Vừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề. Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp…
Chương 4: Nắm chặt
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc TúTác giả: Nhất Chi Độc TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngVừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề. Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp… “Cảm ơn anh” Hà Lạc thuận thế bám lấy cánh tay anh, động tác của cô rất tự nhiên.Cách lớp vải cũng có thể cảm nhận được cơ bắp người đàn ông căng lên, nhưng Hà Lạc không dám làm càn, tay chỉ là hơi hơi nắm vào.Mưa dần dần lớn hơn, trong làn gió mang theo mùi hương trên người cô.Thật giống như tiểu yêu tinh vậy.“Cô ở tầng mấy?”“Tầng 6, ở đây không có thang máy, chỉ có thể đi cầu thang thôi.”Hà Lạc nhìn anh cất ô mới nhận ra, đi suốt một đường trên người cô rất sạch sẽ còn trên vai trái anh bị ướt do mưa.Giản Việt giúp cô bê đồ lên tầng sáu, nhưng hơi thở vẫn ổn định.Mặc dù vẫn là ban ngày, nhưng hành lang không có ánh sáng, rất tối.Bởi vì đèn ở đây đã cũ nên ánh đèn cứ nhấp nháy, không khí cũng trở nên ái muội hơn. Nếu đều đã đưa người đến tận cửa nhà rồi thì…Hà Lạc cầm chìa khóa, lòng bàn tay đều đổ mồ hôi, cô cẩn thận mở miệng nói: “À… Anh có muốn vào nhà tôi uống một cốc nước không? ”Giản Việt không trả lời.Cũng đúng, chuyện trong cửa tiệm người ta bận rộn như vậy, có thể dành thời gian giúp cô bê hàng đến đây cũng đã không tệ rồi, hình như cũng không thể quá được một tấc tiến một thước làm chậm trễ thời gian của người ta được…Hà Lạc đang muốn tìm cho mình một bậc thang đi, ai biết anh lại mở miệng thản nhiên nói “Ừ” một tiếng“Vậy anh cũng đừng cười nhé, nhà cửa còn chưa dọn dẹp xong có hơi bừa bộn chút” Hà Lạc lẩm bẩm nói “Lạ nhờ, sao cái cửa này không mở ra được vậy?……”“Cô vừa mới chuyển đến đây à?” Giản Việt rũ mắt xuống.“Hả, sao anh biết?”“Hình như cô cầm nhầm chìa khóa rồi.”Hà Lạc ho khan một tiếng, đúng là cầm nhầm thật rồi, hèn gì chọc nửa ngày không chọc vào được.Ngôi nhà hơi cũ nhưng có thêm chút hương vị lắng đọng của năm tháng, bên trong sáng hơn bên ngoài hành lang nhiều, nhưng những đồ treo trên tường đã được gỡ bỏ, nhìn thì có vẻ hơi trống trải.Giản Việt nhìn xung quanh, trong phòng khách chất đống một ít đồ linh tinh còn chưa kịp dọn dẹp, đồ đạc gần như chỉ có một bộ sofa màu vàng nhạt lẻ loi.Hà Lạc không giỏi chiêu đãi khách, nhưng cô rất vui vẻ, “Chờ tôi dọn dẹp xong, chỗ này sẽ thay đổi rất nhiều, tuy hơi cũ một chút nhưng tôi rất thích chỗ này. Tôi rót cho anh một cốc nước lọc nhé? ”“Cô không tính hỏi tên tôi trước sao?” Giản Việt đặt giỏ trái cây của cô lên bàn nhỏ ở trước sô pha, không ngồi xuống.“Giản Việt” Hà Lạc buộc miệng nói ra, nhưng vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của anh, không hiểu sao run rẩy, cô vội vàng giải thích: “À, tôi vừa nghe một nhân viên bán hàng khác gọi tên anh. ”Một giây sau, tay Hà Lạc…Cô mở to hai mắt nhìn, thế nhưng…bị anh…nắm lấy…Nhìn bàn tay đẹp mắt kia, đang ở trong lòng bàn tay cô mở ra viết từng nét lên. Giản Việt (简樾), chữ Việt của mộc cạnh 1 chữ Việt (木+越=樾)Hà Lạc cố gắng tập trung chú ý, nhưng không có cách nào, lòng bàn tay cô giống như bị một sợi lông mềm mại trêu chọc, vừa ngứa vừa tê, đầu cô hoàn toàn không thể suy nghĩ bình thường được.“Cô thấy rõ chưa?”“Rồi…”Hà Lạc cũng viết hai chữ trong lòng bàn tay anh, “Tôi tên là Hà Lạc. ”“Hà Lạc.” Giản Việt dùng giọng nói cực kỳ nam tính của anh nói tên cô.Giọng nói của anh dường như mang theo một tầng cấm dục, lạnh lùng.Không biết lúc hôn môi có vị gì không…Lúc vào phòng bếp đun nước, trái tim Hà Lạc còn kẹt ở cổ họng, đời này cô chưa từng thấy sắc mà nổi lòng tham, thì ra không phải là không rung động được, mà là cô chưa bao giờ gặp người hợp gu thôiBây giờ cô đã gặp được rồi…
“Cảm ơn anh” Hà Lạc thuận thế bám lấy cánh tay anh, động tác của cô rất tự nhiên.
