Mặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng…
Chương 275: Khủng bố của Diệp Lạc 2
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… “Sở tiền bối không hổ là Sở tiền bối, ngay cả đệ tử đều ưu tú như thế.”“Đệ tử của Sở tiền bối cường đại như vậy, ngay cả ta đều chưa chắc đánh thắngđược, nhưng mà vẫn là Vô Đạo Tông lợi hại, có thể thai nghén ra đệ tử nhưthế.”“Ngươi biết ăn nói không, cái gì mà Vô Đạo Tông lợi hại? Đó là Sở tiền bối lợihại, có Sở tiền bối dẫn dắt mới là mấu chốt!”Nghe thấy những lời này.Sở Duyên chỉ mỉm cười, không có quá nhiều biểu cảm.Trong lòng đang suy tính, làm thế nào mới có thể “chỉ đạo” Diệp Lạc một chút.“Sở tiền bối, đệ tử thứ hai của ngươi cũng sắp bắt đầu, chúng ta quan sát trướcđi.”Một người trong đó mở miệng nói.“Có thể.”Sở Duyên gật đầu, đè ép tất cả ý nghĩ xuống.Rót pháp lực vào bên trong hạt châu.Tìm tới hàng Trương Hàn.“Trương Hàn của Vô Đạo Tông vs Trương Đạo Hồng của Thánh Địa CổNguyệt.”Sở Duyên dùng pháp lực chạm vào.Một vùng thảo nguyên cỏ xanh mướt trống rỗng vô ngần xuất hiện trước mắt…Trong bí cảnh, trên thảo nguyên.Trương Hàn chắp tay ở sau lưng, lẳng lặng đứng đó.Hắn ta mặc nho bào, trên nho bào thêu non xanh nước biếc, phối với khí chấtnho nhã trên người hắn ta, khiến hắn ta giống như một nho tiên.Mà đối diện Trương Hàn, cũng đứng một người.Là một người đàn ông mặc áo bào màu đen, sau lưng là một thanh đại kiếmgiống như ván cửa.Người đàn ông này có diện mạo bình thường, khí chất cũng bình thường, thuộcloại lẫn vào trong đám người sẽ không tìm thấy.Nhưng trên mặt hắn ta xuất hiện sắc bén.Người này là đối thủ vòng đầu tiên của Trương Hàn, Trương Đạo Hồng củaThánh Địa Cổ Nguyệt.Lúc này, cách chính thức bắt đầu còn một nén nhang.Cho nên hai người đều đứng đó.Trương Hàn vô cùng thản nhiên, Trương Đạo Hồng càng thản nhiên hơn.Đây là điểm Trương Hàn cảm thấy nghi ngờ khó hiểu.Cho dù thế nào, hắn ta cũng là đệ tử của tông môn ẩn thế Đông Châu.Tên tuổi của Vô Đạo Tông còn đó.Vậy mà người này không có một chút áp lực.Chuyện này khiến Trương Hàn cảm thấy rất kỳ lạ.“Trương đạo hữu, tại hạ có một việc rất muốn hỏi, không biết Trương đạo hữucó thể giải đáp hay không.”Trương Hàn không che giấu, hỏi thẳng.“Mời đạo hữu nói.”Trương Đạo Hồng gật đầu, ý bảo Trương Hàn có thể hỏi.“Vì sao ngươi biết tại hạ là đệ tử của Vô Đạo Tông, nhưng không có một chútkhẩn trương nào?”Trương Hàn vô cùng tò mò hỏi.“Bởi vì ta là kiếm tu, người cầm kiếm, không sợ hãi mọi thứ, có gan rút kiếmvới toàn bộ, nếu như sinh ra sợ hãi, vậy chỉ có thể nói ta rất cùi bắp! Nhưng rấtrõ ràng, ta không có khả năng sinh ra sợ hãi.”Trương Đạo Hồng vô cùng nghiêm túc nói.