Mặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng…
Chương 360: Giới Luật Điện 2
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… “Sư tôn, đây là…”Trương Hàn nhận lấy lệnh bài kia, còn định hỏi đây là thứ gì.Kết quả chưa kịp nói ra miệng, đã bị ngắt lời.“Đừng nên hỏi, cầm là được, nếu không còn chuyện gì, thì lui ra đi.”Sở Duyên lập tức nói.Hắn nói xong, lại nhìn thoáng qua Bạch Trạch cầm chổi.Trong đầu nói thầm Bạch Trạch đúng là hiểu chuyện, vậy mà biết ăn khônguống không không tốt, cho nên quét rác cho Vô Đạo Tông.Hắn chẳng muốn nói thêm gì, gật đầu với Bạch Trạch, rồi đi về phía cung điệncủa mình, định nghỉ ngơi một lát.…Ngay lối vào rất nhiều cung điện bị phong bế.Bạch Trạch và đám Diệp Lạc lẳng lặng đứng đó, đang nhìn về phía sư tôn nhàmình rời đi, im lặng không nói.Trương Hàn nhìn chằm chằm lệnh bài linh thạch trên tay mình, không rõ chântướng.Diệp Lạc, Tô Càn Nguyên, Đạm Đài Lạc Tuyết cũng đang nhìn chằm chằmlệnh bài trên tay Trương Hàn.Không biết lệnh bài sư tôn cho có ích lợi gì.Đại Bỉ vạn tông vẫn luôn không nhìn lệnh bài kia, đôi mắt nhìn chằm chằm vềphía Giới Luật Điện.Lão ta đang nhìn về phía đó, cảm nhận được một chút khí tức quen thuộc.Nhưng lão ta không cảm nhận được ra, rốt cuộc chủ nhân của khí tức này là ai.Bạch Trạch vô cùng mê mang, nhưng Giới Luật Điện này là do Sở Duyên lậpra, lão ta không muốn khiến Sở Duyên giận, cho nên không dám tự mình đếntìm tòi kết quả.Chỉ có thể đứng ở chỗ này, cẩn thận cảm nhận khí tức quen thuộc kia.Nhưng mà cảm nhận thế nào, lão ta đều không cảm nhận được, rốt cuộc là khítức của ai.“Rốt cuộc trong tháp có cái gì?”Bạch Trạch nhíu mày.Lão ta không nghĩ ra, nhưng lão ta không muốn nghĩ nhiều, bất đắc dĩ lắc đầu.Xoay người chuẩn bị cầm chổi rời đi.Tình cờ nhìn thoáng qua Tô Càn Nguyên.Bỗng nhiên lão ta thất thần.Khí tức trong tháp…Có chút tương tự với Tô Càn Nguyên.Có một loại cảm giác căn nguyên tương đồng.Luyện thể sao?Bạch Trạch híp mắt, trong lòng mơ hồ có chút suy đoán, chẳng qua lão ta khôngcó ý định nói ra.“Tiểu hữu, nếu rảnh rỗi, thì đến Giới Luật Điện mà sư tôn ngươi nói nhìn xem,sẽ có trợ giúp rất lớn đối với ngươi.”Bạch Trạch cười hì hì nói một câu như vậy.Xoay người rời khỏi nơi này.Không muốn nói thêm gì nữa.Tô Càn Nguyên bị điểm danh sững sờ một lát, tầm mắt dời khỏi lệnh bài trêntay Trương Hàn.Nhìn bóng lưng Bạch Trạch, lại nhìn về phía Giới Luật Điện, không rõ chântướng.Không phải sư tôn đã nói rồi sao? Giới Luật Điện.Phạm sai lầm mới đi vào…Hắn ta không có việc gì làm chắc, hay là thực sự rảnh rỗi thì đến làm gì.Chẳng lẽ còn vì Giới Luật Điện, chạy tới cho sư tôn đánh một quyền, sau đóbức sư tôn phạt hắn ta vào Giới Luật Điện sao?“Kỳ lạ.”Tô Càn Nguyên sờ đầu trọc của mình, cảm thấy kỳ lạ.