Cách lớp vải cũng có thể cảm nhận được cơ bắp người đàn ông căng lên, nhưng Hà Lạc không dám làm càn, tay chỉ là hơi hơi nắm vào.
Mưa dần dần lớn hơn, trong làn gió mang theo mùi hương trên người cô.
Thật giống như tiểu yêu tinh vậy.
“Cô ở tầng mấy?”
“Tầng 6, ở đây không có thang máy, chỉ có thể đi cầu thang thôi.”
Hà Lạc nhìn anh cất ô mới nhận ra, đi suốt một đường trên người cô rất sạch sẽ còn trên vai trái anh bị ướt do mưa.
Giản Việt giúp cô bê đồ lên tầng sáu, nhưng hơi thở vẫn ổn định.
Mặc dù vẫn là ban ngày, nhưng hành lang không có ánh sáng, rất tối.
Bởi vì đèn ở đây đã cũ nên ánh đèn cứ nhấp nháy, không khí cũng trở nên ái muội hơn.
Nếu đều đã đưa người đến tận cửa nhà rồi thì…
Hà Lạc cầm chìa khóa, lòng bàn tay đều đổ mồ hôi, cô cẩn thận mở miệng nói: “À… Anh có muốn vào nhà tôi uống một cốc nước không? ”
Giản Việt không trả lời.
Cũng đúng, chuyện trong cửa tiệm người ta bận rộn như vậy, có thể dành thời gian giúp cô bê hàng đến đây cũng đã không tệ rồi, hình như cũng không thể quá được một tấc tiến một thước làm chậm trễ thời gian của người ta được…
Hà Lạc đang muốn tìm cho mình một bậc thang đi, ai biết anh lại mở miệng thản nhiên nói “Ừ” một tiếng
“Vậy anh cũng đừng cười nhé, nhà cửa còn chưa dọn dẹp xong có hơi bừa bộn chút” Hà Lạc lẩm bẩm nói “Lạ nhờ, sao cái cửa này không mở ra được vậy?……”
“Cô vừa mới chuyển đến đây à?” Giản Việt rũ mắt xuống.
“Hả, sao anh biết?”
“Hình như cô cầm nhầm chìa khóa rồi.”
Hà Lạc ho khan một tiếng, đúng là cầm nhầm thật rồi, hèn gì chọc nửa ngày không chọc vào được.
Ngôi nhà hơi cũ nhưng có thêm chút hương vị lắng đọng của năm tháng, bên trong sáng hơn bên ngoài hành lang nhiều, nhưng những đồ treo trên tường đã được gỡ bỏ, nhìn thì có vẻ hơi trống trải.
Giản Việt nhìn xung quanh, trong phòng khách chất đống một ít đồ linh tinh còn chưa kịp dọn dẹp, đồ đạc gần như chỉ có một bộ sofa màu vàng nhạt lẻ loi.
Hà Lạc không giỏi chiêu đãi khách, nhưng cô rất vui vẻ, “Chờ tôi dọn dẹp xong, chỗ này sẽ thay đổi rất nhiều, tuy hơi cũ một chút nhưng tôi rất thích chỗ này. Tôi rót cho anh một cốc nước lọc nhé? ”
“Cô không tính hỏi tên tôi trước sao?” Giản Việt đặt giỏ trái cây của cô lên bàn nhỏ ở trước sô pha, không ngồi xuống.
“Giản Việt” Hà Lạc buộc miệng nói ra, nhưng vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của anh, không hiểu sao run rẩy, cô vội vàng giải thích: “À, tôi vừa nghe một nhân viên bán hàng khác gọi tên anh. ”
Một giây sau, tay Hà Lạc…
Cô mở to hai mắt nhìn, thế nhưng…bị anh…nắm lấy…
Nhìn bàn tay đẹp mắt kia, đang ở trong lòng bàn tay cô mở ra viết từng nét lên.
