Mặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng…

Chương 690: Không trách Thiên Địa không nói chuyện hợp tác

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Hai người đi lên Vô Đạo Tông, hỏi “thần thú hộ pháp” kiêm “rồng hướng dẫn”Ngao Ngự, thành công tìm được đứa bé trên đất trống sau núi.Một đứa bé, nhìn rất nhỏ tuổi.Ngay cả cao bằng nửa bọn họ cũng không được.Khi Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên biết được bọn họ so tài với một đứa nhóc,trực tiếp muốn quay đầu rời đi.Đùa giỡn gì thế? Bảo bọn họ so tài với một đứa con nít ư.Đây không phải là muốn mạng đứa bé đó ư?Nhưng mà đứa bé kia nghe nói muốn so tài, cả người đều hưng phấn, tiến lênlôi kéo hai người muốn so tài.Cuối cùng Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên bất đắc dĩ, chỉ có thể chuẩn bị so tài.Ba người đứng thành hình tam giác, chuẩn bị so tài.Trước khi so tài, Ninh Phàm nghĩ một lát, báo ra tu vi của bản thân, hi vọng đứabé này biết khó mà lui.“Cảnh giới Nguyên Anh, đại đệ tử Ninh Phàm của Hướng Đạo Tông, xin chỉgiáo!”Ninh Phàm rút tế nhận ra, thản nhiên nói.“Cảnh giới Kim Đan, nhị đệ tử Long Lợi Xuyên của Hướng Đạo Tông, xin chỉgiáo.”Long Lợi Xuyên hiểu ý, lấy trường cung ra, để mũi tên lên, mở miệng nói.Bọn họ vốn muốn đứa bé này biết khó mà lui.Không ngờ đứa bé nghe thấy thế, chẳng những không sợ hãi, còn lộ ra vẻ mặtnóng lòng muốn thử.“Cảnh giới Luyện Khí lần thứ 7658, đứa bé theo hầu tông chủ của Vô ĐạoTông, xin chỉ giáo!”Tiểu tử này bày ra tư thế, mở miệng nói.Đứa bé này mới nói như vậy, đám Ninh Phàm sững sờ.Cảnh giới Luyện Khí có 7658 lần từ khi nào thế?Sao bọn họ không biết?“Hai vị cẩn thận, oa, oa muốn dùng chiêu thức, chiêu nạp khí thuật này của oarất mạnh!”Tiểu tử này ngọt ngào ngây thơ nói.“Nạp khí thuật?”Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên liếc mắt nhìn nhau một cái.Bọn họ đều biết chiêu thức này.Chiêu thức này không phải là tu sĩ cảnh giới Luyện Khí dùng để nạp khí tuluyện sao? Đây tính là chiêu thức ư?Trong lòng hai người đều tràn ngập nghi ngờ, nhưng ngay sau đó, hai người hốihận.Chỉ thấy đứa bé há miệng khẽ hút, linh khí trong ngoài núi Thiên Vụ cùng chấnđộng, bất chợt giống như bị nuốt trôi.Vô số linh khí bị nuốt vào trong miệng đứa nhóc.Năng lượng khủng bố hội tụ lại, khí tràng xung quanh đều trở nên khác biệt.Cả người đứa nhóc trướng lên như quả cầu.Chỉ trong nháy mắt, đứa nhóc phun vô số linh khí trong miệng ra.Vô số linh khí hội tụ thành một chùm tia sáng, lấy lực lượng vô cùng khủng bốđánh về phía Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên.Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên: “?”Ngươi gọi đây là nạp khí thuật sao?Bùm!Cả núi Thiên Vụ đều run lên một cái.Sau khi ổn định lại, toàn bộ đều quay về yên bình.Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên đều mất đi năng lực chiến đấu.