Mặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng…
Chương 1422: Ngoài ý muốn?
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Đại đạo thánh nhân sao?Cùng với vị Vô Danh Chi Chủ kia, vẫn luôn không cùng một cấp bậc.“Vậy, vậy chúng ta làm sao bây giờ?”Dường như nô bộc cũng phát hiện tính nghiêm trọng của chuyện này, vô cùngsợ hãi.“Thôi, ta tự mình đi tìm Vô Danh Chi Chủ thỉnh tội.”Thánh nhân thở dài, làm ra quyết định như thế.Hắn ta cảm thấy nếu giấu diếm tiếp, mới là nghiêm trọng nhất.Chủ động thẳng thắn, có lẽ sẽ không sao, nhưng giấu diếm, vậy thì tuyệt đối cóchuyện.Nghĩ tới đây, thánh nhân không còn do dự nữa, bóng dáng di chuyển, chủ độngbay lên trời, bay về phía Vô Danh Điện.…Vô Danh Điện.Thánh nhân nhanh chóng đi tới đây.Còn gặp được Sở Duyên, thẳng thắn mọi chuyện với Sở Duyên, quỳ rạp trênmặt đất thỉnh cầu tha thứ.“Ngươi nói đã làm hỏng chuyện này rồi sao?”Vẻ mặt Sở Duyên vô cùng kỳ lạ.Rốt cuộc chuyện này là sao đây?Tiêu Dật kia cho rằng hắn là phụ thân của đối phương, cho nên không cố gắngrồi hả?Lý do này cũng được sao?Không hiểu sao Sở Duyên nhớ tới ma chú trên người mình.Lúc trước dạy đệ tử, muốn dạy phế tất cả đều thành tài.Hiện giờ muốn khiến Tiêu Dật này nhanh chóng thành tài, lại trực tiếp phế bỏ?Mẹ nó rốt cuộc chuyện này là cái quái gì thế.Không phải là trên người hắn thật sự có ma chú gì đó đấy chứ?Sở Duyên im lặng rất lâu.Cuối cùng xua tay bảo thánh nhân kia lui ra, còn gọi Tranh tới đây.Rất nhanh, Tranh đi tới Vô Danh Điện.“Chủ thượng.”Tranh chắp tay cúi đầu, sau đó hành một lễ nghi vô cùng cổ xưa.Sở Duyên xua tay, bảo hắn ta miễn lễ, sau đó hỏi chuyện này.Sau khi Tranh nghe xong, cũng rơi vào trầm tư.Rất lâu sau, Tranh mới chậm rãi mở miệng.“Chủ thượng, chuyện của người ở bên cực hoang, ta đã biết đại khái.”“Chuyện này vì người vốn là Vô Danh Chi Chủ, cho nên trên người dù ít dùnhiều cũng có chút khí tức của Vô Danh Chi Chủ, khả năng nói sao làm vậy làrất lớn, những đệ tử này của người, hơn phân nửa cũng như thế.”Tranh giải thích với Sở Duyên.Nghe thấy những lời này, thiếu chút nữa Sở Duyên ngất đi.Điên rồi đúng không.Còn có chuyện như thế à?Tất cả là vì hắn thích lừa gạt một cách mù quáng, cho nên nói là làm ngay, biếnthành sự thật rồi sao?Thì ra mọi chuyện đều tại hắn?“Vậy chuyện của Tiêu Dật lần này, thì nói thế nào đây?”Sở Duyên lắc đầu.Được rồi, chuyện lúc trước toàn bộ giao cho thân phận Vô Danh Chi Chủ củahắn.Vậy bây giờ là có chuyện gì đây?“Bây giờ…”“Bây giờ, thật sự chỉ có thể xem như trùng hợp, bởi vì căn bản không có bất cứnhân tố gì, ta từng điều tra rõ ràng, thật sự là trùng hợp, xảy ra ngoài ý muốn.”Vẻ mặt của Tranh trở nên kỳ lạ.