Mặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng…

Chương 1444: Đám người Chi Phối Giả 1

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Vô Danh Giới, đệ nhất trọng thiên.Trong một không gian huyền diệu.Trương Hàn nhìn chằm chằm Lâm Thương trước mặt mình, vẻ mặt phức tạp.Ở dưới chân hắn ta, một pháp trận đang lấp lóe.Hắn ta muốn lấy khí thế áp đảo Lâm Thương này.Nhưng mà rất rõ ràng, hắn ta thất bại.Trương Hàn thật sự sắp điên mất.Hắn ta phụng lệnh Sở Duyên tới đưa đan dược cho Lâm Thương ăn, trợ giúpLâm Thương thành tài, trợ giúp Lâm Thương trưởng thành.Chuyện này cũng coi như là đền bù sai lầm của hắn ta.Trương Hàn biết rất rõ, nếu lần này hắn ta không hoàn thành được nhiệm vụ.Có lẽ sư tôn sẽ lột da hắn ta ra mất.Hơn nữa tên tuổi đệ tử mạnh nhất này của hắn ta, e rằng sẽ không còn nữa.Hơn phân nửa đến lúc đó, đám Diệp Lạc sẽ cười hắn ta.Chuyện này hắn ta có thể nhịn sao?Trương Hàn tỏ vẻ, đây là chuyện tuyệt đối không thể nhịn, đây cũng là chuyệntuyệt đối không được.Cho nên Trương Hàn rời khỏi vô danh chi điện xong, thì đi thẳng tới chỗ LâmThương.Hắn ta trực tiếp bắt lấy Lâm Thương, mở ra một không gian chuẩn bị mạnh mẽgiúp Lâm Thương thay đổi ý nghĩ “vọng tộc thành long” này.Đáng tiếc, ý nghĩ của hắn ta hoàn toàn thất bại.Hắn ta lợi dụng cưỡng ép, toàn bộ đều không thể thay đổi ý nghĩ của LâmThương.Chỉ trong nháy mắt hắn ta cảm thấy Lâm Thương này thối nát, đã đạt tới tậnđáy.Thuộc loại hoàn toàn không cứu được.Cho dù Trương Hàn lấy sinh mệnh ra uy hiếp, cũng không thể khiến ý nghĩ củaLâm Thương sinh ra bất cứ biến hóa gì.Dựa theo cách nói của Lâm Thương, đó chính là “hôm nay hắn ta chết, nhưngphía sau hắn ta vẫn có ngàn ngàn vạn vạn người vọng tộc thành long, từ ngànngàn vạn vạn người thối nát này Lâm Thương sẽ chết, nhưng sẽ có Lý Thương,Diệp Thương xuất hiện.”Chuyện này khiến Trương Hàn suýt nữa bị ép hỏng mất.“Ngươi thành thật nuốt viên đan dược này vào, ngươi ăn viên đan dược này, lạithành thật tu hành, không phải là xong việc sao? Tốt với ngươi, cũng tốt với ta.”Trương Hàn phát điên, đôi mắt màu đỏ tươi nhìn chằm chằm Lâm Thương.Hắn ta ước gì có thể đập nát đầu người này.Nhưng hắn ta không làm được.Hắn ta đập nát đầu Lâm Thương, vậy có lẽ sư tôn sẽ tới đây đập nát đầu hắn tamất.“Được rồi, ta ăn, chẳng qua ta không muốn bây giờ ăn, ngươi thả ta ra ngoài, tachuẩn bị hai ngày ăn còn không được sao?”Lâm Thương im lặng một lúc lâu, trả lời như vậy.“Ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao? Cho ngươi hai ngày, có phải ngươi lại tặng đandược cho tộc nhân nào đó của ngươi hay không.”Trương Hàn thật sự sắp hỏng mất.Hắn ta cảm thấy lúc trước hắn ta không nên nhận nhiệm vụ này.Nếu không sẽ không biến thành dáng vẻ như bây giờ.Hiện giờ Trương Hàn chỉ nhìn Lâm Thương đều cảm thấy đau đầu.