Mặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng…

Chương 457: Hôm nay Diệp phủ bị diệt 2

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Nhưng ngọc tỷ va chạm với trưởng lão này, chỉ trong nháy mắt đánh bay trưởnglão, cả người giống như diều đứt dây bay ngược ra ngoài, trực tiếp đập xuốngđất, phát ra tiếng rầm.Mà ngọc tỷ cũng bị trưởng lão này ngăn cản, bay ngược trở về, rơi lên tay lãogia chủ nhà họ Mạc.Rầm rầm!Ngay sau đó, một số tu sĩ cảnh giới Luyện Khí mặc đồ đen từ bên ngoài xôngvào, bao vây quảng trường Diệp phủ lại.Lão gia chủ nhà họ Mạc từ trên đi xuống, tay nâng ngọc tỷ, đôi mắt lạnh lùngnhìn chằm chằm đám người trên quảng trường Diệp phủ.“Hôm nay, Diệp phủ sẽ bị diệt!”Giọng nói lạnh lùng khàn khàn vang vọng cả quảng trường…Trong khu vực Đông Châu.Thành Huyền Nguyệt, quảng trường Diệp phủ.Từng bóng người nhanh chóng bay vút lên, vây xung quanh quảng trường.Mỗi bóng người ở nơi này gần như đều có tu sĩ cảnh giới Luyện Khí, siêu thoátkhỏi phàm tục.Trong đó có không ít cảnh giới Trúc Cơ.Những người này mỗi người đều cầm vũ khí trong tay, ánh mắt hung ác nhìnchằm chằm đám tiểu bối trong sân.Trong tay lão gia chủ nhà họ Mạc lơ lửng một ngọc tỷ, đôi mắt vẩn đục, nhìnchằm chằm đám người nhà họ Diệp.“Hôm nay, Diệp phủ sẽ bị diệt!”“Diệp Long, còn chưa cút ra đây nhận lấy cái chết?”Lão gia chủ nhà họ Mạc nhìn về phía Diệp Long, khàn giọng nói.“Mạc Chính! Nhà họ Mạc ngươi có ý gì? Phái nhiều người tới đây như vậy, còndám làm trưởng lão nhà họ Diệp ta trọng thương!”Diệp Long không có một chút sợ hãi, đi ra, nhìn thẳng lão gia chủ nhà họ Mạc.“Lão phu nghe nói trong Diệp phủ ngươi, có một kiện bảo vật, có thể khiếnngười ta đột phá tới cảnh giới Nguyên Anh, lão gia hỏa ta cố ý đến thỉnh cầubảo vật này mà thôi, lão phu lường trước được ngươi sẽ không cho, cho nên diệtDiệp phủ, đến lúc đó lão phu tự mình tìm.”Lão gia chủ nhà họ Mạc lộ ra nụ cười châm chọc, chậm rãi mở miệng nói.“Cái gì? Khiến người ta đột phá cái gì?”Diệp Long trợn to hai mắt.“Đột phá đến cảnh giới Nguyên Anh!”Lão gia chủ nhà họ Mạc lạnh lùng trả lời.“Cảnh giới gì?”Diệp Long lại mở miệng hỏi.“Nguyên Anh! Cảnh giới Nguyên Anh!”Lão gia chủ nhà họ Mạc có chút không kiên nhẫn, nghiến răng nghiến lợi nói.“Ngươi có bệnh có phải không? Diệp phủ ta có bảo vật khiến người ta đột phácảnh giới Nguyên Anh ư? Cảnh giới Nguyên Anh, không phải cảnh giới trẻ sơsinh, ngươi đúng là dám nói, e rằng ngươi hồ đồ rồi, nếu có bảo vật kia, ta đềuđã thành cảnh giới Nguyên Anh, một cái tát đánh nhà họ Mạc các ngươi khôngcòn, ta sẽ cho các ngươi cơ hội đứng đây ư?”Diệp Long không giữ được hình tượng nghiêm túc, chỉ vào lão gia chủ nhà họMạc mắng.Những lời này vừa nói ra, lão gia chủ nhà họ Mạc rơi vào trầm tư.Lão ta cúi đầu, giống như đang tự hỏi gì đó.Mấy người trung niên ở phía sau nghe thấy thế, vội vàng đi tới bên cạnh lão giachủ nhà họ Mạc, nhỏ giọng nói nhỏ.