“Ngoài ý muốn sao?”Khóe miệng của Sở Duyên hơi giật giật.Nói thẳng ra là, chính là hắn xui xẻo.Thôi bỏ đi, nếu là ngoài ý muốn, hắn cũng không muốn so đo nhiều cái gì.Tiêu Dật này xảy ra vấn đề mà thôi.Vậy hắn còn có lựa chọn khác.Hắn không phải chỉ có một lựa chọn.Bên Tiêu Dật này xảy ra chuyện, hắn cùng lắm xử lý muộn một chút, xử lýnhững người khác trước đã.Nhận quy tắc khác lại nói.Nhưng mà không biết Tiêu Dật này, rốt cuộc hiện giờ xảy ra chuyện gì.Vẫn nên xem trước một chút thì hơn.Sở Duyên không khỏi vươn tay tiến vào trong đốm sáng, cẩn thận cảm nhậnthông tin.[Tiêu Dật][Nắm giữ quy tắc: Không thể tưởng tượng (ẩn).][Cảnh giới hiện giờ: Luyện Khí.][Thân phận: Vô Danh Chi Chủ chuyển thế, Đại Khí Vận Giả.][Quỹ tích vận mệnh: Còn nhỏ tuổi mất mẹ, được phụ thân một mình nuôi lớn,thiên phú dị bẩm, kỳ tài tu luyện, nhưng vì ngoài ý muốn, nhận định phụ thânruột của bản thân chính là đại thần thông giả, tâm tính thay đổi, đến ngàn nămsau mới hoàn toàn tỉnh ngộ, sau đó hăng hái tiến về trước, coi vị phụ thân này làkẻ thù lâu năm, 10 tỷ năm sau lớn dần, bị người đánh bại, hòa làm một thể.]Không sao không sao.Kéo chậm một ngàn năm mà thôi.Coi như có thể tiếp nhận.Vậy có phải tiếp tục ra tay trên người Tiêu Dật này hay không?Sở Duyên trầm tư một lát.Vốn định tìm người mới ra tay.Trên người Tiêu Dật này xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lại có biến cố.Tìm những người khác tốt hơn rất nhiều.Sở Duyên nghĩ như thế.Hắn lại vươn tay vào trong đốm sáng, muốn tìm người mới.Tay mới tiến vào trong đốm sáng, khí tức rất ấm áp nhanh chóng tràn ngập ra,nga sau đó là từng dòng tin tức.Tìm kiếm một lúc xong, hắn nhanh chóng nhìn về phía một người.Từng số liệu xuất hiện trước mắt hắn.Nhìn thấy tên và tin tức về người này, khiến đôi mắt Sở Duyên không khỏi trầmxuống.Người này, sao có cảm giác kỳ lạ thế nhỉ?…Vô Danh Điện.Sở Duyên cảm nhận được số liệu chỉnh sửa ra trong đầu mình.[Lâm Thương.][Nắm giữ quy tắc: Không thể lý giải (ẩn).][Cảnh giới hiện giờ: Trúc Cơ.][Thân phận: Vô Danh Chi Chủ chuyển thế, Đại Khí Vận Giả, thiên mệnh chi tử,võ thần nhân gian.]
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Đại đạo thánh nhân sao?Cùng với vị Vô Danh Chi Chủ kia, vẫn luôn không cùng một cấp bậc.“Vậy, vậy chúng ta làm sao bây giờ?”Dường như nô bộc cũng phát hiện tính nghiêm trọng của chuyện này, vô cùngsợ hãi.“Thôi, ta tự mình đi tìm Vô Danh Chi Chủ thỉnh tội.”Thánh nhân thở dài, làm ra quyết định như thế.Hắn ta cảm thấy nếu giấu diếm tiếp, mới là nghiêm trọng nhất.Chủ động thẳng thắn, có lẽ sẽ không sao, nhưng giấu diếm, vậy thì tuyệt đối cóchuyện.Nghĩ tới đây, thánh nhân không còn do dự nữa, bóng dáng di chuyển, chủ độngbay lên trời, bay về phía Vô Danh Điện.…Vô Danh Điện.Thánh nhân nhanh chóng đi tới đây.Còn gặp được Sở Duyên, thẳng thắn mọi chuyện với Sở Duyên, quỳ rạp trênmặt đất thỉnh cầu tha thứ.