“Thiên Nhi, ngươi nói xem chuyện này nên làm sao bây giờ?”Trương Hàn nhờ Trương Thiên Nhi giúp đỡ.“Ngươi…”“Có lẽ đã không còn cách nào, ăn sâu bén rễ là như vậy, vọng tộc thành long cólẽ đều thành đạo tâm của hắn ta, muốn giải quyết chuyện này rất khó.”“Nếu tiếp tục dây dưa tiếp, phá hỏng đạo tâm của hắn ta, đến lúc đó cho dù hắnta ăn viên đan dược này, đạp đất thành tiên, cũng không thể tiếp tục trưởngthành nữa.”Giọng nói của Trương Thiên Nhi vang vọng bên tai Trương Hàn.Trương Hàn: “…”Nếu nói như vậy, hắn thật sự sắp xong đời sao?Vậy mà sư tôn còn cho hắn một cơ hội.Cơ hội này cho và không cho có khác gì nhau?Đổi cách nói khác, tình hình hiện giờ là tới uổng phí, hắn ta chính là khôngxong đời cũng phải xong đời ư?“Thôi, nghĩ xem nên dùng biện pháp gì giải thích với sư tôn.”Trương Hàn thở dài một hơi.Hắn ta định thả Lâm Thương này đi.…Ở trong không gian Lâm Thương lại có dáng vẻ ngây ngốc.Hắn ta không hiểu rốt cuộc Trương Hàn đang nghĩ gì.Nhưng mà hắn ta vô cùng kiên định với ý nghĩ của mình.Tuyệt đối không thay đổi ý nghĩ “vọng tộc thành long”, có thể thối nát, ainguyện ý đi giao thanh.Lâm Thương quật cường không thôi.Hắn ta đã chuẩn bị ngửa cổ bị giết.Nhưng mà không nghĩ tới Trương Hàn có vẻ kỳ lạ.Lúc thì muốn đánh muốn giết, lúc thì cầu xin hắn ta thay đổi ý nghĩ gì đó.Khi Lâm Thương đang nghĩ tới đây.Trong đầu hắn ta, một thần quang vô hình đột nhiên hiện ra.Cảnh này khiến cả cơ thể của Lâm Thương đều run rẩy mãnh liệt, nhưng ngaysau đó lại khôi phục bình thường, giống như mọi chuyện chưa từng có biến hóa.Lâm Thương ngây ngốc nhìn đôi tay mình, luôn cảm thấy không đúng chỗ nàođó, nhưng không cảm nhận được, rốt cuộc là có vấn đề chỗ nào.Thần quang này biến mất, căn bản không hấp dẫn nổi bất cứ chú ý gì.Cho dù là Trương Hàn cách đó không xa, cùng với Trương Thiên Nhi trong cơthể Trương Hàn căn bản không cảm nhận được thần quang biến mất.Lúc này bọn họ đều đang xoắn xuýt chuyện của Lâm Thương…

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Vô Danh Giới, đệ nhất trọng thiên.Trong một không gian huyền diệu.Trương Hàn nhìn chằm chằm Lâm Thương trước mặt mình, vẻ mặt phức tạp.Ở dưới chân hắn ta, một pháp trận đang lấp lóe.Hắn ta muốn lấy khí thế áp đảo Lâm Thương này.Nhưng mà rất rõ ràng, hắn ta thất bại.Trương Hàn thật sự sắp điên mất.Hắn ta phụng lệnh Sở Duyên tới đưa đan dược cho Lâm Thương ăn, trợ giúpLâm Thương thành tài, trợ giúp Lâm Thương trưởng thành.Chuyện này cũng coi như là đền bù sai lầm của hắn ta.Trương Hàn biết rất rõ, nếu lần này hắn ta không hoàn thành được nhiệm vụ.Có lẽ sư tôn sẽ lột da hắn ta ra mất.Hơn nữa tên tuổi đệ tử mạnh nhất này của hắn ta, e rằng sẽ không còn nữa.Hơn phân nửa đến lúc đó, đám Diệp Lạc sẽ cười hắn ta.Chuyện này hắn ta có thể nhịn sao?Trương Hàn tỏ vẻ, đây là chuyện tuyệt đối không thể nhịn, đây cũng là chuyệntuyệt đối không được.Cho nên Trương Hàn rời khỏi vô danh chi điện xong, thì đi thẳng tới chỗ LâmThương.Hắn ta trực tiếp bắt lấy Lâm Thương, mở ra một không gian chuẩn bị mạnh mẽgiúp Lâm Thương thay đổi ý nghĩ “vọng tộc thành long” này.