“Thì ra là thế.”Trương Hàn gật đầu, bày tỏ hắn ta đã hiểu.Chẳng qua ánh mắt nhìn Trương Đạo Hồng, càng lúc càng kỳ lạ.Kiếm tu…Đại sư huynh…Kiếm tu = Đại sư huynh.Nghĩ như vậy.Bỗng nhiên Trương Hàn nheo mắt lại.Chuyện bị đại sư huynh đánh, vẫn rành rành trước mắt.Có lẽ, người trước mắt có thể khiến hắn ta xả giận?Dù sao đều là kiếm tu.Coi như là đại sư huynh đánh là được.Trương Đạo Hồng không biết suy nghĩ của Trương Hàn, hắn ta thấy đối phươngchắp hai tay ở sau lưng, cũng có chút tò mò vũ khí của Trương Hàn là gì.“Vậy xin hỏi đạo hữu, ngươi tu hành đạo gì?”Trương Đạo Hồng mở miệng hỏi.“Trận pháp.”Trương Hàn trực tiếp nói đạo mà mình tu, nói cho đối phương biết, hoàn toànkhông sợ đối phương.“Trận pháp sao? Vậy trận pháp sư tham gia Đại Bỉ vạn tông, chẳng phải rất thiệtư?”Trương Đạo Hồng kinh ngạc nói.“Ừm… Cũng tạm, sẽ không chịu thiệt.”Trương Hàn xua tay nói.“Không được, trận pháp sư thực sự quá thiệt, đạo hữu, như vậy đi, đợi bắt đầuchiến đấu, ta cho ngươi nửa canh giờ bày trận trước, ngươi cảm thấy thế nào?”Trương Đạo Hồng vô cùng thẳng thắn nói.Nghe thấy những lời này, lúc này Trương Hàn im lặng.Nửa canh giờ bày trận sao?Nửa canh giờ có thể bố trí bao nhiêu sát trận cỡ lớn?Dốc toàn lực, không ai quấy rầy, có lẽ trên mười vạn…Mười vạn sát trận…Gia hỏa này chắc chắn sẽ không bị đánh ngay cả bột mịn cũng không còn đấychứ?Trương Hàn vừa định nói chuyện, bỗng nhiên, trong bí cảnh vang vọng mộtgiọng nói.“Bắt đầu chiến đấu!”Những lời này vừa vang lên.Trương Hàn và Trương Đạo Hồng cùng ngẩn người.Một lát sau.Trương Đạo Hồng hoàn hồn trước, nhìn về phía Trương Hàn.“Đạo hữu ngươi tu trận pháp, vậy thì như ta mới nói, cho đạo hữu nửa canh giờbố trí trận pháp, nửa canh giờ sau ta lại xuất kiếm.”Trương Đạo Hồng vô cùng nghiêm túc nói.“Ngươi nghiêm túc sao?”Trương Hàn hơi bất đắc dĩ nói.“Đó là đương nhiên! Người của Thánh Địa Cổ Nguyệt ta, tuyệt đối không thểđổi ý! Cho dù ta bị trận pháp ngươi vẽ ra trong vòng nửa canh giờ đánh chết, tacũng không có khả năng đổi ý!”Trương Đạo Hồng vô cùng nghiêm túc nói.Nghe thấy những lời này.Trương Hàn thở dài.Thôi vậy.Chịu tức giận ở chỗ đại sư huynh, chỉ có thể phát tiết ở đây.
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… “Sở tiền bối không hổ là Sở tiền bối, ngay cả đệ tử đều ưu tú như thế.”“Đệ tử của Sở tiền bối cường đại như vậy, ngay cả ta đều chưa chắc đánh thắngđược, nhưng mà vẫn là Vô Đạo Tông lợi hại, có thể thai nghén ra đệ tử nhưthế.”“Ngươi biết ăn nói không, cái gì mà Vô Đạo Tông lợi hại? Đó là Sở tiền bối lợihại, có Sở tiền bối dẫn dắt mới là mấu chốt!”Nghe thấy những lời này.Sở Duyên chỉ mỉm cười, không có quá nhiều biểu cảm.Trong lòng đang suy tính, làm thế nào mới có thể “chỉ đạo” Diệp Lạc một chút.“Sở tiền bối, đệ tử thứ hai của ngươi cũng sắp bắt đầu, chúng ta quan sát trướcđi.”Một người trong đó mở miệng nói.“Có thể.”Sở Duyên gật đầu, đè ép tất cả ý nghĩ xuống.Rót pháp lực vào bên trong hạt châu.Tìm tới hàng Trương Hàn.