“Ngươi nói đã làm hỏng chuyện này rồi sao?”Vẻ mặt Sở Duyên vô cùng kỳ lạ.Rốt cuộc chuyện này là sao đây?Tiêu Dật kia cho rằng hắn là phụ thân của đối phương, cho nên không cố gắngrồi hả?Lý do này cũng được sao?Không hiểu sao Sở Duyên nhớ tới ma chú trên người mình.Lúc trước dạy đệ tử, muốn dạy phế tất cả đều thành tài.Hiện giờ muốn khiến Tiêu Dật này nhanh chóng thành tài, lại trực tiếp phế bỏ?Mẹ nó rốt cuộc chuyện này là cái quái gì thế.Không phải là trên người hắn thật sự có ma chú gì đó đấy chứ?Sở Duyên im lặng rất lâu.Cuối cùng xua tay bảo thánh nhân kia lui ra, còn gọi Tranh tới đây.Rất nhanh, Tranh đi tới Vô Danh Điện.“Chủ thượng.”Tranh chắp tay cúi đầu, sau đó hành một lễ nghi vô cùng cổ xưa.Sở Duyên xua tay, bảo hắn ta miễn lễ, sau đó hỏi chuyện này.Sau khi Tranh nghe xong, cũng rơi vào trầm tư.Rất lâu sau, Tranh mới chậm rãi mở miệng.“Chủ thượng, chuyện của người ở bên cực hoang, ta đã biết đại khái.”“Chuyện này vì người vốn là Vô Danh Chi Chủ, cho nên trên người dù ít dùnhiều cũng có chút khí tức của Vô Danh Chi Chủ, khả năng nói sao làm vậy làrất lớn, những đệ tử này của người, hơn phân nửa cũng như thế.”Tranh giải thích với Sở Duyên.Nghe thấy những lời này, thiếu chút nữa Sở Duyên ngất đi.Điên rồi đúng không.Còn có chuyện như thế à?Tất cả là vì hắn thích lừa gạt một cách mù quáng, cho nên nói là làm ngay, biếnthành sự thật rồi sao?Thì ra mọi chuyện đều tại hắn?“Vậy chuyện của Tiêu Dật lần này, thì nói thế nào đây?”Sở Duyên lắc đầu.Được rồi, chuyện lúc trước toàn bộ giao cho thân phận Vô Danh Chi Chủ củahắn.Vậy bây giờ là có chuyện gì đây?“Bây giờ…”“Bây giờ, thật sự chỉ có thể xem như trùng hợp, bởi vì căn bản không có bất cứnhân tố gì, ta từng điều tra rõ ràng, thật sự là trùng hợp, xảy ra ngoài ý muốn.”Vẻ mặt của Tranh trở nên kỳ lạ.“Ngoài ý muốn sao?”Khóe miệng của Sở Duyên hơi giật giật.Nói thẳng ra là, chính là hắn xui xẻo.Thôi bỏ đi, nếu là ngoài ý muốn, hắn cũng không muốn so đo nhiều cái gì.Tiêu Dật này xảy ra vấn đề mà thôi.Vậy hắn còn có lựa chọn khác.Hắn không phải chỉ có một lựa chọn.Bên Tiêu Dật này xảy ra chuyện, hắn cùng lắm xử lý muộn một chút, xử lýnhững người khác trước đã.Nhận quy tắc khác lại nói.Nhưng mà không biết Tiêu Dật này, rốt cuộc hiện giờ xảy ra chuyện gì.Vẫn nên xem trước một chút thì hơn.Sở Duyên không khỏi vươn tay tiến vào trong đốm sáng, cẩn thận cảm nhậnthông tin.[Tiêu Dật][Nắm giữ quy tắc: Không thể tưởng tượng (ẩn).][Cảnh giới hiện giờ: Luyện Khí.][Thân phận: Vô Danh Chi Chủ chuyển thế, Đại Khí Vận Giả.][Quỹ tích vận mệnh: Còn nhỏ tuổi mất mẹ, được phụ thân một mình nuôi lớn,thiên phú dị bẩm, kỳ tài tu luyện, nhưng vì ngoài ý muốn, nhận định phụ thânruột của bản thân chính là đại thần thông giả, tâm tính thay đổi, đến ngàn nămsau mới hoàn toàn tỉnh ngộ, sau đó hăng hái tiến về trước, coi vị phụ thân này làkẻ thù lâu năm, 10 tỷ năm sau lớn dần, bị người đánh bại, hòa làm một thể.]Không sao không sao.Kéo