Mặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng…
Chương 1390: Chưa trả Tru Tiên Tứ Kiếm 2
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Điều động tinh thần, một căn nguyên của Thiên Đạo trôi nổi xuống, dung hợpvới đốm sáng, hóa thành dáng vẻ của Tam Túc Kim Ô.“Phụng lệnh của ta, ngươi nhanh chóng di chuyển trong dòng thời gian của TiênGiới, khiến Thiên Địa có ban ngày và đêm tối, hiểu rõ chưa?”Sở Duyên thản nhiên nói một câu như thế.Để Tam Túc Kim Ô huyễn hóa này di chuyển ở trong dòng thời gian trên bầutrời, như vậy Tiên Giới sẽ có ban ngày ổn định.“Vâng.”Tam Túc Kim Ô toàn thân lóe lên ánh lửa đáp lại một câu, bất chợt cả cơ thể laolên trời, đi tới dòng thời gian.Diệp Lạc ở bên cạnh chỉ có thể ngây ngốc nhìn.Hắn ta mới thấy được gì.Sư tôn tiện tay lập tức tạo ra một Tam Túc Kim Ô?Nếu tạo ra một Tam Túc Kim Ô, hắn ta không hề cảm thấy có gì, hắn ta cũng cóthể làm được.Thậm chí tạo ra một đàn Tam Túc Kim Ô tộc cũng không có vấn đề gì.Nhưng mà Tam Túc Kim Ô kia…Con mẹ nó là thực lực thánh nhân!Tiện tay tạo ra thánh nhân.Đây là sư tôn sao?“Được rồi, Lạc Nhi, Tiên Giới đã có ban ngày và đêm tối, cần một viên TháiÂm Tinh, ngươi đi xử lý đi.”Sở Duyên dặn dò một câu.Hắn chẳng muốn lại sáng tạo ra một Thái Âm Tinh nữa.Dứt khoát dặn dò Diệp Lạc đi làm.“Vâng, sư tôn, cứ giao cho đệ tử là được.”Diệp Lạc đáp.Chỉ là sáng tạo một Thái Âm Tinh cho Tiên Giới có đêm tối, chuyện này hắn tacó thể làm được.“Được rồi, giao cho ngươi.”Sở Duyên gật đầu, bóng dáng di chuyển, biến mất ngay tại chỗ.“Cung tiễn sư tôn.”Diệp Lạc chắp tay hành lễ, nhìn theo Sở Duyên rời đi.Đợi Sở Duyên rời đi xong, Diệp Lạc mới bắt đầu hành động.…Với năng lực hành động của Diệp Lạc.Đợi tinh thần của Sở Duyên trở lại quý danh Thiên Đạo, đương nhiên là mọichuyện đã giải quyết.Sở Duyên khẽ gật đầu, cảm khái tốc độ nhanh chóng của Diệp Lạc.Động tác trong tay cũng không chậm, bắt đầu điều động dòng thời gian củaTiên Giới, khiến dòng thời gian trôi qua nhanh hơn.Sau khi làm xong, Sở Duyên mới hít sâu một hơi, bắt đầu ngồi xuống lẳng lặngchờ đợi.Như vậy kế tiếp, chỉ cần đợi là được.Đợi Tiên Giới bắt đầu xuất hiện sinh linh, bắt đầu có sinh linh trở nên mạnhhơn, hẳn là có thể thực hiện kế hoạch của hắn rồi.Nhưng mà đám đệ tử kia của hắn thế nào, trái lại hắn muốn nhìn xem.Sở Duyên điều động hiện trạng và bảng xếp hạng của các đệ tử từ bên tiểu hiệuthần quang tới.Sau khi nhìn thoáng qua hiện trạng nhân vật của các đệ tử, hắn mới nhìn bảngxếp hạng.Bảng xếp hạng hắn cũng chỉ lướt qua mà thôi, sau đó không chú ý nữa.Không khác trước lắm, những đệ tử này ngoại trừ những người thành thánh ra,những người khác trên cơ bản là chuẩn thánh.Những đệ tử thành thánh đã sớm có được nội tình thành thánh, chẳng qua vẫnluôn tích lũy, sau khi tích lũy đủ mới bùng nổ mà thôi.Sở Duyên bắt đầu nhắm mắt tu hành.