“Trương Hàn của Vô Đạo Tông vs Trương Đạo Hồng của Thánh Địa CổNguyệt.”Sở Duyên dùng pháp lực chạm vào.Một vùng thảo nguyên cỏ xanh mướt trống rỗng vô ngần xuất hiện trước mắt…Trong bí cảnh, trên thảo nguyên.Trương Hàn chắp tay ở sau lưng, lẳng lặng đứng đó.Hắn ta mặc nho bào, trên nho bào thêu non xanh nước biếc, phối với khí chấtnho nhã trên người hắn ta, khiến hắn ta giống như một nho tiên.Mà đối diện Trương Hàn, cũng đứng một người.Là một người đàn ông mặc áo bào màu đen, sau lưng là một thanh đại kiếmgiống như ván cửa.Người đàn ông này có diện mạo bình thường, khí chất cũng bình thường, thuộcloại lẫn vào trong đám người sẽ không tìm thấy.Nhưng trên mặt hắn ta xuất hiện sắc bén.Người này là đối thủ vòng đầu tiên của Trương Hàn, Trương Đạo Hồng củaThánh Địa Cổ Nguyệt.Lúc này, cách chính thức bắt đầu còn một nén nhang.Cho nên hai người đều đứng đó.Trương Hàn vô cùng thản nhiên, Trương Đạo Hồng càng thản nhiên hơn.Đây là điểm Trương Hàn cảm thấy nghi ngờ khó hiểu.Cho dù thế nào, hắn ta cũng là đệ tử của tông môn ẩn thế Đông Châu.Tên tuổi của Vô Đạo Tông còn đó.Vậy mà người này không có một chút áp lực.Chuyện này khiến Trương Hàn cảm thấy rất kỳ lạ.“Trương đạo hữu, tại hạ có một việc rất muốn hỏi, không biết Trương đạo hữucó thể giải đáp hay không.”Trương Hàn không che giấu, hỏi thẳng.“Mời đạo hữu nói.”Trương Đạo Hồng gật đầu, ý bảo Trương Hàn có thể hỏi.“Vì sao ngươi biết tại hạ là đệ tử của Vô Đạo Tông, nhưng không có một chútkhẩn trương nào?”Trương Hàn vô cùng tò mò hỏi.“Bởi vì ta là kiếm tu, người cầm kiếm, không sợ hãi mọi thứ, có gan rút kiếmvới toàn bộ, nếu như sinh ra sợ hãi, vậy chỉ có thể nói ta rất cùi bắp! Nhưng rấtrõ ràng, ta không có khả năng sinh ra sợ hãi.”Trương Đạo Hồng vô cùng nghiêm túc nói.“Thì ra là thế.”Trương Hàn gật đầu, bày tỏ hắn ta đã hiểu.Chẳng qua ánh mắt nhìn Trương Đạo Hồng, càng lúc càng kỳ lạ.Kiếm tu…Đại sư huynh…Kiếm tu = Đại sư huynh.Nghĩ như vậy.Bỗng nhiên Trương Hàn nheo mắt lại.Chuyện bị đại sư huynh đánh, vẫn rành rành trước mắt.Có lẽ, người trước mắt có thể khiến hắn ta xả giận?Dù sao đều là kiếm tu.Coi như là đại sư huynh đánh là được.Trương Đạo Hồng không biết suy nghĩ của Trương Hàn, hắn ta thấy đối phươngchắp hai tay ở sau lưng, cũng có chút tò mò vũ khí của Trương Hàn là gì.“Vậy xin hỏi đạo hữu, ngươi tu hành đạo gì?”Trương Đạo Hồng mở miệng hỏi.“Trận pháp.”Trương Hàn trực tiếp nói đạo mà mình tu, nói cho đối phương biết, hoàn toànkhông sợ đối phương.“Trận pháp sao? Vậy trận pháp sư tham gia Đại Bỉ vạn tông, chẳng phải rất thiệtư?”Trương Đạo Hồng kinh ngạc nói.“Ừm… Cũng tạm, sẽ không chịu thiệt.”Trương Hàn xua tay nói.“Không được, trận pháp sư thực sự quá thiệt, đạo hữu, như vậy đi, đợi bắt đầuchiến đấu, ta cho ngươi nửa canh giờ bày trận trước, ngươi cảm thấy thế nào?”Trương Đạo Hồng vô cùng thẳng thắn nói.Nghe thấy những lời này, lúc này Trương Hàn im lặng.Nửa canh giờ bày trận sao?Nửa canh giờ có thể bố trí bao nhiêu sát trận cỡ lớn?Dốc toàn lực, không ai quấy rầy, có lẽ trên mười vạn…Mười vạn sát trận…Gia hỏa này chắc chắn sẽ không bị đánh ngay cả bột mịn cũng không còn đấychứ?Trương Hàn vừa định nói chuyện, bỗng nhiên, trong bí cảnh vang vọng mộtgiọng nói.