Tác giả:

1. Bia đỡ đạn ác độc trong sách, cũng chính là tôi, là thiếu gia thật đã thất lạc hơn hai mươi năm của Vân gia. Còn Vân Hoài, thiếu gia giả khi còn bé đánh bậy đánh bạ cùng tôi đổi thân phận, là nhân vật thụ chính của quyển sách này, vạn nhân mê ai thấy cũng yêu, được đoàn sủng. Vào năm tôi hai mươi hai tuổi, bị Vân gia tìm được, mang về nhà. Cả đời chịu hết khổ nạn vất vả, tôi cho là mình rốt cuộc có một mái ấm, cùng với những người nhà yêu thương mình. Nhưng sự thật là —— ba mẹ, anh trai và cả Cố Bùi, người thừa kế Cố gia có quan hệ tốt với Vân gia... Tất cả mọi người dường như có khuynh hướng thích Vân Hoài hơn, luôn đặt cậu ta lên hàng đầu. Mỗi khi tôi và Vân Hoài nảy sinh mâu thuẫn tranh chấp, bọn họ cũng sẽ không chút do dự đứng về phía Vân Hoài, không phân biệt phải trái đúng sai đều chỉ trích tôi. Kết quả cuối cùng đều giống nhau, tôi chỉ nhận được ánh mắt chán ghét từ người thân và bạn bè, cùng với một nụ cười giảo hoạt của Vân Hoài. Vân Hoài là "bảo bối" mà họ đã bưng trong…

Chương 6

Bé Con Ốm Yếu Của Lão ĐạiTác giả: ZhihuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Sủng1. Bia đỡ đạn ác độc trong sách, cũng chính là tôi, là thiếu gia thật đã thất lạc hơn hai mươi năm của Vân gia. Còn Vân Hoài, thiếu gia giả khi còn bé đánh bậy đánh bạ cùng tôi đổi thân phận, là nhân vật thụ chính của quyển sách này, vạn nhân mê ai thấy cũng yêu, được đoàn sủng. Vào năm tôi hai mươi hai tuổi, bị Vân gia tìm được, mang về nhà. Cả đời chịu hết khổ nạn vất vả, tôi cho là mình rốt cuộc có một mái ấm, cùng với những người nhà yêu thương mình. Nhưng sự thật là —— ba mẹ, anh trai và cả Cố Bùi, người thừa kế Cố gia có quan hệ tốt với Vân gia... Tất cả mọi người dường như có khuynh hướng thích Vân Hoài hơn, luôn đặt cậu ta lên hàng đầu. Mỗi khi tôi và Vân Hoài nảy sinh mâu thuẫn tranh chấp, bọn họ cũng sẽ không chút do dự đứng về phía Vân Hoài, không phân biệt phải trái đúng sai đều chỉ trích tôi. Kết quả cuối cùng đều giống nhau, tôi chỉ nhận được ánh mắt chán ghét từ người thân và bạn bè, cùng với một nụ cười giảo hoạt của Vân Hoài. Vân Hoài là "bảo bối" mà họ đã bưng trong… 6.Những ngày kế tiếp, tôi chỉ làm ổ ở nhà, ăn ăn ngủ ngủ, sống khá thoải mái.Hách Liên Dật gần đây hẳn là không bận lắm, ban ngày thỉnh thoảng ở nhà, mỗi bữa đều ăn cùng tôi.Chỉ là sau khi cơm nước xong, hắn sẽ nói: "Cái lượng cơm này của cậu, còn ít hơn cả A Đoàn."Tôi sửng sốt một chút: "A Đoàn là ai?""Con mèo nhà một người bạn.""