỗi như thế?Không đúng!Tông chủ Trường Hà đột nhiên nghĩ tới gì đó, mở to hai mắt nhìn……Trường Hà Tông, trong điện đường khu vực đệ tử bình thường.Tông chủ Trường Hà đang đi qua đi lại, trên mặt tràn ngập lo lắng.Lão ta phái Triệu trưởng lão đi điều tra thông tin.Không biết hiện giờ kết quả thế nào.Điều này khiến lão ta có chút sốt ruột.Cho nên mới đi qua đi lại trong điện đường.Một lát sau, một tia lưu quang bay qua.Triệu trưởng lão đi vào trong điện đường, vẻ mặt cũng rất sốt ruột.“Tông chủ, giống như ngươi nói, vị đó không thấy nữa, còn có một đệ tử tên LýNhị Cương, cũng không thấy nữa.”Triệu trưởng lão vội vàng nói.Những lời này vừa nói ra.Tông chủ Trường Hà vẫn đang đi qua đi lại lập tức dừng bước, bỗng nhiên nhẹnhàng thở ra.Lão ta…Lão ta đã hiểu!Thì ra là như vậy.Chuyện Công Pháp Các khu vực đệ tử bình thường bị mất trộm, chắc chắn là dovị đó làm.Chẳng trách…Chẳng trách vị đó sẽ giả bộ như cảnh giới Kim Đan, còn làm đệ tử của TrườngHà Tông.Rõ ràng cho thấy đang du hí nhân gian.Nếu lão ta đoán không sai.Vị nào đó muốn thể nghiệm làm “cuồng đồ pháp ngoại”, cho nên mới làm nhưthế.Biết cách chơi, đúng là biết cách chơi!Tông chủ Trường Hà lộ ra nụ cười, toàn bộ đều đã sáng tỏ.Xem ra đây là lạc thú của cường giả chân chính?Du hí nhân gian.Thể nghiệm thân phận khác nhau.Một khi đã như vậy, vậy lão ta chắc chắn phải nhúc nhích tay tượng trưng,khiến vị này cảm nhận được nhiều mới được.“Ý của vị này, ta đều đã rõ! Thực ra vị này muốn thể nghiệm cuộc sống mà thôi,nếu như mất trộm, đều là một số công pháp bỏ đi, vậy thì không cần để ý.”“Nhưng nếu vị này muốn thể nghiệm cuộc sống, vậy chúng ta chắc chắn phảiphối hợp một chút, Triệu trưởng lão, nhanh đi truyền lệnh, bảo mười trưởng lãocảnh giới Kim Đan trong tông đuổi bắt vị này, nhưng nhớ kỹ, chỉ có thể đuổitheo, không được tùy ý phát động công kích, tránh mạo phạm tới vị đó!”“Còn nữa, đuổi theo thì đuổi theo, chỉ cần khiến vị này thể nghiệm cuộc sống làđược, trăm ngàn lần đừng quá mức.”Tông chủ Trường Hà chỉ sốt ruột một lát, cười to nói.Vẻ mặt Triệu trưởng lão hoang mang, không rõ chân tướng.Nhưng sau khi tông chủ Trường Hà giải thích một lát, hoàn toàn tỉnh ngộ, xoayngười đi truyền đạt mệnh lệnh.Tông chủ Trường Hà đứng tại chỗ sờ cằm, nhìn bầu trời bên ngoài điện phủ.Vị này sẽ hài lòng chứ?Chậc chậc.Đây là cuộc sống hàng ngày của lão đại sao?Cũng đúng, cảnh giới của vị này, chỉ sợ không biết đạt tới mức độ nào, thay vìtu luyện, không bằng tôi luyện trong hồng trần.Khi nào lão ta mới đạt tới cảnh giới như vậy đây.Tông chủ Trường Hà thở dài một hơi.…Tông chủ Trường Hà không biết rằng, một chiêu để Sở Duyên trải nghiệm cuộcsống của lão ta, suýt hù chết Sở Duyên.Khi Sở Duyên cảm nhận được phía sau có cảnh giới Kim Đan đuổi theo, sợ tớimức hồn phi phách tán.Dùng hết toàn lực bay.Nhưng cho dù Sở Duyên dùng hết sức lực cũng không thể thoát khỏi đám cảnhgiới Kim Đan ở phía sau.Rơi vào đường cùng, Sở Duyên chỉ có thể gắng sức bay.Trận truy đuổi này giằng co một ngày một đêm.Mãi đến ngày hôm sau, Sở Duyên đến thành Ngân Nguyệt, thấy tình thế khôngđúng, trực tiếp trốn vào trong thành, mượn khí cơ phức tạp trong thành để chegiấu thân mình.Đây là suy đoán của Sở Duyên.

Chương 127: Cảnh giới Kim Đan nào rảnh rỗi như vậy 2