“Bắt đầu chiến đấu!”Những lời này vừa vang lên.Trương Hàn và Trương Đạo Hồng cùng ngẩn người.Một lát sau.Trương Đạo Hồng hoàn hồn trước, nhìn về phía Trương Hàn.“Đạo hữu ngươi tu trận pháp, vậy thì như ta mới nói, cho đạo hữu nửa canh giờbố trí trận pháp, nửa canh giờ sau ta lại xuất kiếm.”Trương Đạo Hồng vô cùng nghiêm túc nói.“Ngươi nghiêm túc sao?”Trương Hàn hơi bất đắc dĩ nói.“Đó là đương nhiên! Người của Thánh Địa Cổ Nguyệt ta, tuyệt đối không thểđổi ý! Cho dù ta bị trận pháp ngươi vẽ ra trong vòng nửa canh giờ đánh chết, tacũng không có khả năng đổi ý!”Trương Đạo Hồng vô cùng nghiêm túc nói.Nghe thấy những lời này.Trương Hàn thở dài.Thôi vậy.Chịu tức giận ở chỗ đại sư huynh, chỉ có thể phát tiết ở đây.
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… “Sở tiền bối không hổ là Sở tiền bối, ngay cả đệ tử đều ưu tú như thế.”“Đệ tử của Sở tiền bối cường đại như vậy, ngay cả ta đều chưa chắc đánh thắngđược, nhưng mà vẫn là Vô Đạo Tông lợi hại, có thể thai nghén ra đệ tử nhưthế.”“Ngươi biết ăn nói không, cái gì mà Vô Đạo Tông lợi hại? Đó là Sở tiền bối lợihại, có Sở tiền bối dẫn dắt mới là mấu chốt!”Nghe thấy những lời này.Sở Duyên chỉ mỉm cười, không có quá nhiều biểu cảm.Trong lòng đang suy tính, làm thế nào mới có thể “chỉ đạo” Diệp Lạc một chút.“Sở tiền bối, đệ tử thứ hai của ngươi cũng sắp bắt đầu, chúng ta quan sát trướcđi.”Một người trong đó mở miệng nói.“Có thể.”Sở Duyên gật đầu, đè ép tất cả ý nghĩ xuống.Rót pháp lực vào bên trong hạt châu.Tìm tới hàng Trương Hàn.“Trương Hàn của Vô Đạo Tông vs Trương Đạo Hồng của Thánh Địa CổNguyệt.”Sở Duyên dùng pháp lực chạm vào.Một vùng thảo nguyên cỏ xanh mướt trống rỗng vô ngần xuất hiện trước mắt…Trong bí cảnh, trên thảo nguyên.Trương Hàn chắp tay ở sau lưng, lẳng lặng đứng đó.Hắn ta mặc nho bào, trên nho bào thêu non xanh nước biếc, phối với khí chấtnho nhã trên người hắn ta, khiến hắn ta giống như một nho tiên.Mà đối diện Trương Hàn, cũng đứng một người.Là một người đàn ông mặc áo bào màu đen, sau lưng là một thanh đại kiếmgiống như ván cửa.Người đàn ông này có diện mạo bình thường, khí chất cũng bình thường, thuộcloại lẫn vào trong đám người sẽ không tìm thấy.Nhưng trên mặt hắn ta xuất hiện sắc bén.Người này là đối thủ vòng đầu tiên của Trương Hàn, Trương Đạo Hồng củaThánh Địa Cổ Nguyệt.Lúc này, cách chính thức bắt đầu còn một nén nhang.Cho nên hai người đều đứng đó.Trương Hàn vô cùng thản nhiên, Trương Đạo Hồng càng thản nhiên hơn.Đây là điểm Trương Hàn cảm thấy nghi ngờ khó hiểu.Cho dù thế nào, hắn ta cũng là đệ tử của tông môn ẩn thế Đông Châu.Tên tuổi của Vô Đạo Tông còn đó.Vậy mà người này không có một chút áp lực.Chuyện này khiến Trương Hàn cảm thấy rất kỳ lạ.