..."Hắn càng nói càng quá lời: "Nếu chỉ có mình cậu ở nhà ăn, một tuần trôi qua có khi cả cái thùng gạo cũng không mất một lớp rìa."Nào có khoa trương như vậy.Tôi hừ mũi một tiếng, không để ý tới hắn.7.Ngày hôm đó, tôi cầm một quyển sách, ngồi trên ghế sofa trong phòng khách đọc mê mẩn.Hách Liên Dật ngồi ở cách đó không xa, đang gõ trên laptop, không biết đang chơi game hay làm việc.Tôi cảm thấy hơi khát nước, đứng dậy muốn đi rót ly nước uống.Nhưng không biết có phải do đọc sách quá lâu hay không.Mới vừa đứng lên, trước mắt đột nhiên bị một mảnh đen nhánh bao trùm, sau đó cơ thể không theo điều khiển, cả người tôi ngã về phía trước.Một tiếng "Rầm" vang lên, tôi ngã mạnh xuống đất, đầu óc trống rỗng trong chốc lát, đau đớn đến mờ mịt."Vân Vãn!"Mấy giây sau, tôi cảm giác mình bị một đôi tay hữu lực ôm lấy, dựa sát bên một lồng ngực cứng rắn ấm áp.Cảm giác choáng váng thật lâu không tiêu tan, tôi khó chịu nhăn mặt, ý thức mơ hồ, được người đàn ông ôm vào trong ngực."Vân Vãn, Vân Vãn?"Hứa Liên Dật đặt tay lên trán tôi lau lau, gọi tên tôi từng lần một.Một lúc sau, tôi mới tỉnh lại, mơ hồ đáp một tiếng: "A?"Mở mắt ra, trong tầm nhìn mờ mịt của tôi là Hứa Liên Dật đang nhíu chặt mày, môi mỏng kéo thành một đường thẳng.Hai mươi phút sau, bác sĩ gia đình mà Hứa Liên Dật gọi đã đến.Kiểm tra cho tôi.Nguyên nhân gây choáng váng ngã xuống đột ngột không phức tạp, là do bị hạ đường huyết.Cũng may khi ngã xuống không bị đập đầu vào góc bàn trà, không bị thương nặng, nhưng vùng vai phải bị bầm tím một mảng lớn.Trên làn da trắng nõn trông hết sức đáng sợ.Bác sĩ cũng tiến hành kiểm tra toàn diện cho tôi.Một đống vấn đề nhỏ lớn, nói tóm lại chính là —— tình trạng thân thể cực kỳ kém, cần phải chăm sóc kỹ càng, nếu không sẽ dễ mắc bệnh nặng.

Bé Con Ốm Yếu Của Lão ĐạiTác giả: ZhihuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Sủng1. Bia đỡ đạn ác độc trong sách, cũng chính là tôi, là thiếu gia thật đã thất lạc hơn hai mươi năm của Vân gia. Còn Vân Hoài, thiếu gia giả khi còn bé đánh bậy đánh bạ cùng tôi đổi thân phận, là nhân vật thụ chính của quyển sách này, vạn nhân mê ai thấy cũng yêu, được đoàn sủng. Vào năm tôi hai mươi hai tuổi, bị Vân gia tìm được, mang về nhà. Cả đời chịu hết khổ nạn vất vả, tôi cho là mình rốt cuộc có một mái ấm, cùng với những người nhà yêu thương mình. Nhưng sự thật là —— ba mẹ, anh trai và cả Cố Bùi, người thừa kế Cố gia có quan hệ tốt với Vân gia... Tất cả mọi người dường như có khuynh hướng thích Vân Hoài hơn, luôn