“Lão gia chủ, những chuyện này đều là Diệp Long tự mình nói mà thôi, nóikhông chừng vì thiên phú của đám người nhà họ Diệp quá thấp, không có cáchnào sử dụng, đổi lại là lão gia nhân ngươi, chắc chắn có thể sử dụng!”“Đúng vậy đúng vậy, lão gia chủ, ngươi đừng nên tin lời Diệp Long nói, huốnghồ hiện giờ chúng ta đã nắm trong tay toàn cục, cho dù có bảo vật hay không,tiêu diệt nhà họ Diệp, nhà họ Mạc chúng ta có thể xưng bá cả thành HuyềnNguyệt.”“Lão gia chủ, tên đã lên dây, không bắn không được!”“Đúng vậy, lão gia chủ, nếu bây giờ không tiêu diệt nhà họ Diệp, chuyện nàytruyền ra, lão gia chủ ngươi phải làm đại ô long, chuyện này cũng không tốt đốivới danh vọng của ngươi.”Đôi mắt mấy người trung niên nóng cháy, đều ủng hộ tiêu diệt Diệp phủ.Theo bọn họ, cho dù thực sự có bảo vật, cũng không tới lượt bọn họ.Chẳng bằng thực tế một chút.Nuốt Diệp phủ, đến lúc đó chiếm đoạt tài sản, càng có ích với bọn họ hơn.Mà lão gia chủ nhà họ Mạc hoàn toàn không nghe lời đám người trung niên này,cúi thấp đầu như rơi vào trầm tư, miệng còn đang lẩm bẩm.“Không có đạo lý, không có đạo lý.”“Chuyện này không có khả năng.”Lão gia chủ nhà họ Mạc có chút không dám tin.Nếu chỉ là tin tức của người khác.Đương nhiên là lão ta không có khả năng tin tưởng.Nhưng lão ta chiếm được tin còn có bằng chứng, lão ta mới tin chuyện này.Mà lão ta đạt được tin, đó là đại tông môn Cổ Thần Tông gần thành HuyềnNguyệt điều động người tới gần thành Huyền Nguyệt, chính là vì đạt được bảovật này.Lão gia chủ nhà họ Mạc thông qua một số con đường của mình biết được mộtchút, phát hiện Cổ Thần Tông thực sự có không ít cao thủ xuất hiện gần thànhHuyền Nguyệt.Chuyện này mới khiến lão gia chủ nhà họ Mạc chắc chắn, bảo vật này thực sựtồn tại.Nhưng theo như lời Diệp Long nói, nếu thực sự có bảo vật, vì sao Diệp Longkhông tự mình sử dụng?Hay là nói, bảo vật này có tính hạn chế gì đấy, người bình thường không dùngđược?Mặc kệ, tóm lại cho dù thế nào, lấy bảo vật này trước hãy nói!

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Nhưng ngọc tỷ va chạm với trưởng lão này, chỉ trong nháy mắt đánh bay trưởnglão, cả người giống như diều đứt dây bay ngược ra ngoài, trực tiếp đập xuốngđất, phát ra tiếng rầm.Mà ngọc tỷ cũng bị trưởng lão này ngăn cản, bay ngược trở về, rơi lên tay lãogia chủ nhà họ Mạc.Rầm rầm!Ngay sau đó, một số tu sĩ cảnh giới Luyện Khí mặc đồ đen từ bên ngoài xôngvào, bao vây quảng trường Diệp phủ lại.Lão gia chủ nhà họ Mạc từ trên đi xuống, tay nâng ngọc tỷ, đôi mắt lạnh lùngnhìn chằm chằm đám người trên quảng trường Diệp phủ.“Hôm nay, Diệp phủ sẽ bị diệt!”Giọng nói lạnh lùng khàn khàn vang vọng cả quảng trường…Trong khu vực Đông Châu.Thành Huyền Nguyệt, quảng trường Diệp phủ.Từng bóng người nhanh chóng bay vút lên, vây xung quanh quảng trường.Mỗi bóng người ở nơi này gần như đều có tu sĩ cảnh giới Luyện Khí, siêu thoátkhỏi phàm tục.Trong đó có không ít cảnh giới Trúc Cơ.Những người này mỗi người đều cầm vũ khí trong tay, ánh mắt hung ác nhìnchằm chằm đám tiểu bối trong sân.Trong tay lão gia chủ nhà họ Mạc lơ lửng một ngọc tỷ, đôi mắt vẩn đục, nhìnchằm chằm đám người nhà họ Diệp.