Vừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề.  Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp…

Chương 2: Trêu chọc

Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc TúTác giả: Nhất Chi Độc TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngVừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề.  Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp… “Muốn mua trái cây thì vào tiệm chọn đi”Không ngờ người đàn ông có giọng nói trầm và cực kỳ nam tính, xứng với dáng người tam giác ngược tiêu chuẩn trong tầm mắt, Hà Lạc không kìm được mà đỏ mặt.Giọng nói lạnh lùng lạ thường không mang theo cảm xúc nào, nhưng sao lại có thể khiến tim cô đập thình thịch như thế.“À ờ, được.” Hà Lạc vội vàng bỏ ý nghĩ không sạch sẽ trong đầu, rồi cất bước chân vào trong cửa tiệm.Trong cửa tiệm bật điều hòa, lạnh đến nỗi cô không nhịn được rụt cổ lại.Quầy tính tiền có mấy vị khách đợi thanh toán, nhân viên thu ngân nhìn qua tuổi không lớn, dáng vẻ có hơi ngại ngùng, chắc là chưa quen công việc này, một bên kiểm tra các loại trái cây, một bên thì đối chiếu giá tiền và cân theo số thứ tự nên làm rất chậm.Khách hàng đứng ở cuối hàng không chờ nổi nữa, vội vàng mở miệng thúc giục vài tiếng, “Nho là bán theo quả à? Sao có việc cân trái cây mà lâu thế?”Nhân viên thu ngân kia liên tục nói xin lỗi, nhưng ngược lại khiến tay chân càng luống cuống hơn.Cửa kính lại bị đẩy ra, bên ngoài có một bóng người cao lớn thon dài bước vào, người đàn ông cầm bộ đồng phục nhân viên mặc vào, cầm danh sách trên tay, lạnh nhạt nói: “Hàng đến rồi, cậu đi ra ngoài kiểm tra một chút đi, chỗ này để tôi làm. ”“Em xin lỗi, anh Giản Việt…” Người thu ngân trẻ tuổi nhận lấy danh sách, vì sự vụng về của mình xấu hổ đỏ mặt.Giản Việt cũng không trách móc gì, anh khẽ giật đầu, bảo cậu ta ra khỏi vị trí, sau đó bắt đầu tính tiền cho khách đang xếp hàng“Xin chào, tổng cộng là 65 tệ, quét mã thanh toán ở đây.”Lúc đầu Hà Lạc chọn quả cherry, giả vờ chọn đi chọn lại, bởi vì cô không biết chọn trái cây như thế nào, nhưng dù sao cũng phải ra vẻ chút.Nhưng từ lúc anh bước vào, tầm mắt Hà Lạc theo bản năng từ quả cherry chuyển sang trên người anh.Người này đẹp trai vãi!Vừa rồi cô chỉ vội vàng liếc qua mà không nhìn kĩ, lúc này mới phát hiện ra anh không chỉ có dáng người, mà khuôn mặt cũng không thể chê vào đâu được. Rõ ràng trên người chỉ mặc một bộ đồng phục nhân viên màu xanh trắng, đối với người khác mặc sẽ hơi quê mùa, nhưng khi mặc trên người anh thì không có nửa điểm ảnh hưởng gì.Anh cúi đầu xuống một nửa, đang tập trung vào công việc trước mắt, rất nhanh, hàng người dài phía trước chờ thanh toán đã hết.Giản Việt tranh thủ đang rảnh dọn dẹp trên bàn chút, đột nhiên anh nhận ra có một người đang đứng trước mặt.Trên tay Hà Lạc cũng không có thứ gì để thanh toán, khuôn mặt cô đỏ bừng, có lẽ cô hơi ngại, nói.“À, tôi muốn mua một ít trái cây tặng cho người quen, nhưng không biết chọn như thế nào, anh có thể giúp tôi được không?”Cô chớp đôi mắt, ánh mắt trong suốt, giọng nói nhẹ nhàng êm ái.Thực tế, Hà Lạc đang đổ mồ hôi hột bởi vì sợ bị từ chối, nói xong cảm thấy có gì không đúng lắm, kiểu cách bắt chuyện như này có phải hơi lỗi thời sao á?Vẻ mặt của người đàn ông lạnh nhạt, có lẽ là do tố chất chuyên nghiệp, nhưng anh vẫn gật gật đầu, bước ra từ phía sau quầy.“Muốn chọn quả cherry đúng không?”“Vâng”Khoảng cách giữa hai người được kéo gần, Hà Lạc mới thật sự cảm nhận được thân hình cao lớn của anh.Trong lúc hành động, còn có một mùi hương cherry nữa…À không đúng, là bởi vì trong tay Giản Việt đang cầm một quả cherry trắng hồng.Khớp xương trên bàn tay hiện lên rõ ràng, ngón tay dài, trên mu bàn tay còn có những đường gân xanh mơ hồ hiện lên…Hà Lạc rất muốn bảo anh đừng nhúc nhích, rồi đưa cho cô một ít giấy và bút, cô rất muốn vẽ!Cô không bao giờ nghĩ rằng bản thân mình thuộc dạng người mê tay khống, nhưng bây giờ cô cảm thấy bản thân rất giống người đó!“Có ngọt không ạ?”“Bây giờ cherry đang vào mùa, nên rất ngọt” Câu trả lời rất nghiêm túc.Không lạnh cũng không nhạt.Quả cherry trong tay anh đã chín, đỏ mọng, Hà Lạc cảm thấy chỉ cần cô cắn một miếng thì vị ngọt của nước cherry sẽ tan chảy trong miệng.Hà Lạc nửa đùa nửa thật:”À, tôi không hỏi cherry có ngọt hay không. ”Giản Việt nhìn thấy cảnh xuân trắng nõn trước ngực người phụ nữ hơi lắc lư, ánh mắt anh bất giác nặng nề.Anh liếm răng hàm răng dưới của mình.Có phải anh đang bị cô ấy đùa giỡn đúng không vậy?