đặt cậu ta lên hàng đầu. Mỗi khi tôi và Vân Hoài nảy sinh mâu thuẫn tranh chấp, bọn họ cũng sẽ không chút do dự đứng về phía Vân Hoài, không phân biệt phải trái đúng sai đều chỉ trích tôi. Kết quả cuối cùng đều giống nhau, tôi chỉ nhận được ánh mắt chán ghét từ người thân và bạn bè, cùng với một nụ cười giảo hoạt của Vân Hoài. Vân Hoài là "bảo bối" mà họ đã bưng trong… 6.Những ngày kế tiếp, tôi chỉ làm ổ ở nhà, ăn ăn ngủ ngủ, sống khá thoải mái.Hách Liên Dật gần đây hẳn là không bận lắm, ban ngày thỉnh thoảng ở nhà, mỗi bữa đều ăn cùng tôi.Chỉ là sau khi cơm nước xong, hắn sẽ nói: "Cái lượng cơm này của cậu, còn ít hơn cả A Đoàn."Tôi sửng sốt một chút: "A Đoàn là ai?""Con mèo nhà một người bạn.""..."Hắn càng nói càng quá lời: "Nếu chỉ có mình cậu ở nhà ăn, một tuần trôi qua có khi cả cái thùng gạo cũng không mất một lớp rìa."Nào có khoa trương như vậy.Tôi hừ mũi một tiếng, không để ý tới hắn.7.Ngày hôm đó, tôi cầm một quyển sách, ngồi trên ghế sofa trong phòng khách đọc mê mẩn.Hách Liên Dật ngồi ở cách đó không xa, đang gõ trên laptop, không biết đang chơi game hay làm việc.Tôi cảm thấy hơi khát nước, đứng dậy muốn đi rót ly nước uống.Nhưng không biết có phải do đọc sách quá lâu hay không.Mới vừa đứng lên, trước mắt đột nhiên bị một mảnh đen nhánh bao trùm, sau đó cơ thể không theo điều khiển, cả người tôi ngã về phía trước.Một tiếng "Rầm" vang lên, tôi ngã mạnh xuống đất, đầu óc trống rỗng trong chốc lát, đau đớn đến mờ mịt."Vân Vãn!"Mấy giây sau, tôi cảm giác mình bị một đôi tay hữu lực ôm lấy, dựa sát bên một lồng ngực cứng rắn ấm áp.Cảm giác choáng váng thật lâu không tiêu tan, tôi khó chịu nhăn mặt, ý thức mơ hồ, được người đàn ông ôm vào trong ngực."Vân Vãn, Vân Vãn?"Hứa Liên Dật đặt tay lên trán tôi lau lau, gọi tên tôi từng lần một.Một lúc sau, tôi mới tỉnh lại, mơ hồ đáp một tiếng: "A?"Mở mắt ra, trong tầm nhìn mờ mịt của tôi là Hứa Liên Dật đang nhíu chặt mày, môi mỏng kéo thành một đường thẳng.Hai mươi phút sau, bác sĩ gia đình mà Hứa Liên Dật gọi đã đến.Kiểm tra cho tôi.Nguyên nhân gây choáng váng ngã xuống đột ngột không phức tạp, là do bị hạ đường huyết.Cũng may khi ngã xuống không bị đập đầu vào góc bàn trà, không bị thương nặng, nhưng vùng vai phải bị bầm tím một mảng lớn.Trên làn da trắng nõn trông hết sức đáng sợ.Bác sĩ cũng tiến hành kiểm tra toàn diện cho tôi.Một đống vấn đề nhỏ lớn, nói tóm lại chính là —— tình trạng thân thể cực kỳ kém, cần phải chăm sóc kỹ càng, nếu không sẽ dễ mắc bệnh nặng.