Đáng tiếc, ý nghĩ của hắn ta hoàn toàn thất bại.Hắn ta lợi dụng cưỡng ép, toàn bộ đều không thể thay đổi ý nghĩ của LâmThương.Chỉ trong nháy mắt hắn ta cảm thấy Lâm Thương này thối nát, đã đạt tới tậnđáy.Thuộc loại hoàn toàn không cứu được.Cho dù Trương Hàn lấy sinh mệnh ra uy hiếp, cũng không thể khiến ý nghĩ củaLâm Thương sinh ra bất cứ biến hóa gì.Dựa theo cách nói của Lâm Thương, đó chính là “hôm nay hắn ta chết, nhưngphía sau hắn ta vẫn có ngàn ngàn vạn vạn người vọng tộc thành long, từ ngànngàn vạn vạn người thối nát này Lâm Thương sẽ chết, nhưng sẽ có Lý Thương,Diệp Thương xuất hiện.”Chuyện này khiến Trương Hàn suýt nữa bị ép hỏng mất.“Ngươi thành thật nuốt viên đan dược này vào, ngươi ăn viên đan dược này, lạithành thật tu hành, không phải là xong việc sao? Tốt với ngươi, cũng tốt với ta.”Trương Hàn phát điên, đôi mắt màu đỏ tươi nhìn chằm chằm Lâm Thương.Hắn ta ước gì có thể đập nát đầu người này.Nhưng hắn ta không làm được.Hắn ta đập nát đầu Lâm Thương, vậy có lẽ sư tôn sẽ tới đây đập nát đầu hắn tamất.“Được rồi, ta ăn, chẳng qua ta không muốn bây giờ ăn, ngươi thả ta ra ngoài, tachuẩn bị hai ngày ăn còn không được sao?”Lâm Thương im lặng một lúc lâu, trả lời như vậy.“Ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao? Cho ngươi hai ngày, có phải ngươi lại tặng đandược cho tộc nhân nào đó của ngươi hay không.”Trương Hàn thật sự sắp hỏng mất.Hắn ta cảm thấy lúc trước hắn ta không nên nhận nhiệm vụ này.Nếu không sẽ không biến thành dáng vẻ như bây giờ.Hiện giờ Trương Hàn chỉ nhìn Lâm Thương đều cảm thấy đau đầu.“Thiên Nhi, ngươi nói xem chuyện này nên làm sao bây giờ?”Trương Hàn nhờ Trương Thiên Nhi giúp đỡ.“Ngươi…”“Có lẽ đã không còn cách nào, ăn sâu bén rễ là như vậy, vọng tộc thành long cólẽ đều thành đạo tâm của hắn ta, muốn giải quyết chuyện này rất khó.”“Nếu tiếp tục dây dưa tiếp, phá hỏng đạo tâm của hắn ta, đến lúc đó cho dù hắnta ăn viên đan dược này, đạp đất thành tiên, cũng không thể tiếp tục trưởngthành nữa.”Giọng nói của Trương Thiên Nhi vang vọng bên tai Trương Hàn.Trương Hàn: “…”Nếu nói như vậy, hắn thật sự sắp xong đời sao?Vậy mà sư tôn còn cho hắn một cơ hội.Cơ hội này cho và không cho có khác gì nhau?Đổi cách nói khác, tình hình hiện giờ là tới uổng phí, hắn ta chính là khôngxong đời cũng phải xong đời ư?“Thôi, nghĩ xem nên dùng biện pháp gì giải thích với sư tôn.”Trương Hàn thở dài một hơi.Hắn ta định thả Lâm Thương này đi.