“Hôm nay, Diệp phủ sẽ bị diệt!”“Diệp Long, còn chưa cút ra đây nhận lấy cái chết?”Lão gia chủ nhà họ Mạc nhìn về phía Diệp Long, khàn giọng nói.“Mạc Chính! Nhà họ Mạc ngươi có ý gì? Phái nhiều người tới đây như vậy, còndám làm trưởng lão nhà họ Diệp ta trọng thương!”Diệp Long không có một chút sợ hãi, đi ra, nhìn thẳng lão gia chủ nhà họ Mạc.“Lão phu nghe nói trong Diệp phủ ngươi, có một kiện bảo vật, có thể khiếnngười ta đột phá tới cảnh giới Nguyên Anh, lão gia hỏa ta cố ý đến thỉnh cầubảo vật này mà thôi, lão phu lường trước được ngươi sẽ không cho, cho nên diệtDiệp phủ, đến lúc đó lão phu tự mình tìm.”Lão gia chủ nhà họ Mạc lộ ra nụ cười châm chọc, chậm rãi mở miệng nói.“Cái gì? Khiến người ta đột phá cái gì?”Diệp Long trợn to hai mắt.“Đột phá đến cảnh giới Nguyên Anh!”Lão gia chủ nhà họ Mạc lạnh lùng trả lời.“Cảnh giới gì?”Diệp Long lại mở miệng hỏi.“Nguyên Anh! Cảnh giới Nguyên Anh!”Lão gia chủ nhà họ Mạc có chút không kiên nhẫn, nghiến răng nghiến lợi nói.“Ngươi có bệnh có phải không? Diệp phủ ta có bảo vật khiến người ta đột phácảnh giới Nguyên Anh ư? Cảnh giới Nguyên Anh, không phải cảnh giới trẻ sơsinh, ngươi đúng là dám nói, e rằng ngươi hồ đồ rồi, nếu có bảo vật kia, ta đềuđã thành cảnh giới Nguyên Anh, một cái tát đánh nhà họ Mạc các ngươi khôngcòn, ta sẽ cho các ngươi cơ hội đứng đây ư?”Diệp Long không giữ được hình tượng nghiêm túc, chỉ vào lão gia chủ nhà họMạc mắng.Những lời này vừa nói ra, lão gia chủ nhà họ Mạc rơi vào trầm tư.Lão ta cúi đầu, giống như đang tự hỏi gì đó.Mấy người trung niên ở phía sau nghe thấy thế, vội vàng đi tới bên cạnh lão giachủ nhà họ Mạc, nhỏ giọng nói nhỏ.“Lão gia chủ, những chuyện này đều là Diệp Long tự mình nói mà thôi, nóikhông chừng vì thiên phú của đám người nhà họ Diệp quá thấp, không có cáchnào sử dụng, đổi lại là lão gia nhân ngươi, chắc chắn có thể sử dụng!”“Đúng vậy đúng vậy, lão gia chủ, ngươi đừng nên tin lời Diệp Long nói, huốnghồ hiện giờ chúng ta đã nắm trong tay toàn cục, cho dù có bảo vật hay không,tiêu diệt nhà họ Diệp, nhà họ Mạc chúng ta có thể xưng bá cả thành HuyềnNguyệt.”“Lão gia chủ, tên đã lên dây, không bắn không được!”“Đúng vậy, lão gia chủ, nếu bây giờ không tiêu diệt nhà họ Diệp, chuyện nàytruyền ra, lão gia chủ ngươi phải làm đại ô long, chuyện này cũng không tốt đốivới danh vọng của ngươi.”Đôi mắt mấy người trung niên nóng cháy, đều ủng hộ tiêu diệt Diệp phủ.Theo bọn họ, cho dù thực sự có bảo vật, cũng không tới lượt bọn họ.Chẳng bằng thực tế một chút.Nuốt Diệp phủ, đến lúc đó chiếm đoạt tài sản, càng có ích với bọn họ hơn.Mà lão gia chủ nhà họ Mạc hoàn toàn không nghe lời đám người trung niên này,cúi thấp đầu như rơi vào trầm tư, miệng còn đang lẩm bẩm.