“Nếu vị tiền bối này mở miệng, đệ có rảnh tới xem là được, tiền bối kia sâukhông lường được, hẳn là không tùy tiện lừa gạt người khác.”Diệp Lạc dời mắt khỏi lệnh bài linh thạch, nhìn về phía Tô Càn Nguyên nói.“Đã rõ, đại sư huynh, chẳng qua so với thứ đó, ta tò mò thứ trên tay nhị sưhuynh là gì hơn.”Tô Càn Nguyên vô cùng tò mò, tiếp tục nhìn về phía lệnh bài linh thạch kia,hỏi.“Chuyện này ai biết, sư tôn không nói, nhưng đồ trên tay sư tôn, chắc chắn làthứ tốt, không có khả năng sư tôn lấy bừa thứ gì đó lừa gạt ta.”Trương Hàn nắm chặt lệnh bài, tâm trạng có chút kích động, cất lệnh bài vàotrong túi trữ vật.“Ừm, trên tay sư tôn không có khả năng có đồ bỏ đi gì đó, lệnh bài cất đi làđược, được rồi, nếu biết rõ Giới Luật Điện mở ra, vậy thì tản đi.”“Ta cũng nên về Thánh Địa nhìn xem tình hình bên đó, lão nhị, đệ đi cùng ta,hay là tự mình đi?”Diệp Lạc xua tay, nhìn về phía Trương Hàn hỏi.“Đại sư huynh tự huynh đi đi, ta còn phải bày trận cho mỗi cung điện, có khảnăng muộn chút nữa mới xuống núi.”Trương Hàn lắc đầu từ chối.Ân huệ của sư tôn hắn ta còn chưa báo đáp được, trước khi đi còn cho hắn tamột lệnh bài.Tuy hắn ta không biết lệnh bài này có ích lợi gì, nhưng đây là đồ của sư tôn, cókhả năng kém được ư?Hắn ta phải rời đi, trước khi đi sao không xây mấy trận pháp cách âm cho mỗicung điện?Diệp Lạc nghe thấy những lời này, đương nhiên không nghĩ nhiều, khẽ gật đầu,sau đó nhìn về phía Tô Càn Nguyên và Đạm Đài Lạc Tuyết.“Tam sư đệ, thông qua Đại Bỉ vạn tông lần này, đệ cũng biết hạn chế của mìnhrồi đúng không? Cố gắng bù lại hạn chế của mình đi.”“Còn có tứ sư muội, muội cũng phải chăm chỉ tu luyện, nếu ngũ sư muội có chỗnào tu hành không hiểu, thì dạy bảo nhiều một chút, dù sao chúng ta cũng làđồng môn.”Diệp Lạc dặn dò hai đồng môn.“Dạ, đại sư huynh, ta đã rõ, hạn chế của ta không phải là tốc độ quá chậm.”“Đại sư huynh, ta sẽ chiếu cố ngũ sư muội nhiều hơn.”Tô Càn Nguyên và Đạm Đài Lạc Tuyết đều gật đầu
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… “Sư tôn, đây là…”Trương Hàn nhận lấy lệnh bài kia, còn định hỏi đây là thứ gì.Kết quả chưa kịp nói ra miệng, đã bị ngắt lời.“Đừng nên hỏi, cầm là được, nếu không còn chuyện gì, thì lui ra đi.”Sở Duyên lập tức nói.Hắn nói xong, lại nhìn thoáng qua Bạch Trạch cầm chổi.Trong đầu nói thầm Bạch Trạch đúng là hiểu chuyện, vậy mà biết ăn khônguống không không tốt, cho nên quét rác cho Vô Đạo Tông.Hắn chẳng muốn nói thêm gì, gật đầu với Bạch Trạch, rồi đi về phía cung điệncủa mình, định nghỉ ngơi một lát.…Ngay lối vào rất nhiều cung điện bị phong bế.Bạch Trạch và đám Diệp Lạc lẳng lặng đứng đó, đang nhìn về phía sư tôn nhàmình rời đi, im lặng không nói.Trương Hàn nhìn chằm chằm lệnh bài linh thạch trên tay mình, không rõ chântướng.Diệp Lạc, Tô Càn Nguyên, Đạm Đài Lạc Tuyết cũng đang nhìn chằm chằmlệnh bài trên tay Trương Hàn.Không biết lệnh bài sư tôn cho có ích lợi gì.