…Cùng lúc đó.Trong cực hoang, một vùng hỗn loạn, lưu quang vô cùng vô tận tràn ngập ởtrong bóng tối, lẫn lộn không chịu nổi.Lúc này Tam Thanh tụ tập cùng một chỗ, bọn họ nhìn mọi thứ xung quanh, imlặng không nói.Không dễ dàng lắm mới chắc chắn, thần quang tồn tại kia đã rời khỏi cựchoang.Chỉ quay đầu một cái, dòng thời gian rối loạn, cực hoang rối loạn.Chuyện này khiến mặt mũi của đám thánh trật tự như bọn họ để vào đâu?Nhưng làm ra việc này, là Sở Duyên.Người có quan hệ tốt với bọn họ.Hơn nữa còn là người bọn họ không đắc tội nổi.Bọn họ có thể nói gì.Không thể nói gì.“Sư huynh, chuyện này…”Nguyên Thủy Thiên Tôn cười khổ, nhìn về phía Thái Thượng Lão Quân.“Không có biện pháp, chuyện này đã không phải chuyện chúng ta trấn áp được,dựa gần bên hư vô hỗn độn đi.”Thái Thượng Lão Quân lắc đầu, thở dài một hơi.“Hay là chúng ta đi gia nhập dưới trướng Sở đạo hữu đi?”Thông Thiên giáo chủ đề nghị.“Không được, bên Tiên Giới bị dòng thời gian bao bọc, chúng ta không vàođược, chỉ có thể đợi ở hư vô hỗn độn.”Thái Thượng Lão Quân lắc đầu nói.Thông Thiên giáo chủ nghe thấy thế, đành phải từ bỏ, ánh mắt nhìn về bên TiênGiới, trong lòng cảm thấy kỳ lạ.Nói như vậy, hiện giờ bọn họ rất khó gặp được Sở đạo hữu sao?Nhưng mà Sở đạo hữu còn chưa trả Tru Tiên Tứ Kiếm cho hắn ta mà…Trong Tiên Giới.Theo dòng thời gian thôi động.Thời gian của Tiên Giới nhanh chóng trôi qua mấy vạn năm.Mà ở bên ngoài Tiên Giới, chẳng qua chỉ mới qua đi 1 năm mà thôi.Loại tỉ lệ thời gian khoa trương này, chính là nguyên nhân Sở Duyên muốndòng thời gian.Chỉ có như vậy, mới có thể khiến Tiên Giới nhanh chóng trở nên mạnh hơn.Lúc này, trong hư vô chi hải.Sở Duyên đang đứng trên mặt biển, ánh mắt của hắn nhìn xuống cả Tiên Giới,vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.Hắn nhìn cả Tiên Giới, trong lòng dâng lên vô số ý nghĩ
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Điều động tinh thần, một căn nguyên của Thiên Đạo trôi nổi xuống, dung hợpvới đốm sáng, hóa thành dáng vẻ của Tam Túc Kim Ô.“Phụng lệnh của ta, ngươi nhanh chóng di chuyển trong dòng thời gian của TiênGiới, khiến Thiên Địa có ban ngày và đêm tối, hiểu rõ chưa?”Sở Duyên thản nhiên nói một câu như thế.Để Tam Túc Kim Ô huyễn hóa này di chuyển ở trong dòng thời gian trên bầutrời, như vậy Tiên Giới sẽ có ban ngày ổn định.“Vâng.”Tam Túc Kim Ô toàn thân lóe lên ánh lửa đáp lại một câu, bất chợt cả cơ thể laolên trời, đi tới dòng thời gian.Diệp Lạc ở bên cạnh chỉ có thể ngây ngốc nhìn.Hắn ta mới thấy được gì.Sư tôn tiện tay lập tức tạo ra một Tam Túc Kim Ô?Nếu tạo ra một Tam Túc Kim Ô, hắn ta không hề cảm thấy có gì, hắn ta cũng cóthể làm được.Thậm chí tạo ra một đàn Tam Túc Kim Ô tộc cũng không có vấn đề gì.Nhưng mà Tam Túc Kim Ô kia…Con mẹ nó là thực lực thánh nhân!Tiện tay tạo ra thánh nhân.