…Ở trong không gian Lâm Thương lại có dáng vẻ ngây ngốc.Hắn ta không hiểu rốt cuộc Trương Hàn đang nghĩ gì.Nhưng mà hắn ta vô cùng kiên định với ý nghĩ của mình.Tuyệt đối không thay đổi ý nghĩ “vọng tộc thành long”, có thể thối nát, ainguyện ý đi giao thanh.Lâm Thương quật cường không thôi.Hắn ta đã chuẩn bị ngửa cổ bị giết.Nhưng mà không nghĩ tới Trương Hàn có vẻ kỳ lạ.Lúc thì muốn đánh muốn giết, lúc thì cầu xin hắn ta thay đổi ý nghĩ gì đó.Khi Lâm Thương đang nghĩ tới đây.Trong đầu hắn ta, một thần quang vô hình đột nhiên hiện ra.Cảnh này khiến cả cơ thể của Lâm Thương đều run rẩy mãnh liệt, nhưng ngaysau đó lại khôi phục bình thường, giống như mọi chuyện chưa từng có biến hóa.Lâm Thương ngây ngốc nhìn đôi tay mình, luôn cảm thấy không đúng chỗ nàođó, nhưng không cảm nhận được, rốt cuộc là có vấn đề chỗ nào.Thần quang này biến mất, căn bản không hấp dẫn nổi bất cứ chú ý gì.Cho dù là Trương Hàn cách đó không xa, cùng với Trương Thiên Nhi trong cơthể Trương Hàn căn bản không cảm nhận được thần quang biến mất.Lúc này bọn họ đều đang xoắn xuýt chuyện của Lâm Thương…

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Vô Danh Giới, đệ nhất trọng thiên.Trong một không gian huyền diệu.Trương Hàn nhìn chằm chằm Lâm Thương trước mặt mình, vẻ mặt phức tạp.Ở dưới chân hắn ta, một pháp trận đang lấp lóe.Hắn ta muốn lấy khí thế áp đảo Lâm Thương này.Nhưng mà rất rõ ràng, hắn ta thất bại.Trương Hàn thật sự sắp điên mất.Hắn ta phụng lệnh Sở Duyên tới đưa đan dược cho Lâm Thương ăn, trợ giúpLâm Thương thành tài, trợ giúp Lâm Thương trưởng thành.Chuyện này cũng coi như là đền bù sai lầm của hắn ta.Trương Hàn biết rất rõ, nếu lần này hắn ta không hoàn thành được nhiệm vụ.Có lẽ sư tôn sẽ lột da hắn ta ra mất.Hơn nữa tên tuổi đệ tử mạnh nhất này của hắn ta, e rằng sẽ không còn nữa.Hơn phân nửa đến lúc đó, đám Diệp Lạc sẽ cười hắn ta.Chuyện này hắn ta có thể nhịn sao?Trương Hàn tỏ vẻ, đây là chuyện tuyệt đối không thể nhịn, đây cũng là chuyệntuyệt đối không được.Cho nên Trương Hàn rời khỏi vô danh chi điện xong, thì đi thẳng tới chỗ LâmThương.Hắn ta trực tiếp bắt lấy Lâm Thương, mở ra một không gian chuẩn bị mạnh mẽgiúp Lâm Thương thay đổi ý nghĩ “vọng tộc thành long” này.Đáng tiếc, ý nghĩ của hắn ta hoàn toàn thất bại.Hắn ta lợi dụng cưỡng ép, toàn bộ đều không thể thay đổi ý nghĩ của LâmThương.Chỉ trong nháy mắt hắn ta cảm thấy Lâm Thương này thối nát, đã đạt tới tậnđáy.Thuộc loại hoàn toàn không cứu được.Cho dù Trương Hàn lấy sinh mệnh ra uy hiếp, cũng không thể khiến ý nghĩ củaLâm Thương sinh ra bất cứ biến hóa gì.Dựa theo cách nói của Lâm Thương, đó chính là “hôm nay hắn ta chết, nhưngphía sau hắn ta vẫn có ngàn ngàn vạn vạn người vọng tộc thành long, từ ngànngàn vạn vạn người thối nát này Lâm Thương sẽ chết, nhưng sẽ có Lý Thương,Diệp Thương xuất hiện.”Chuyện này khiến Trương Hàn suýt nữa bị ép hỏng mất.