Đại Bỉ vạn tông vẫn luôn không nhìn lệnh bài kia, đôi mắt nhìn chằm chằm vềphía Giới Luật Điện.Lão ta đang nhìn về phía đó, cảm nhận được một chút khí tức quen thuộc.Nhưng lão ta không cảm nhận được ra, rốt cuộc chủ nhân của khí tức này là ai.Bạch Trạch vô cùng mê mang, nhưng Giới Luật Điện này là do Sở Duyên lậpra, lão ta không muốn khiến Sở Duyên giận, cho nên không dám tự mình đếntìm tòi kết quả.Chỉ có thể đứng ở chỗ này, cẩn thận cảm nhận khí tức quen thuộc kia.Nhưng mà cảm nhận thế nào, lão ta đều không cảm nhận được, rốt cuộc là khítức của ai.“Rốt cuộc trong tháp có cái gì?”Bạch Trạch nhíu mày.Lão ta không nghĩ ra, nhưng lão ta không muốn nghĩ nhiều, bất đắc dĩ lắc đầu.Xoay người chuẩn bị cầm chổi rời đi.Tình cờ nhìn thoáng qua Tô Càn Nguyên.Bỗng nhiên lão ta thất thần.Khí tức trong tháp…Có chút tương tự với Tô Càn Nguyên.Có một loại cảm giác căn nguyên tương đồng.Luyện thể sao?Bạch Trạch híp mắt, trong lòng mơ hồ có chút suy đoán, chẳng qua lão ta khôngcó ý định nói ra.“Tiểu hữu, nếu rảnh rỗi, thì đến Giới Luật Điện mà sư tôn ngươi nói nhìn xem,sẽ có trợ giúp rất lớn đối với ngươi.”Bạch Trạch cười hì hì nói một câu như vậy.Xoay người rời khỏi nơi này.Không muốn nói thêm gì nữa.Tô Càn Nguyên bị điểm danh sững sờ một lát, tầm mắt dời khỏi lệnh bài trêntay Trương Hàn.Nhìn bóng lưng Bạch Trạch, lại nhìn về phía Giới Luật Điện, không rõ chântướng.Không phải sư tôn đã nói rồi sao? Giới Luật Điện.Phạm sai lầm mới đi vào…Hắn ta không có việc gì làm chắc, hay là thực sự rảnh rỗi thì đến làm gì.Chẳng lẽ còn vì Giới Luật Điện, chạy tới cho sư tôn đánh một quyền, sau đóbức sư tôn phạt hắn ta vào Giới Luật Điện sao?“Kỳ lạ.”Tô Càn Nguyên sờ đầu trọc của mình, cảm thấy kỳ lạ.“Nếu vị tiền bối này mở miệng, đệ có rảnh tới xem là được, tiền bối kia sâukhông lường được, hẳn là không tùy tiện lừa gạt người khác.”Diệp Lạc dời mắt khỏi lệnh bài linh thạch, nhìn về phía Tô Càn Nguyên nói.“Đã rõ, đại sư huynh, chẳng qua so với thứ đó, ta tò mò thứ trên tay nhị sưhuynh là gì hơn.”Tô Càn Nguyên vô cùng tò mò, tiếp tục nhìn về phía lệnh bài linh thạch kia,hỏi.“Chuyện này ai biết, sư tôn không nói, nhưng đồ trên tay sư tôn, chắc chắn làthứ tốt, không có khả năng sư tôn lấy bừa thứ gì đó lừa gạt ta.”Trương Hàn nắm chặt lệnh bài, tâm trạng có chút kích động, cất lệnh bài vàotrong túi trữ vật.“Ừm, trên tay sư tôn không có khả năng có đồ bỏ đi gì đó, lệnh bài cất đi làđược, được rồi, nếu biết rõ Giới Luật Điện mở ra, vậy thì tản đi.”“Ta cũng nên về Thánh Địa nhìn xem tình hình bên đó, lão nhị, đệ đi cùng ta,hay là tự mình đi?”Diệp Lạc xua tay, nhìn về phía Trương Hàn hỏi.“Đại sư huynh tự huynh đi đi, ta còn phải bày trận cho mỗi cung điện, có khảnăng muộn chút nữa mới xuống núi.”Trương Hàn lắc đầu từ chối.