Đây là sư tôn sao?“Được rồi, Lạc Nhi, Tiên Giới đã có ban ngày và đêm tối, cần một viên TháiÂm Tinh, ngươi đi xử lý đi.”Sở Duyên dặn dò một câu.Hắn chẳng muốn lại sáng tạo ra một Thái Âm Tinh nữa.Dứt khoát dặn dò Diệp Lạc đi làm.“Vâng, sư tôn, cứ giao cho đệ tử là được.”Diệp Lạc đáp.Chỉ là sáng tạo một Thái Âm Tinh cho Tiên Giới có đêm tối, chuyện này hắn tacó thể làm được.“Được rồi, giao cho ngươi.”Sở Duyên gật đầu, bóng dáng di chuyển, biến mất ngay tại chỗ.“Cung tiễn sư tôn.”Diệp Lạc chắp tay hành lễ, nhìn theo Sở Duyên rời đi.Đợi Sở Duyên rời đi xong, Diệp Lạc mới bắt đầu hành động.…Với năng lực hành động của Diệp Lạc.Đợi tinh thần của Sở Duyên trở lại quý danh Thiên Đạo, đương nhiên là mọichuyện đã giải quyết.Sở Duyên khẽ gật đầu, cảm khái tốc độ nhanh chóng của Diệp Lạc.Động tác trong tay cũng không chậm, bắt đầu điều động dòng thời gian củaTiên Giới, khiến dòng thời gian trôi qua nhanh hơn.Sau khi làm xong, Sở Duyên mới hít sâu một hơi, bắt đầu ngồi xuống lẳng lặngchờ đợi.Như vậy kế tiếp, chỉ cần đợi là được.Đợi Tiên Giới bắt đầu xuất hiện sinh linh, bắt đầu có sinh linh trở nên mạnhhơn, hẳn là có thể thực hiện kế hoạch của hắn rồi.Nhưng mà đám đệ tử kia của hắn thế nào, trái lại hắn muốn nhìn xem.Sở Duyên điều động hiện trạng và bảng xếp hạng của các đệ tử từ bên tiểu hiệuthần quang tới.Sau khi nhìn thoáng qua hiện trạng nhân vật của các đệ tử, hắn mới nhìn bảngxếp hạng.Bảng xếp hạng hắn cũng chỉ lướt qua mà thôi, sau đó không chú ý nữa.Không khác trước lắm, những đệ tử này ngoại trừ những người thành thánh ra,những người khác trên cơ bản là chuẩn thánh.Những đệ tử thành thánh đã sớm có được nội tình thành thánh, chẳng qua vẫnluôn tích lũy, sau khi tích lũy đủ mới bùng nổ mà thôi.Sở Duyên bắt đầu nhắm mắt tu hành.…Cùng lúc đó.Trong cực hoang, một vùng hỗn loạn, lưu quang vô cùng vô tận tràn ngập ởtrong bóng tối, lẫn lộn không chịu nổi.Lúc này Tam Thanh tụ tập cùng một chỗ, bọn họ nhìn mọi thứ xung quanh, imlặng không nói.Không dễ dàng lắm mới chắc chắn, thần quang tồn tại kia đã rời khỏi cựchoang.Chỉ quay đầu một cái, dòng thời gian rối loạn, cực hoang rối loạn.Chuyện này khiến mặt mũi của đám thánh trật tự như bọn họ để vào đâu?Nhưng làm ra việc này, là Sở Duyên.Người có quan hệ tốt với bọn họ.Hơn nữa còn là người bọn họ không đắc tội nổi.Bọn họ có thể nói gì.Không thể nói gì.“Sư huynh, chuyện này…”Nguyên Thủy Thiên Tôn cười khổ, nhìn về phía Thái Thượng Lão Quân.“Không có biện pháp, chuyện này đã không phải chuyện chúng ta trấn áp được,dựa gần bên hư vô hỗn độn đi.”Thái Thượng Lão Quân lắc đầu, thở dài một hơi.“Hay là chúng ta đi gia nhập dưới trướng Sở đạo hữu đi?”Thông Thiên giáo chủ đề nghị.