“Không có đạo lý, không có đạo lý.”“Chuyện này không có khả năng.”Lão gia chủ nhà họ Mạc có chút không dám tin.Nếu chỉ là tin tức của người khác.Đương nhiên là lão ta không có khả năng tin tưởng.Nhưng lão ta chiếm được tin còn có bằng chứng, lão ta mới tin chuyện này.Mà lão ta đạt được tin, đó là đại tông môn Cổ Thần Tông gần thành HuyềnNguyệt điều động người tới gần thành Huyền Nguyệt, chính là vì đạt được bảovật này.Lão gia chủ nhà họ Mạc thông qua một số con đường của mình biết được mộtchút, phát hiện Cổ Thần Tông thực sự có không ít cao thủ xuất hiện gần thànhHuyền Nguyệt.Chuyện này mới khiến lão gia chủ nhà họ Mạc chắc chắn, bảo vật này thực sựtồn tại.Nhưng theo như lời Diệp Long nói, nếu thực sự có bảo vật, vì sao Diệp Longkhông tự mình sử dụng?Hay là nói, bảo vật này có tính hạn chế gì đấy, người bình thường không dùngđược?Mặc kệ, tóm lại cho dù thế nào, lấy bảo vật này trước hãy nói!

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Nhưng ngọc tỷ va chạm với trưởng lão này, chỉ trong nháy mắt đánh bay trưởnglão, cả người giống như diều đứt dây bay ngược ra ngoài, trực tiếp đập xuốngđất, phát ra tiếng rầm.Mà ngọc tỷ cũng bị trưởng lão này ngăn cản, bay ngược trở về, rơi lên tay lãogia chủ nhà họ Mạc.Rầm rầm!Ngay sau đó, một số tu sĩ cảnh giới Luyện Khí mặc đồ đen từ bên ngoài xôngvào, bao vây quảng trường Diệp phủ lại.Lão gia chủ nhà họ Mạc từ trên đi xuống, tay nâng ngọc tỷ, đôi mắt lạnh lùngnhìn chằm chằm đám người trên quảng trường Diệp phủ.“Hôm nay, Diệp phủ sẽ bị diệt!”Giọng nói lạnh lùng khàn khàn vang vọng cả quảng trường…Trong khu vực Đông Châu.Thành Huyền Nguyệt, quảng trường Diệp phủ.Từng bóng người nhanh chóng bay vút lên, vây xung quanh quảng trường.Mỗi bóng người ở nơi này gần như đều có tu sĩ cảnh giới Luyện Khí, siêu thoátkhỏi phàm tục.Trong đó có không ít cảnh giới Trúc Cơ.Những người này mỗi người đều cầm vũ khí trong tay, ánh mắt hung ác nhìnchằm chằm đám tiểu bối trong sân.Trong tay lão gia chủ nhà họ Mạc lơ lửng một ngọc tỷ, đôi mắt vẩn đục, nhìnchằm chằm đám người nhà họ Diệp.“Hôm nay, Diệp phủ sẽ bị diệt!”“Diệp Long, còn chưa cút ra đây nhận lấy cái chết?”Lão gia chủ nhà họ Mạc nhìn về phía Diệp Long, khàn giọng nói.“Mạc Chính! Nhà họ Mạc ngươi có ý gì? Phái nhiều người tới đây như vậy, còndám làm trưởng lão nhà họ Diệp ta trọng thương!”Diệp Long không có một chút sợ hãi, đi ra, nhìn thẳng lão gia chủ nhà họ Mạc.“Lão phu nghe nói trong Diệp phủ ngươi, có một kiện bảo vật, có thể khiếnngười ta đột phá tới cảnh giới Nguyên Anh, lão gia hỏa ta cố ý đến thỉnh cầubảo vật này mà thôi, lão phu lường trước được ngươi sẽ không cho, cho nên diệtDiệp phủ, đến lúc đó lão phu tự mình tìm.”Lão gia chủ nhà họ Mạc lộ ra nụ cười châm chọc, chậm rãi mở miệng nói.“Cái gì? Khiến người ta đột phá cái gì?”Diệp Long trợn to hai mắt.