Ân huệ của sư tôn hắn ta còn chưa báo đáp được, trước khi đi còn cho hắn tamột lệnh bài.Tuy hắn ta không biết lệnh bài này có ích lợi gì, nhưng đây là đồ của sư tôn, cókhả năng kém được ư?Hắn ta phải rời đi, trước khi đi sao không xây mấy trận pháp cách âm cho mỗicung điện?Diệp Lạc nghe thấy những lời này, đương nhiên không nghĩ nhiều, khẽ gật đầu,sau đó nhìn về phía Tô Càn Nguyên và Đạm Đài Lạc Tuyết.“Tam sư đệ, thông qua Đại Bỉ vạn tông lần này, đệ cũng biết hạn chế của mìnhrồi đúng không? Cố gắng bù lại hạn chế của mình đi.”“Còn có tứ sư muội, muội cũng phải chăm chỉ tu luyện, nếu ngũ sư muội có chỗnào tu hành không hiểu, thì dạy bảo nhiều một chút, dù sao chúng ta cũng làđồng môn.”Diệp Lạc dặn dò hai đồng môn.“Dạ, đại sư huynh, ta đã rõ, hạn chế của ta không phải là tốc độ quá chậm.”“Đại sư huynh, ta sẽ chiếu cố ngũ sư muội nhiều hơn.”Tô Càn Nguyên và Đạm Đài Lạc Tuyết đều gật đầu
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… “Sư tôn, đây là…”Trương Hàn nhận lấy lệnh bài kia, còn định hỏi đây là thứ gì.Kết quả chưa kịp nói ra miệng, đã bị ngắt lời.“Đừng nên hỏi, cầm là được, nếu không còn chuyện gì, thì lui ra đi.”Sở Duyên lập tức nói.Hắn nói xong, lại nhìn thoáng qua Bạch Trạch cầm chổi.Trong đầu nói thầm Bạch Trạch đúng là hiểu chuyện, vậy mà biết ăn khônguống không không tốt, cho nên quét rác cho Vô Đạo Tông.Hắn chẳng muốn nói thêm gì, gật đầu với Bạch Trạch, rồi đi về phía cung điệncủa mình, định nghỉ ngơi một lát.…Ngay lối vào rất nhiều cung điện bị phong bế.Bạch Trạch và đám Diệp Lạc lẳng lặng đứng đó, đang nhìn về phía sư tôn nhàmình rời đi, im lặng không nói.Trương Hàn nhìn chằm chằm lệnh bài linh thạch trên tay mình, không rõ chântướng.Diệp Lạc, Tô Càn Nguyên, Đạm Đài Lạc Tuyết cũng đang nhìn chằm chằmlệnh bài trên tay Trương Hàn.Không biết lệnh bài sư tôn cho có ích lợi gì.Đại Bỉ vạn tông vẫn luôn không nhìn lệnh bài kia, đôi mắt nhìn chằm chằm vềphía Giới Luật Điện.Lão ta đang nhìn về phía đó, cảm nhận được một chút khí tức quen thuộc.Nhưng lão ta không cảm nhận được ra, rốt cuộc chủ nhân của khí tức này là ai.Bạch Trạch vô cùng mê mang, nhưng Giới Luật Điện này là do Sở Duyên lậpra, lão ta không muốn khiến Sở Duyên giận, cho nên không dám tự mình đếntìm tòi kết quả.Chỉ có thể đứng ở chỗ này, cẩn thận cảm nhận khí tức quen thuộc kia.Nhưng mà cảm nhận thế nào, lão ta đều không cảm nhận được, rốt cuộc là khítức của ai.“Rốt cuộc trong tháp có cái gì?”Bạch Trạch nhíu mày.Lão ta không nghĩ ra, nhưng lão ta không muốn nghĩ nhiều, bất đắc dĩ lắc đầu.Xoay người chuẩn bị cầm chổi rời đi.Tình cờ nhìn thoáng qua Tô Càn Nguyên.Bỗng nhiên lão ta thất thần.Khí tức trong tháp…Có chút tương tự với Tô Càn Nguyên.Có một loại cảm giác căn nguyên tương đồng.Luyện thể sao?Bạch Trạch híp mắt, trong lòng mơ hồ có chút suy đoán, chẳng qua lão ta khôngcó ý định nói ra.