chậm một ngàn năm mà thôi.Coi như có thể tiếp nhận.Vậy có phải tiếp tục ra tay trên người Tiêu Dật này hay không?Sở Duyên trầm tư một lát.Vốn định tìm người mới ra tay.Trên người Tiêu Dật này xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lại có biến cố.Tìm những người khác tốt hơn rất nhiều.Sở Duyên nghĩ như thế.Hắn lại vươn tay vào trong đốm sáng, muốn tìm người mới.Tay mới tiến vào trong đốm sáng, khí tức rất ấm áp nhanh chóng tràn ngập ra,nga sau đó là từng dòng tin tức.Tìm kiếm một lúc xong, hắn nhanh chóng nhìn về phía một người.Từng số liệu xuất hiện trước mắt hắn.Nhìn thấy tên và tin tức về người này, khiến đôi mắt Sở Duyên không khỏi trầmxuống.Người này, sao có cảm giác kỳ lạ thế nhỉ?…Vô Danh Điện.Sở Duyên cảm nhận được số liệu chỉnh sửa ra trong đầu mình.[Lâm Thương.][Nắm giữ quy tắc: Không thể lý giải (ẩn).][Cảnh giới hiện giờ: Trúc Cơ.][Thân phận: Vô Danh Chi Chủ chuyển thế, Đại Khí Vận Giả, thiên mệnh chi tử,võ thần nhân gian.]
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Đại đạo thánh nhân sao?Cùng với vị Vô Danh Chi Chủ kia, vẫn luôn không cùng một cấp bậc.“Vậy, vậy chúng ta làm sao bây giờ?”Dường như nô bộc cũng phát hiện tính nghiêm trọng của chuyện này, vô cùngsợ hãi.“Thôi, ta tự mình đi tìm Vô Danh Chi Chủ thỉnh tội.”Thánh nhân thở dài, làm ra quyết định như thế.Hắn ta cảm thấy nếu giấu diếm tiếp, mới là nghiêm trọng nhất.Chủ động thẳng thắn, có lẽ sẽ không sao, nhưng giấu diếm, vậy thì tuyệt đối cóchuyện.Nghĩ tới đây, thánh nhân không còn do dự nữa, bóng dáng di chuyển, chủ độngbay lên trời, bay về phía Vô Danh Điện.…Vô Danh Điện.Thánh nhân nhanh chóng đi tới đây.Còn gặp được Sở Duyên, thẳng thắn mọi chuyện với Sở Duyên, quỳ rạp trênmặt đất thỉnh cầu tha thứ.“Ngươi nói đã làm hỏng chuyện này rồi sao?”Vẻ mặt Sở Duyên vô cùng kỳ lạ.Rốt cuộc chuyện này là sao đây?Tiêu Dật kia cho rằng hắn là phụ thân của đối phương, cho nên không cố gắngrồi hả?Lý do này cũng được sao?Không hiểu sao Sở Duyên nhớ tới ma chú trên người mình.Lúc trước dạy đệ tử, muốn dạy phế tất cả đều thành tài.Hiện giờ muốn khiến Tiêu Dật này nhanh chóng thành tài, lại trực tiếp phế bỏ?Mẹ nó rốt cuộc chuyện này là cái quái gì thế.Không phải là trên người hắn thật sự có ma chú gì đó đấy chứ?Sở Duyên im lặng rất lâu.Cuối cùng xua tay bảo thánh nhân kia lui ra, còn gọi Tranh tới đây.Rất nhanh, Tranh đi tới Vô Danh Điện.“Chủ thượng.”Tranh chắp tay cúi đầu, sau đó hành một lễ nghi vô cùng cổ xưa.Sở Duyên xua tay, bảo hắn ta miễn lễ, sau đó hỏi chuyện này.Sau khi Tranh nghe xong, cũng rơi vào trầm tư.Rất lâu sau, Tranh mới chậm rãi mở miệng.“Chủ thượng, chuyện của người ở bên cực hoang, ta đã biết đại khái.”“Chuyện này vì người vốn là Vô Danh Chi Chủ, cho nên trên người dù ít dùnhiều cũng có chút khí tức của Vô Danh Chi Chủ, khả năng nói sao làm vậy làrất lớn, những đệ tử này của người, hơn phân nửa cũng như thế.”Tranh giải thích với Sở Duyên.Nghe thấy những lời này, thiếu chút nữa Sở Duyên ngất đi.