Bé Con Ốm Yếu Của Lão ĐạiTác giả: ZhihuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Sủng1. Bia đỡ đạn ác độc trong sách, cũng chính là tôi, là thiếu gia thật đã thất lạc hơn hai mươi năm của Vân gia. Còn Vân Hoài, thiếu gia giả khi còn bé đánh bậy đánh bạ cùng tôi đổi thân phận, là nhân vật thụ chính của quyển sách này, vạn nhân mê ai thấy cũng yêu, được đoàn sủng. Vào năm tôi hai mươi hai tuổi, bị Vân gia tìm được, mang về nhà. Cả đời chịu hết khổ nạn vất vả, tôi cho là mình rốt cuộc có một mái ấm, cùng với những người nhà yêu thương mình. Nhưng sự thật là —— ba mẹ, anh trai và cả Cố Bùi, người thừa kế Cố gia có quan hệ tốt với Vân gia... Tất cả mọi người dường như có khuynh hướng thích Vân Hoài hơn, luôn đặt cậu ta lên hàng đầu. Mỗi khi tôi và Vân Hoài nảy sinh mâu thuẫn tranh chấp, bọn họ cũng sẽ không chút do dự đứng về phía Vân Hoài, không phân biệt phải trái đúng sai đều chỉ trích tôi. Kết quả cuối cùng đều giống nhau, tôi chỉ nhận được ánh mắt chán ghét từ người thân và bạn bè, cùng với một nụ cười giảo hoạt của Vân Hoài. Vân Hoài là "bảo bối" mà họ đã bưng trong… 6.Những ngày kế tiếp, tôi chỉ làm ổ ở nhà, ăn ăn ngủ ngủ, sống khá thoải mái.Hách Liên Dật gần đây hẳn là không bận lắm, ban ngày thỉnh thoảng ở nhà, mỗi bữa đều ăn cùng tôi.Chỉ là sau khi cơm nước xong, hắn sẽ nói: "Cái lượng cơm này của cậu, còn ít hơn cả A Đoàn."Tôi sửng sốt một chút: "A Đoàn là ai?""Con mèo nhà một người bạn.""..."Hắn càng nói càng quá lời: "Nếu chỉ có mình cậu ở nhà ăn, một tuần trôi qua có khi cả cái thùng gạo cũng không mất một lớp rìa."Nào có khoa trương như vậy.Tôi hừ mũi một tiếng, không để ý tới hắn.7.Ngày hôm đó, tôi cầm một quyển sách, ngồi trên ghế sofa trong phòng khách đọc mê mẩn.Hách Liên Dật ngồi ở cách đó không xa, đang gõ trên laptop, không biết đang chơi game hay làm việc.Tôi cảm thấy hơi khát nước, đứng dậy muốn đi rót ly nước uống.Nhưng không biết có phải do đọc sách quá lâu hay không.Mới vừa đứng lên, trước mắt đột nhiên bị một mảnh đen nhánh bao trùm, sau đó cơ thể không theo điều khiển, cả người tôi ngã về phía trước.Một tiếng "Rầm" vang lên, tôi ngã mạnh xuống đất, đầu óc trống rỗng trong chốc lát, đau đớn đến mờ mịt."Vân Vãn!"Mấy giây sau, tôi cảm giác mình bị một đôi tay hữu lực ôm lấy, dựa sát bên một lồng ngực cứng rắn ấm áp.Cảm giác choáng váng thật lâu không tiêu tan, tôi khó chịu nhăn mặt, ý thức mơ hồ, được người đàn ông ôm vào trong ngực."Vân Vãn, Vân Vãn?"Hứa Liên Dật đặt tay lên trán tôi lau lau, gọi tên tôi từng lần một.Một lúc sau, tôi mới tỉnh lại, mơ hồ đáp một tiếng: "A?"Mở mắt ra, trong tầm nhìn mờ mịt của tôi là Hứa Liên Dật đang nhíu chặt mày, môi mỏng kéo thành một đường thẳng.Hai mươi phút sau, bác sĩ gia đình mà Hứa Liên Dật gọi đã đến.Kiểm tra cho tôi.Nguyên nhân gây choáng váng ngã xuống đột ngột không phức tạp, là do bị hạ đường huyết.Cũng may khi ngã xuống không bị đập đầu vào góc bàn trà, không bị thương nặng, nhưng vùng vai phải bị bầm tím một mảng lớn.Trên làn da trắng nõn trông hết sức đáng sợ.Bác sĩ cũng tiến hành kiểm tra toàn diện cho tôi.Một đống vấn đề nhỏ lớn, nói tóm lại chính là —— tình trạng thân thể cực kỳ kém, cần phải chăm sóc kỹ càng, nếu không sẽ dễ mắc bệnh nặng.

Chương 6