“Đột phá đến cảnh giới Nguyên Anh!”Lão gia chủ nhà họ Mạc lạnh lùng trả lời.“Cảnh giới gì?”Diệp Long lại mở miệng hỏi.“Nguyên Anh! Cảnh giới Nguyên Anh!”Lão gia chủ nhà họ Mạc có chút không kiên nhẫn, nghiến răng nghiến lợi nói.“Ngươi có bệnh có phải không? Diệp phủ ta có bảo vật khiến người ta đột phácảnh giới Nguyên Anh ư? Cảnh giới Nguyên Anh, không phải cảnh giới trẻ sơsinh, ngươi đúng là dám nói, e rằng ngươi hồ đồ rồi, nếu có bảo vật kia, ta đềuđã thành cảnh giới Nguyên Anh, một cái tát đánh nhà họ Mạc các ngươi khôngcòn, ta sẽ cho các ngươi cơ hội đứng đây ư?”Diệp Long không giữ được hình tượng nghiêm túc, chỉ vào lão gia chủ nhà họMạc mắng.Những lời này vừa nói ra, lão gia chủ nhà họ Mạc rơi vào trầm tư.Lão ta cúi đầu, giống như đang tự hỏi gì đó.Mấy người trung niên ở phía sau nghe thấy thế, vội vàng đi tới bên cạnh lão giachủ nhà họ Mạc, nhỏ giọng nói nhỏ.“Lão gia chủ, những chuyện này đều là Diệp Long tự mình nói mà thôi, nóikhông chừng vì thiên phú của đám người nhà họ Diệp quá thấp, không có cáchnào sử dụng, đổi lại là lão gia nhân ngươi, chắc chắn có thể sử dụng!”“Đúng vậy đúng vậy, lão gia chủ, ngươi đừng nên tin lời Diệp Long nói, huốnghồ hiện giờ chúng ta đã nắm trong tay toàn cục, cho dù có bảo vật hay không,tiêu diệt nhà họ Diệp, nhà họ Mạc chúng ta có thể xưng bá cả thành HuyềnNguyệt.”“Lão gia chủ, tên đã lên dây, không bắn không được!”“Đúng vậy, lão gia chủ, nếu bây giờ không tiêu diệt nhà họ Diệp, chuyện nàytruyền ra, lão gia chủ ngươi phải làm đại ô long, chuyện này cũng không tốt đốivới danh vọng của ngươi.”Đôi mắt mấy người trung niên nóng cháy, đều ủng hộ tiêu diệt Diệp phủ.Theo bọn họ, cho dù thực sự có bảo vật, cũng không tới lượt bọn họ.Chẳng bằng thực tế một chút.Nuốt Diệp phủ, đến lúc đó chiếm đoạt tài sản, càng có ích với bọn họ hơn.Mà lão gia chủ nhà họ Mạc hoàn toàn không nghe lời đám người trung niên này,cúi thấp đầu như rơi vào trầm tư, miệng còn đang lẩm bẩm.“Không có đạo lý, không có đạo lý.”“Chuyện này không có khả năng.”Lão gia chủ nhà họ Mạc có chút không dám tin.Nếu chỉ là tin tức của người khác.Đương nhiên là lão ta không có khả năng tin tưởng.Nhưng lão ta chiếm được tin còn có bằng chứng, lão ta mới tin chuyện này.Mà lão ta đạt được tin, đó là đại tông môn Cổ Thần Tông gần thành HuyềnNguyệt điều động người tới gần thành Huyền Nguyệt, chính là vì đạt được bảovật này.Lão gia chủ nhà họ Mạc thông qua một số con đường của mình biết được mộtchút, phát hiện Cổ Thần Tông thực sự có không ít cao thủ xuất hiện gần thànhHuyền Nguyệt.Chuyện này mới khiến lão gia chủ nhà họ Mạc chắc chắn, bảo vật này thực sựtồn tại.Nhưng theo như lời Diệp Long nói, nếu thực sự có bảo vật, vì sao Diệp Longkhông tự mình sử dụng?Hay là nói, bảo vật này có tính hạn chế gì đấy, người bình thường không dùngđược?Mặc kệ, tóm lại cho dù thế nào, lấy bảo vật này trước hãy nói!

Chương 457: Hôm nay Diệp phủ bị diệt 2