“Muốn mua trái cây thì vào tiệm chọn đi”

Không ngờ người đàn ông có giọng nói trầm và cực kỳ nam tính, xứng với dáng người tam giác ngược tiêu chuẩn trong tầm mắt, Hà Lạc không kìm được mà đỏ mặt.

Giọng nói lạnh lùng lạ thường không mang theo cảm xúc nào, nhưng sao lại có thể khiến tim cô đập thình thịch như thế.

“À ờ, được.” Hà Lạc vội vàng bỏ ý nghĩ không sạch sẽ trong đầu, rồi cất bước chân vào trong cửa tiệm.

Trong cửa tiệm bật điều hòa, lạnh đến nỗi cô không nhịn được rụt cổ lại.

Quầy tính tiền có mấy vị khách đợi thanh toán, nhân viên thu ngân nhìn qua tuổi không lớn, dáng vẻ có hơi ngại ngùng, chắc là chưa quen công việc này, một bên kiểm tra các loại trái cây, một bên thì đối chiếu giá tiền và cân theo số thứ tự nên làm rất chậm.

Khách hàng đứng ở cuối hàng không chờ nổi nữa, vội vàng mở miệng thúc giục vài tiếng, “Nho là bán theo quả à? Sao có việc cân trái cây mà lâu thế?”

Nhân viên thu ngân kia liên tục nói xin lỗi, nhưng ngược lại khiến tay chân càng luống cuống hơn.

Cửa kính lại bị đẩy ra, bên ngoài có một bóng người cao lớn thon dài bước vào, người đàn ông cầm bộ đồng phục nhân viên mặc vào, cầm danh sách trên tay, lạnh nhạt nói: “Hàng đến rồi, cậu đi ra ngoài kiểm tra một chút đi, chỗ này để tôi làm. ”

“Em xin lỗi, anh Giản Việt…” Người thu ngân trẻ tuổi nhận lấy danh sách, vì sự vụng về của mình xấu hổ đỏ mặt.

Giản Việt cũng không trách móc gì, anh khẽ giật đầu, bảo cậu ta ra khỏi vị trí, sau đó bắt đầu tính tiền cho khách đang xếp hàng

“Xin chào, tổng cộng là 65 tệ, quét mã thanh toán ở đây.”

Lúc đầu Hà Lạc chọn quả cherry, giả vờ chọn đi chọn lại, bởi vì cô không biết chọn trái cây như thế nào, nhưng dù sao cũng phải ra vẻ chút.

Nhưng từ lúc anh bước vào, tầm mắt Hà Lạc theo bản năng từ quả cherry chuyển sang trên người anh.

Người này đẹp trai vãi!

Vừa rồi cô chỉ vội vàng liếc qua mà không nhìn kĩ, lúc này mới phát hiện ra anh không chỉ có dáng người, mà khuôn mặt cũng không thể chê vào đâu được. Rõ ràng trên người chỉ mặc một bộ đồng phục nhân viên màu xanh trắng, đối với người khác mặc sẽ hơi quê mùa, nhưng khi mặc trên người anh thì không có nửa điểm ảnh hưởng gì.