…Ở bên ngoài phía xa núi Thiên Vụ, tứ đại mãnh thú và Bạch Trạch đều nhìn thấycảnh này.Ánh mắt tứ đại mãnh thú đều kỳ lạ nhìn Bạch Trạch.Bọn họ cảm thấy vô cùng nghi ngờ năng lực day bảo của Bạch Trạch.Ngươi nói xem, đệ tử của ngươi không đánh lại đệ tử của Sở đạo hữu thì thôi,bọn họ cảm thấy chuyện này rất bình thường, dù sao cũng là đệ tử của Sở đạohữu, mạnh hơn một chút, chuyện này rất bình thường đúng không?Nhưng đệ tử của ngươi ngay cả đứa bé trong tông môn của Sở đạo hữu cũngkhông đánh lại, chuyện này quá mức rồi.“Không phải, các ngươi nhìn ta làm gì? Rõ ràng đứa bé này là Chí Tôn trờisinh, trời sinh đã có đại khí vận trong người, tu hành phát triển rất nhanh, đệ tửcủa ta không đánh lại, chuyện này rất bình thường không phải sao?”Bạch Trạch mở miệng nói như vậy, chẳng qua vẻ mặt lão ta vẫn khó coi như cũ,đệ tử của lão ta bị một đứa bé đánh bại.Chẳng trách đến bây giờ Thiên Địa không tìm lão ta bàn chuyện hợp tác……Ngay khi phía sau núi Vô Đạo Tông xảy ra chiến đấu kịch liệt, tụ tập vô số linhkhí.Không ai chú ý ở bên cạnh phòng bếp, Lý Nhị Cương mới đặt trứng trùng trongtổ nhỏ ngầm thôn phệ một phần linh khí.Sau khi thôn phệ một phần linh khí, trứng trùng im lặng nứt ra một khe hở nhỏ.Không biết qua bao lâu, một cái đầu chui từ trong trứng trùng ra.Mà ở bên phòng bếp này, không có người chú ý tới, Ngao Dạ và Ngao Ngự ởbên cạnh trông coi nói chuyện với nhau.Nói một cách chính xác, là Ngao Dạ đang răn dạy Ngao Ngự.“Ngươi ấy à, thực sự không có tác dụng gì, người của Hướng Đạo Tông tới, bảongươi dẫn đường thì ngươi dẫn đường sao?”“Ngươi là thần thú hộ pháp đấy, không phải rồng hỏi đường, sao ngươi làm thầnthú hộ pháp, không có tác dụng gì như vậy.”“Nếu không ngươi đi tìm tông chủ từ chức vị trí này, để vi phụ làm cho? Vi phụcũng rất nhàn rỗi, có thể kiêm nhiệm vị trí thần thú hộ pháp và tọa kỵ luôn.”Ngao Dạ nói.Ngao Ngự ở bên cạnh chỉ có thể ngoan ngoãn nghe giáo huấn.Nhưng mà hắn ta luôn cảm thấy, câu nói của phụ thân hắn ta có hàm ý khác?

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Hai người đi lên Vô Đạo Tông, hỏi “thần thú hộ pháp” kiêm “rồng hướng dẫn”Ngao Ngự, thành công tìm được đứa bé trên đất trống sau núi.Một đứa bé, nhìn rất nhỏ tuổi.Ngay cả cao bằng nửa bọn họ cũng không được.Khi Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên biết được bọn họ so tài với một đứa nhóc,trực tiếp muốn quay đầu rời đi.Đùa giỡn gì thế? Bảo bọn họ so tài với một đứa con nít ư.Đây không phải là muốn mạng đứa bé đó ư?Nhưng mà đứa bé kia nghe nói muốn so tài, cả người đều hưng phấn, tiến lênlôi kéo hai người muốn so tài.Cuối cùng Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên bất đắc dĩ, chỉ có thể chuẩn bị so tài.Ba người đứng thành hình tam giác, chuẩn bị so tài.Trước khi so tài, Ninh Phàm nghĩ một lát, báo ra tu vi của bản thân, hi vọng đứabé này biết khó mà lui.