“Không được, bên Tiên Giới bị dòng thời gian bao bọc, chúng ta không vàođược, chỉ có thể đợi ở hư vô hỗn độn.”Thái Thượng Lão Quân lắc đầu nói.Thông Thiên giáo chủ nghe thấy thế, đành phải từ bỏ, ánh mắt nhìn về bên TiênGiới, trong lòng cảm thấy kỳ lạ.Nói như vậy, hiện giờ bọn họ rất khó gặp được Sở đạo hữu sao?Nhưng mà Sở đạo hữu còn chưa trả Tru Tiên Tứ Kiếm cho hắn ta mà…Trong Tiên Giới.Theo dòng thời gian thôi động.Thời gian của Tiên Giới nhanh chóng trôi qua mấy vạn năm.Mà ở bên ngoài Tiên Giới, chẳng qua chỉ mới qua đi 1 năm mà thôi.Loại tỉ lệ thời gian khoa trương này, chính là nguyên nhân Sở Duyên muốndòng thời gian.Chỉ có như vậy, mới có thể khiến Tiên Giới nhanh chóng trở nên mạnh hơn.Lúc này, trong hư vô chi hải.Sở Duyên đang đứng trên mặt biển, ánh mắt của hắn nhìn xuống cả Tiên Giới,vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.Hắn nhìn cả Tiên Giới, trong lòng dâng lên vô số ý nghĩ
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Điều động tinh thần, một căn nguyên của Thiên Đạo trôi nổi xuống, dung hợpvới đốm sáng, hóa thành dáng vẻ của Tam Túc Kim Ô.“Phụng lệnh của ta, ngươi nhanh chóng di chuyển trong dòng thời gian của TiênGiới, khiến Thiên Địa có ban ngày và đêm tối, hiểu rõ chưa?”Sở Duyên thản nhiên nói một câu như thế.Để Tam Túc Kim Ô huyễn hóa này di chuyển ở trong dòng thời gian trên bầutrời, như vậy Tiên Giới sẽ có ban ngày ổn định.“Vâng.”Tam Túc Kim Ô toàn thân lóe lên ánh lửa đáp lại một câu, bất chợt cả cơ thể laolên trời, đi tới dòng thời gian.Diệp Lạc ở bên cạnh chỉ có thể ngây ngốc nhìn.Hắn ta mới thấy được gì.Sư tôn tiện tay lập tức tạo ra một Tam Túc Kim Ô?Nếu tạo ra một Tam Túc Kim Ô, hắn ta không hề cảm thấy có gì, hắn ta cũng cóthể làm được.Thậm chí tạo ra một đàn Tam Túc Kim Ô tộc cũng không có vấn đề gì.Nhưng mà Tam Túc Kim Ô kia…Con mẹ nó là thực lực thánh nhân!Tiện tay tạo ra thánh nhân.Đây là sư tôn sao?“Được rồi, Lạc Nhi, Tiên Giới đã có ban ngày và đêm tối, cần một viên TháiÂm Tinh, ngươi đi xử lý đi.”Sở Duyên dặn dò một câu.Hắn chẳng muốn lại sáng tạo ra một Thái Âm Tinh nữa.Dứt khoát dặn dò Diệp Lạc đi làm.“Vâng, sư tôn, cứ giao cho đệ tử là được.”Diệp Lạc đáp.Chỉ là sáng tạo một Thái Âm Tinh cho Tiên Giới có đêm tối, chuyện này hắn tacó thể làm được.“Được rồi, giao cho ngươi.”Sở Duyên gật đầu, bóng dáng di chuyển, biến mất ngay tại chỗ.“Cung tiễn sư tôn.”Diệp Lạc chắp tay hành lễ, nhìn theo Sở Duyên rời đi.Đợi Sở Duyên rời đi xong, Diệp Lạc mới bắt đầu hành động.…Với năng lực hành động của Diệp Lạc.Đợi tinh thần của Sở Duyên trở lại quý danh Thiên Đạo, đương nhiên là mọichuyện đã giải quyết.Sở Duyên khẽ gật đầu, cảm khái tốc độ nhanh chóng của Diệp Lạc.