Anh cúi đầu xuống một nửa, đang tập trung vào công việc trước mắt, rất nhanh, hàng người dài phía trước chờ thanh toán đã hết.

Giản Việt tranh thủ đang rảnh dọn dẹp trên bàn chút, đột nhiên anh nhận ra có một người đang đứng trước mặt.

Trên tay Hà Lạc cũng không có thứ gì để thanh toán, khuôn mặt cô đỏ bừng, có lẽ cô hơi ngại, nói.

“À, tôi muốn mua một ít trái cây tặng cho người quen, nhưng không biết chọn như thế nào, anh có thể giúp tôi được không?”

Cô chớp đôi mắt, ánh mắt trong suốt, giọng nói nhẹ nhàng êm ái.

Thực tế, Hà Lạc đang đổ mồ hôi hột bởi vì sợ bị từ chối, nói xong cảm thấy có gì không đúng lắm, kiểu cách bắt chuyện như này có phải hơi lỗi thời sao á?

Vẻ mặt của người đàn ông lạnh nhạt, có lẽ là do tố chất chuyên nghiệp, nhưng anh vẫn gật gật đầu, bước ra từ phía sau quầy.

“Muốn chọn quả cherry đúng không?”

“Vâng”

Khoảng cách giữa hai người được kéo gần, Hà Lạc mới thật sự cảm nhận được thân hình cao lớn của anh.

Trong lúc hành động, còn có một mùi hương cherry nữa…

À không đúng, là bởi vì trong tay Giản Việt đang cầm một quả cherry trắng hồng.

Khớp xương trên bàn tay hiện lên rõ ràng, ngón tay dài, trên mu bàn tay còn có những đường gân xanh mơ hồ hiện lên…

Hà Lạc rất muốn bảo anh đừng nhúc nhích, rồi đưa cho cô một ít giấy và bút, cô rất muốn vẽ!

Cô không bao giờ nghĩ rằng bản thân mình thuộc dạng người mê tay khống, nhưng bây giờ cô cảm thấy bản thân rất giống người đó!

“Có ngọt không ạ?”

“Bây giờ cherry đang vào mùa, nên rất ngọt” 

Câu trả lời rất nghiêm túc.

Không lạnh cũng không nhạt.

Quả cherry trong tay anh đã chín, đỏ mọng, Hà Lạc cảm thấy chỉ cần cô cắn một miếng thì vị ngọt của nước cherry sẽ tan chảy trong miệng.

Hà Lạc nửa đùa nửa thật:”À, tôi không hỏi cherry có ngọt hay không. ”

Giản Việt nhìn thấy cảnh xuân trắng nõn trước ngực người phụ nữ hơi lắc lư, ánh mắt anh bất giác nặng nề.

Anh liếm răng hàm răng dưới của mình.

Có phải anh đang bị cô ấy đùa giỡn đúng không vậy?

Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc TúTác giả: Nhất Chi Độc TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngVừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề.  Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp… “Muốn mua trái cây thì vào tiệm chọn đi”Không ngờ người đàn ông có giọng nói trầm và cực kỳ nam tính, xứng với dáng người tam giác ngược tiêu chuẩn trong tầm mắt, Hà Lạc không kìm được mà đỏ mặt.Giọng nói lạnh lùng lạ thường không mang theo cảm xúc nào, nhưng sao lại có thể khiến tim cô đập thình thịch như thế.“À ờ, được.” Hà Lạc vội vàng bỏ ý nghĩ không sạch sẽ trong đầu, rồi cất bước chân vào trong cửa tiệm.Trong cửa tiệm bật điều hòa, lạnh đến nỗi cô không nhịn được rụt cổ lại.Quầy tính tiền có mấy vị khách đợi thanh toán, nhân viên thu ngân nhìn qua tuổi không lớn, dáng vẻ có hơi ngại ngùng, chắc là chưa quen công việc này, một bên kiểm tra các loại trái cây, một bên thì đối chiếu giá tiền và cân theo số thứ tự nên làm rất chậm.Khách hàng đứng ở cuối hàng không chờ nổi nữa, vội vàng mở miệng thúc giục vài tiếng, “Nho là bán theo quả à? Sao có việc cân trái cây mà lâu thế?”Nhân viên thu ngân kia liên tục nói xin lỗi, nhưng ngược lại khiến tay chân càng luống cuống hơn.Cửa kính lại bị đẩy ra, bên ngoài có một bóng người cao lớn thon dài bước vào, người đàn ông cầm bộ đồng phục nhân viên mặc vào, cầm danh sách trên tay, lạnh nhạt nói: “Hàng đến rồi, cậu đi ra ngoài kiểm tra một chút đi, chỗ này để tôi làm. ”“Em xin lỗi, anh Giản Việt…” Người thu ngân trẻ tuổi nhận lấy danh sách, vì sự vụng về của mình xấu hổ đỏ mặt.Giản Việt cũng không trách móc gì, anh khẽ giật đầu, bảo cậu ta ra khỏi vị trí, sau đó bắt đầu tính tiền cho khách đang xếp hàng“Xin chào, tổng cộng là 65 tệ, quét mã thanh toán ở đây.”Lúc đầu Hà Lạc chọn quả cherry, giả vờ chọn đi chọn lại, bởi vì cô không biết chọn trái cây như thế nào, nhưng dù sao cũng phải ra vẻ chút.Nhưng từ lúc anh bước vào, tầm mắt Hà Lạc theo bản năng từ quả cherry chuyển sang trên người anh.Người này đẹp trai vãi!Vừa rồi cô chỉ vội vàng liếc qua mà không nhìn kĩ, lúc này mới phát hiện ra anh không chỉ có dáng người, mà khuôn mặt cũng không thể chê vào đâu được. Rõ ràng trên người chỉ mặc một bộ đồng phục nhân viên màu xanh trắng, đối với người khác mặc sẽ hơi quê mùa, nhưng khi mặc trên người anh thì không có nửa điểm ảnh hưởng gì.Anh cúi đầu xuống một nửa, đang tập trung vào công việc trước mắt, rất nhanh, hàng người dài phía trước chờ thanh toán đã hết.Giản Việt tranh thủ đang rảnh dọn dẹp trên bàn chút, đột nhiên anh nhận ra có một người đang đứng trước mặt.Trên tay Hà Lạc cũng không có thứ gì để thanh toán, khuôn mặt cô đỏ bừng, có lẽ cô hơi ngại, nói.“À, tôi muốn mua một ít trái cây tặng cho người quen, nhưng không biết chọn như thế nào, anh có thể giúp tôi được không?”Cô chớp đôi mắt, ánh mắt trong suốt, giọng nói nhẹ nhàng êm ái.Thực tế, Hà Lạc đang đổ mồ hôi hột bởi vì sợ bị từ chối, nói xong cảm thấy có gì không đúng lắm, kiểu cách bắt chuyện như này có phải hơi lỗi thời sao á?Vẻ mặt của người đàn ông lạnh nhạt, có lẽ là do tố chất chuyên nghiệp, nhưng anh vẫn gật gật đầu, bước ra từ phía sau quầy.“Muốn chọn quả cherry đúng không?”“Vâng”Khoảng cách giữa hai người được kéo gần, Hà Lạc mới thật sự cảm nhận được thân hình cao lớn của anh.Trong lúc hành động, còn có một mùi hương cherry nữa…À không đúng, là bởi vì trong tay Giản Việt đang cầm một quả cherry trắng hồng.Khớp xương trên bàn tay hiện lên rõ ràng, ngón tay dài, trên mu bàn tay còn có những đường gân xanh mơ hồ hiện lên…Hà Lạc rất muốn bảo anh đừng nhúc nhích, rồi đưa cho cô một ít giấy và bút, cô rất muốn vẽ!Cô không bao giờ nghĩ rằng bản thân mình thuộc dạng người mê tay khống, nhưng bây giờ cô cảm thấy bản thân rất giống người đó!“Có ngọt không ạ?”“Bây giờ cherry đang vào mùa, nên rất ngọt” Câu trả lời rất nghiêm túc.Không lạnh cũng không nhạt.Quả cherry trong tay anh đã chín, đỏ mọng, Hà Lạc cảm thấy chỉ cần cô cắn một miếng thì vị ngọt của nước cherry sẽ tan chảy trong miệng.Hà Lạc nửa đùa nửa thật:”À, tôi không hỏi cherry có ngọt hay không. ”Giản Việt nhìn thấy cảnh xuân trắng nõn trước ngực người phụ nữ hơi lắc lư, ánh mắt anh bất giác nặng nề.Anh liếm răng hàm răng dưới của mình.Có phải anh đang bị cô ấy đùa giỡn đúng không vậy?

Chương 2: Trêu chọc