“Trương đạo hữu, tại hạ có một việc rất muốn hỏi, không biết Trương đạo hữucó thể giải đáp hay không.”Trương Hàn không che giấu, hỏi thẳng.“Mời đạo hữu nói.”Trương Đạo Hồng gật đầu, ý bảo Trương Hàn có thể hỏi.“Vì sao ngươi biết tại hạ là đệ tử của Vô Đạo Tông, nhưng không có một chútkhẩn trương nào?”Trương Hàn vô cùng tò mò hỏi.“Bởi vì ta là kiếm tu, người cầm kiếm, không sợ hãi mọi thứ, có gan rút kiếmvới toàn bộ, nếu như sinh ra sợ hãi, vậy chỉ có thể nói ta rất cùi bắp! Nhưng rấtrõ ràng, ta không có khả năng sinh ra sợ hãi.”Trương Đạo Hồng vô cùng nghiêm túc nói.“Thì ra là thế.”Trương Hàn gật đầu, bày tỏ hắn ta đã hiểu.Chẳng qua ánh mắt nhìn Trương Đạo Hồng, càng lúc càng kỳ lạ.Kiếm tu…Đại sư huynh…Kiếm tu = Đại sư huynh.Nghĩ như vậy.Bỗng nhiên Trương Hàn nheo mắt lại.Chuyện bị đại sư huynh đánh, vẫn rành rành trước mắt.Có lẽ, người trước mắt có thể khiến hắn ta xả giận?Dù sao đều là kiếm tu.Coi như là đại sư huynh đánh là được.Trương Đạo Hồng không biết suy nghĩ của Trương Hàn, hắn ta thấy đối phươngchắp hai tay ở sau lưng, cũng có chút tò mò vũ khí của Trương Hàn là gì.“Vậy xin hỏi đạo hữu, ngươi tu hành đạo gì?”Trương Đạo Hồng mở miệng hỏi.“Trận pháp.”Trương Hàn trực tiếp nói đạo mà mình tu, nói cho đối phương biết, hoàn toànkhông sợ đối phương.“Trận pháp sao? Vậy trận pháp sư tham gia Đại Bỉ vạn tông, chẳng phải rất thiệtư?”Trương Đạo Hồng kinh ngạc nói.“Ừm… Cũng tạm, sẽ không chịu thiệt.”Trương Hàn xua tay nói.“Không được, trận pháp sư thực sự quá thiệt, đạo hữu, như vậy đi, đợi bắt đầuchiến đấu, ta cho ngươi nửa canh giờ bày trận trước, ngươi cảm thấy thế nào?”Trương Đạo Hồng vô cùng thẳng thắn nói.Nghe thấy những lời này, lúc này Trương Hàn im lặng.Nửa canh giờ bày trận sao?Nửa canh giờ có thể bố trí bao nhiêu sát trận cỡ lớn?Dốc toàn lực, không ai quấy rầy, có lẽ trên mười vạn…Mười vạn sát trận…Gia hỏa này chắc chắn sẽ không bị đánh ngay cả bột mịn cũng không còn đấychứ?Trương Hàn vừa định nói chuyện, bỗng nhiên, trong bí cảnh vang vọng mộtgiọng nói.“Bắt đầu chiến đấu!”Những lời này vừa vang lên.Trương Hàn và Trương Đạo Hồng cùng ngẩn người.Một lát sau.Trương Đạo Hồng hoàn hồn trước, nhìn về phía Trương Hàn.“Đạo hữu ngươi tu trận pháp, vậy thì như ta mới nói, cho đạo hữu nửa canh giờbố trí trận pháp, nửa canh giờ sau ta lại xuất kiếm.”Trương Đạo Hồng vô cùng nghiêm túc nói.“Ngươi nghiêm túc sao?”Trương Hàn hơi bất đắc dĩ nói.“Đó là đương nhiên! Người của Thánh Địa Cổ Nguyệt ta, tuyệt đối không thểđổi ý! Cho dù ta bị trận pháp ngươi vẽ ra trong vòng nửa canh giờ đánh chết, tacũng không có khả năng đổi ý!”Trương Đạo Hồng vô cùng nghiêm túc nói.Nghe thấy những lời này.Trương Hàn thở dài.Thôi vậy.Chịu tức giận ở chỗ đại sư huynh, chỉ có thể phát tiết ở đây.