“Tiểu hữu, nếu rảnh rỗi, thì đến Giới Luật Điện mà sư tôn ngươi nói nhìn xem,sẽ có trợ giúp rất lớn đối với ngươi.”Bạch Trạch cười hì hì nói một câu như vậy.Xoay người rời khỏi nơi này.Không muốn nói thêm gì nữa.Tô Càn Nguyên bị điểm danh sững sờ một lát, tầm mắt dời khỏi lệnh bài trêntay Trương Hàn.Nhìn bóng lưng Bạch Trạch, lại nhìn về phía Giới Luật Điện, không rõ chântướng.Không phải sư tôn đã nói rồi sao? Giới Luật Điện.Phạm sai lầm mới đi vào…Hắn ta không có việc gì làm chắc, hay là thực sự rảnh rỗi thì đến làm gì.Chẳng lẽ còn vì Giới Luật Điện, chạy tới cho sư tôn đánh một quyền, sau đóbức sư tôn phạt hắn ta vào Giới Luật Điện sao?“Kỳ lạ.”Tô Càn Nguyên sờ đầu trọc của mình, cảm thấy kỳ lạ.“Nếu vị tiền bối này mở miệng, đệ có rảnh tới xem là được, tiền bối kia sâukhông lường được, hẳn là không tùy tiện lừa gạt người khác.”Diệp Lạc dời mắt khỏi lệnh bài linh thạch, nhìn về phía Tô Càn Nguyên nói.“Đã rõ, đại sư huynh, chẳng qua so với thứ đó, ta tò mò thứ trên tay nhị sưhuynh là gì hơn.”Tô Càn Nguyên vô cùng tò mò, tiếp tục nhìn về phía lệnh bài linh thạch kia,hỏi.“Chuyện này ai biết, sư tôn không nói, nhưng đồ trên tay sư tôn, chắc chắn làthứ tốt, không có khả năng sư tôn lấy bừa thứ gì đó lừa gạt ta.”Trương Hàn nắm chặt lệnh bài, tâm trạng có chút kích động, cất lệnh bài vàotrong túi trữ vật.“Ừm, trên tay sư tôn không có khả năng có đồ bỏ đi gì đó, lệnh bài cất đi làđược, được rồi, nếu biết rõ Giới Luật Điện mở ra, vậy thì tản đi.”“Ta cũng nên về Thánh Địa nhìn xem tình hình bên đó, lão nhị, đệ đi cùng ta,hay là tự mình đi?”Diệp Lạc xua tay, nhìn về phía Trương Hàn hỏi.“Đại sư huynh tự huynh đi đi, ta còn phải bày trận cho mỗi cung điện, có khảnăng muộn chút nữa mới xuống núi.”Trương Hàn lắc đầu từ chối.Ân huệ của sư tôn hắn ta còn chưa báo đáp được, trước khi đi còn cho hắn tamột lệnh bài.Tuy hắn ta không biết lệnh bài này có ích lợi gì, nhưng đây là đồ của sư tôn, cókhả năng kém được ư?Hắn ta phải rời đi, trước khi đi sao không xây mấy trận pháp cách âm cho mỗicung điện?Diệp Lạc nghe thấy những lời này, đương nhiên không nghĩ nhiều, khẽ gật đầu,sau đó nhìn về phía Tô Càn Nguyên và Đạm Đài Lạc Tuyết.“Tam sư đệ, thông qua Đại Bỉ vạn tông lần này, đệ cũng biết hạn chế của mìnhrồi đúng không? Cố gắng bù lại hạn chế của mình đi.”“Còn có tứ sư muội, muội cũng phải chăm chỉ tu luyện, nếu ngũ sư muội có chỗnào tu hành không hiểu, thì dạy bảo nhiều một chút, dù sao chúng ta cũng làđồng môn.”Diệp Lạc dặn dò hai đồng môn.“Dạ, đại sư huynh, ta đã rõ, hạn chế của ta không phải là tốc độ quá chậm.”“Đại sư huynh, ta sẽ chiếu cố ngũ sư muội nhiều hơn.”Tô Càn Nguyên và Đạm Đài Lạc Tuyết đều gật đầu