“Ngươi thành thật nuốt viên đan dược này vào, ngươi ăn viên đan dược này, lạithành thật tu hành, không phải là xong việc sao? Tốt với ngươi, cũng tốt với ta.”Trương Hàn phát điên, đôi mắt màu đỏ tươi nhìn chằm chằm Lâm Thương.Hắn ta ước gì có thể đập nát đầu người này.Nhưng hắn ta không làm được.Hắn ta đập nát đầu Lâm Thương, vậy có lẽ sư tôn sẽ tới đây đập nát đầu hắn tamất.“Được rồi, ta ăn, chẳng qua ta không muốn bây giờ ăn, ngươi thả ta ra ngoài, tachuẩn bị hai ngày ăn còn không được sao?”Lâm Thương im lặng một lúc lâu, trả lời như vậy.“Ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao? Cho ngươi hai ngày, có phải ngươi lại tặng đandược cho tộc nhân nào đó của ngươi hay không.”Trương Hàn thật sự sắp hỏng mất.Hắn ta cảm thấy lúc trước hắn ta không nên nhận nhiệm vụ này.Nếu không sẽ không biến thành dáng vẻ như bây giờ.Hiện giờ Trương Hàn chỉ nhìn Lâm Thương đều cảm thấy đau đầu.“Thiên Nhi, ngươi nói xem chuyện này nên làm sao bây giờ?”Trương Hàn nhờ Trương Thiên Nhi giúp đỡ.“Ngươi…”“Có lẽ đã không còn cách nào, ăn sâu bén rễ là như vậy, vọng tộc thành long cólẽ đều thành đạo tâm của hắn ta, muốn giải quyết chuyện này rất khó.”“Nếu tiếp tục dây dưa tiếp, phá hỏng đạo tâm của hắn ta, đến lúc đó cho dù hắnta ăn viên đan dược này, đạp đất thành tiên, cũng không thể tiếp tục trưởngthành nữa.”Giọng nói của Trương Thiên Nhi vang vọng bên tai Trương Hàn.Trương Hàn: “…”Nếu nói như vậy, hắn thật sự sắp xong đời sao?Vậy mà sư tôn còn cho hắn một cơ hội.Cơ hội này cho và không cho có khác gì nhau?Đổi cách nói khác, tình hình hiện giờ là tới uổng phí, hắn ta chính là khôngxong đời cũng phải xong đời ư?“Thôi, nghĩ xem nên dùng biện pháp gì giải thích với sư tôn.”Trương Hàn thở dài một hơi.Hắn ta định thả Lâm Thương này đi.…Ở trong không gian Lâm Thương lại có dáng vẻ ngây ngốc.Hắn ta không hiểu rốt cuộc Trương Hàn đang nghĩ gì.Nhưng mà hắn ta vô cùng kiên định với ý nghĩ của mình.Tuyệt đối không thay đổi ý nghĩ “vọng tộc thành long”, có thể thối nát, ainguyện ý đi giao thanh.Lâm Thương quật cường không thôi.Hắn ta đã chuẩn bị ngửa cổ bị giết.Nhưng mà không nghĩ tới Trương Hàn có vẻ kỳ lạ.Lúc thì muốn đánh muốn giết, lúc thì cầu xin hắn ta thay đổi ý nghĩ gì đó.Khi Lâm Thương đang nghĩ tới đây.Trong đầu hắn ta, một thần quang vô hình đột nhiên hiện ra.Cảnh này khiến cả cơ thể của Lâm Thương đều run rẩy mãnh liệt, nhưng ngaysau đó lại khôi phục bình thường, giống như mọi chuyện chưa từng có biến hóa.Lâm Thương ngây ngốc nhìn đôi tay mình, luôn cảm thấy không đúng chỗ nàođó, nhưng không cảm nhận được, rốt cuộc là có vấn đề chỗ nào.Thần quang này biến mất, căn bản không hấp dẫn nổi bất cứ chú ý gì.Cho dù là Trương Hàn cách đó không xa, cùng với Trương Thiên Nhi trong cơthể Trương Hàn căn bản không cảm nhận được thần quang biến mất.Lúc này bọn họ đều đang xoắn xuýt chuyện của Lâm Thương…

Chương 1444: Đám người Chi Phối Giả 1