“Cảnh giới Nguyên Anh, đại đệ tử Ninh Phàm của Hướng Đạo Tông, xin chỉgiáo!”Ninh Phàm rút tế nhận ra, thản nhiên nói.“Cảnh giới Kim Đan, nhị đệ tử Long Lợi Xuyên của Hướng Đạo Tông, xin chỉgiáo.”Long Lợi Xuyên hiểu ý, lấy trường cung ra, để mũi tên lên, mở miệng nói.Bọn họ vốn muốn đứa bé này biết khó mà lui.Không ngờ đứa bé nghe thấy thế, chẳng những không sợ hãi, còn lộ ra vẻ mặtnóng lòng muốn thử.“Cảnh giới Luyện Khí lần thứ 7658, đứa bé theo hầu tông chủ của Vô ĐạoTông, xin chỉ giáo!”Tiểu tử này bày ra tư thế, mở miệng nói.Đứa bé này mới nói như vậy, đám Ninh Phàm sững sờ.Cảnh giới Luyện Khí có 7658 lần từ khi nào thế?Sao bọn họ không biết?“Hai vị cẩn thận, oa, oa muốn dùng chiêu thức, chiêu nạp khí thuật này của oarất mạnh!”Tiểu tử này ngọt ngào ngây thơ nói.“Nạp khí thuật?”Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên liếc mắt nhìn nhau một cái.Bọn họ đều biết chiêu thức này.Chiêu thức này không phải là tu sĩ cảnh giới Luyện Khí dùng để nạp khí tuluyện sao? Đây tính là chiêu thức ư?Trong lòng hai người đều tràn ngập nghi ngờ, nhưng ngay sau đó, hai người hốihận.Chỉ thấy đứa bé há miệng khẽ hút, linh khí trong ngoài núi Thiên Vụ cùng chấnđộng, bất chợt giống như bị nuốt trôi.Vô số linh khí bị nuốt vào trong miệng đứa nhóc.Năng lượng khủng bố hội tụ lại, khí tràng xung quanh đều trở nên khác biệt.Cả người đứa nhóc trướng lên như quả cầu.Chỉ trong nháy mắt, đứa nhóc phun vô số linh khí trong miệng ra.Vô số linh khí hội tụ thành một chùm tia sáng, lấy lực lượng vô cùng khủng bốđánh về phía Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên.Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên: “?”Ngươi gọi đây là nạp khí thuật sao?Bùm!Cả núi Thiên Vụ đều run lên một cái.Sau khi ổn định lại, toàn bộ đều quay về yên bình.Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên đều mất đi năng lực chiến đấu.…Ở bên ngoài phía xa núi Thiên Vụ, tứ đại mãnh thú và Bạch Trạch đều nhìn thấycảnh này.Ánh mắt tứ đại mãnh thú đều kỳ lạ nhìn Bạch Trạch.Bọn họ cảm thấy vô cùng nghi ngờ năng lực day bảo của Bạch Trạch.Ngươi nói xem, đệ tử của ngươi không đánh lại đệ tử của Sở đạo hữu thì thôi,bọn họ cảm thấy chuyện này rất bình thường, dù sao cũng là đệ tử của Sở đạohữu, mạnh hơn một chút, chuyện này rất bình thường đúng không?Nhưng đệ tử của ngươi ngay cả đứa bé trong tông môn của Sở đạo hữu cũngkhông đánh lại, chuyện này quá mức rồi.“Không phải, các ngươi nhìn ta làm gì? Rõ ràng đứa bé này là Chí Tôn trờisinh, trời sinh đã có đại khí vận trong người, tu hành phát triển rất nhanh, đệ tửcủa ta không đánh lại, chuyện này rất bình thường không phải sao?”Bạch Trạch mở miệng nói như vậy, chẳng qua vẻ mặt lão ta vẫn khó coi như cũ,đệ tử của lão ta bị một đứa bé đánh bại.Chẳng trách đến bây giờ Thiên Địa không tìm lão ta bàn chuyện hợp tác……Ngay khi phía sau núi Vô Đạo Tông xảy ra chiến đấu kịch liệt, tụ tập vô số