Động tác trong tay cũng không chậm, bắt đầu điều động dòng thời gian củaTiên Giới, khiến dòng thời gian trôi qua nhanh hơn.Sau khi làm xong, Sở Duyên mới hít sâu một hơi, bắt đầu ngồi xuống lẳng lặngchờ đợi.Như vậy kế tiếp, chỉ cần đợi là được.Đợi Tiên Giới bắt đầu xuất hiện sinh linh, bắt đầu có sinh linh trở nên mạnhhơn, hẳn là có thể thực hiện kế hoạch của hắn rồi.Nhưng mà đám đệ tử kia của hắn thế nào, trái lại hắn muốn nhìn xem.Sở Duyên điều động hiện trạng và bảng xếp hạng của các đệ tử từ bên tiểu hiệuthần quang tới.Sau khi nhìn thoáng qua hiện trạng nhân vật của các đệ tử, hắn mới nhìn bảngxếp hạng.Bảng xếp hạng hắn cũng chỉ lướt qua mà thôi, sau đó không chú ý nữa.Không khác trước lắm, những đệ tử này ngoại trừ những người thành thánh ra,những người khác trên cơ bản là chuẩn thánh.Những đệ tử thành thánh đã sớm có được nội tình thành thánh, chẳng qua vẫnluôn tích lũy, sau khi tích lũy đủ mới bùng nổ mà thôi.Sở Duyên bắt đầu nhắm mắt tu hành.…Cùng lúc đó.Trong cực hoang, một vùng hỗn loạn, lưu quang vô cùng vô tận tràn ngập ởtrong bóng tối, lẫn lộn không chịu nổi.Lúc này Tam Thanh tụ tập cùng một chỗ, bọn họ nhìn mọi thứ xung quanh, imlặng không nói.Không dễ dàng lắm mới chắc chắn, thần quang tồn tại kia đã rời khỏi cựchoang.Chỉ quay đầu một cái, dòng thời gian rối loạn, cực hoang rối loạn.Chuyện này khiến mặt mũi của đám thánh trật tự như bọn họ để vào đâu?Nhưng làm ra việc này, là Sở Duyên.Người có quan hệ tốt với bọn họ.Hơn nữa còn là người bọn họ không đắc tội nổi.Bọn họ có thể nói gì.Không thể nói gì.“Sư huynh, chuyện này…”Nguyên Thủy Thiên Tôn cười khổ, nhìn về phía Thái Thượng Lão Quân.“Không có biện pháp, chuyện này đã không phải chuyện chúng ta trấn áp được,dựa gần bên hư vô hỗn độn đi.”Thái Thượng Lão Quân lắc đầu, thở dài một hơi.“Hay là chúng ta đi gia nhập dưới trướng Sở đạo hữu đi?”Thông Thiên giáo chủ đề nghị.“Không được, bên Tiên Giới bị dòng thời gian bao bọc, chúng ta không vàođược, chỉ có thể đợi ở hư vô hỗn độn.”Thái Thượng Lão Quân lắc đầu nói.Thông Thiên giáo chủ nghe thấy thế, đành phải từ bỏ, ánh mắt nhìn về bên TiênGiới, trong lòng cảm thấy kỳ lạ.Nói như vậy, hiện giờ bọn họ rất khó gặp được Sở đạo hữu sao?Nhưng mà Sở đạo hữu còn chưa trả Tru Tiên Tứ Kiếm cho hắn ta mà…Trong Tiên Giới.Theo dòng thời gian thôi động.Thời gian của Tiên Giới nhanh chóng trôi qua mấy vạn năm.Mà ở bên ngoài Tiên Giới, chẳng qua chỉ mới qua đi 1 năm mà thôi.Loại tỉ lệ thời gian khoa trương này, chính là nguyên nhân Sở Duyên muốndòng thời gian.Chỉ có như vậy, mới có thể khiến Tiên Giới nhanh chóng trở nên mạnh hơn.Lúc này, trong hư vô chi hải.Sở Duyên đang đứng trên mặt biển, ánh mắt của hắn nhìn xuống cả Tiên Giới,vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.Hắn nhìn cả Tiên Giới, trong lòng dâng lên vô số ý nghĩ