Điên rồi đúng không.Còn có chuyện như thế à?Tất cả là vì hắn thích lừa gạt một cách mù quáng, cho nên nói là làm ngay, biếnthành sự thật rồi sao?Thì ra mọi chuyện đều tại hắn?“Vậy chuyện của Tiêu Dật lần này, thì nói thế nào đây?”Sở Duyên lắc đầu.Được rồi, chuyện lúc trước toàn bộ giao cho thân phận Vô Danh Chi Chủ củahắn.Vậy bây giờ là có chuyện gì đây?“Bây giờ…”“Bây giờ, thật sự chỉ có thể xem như trùng hợp, bởi vì căn bản không có bất cứnhân tố gì, ta từng điều tra rõ ràng, thật sự là trùng hợp, xảy ra ngoài ý muốn.”Vẻ mặt của Tranh trở nên kỳ lạ.“Ngoài ý muốn sao?”Khóe miệng của Sở Duyên hơi giật giật.Nói thẳng ra là, chính là hắn xui xẻo.Thôi bỏ đi, nếu là ngoài ý muốn, hắn cũng không muốn so đo nhiều cái gì.Tiêu Dật này xảy ra vấn đề mà thôi.Vậy hắn còn có lựa chọn khác.Hắn không phải chỉ có một lựa chọn.Bên Tiêu Dật này xảy ra chuyện, hắn cùng lắm xử lý muộn một chút, xử lýnhững người khác trước đã.Nhận quy tắc khác lại nói.Nhưng mà không biết Tiêu Dật này, rốt cuộc hiện giờ xảy ra chuyện gì.Vẫn nên xem trước một chút thì hơn.Sở Duyên không khỏi vươn tay tiến vào trong đốm sáng, cẩn thận cảm nhậnthông tin.[Tiêu Dật][Nắm giữ quy tắc: Không thể tưởng tượng (ẩn).][Cảnh giới hiện giờ: Luyện Khí.][Thân phận: Vô Danh Chi Chủ chuyển thế, Đại Khí Vận Giả.][Quỹ tích vận mệnh: Còn nhỏ tuổi mất mẹ, được phụ thân một mình nuôi lớn,thiên phú dị bẩm, kỳ tài tu luyện, nhưng vì ngoài ý muốn, nhận định phụ thânruột của bản thân chính là đại thần thông giả, tâm tính thay đổi, đến ngàn nămsau mới hoàn toàn tỉnh ngộ, sau đó hăng hái tiến về trước, coi vị phụ thân này làkẻ thù lâu năm, 10 tỷ năm sau lớn dần, bị người đánh bại, hòa làm một thể.]Không sao không sao.Kéo chậm một ngàn năm mà thôi.Coi như có thể tiếp nhận.Vậy có phải tiếp tục ra tay trên người Tiêu Dật này hay không?Sở Duyên trầm tư một lát.Vốn định tìm người mới ra tay.Trên người Tiêu Dật này xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lại có biến cố.Tìm những người khác tốt hơn rất nhiều.Sở Duyên nghĩ như thế.Hắn lại vươn tay vào trong đốm sáng, muốn tìm người mới.Tay mới tiến vào trong đốm sáng, khí tức rất ấm áp nhanh chóng tràn ngập ra,nga sau đó là từng dòng tin tức.Tìm kiếm một lúc xong, hắn nhanh chóng nhìn về phía một người.Từng số liệu xuất hiện trước mắt hắn.Nhìn thấy tên và tin tức về người này, khiến đôi mắt Sở Duyên không khỏi trầmxuống.Người này, sao có cảm giác kỳ lạ thế nhỉ?…Vô Danh Điện.Sở Duyên cảm nhận được số liệu chỉnh sửa ra trong đầu mình.[Lâm Thương.][Nắm giữ quy tắc: Không thể lý giải (ẩn).][Cảnh giới hiện giờ: Trúc Cơ.][Thân phận: Vô Danh Chi Chủ chuyển thế, Đại Khí Vận Giả, thiên mệnh chi tử,võ thần nhân gian.]