linhkhí.Không ai chú ý ở bên cạnh phòng bếp, Lý Nhị Cương mới đặt trứng trùng trongtổ nhỏ ngầm thôn phệ một phần linh khí.Sau khi thôn phệ một phần linh khí, trứng trùng im lặng nứt ra một khe hở nhỏ.Không biết qua bao lâu, một cái đầu chui từ trong trứng trùng ra.Mà ở bên phòng bếp này, không có người chú ý tới, Ngao Dạ và Ngao Ngự ởbên cạnh trông coi nói chuyện với nhau.Nói một cách chính xác, là Ngao Dạ đang răn dạy Ngao Ngự.“Ngươi ấy à, thực sự không có tác dụng gì, người của Hướng Đạo Tông tới, bảongươi dẫn đường thì ngươi dẫn đường sao?”“Ngươi là thần thú hộ pháp đấy, không phải rồng hỏi đường, sao ngươi làm thầnthú hộ pháp, không có tác dụng gì như vậy.”“Nếu không ngươi đi tìm tông chủ từ chức vị trí này, để vi phụ làm cho? Vi phụcũng rất nhàn rỗi, có thể kiêm nhiệm vị trí thần thú hộ pháp và tọa kỵ luôn.”Ngao Dạ nói.Ngao Ngự ở bên cạnh chỉ có thể ngoan ngoãn nghe giáo huấn.Nhưng mà hắn ta luôn cảm thấy, câu nói của phụ thân hắn ta có hàm ý khác?

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Hai người đi lên Vô Đạo Tông, hỏi “thần thú hộ pháp” kiêm “rồng hướng dẫn”Ngao Ngự, thành công tìm được đứa bé trên đất trống sau núi.Một đứa bé, nhìn rất nhỏ tuổi.Ngay cả cao bằng nửa bọn họ cũng không được.Khi Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên biết được bọn họ so tài với một đứa nhóc,trực tiếp muốn quay đầu rời đi.Đùa giỡn gì thế? Bảo bọn họ so tài với một đứa con nít ư.Đây không phải là muốn mạng đứa bé đó ư?Nhưng mà đứa bé kia nghe nói muốn so tài, cả người đều hưng phấn, tiến lênlôi kéo hai người muốn so tài.Cuối cùng Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên bất đắc dĩ, chỉ có thể chuẩn bị so tài.Ba người đứng thành hình tam giác, chuẩn bị so tài.Trước khi so tài, Ninh Phàm nghĩ một lát, báo ra tu vi của bản thân, hi vọng đứabé này biết khó mà lui.“Cảnh giới Nguyên Anh, đại đệ tử Ninh Phàm của Hướng Đạo Tông, xin chỉgiáo!”Ninh Phàm rút tế nhận ra, thản nhiên nói.“Cảnh giới Kim Đan, nhị đệ tử Long Lợi Xuyên của Hướng Đạo Tông, xin chỉgiáo.”Long Lợi Xuyên hiểu ý, lấy trường cung ra, để mũi tên lên, mở miệng nói.Bọn họ vốn muốn đứa bé này biết khó mà lui.Không ngờ đứa bé nghe thấy thế, chẳng những không sợ hãi, còn lộ ra vẻ mặtnóng lòng muốn thử.“Cảnh giới Luyện Khí lần thứ 7658, đứa bé theo hầu tông chủ của Vô ĐạoTông, xin chỉ giáo!”Tiểu tử này bày ra tư thế, mở miệng nói.Đứa bé này mới nói như vậy, đám Ninh Phàm sững sờ.Cảnh giới Luyện Khí có 7658 lần từ khi nào thế?Sao bọn họ không biết?“Hai vị cẩn thận, oa, oa muốn dùng chiêu thức, chiêu nạp khí thuật này của oarất mạnh!”Tiểu tử này ngọt ngào ngây thơ nói.“Nạp khí thuật?”Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên liếc mắt nhìn nhau một cái.Bọn họ đều biết chiêu thức này.Chiêu thức này không phải là tu sĩ cảnh giới Luyện Khí dùng để nạp khí tuluyện sao? Đây tính là chiêu thức ư?Trong lòng hai người đều tràn ngập nghi ngờ, nhưng ngay sau đó, hai người hốihận.Chỉ thấy đứa bé há miệng khẽ hút, linh khí trong ngoài núi Thiên Vụ cùng chấnđộng, bất chợt giống như bị nuốt trôi.Vô số linh khí bị nuốt vào trong miệng đứa nhóc.Năng lượng khủng bố hội tụ lại, khí tràng xung quanh đều trở nên khác biệt.Cả người đứa nhóc trướng lên như quả cầu.Chỉ trong nháy mắt, đứa nhóc phun vô số linh khí trong miệng ra.Vô số linh khí hội tụ thành một chùm tia sáng, lấy lực lượng vô cùng khủng bốđánh về phía Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên.Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên: “?”Ngươi gọi đây là nạp khí thuật sao?Bùm!Cả núi Thiên Vụ đều run lên một cái.Sau khi ổn định lại, toàn bộ đều quay về yên bình.Ninh Phàm và Long Lợi Xuyên đều mất đi năng lực chiến đấu.…Ở bên ngoài phía xa núi Thiên Vụ, tứ đại mãnh thú và Bạch Trạch đều nhìn thấycảnh này.Ánh mắt tứ đại mãnh thú đều kỳ lạ nhìn Bạch Trạch.Bọn họ cảm thấy vô cùng nghi ngờ năng lực day bảo của Bạch Trạch.Ngươi nói xem, đệ tử của ngươi không đánh lại đệ tử của Sở đạo hữu thì thôi,bọn họ cảm thấy chuyện này rất bình thường, dù sao cũng là đệ tử của Sở đạohữu, mạnh hơn một chút, chuyện này rất bình thường đúng không?Nhưng đệ tử của ngươi ngay cả đứa bé trong tông môn của Sở đạo hữu cũngkhông đánh lại, chuyện này quá mức rồi.“Không phải, các ngươi nhìn ta làm gì? Rõ ràng đứa bé này là Chí Tôn trờisinh, trời sinh đã có đại khí vận trong người, tu hành phát triển rất nhanh, đệ tửcủa ta không đánh lại, chuyện này rất bình thường không phải sao?”Bạch Trạch mở miệng nói như vậy, chẳng qua vẻ mặt lão ta vẫn khó coi như cũ,đệ tử của lão ta bị một đứa bé đánh bại.Chẳng trách đến bây giờ Thiên Địa không tìm lão ta bàn chuyện hợp tác……Ngay khi phía sau núi Vô Đạo Tông xảy ra chiến đấu kịch liệt, tụ tập vô số linhkhí.Không ai chú ý ở bên cạnh phòng bếp, Lý Nhị Cương mới đặt trứng trùng trongtổ nhỏ ngầm thôn phệ một phần linh khí.Sau khi thôn phệ một phần linh khí, trứng trùng im lặng nứt ra một khe hở nhỏ.Không biết qua bao lâu, một cái đầu chui từ trong trứng trùng ra.Mà ở bên phòng bếp này, không có người chú ý tới, Ngao Dạ và Ngao Ngự ởbên cạnh trông coi nói chuyện với nhau.Nói một cách chính xác, là Ngao Dạ đang răn dạy Ngao Ngự.“Ngươi ấy à, thực sự không có tác dụng gì, người của Hướng Đạo Tông tới, bảongươi dẫn đường thì ngươi dẫn đường sao?”“Ngươi là thần thú hộ pháp đấy, không phải rồng hỏi đường, sao ngươi làm thầnthú hộ pháp, không có tác dụng gì như vậy.”“Nếu không ngươi đi tìm tông chủ từ chức vị trí này, để vi phụ làm cho? Vi phụcũng rất nhàn rỗi, có thể kiêm nhiệm vị trí thần thú hộ pháp và tọa kỵ luôn.”Ngao Dạ nói.Ngao Ngự ở bên cạnh chỉ có thể ngoan ngoãn nghe giáo huấn.Nhưng mà hắn ta luôn cảm thấy, câu nói của phụ thân hắn ta có hàm ý khác?

Chương 690: Không trách Thiên Địa không nói chuyện hợp tác