Giản Việt (简樾), chữ Việt của mộc cạnh 1 chữ Việt (木+越=樾)
Hà Lạc cố gắng tập trung chú ý, nhưng không có cách nào, lòng bàn tay cô giống như bị một sợi lông mềm mại trêu chọc, vừa ngứa vừa tê, đầu cô hoàn toàn không thể suy nghĩ bình thường được.
“Cô thấy rõ chưa?”
“Rồi…”
Hà Lạc cũng viết hai chữ trong lòng bàn tay anh, “Tôi tên là Hà Lạc. ”
“Hà Lạc.” Giản Việt dùng giọng nói cực kỳ nam tính của anh nói tên cô.
Giọng nói của anh dường như mang theo một tầng cấm dục, lạnh lùng.
Không biết lúc hôn môi có vị gì không…
Lúc vào phòng bếp đun nước, trái tim Hà Lạc còn kẹt ở cổ họng, đời này cô chưa từng thấy sắc mà nổi lòng tham, thì ra không phải là không rung động được, mà là cô chưa bao giờ gặp người hợp gu thôi
Bây giờ cô đã gặp được rồi…
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc TúTác giả: Nhất Chi Độc TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngVừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề. Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp… “Cảm ơn anh” Hà Lạc thuận thế bám lấy cánh tay anh, động tác của cô rất tự nhiên.Cách lớp vải cũng có thể cảm nhận được cơ bắp người đàn ông căng lên, nhưng Hà Lạc không dám làm càn, tay chỉ là hơi hơi nắm vào.Mưa dần dần lớn hơn, trong làn gió mang theo mùi hương trên người cô.Thật giống như tiểu yêu tinh vậy.“Cô ở tầng mấy?”“Tầng 6, ở đây không có thang máy, chỉ có thể đi cầu thang thôi.”Hà Lạc nhìn anh cất ô mới nhận ra, đi suốt một đường trên người cô rất sạch sẽ còn trên vai trái anh bị ướt do mưa.Giản Việt giúp cô bê đồ lên tầng sáu, nhưng hơi thở vẫn ổn định.Mặc dù vẫn là ban ngày, nhưng hành lang không có ánh sáng, rất tối.Bởi vì đèn ở đây đã cũ nên ánh đèn cứ nhấp nháy, không khí cũng trở nên ái muội hơn. Nếu đều đã đưa người đến tận cửa nhà rồi thì…Hà Lạc cầm chìa khóa, lòng bàn tay đều đổ mồ hôi, cô cẩn thận mở miệng nói: “À… Anh có muốn vào nhà tôi uống một cốc nước không? ”Giản Việt không trả lời.Cũng đúng, chuyện trong cửa tiệm người ta bận rộn như vậy, có thể dành thời gian giúp cô bê hàng đến đây cũng đã không tệ rồi, hình như cũng không thể quá được một tấc tiến một thước làm chậm trễ thời gian của người ta được…Hà Lạc đang muốn tìm cho mình một bậc thang đi, ai biết anh lại mở miệng thản nhiên nói “Ừ” một tiếng“Vậy anh cũng đừng cười nhé, nhà cửa còn chưa dọn dẹp xong có hơi bừa bộn chút” Hà Lạc lẩm bẩm nói “Lạ nhờ, sao cái cửa này không mở ra được vậy?……”“Cô vừa mới chuyển đến đây à?” Giản Việt rũ mắt xuống.“Hả, sao anh biết?”“Hình như cô cầm nhầm chìa khóa rồi.”Hà Lạc ho khan một tiếng, đúng là cầm nhầm thật rồi, hèn gì chọc nửa ngày không chọc vào được.Ngôi nhà hơi cũ nhưng có thêm chút hương vị lắng đọng của năm tháng, bên trong sáng hơn bên ngoài hành lang nhiều, nhưng những đồ treo trên tường đã được gỡ bỏ, nhìn thì có vẻ hơi trống trải.Giản Việt nhìn xung quanh, trong phòng khách chất đống một ít đồ linh tinh còn chưa kịp dọn dẹp, đồ đạc gần như chỉ có một bộ sofa màu vàng nhạt lẻ loi.Hà Lạc không giỏi chiêu đãi khách, nhưng cô rất vui vẻ, “Chờ tôi dọn dẹp xong, chỗ này sẽ thay đổi rất nhiều, tuy hơi cũ một chút nhưng tôi rất thích chỗ này. Tôi rót cho anh một cốc nước lọc nhé? ”“Cô không tính hỏi tên tôi trước sao?” Giản Việt đặt giỏ trái cây của cô lên bàn nhỏ ở trước sô pha, không ngồi xuống.“Giản Việt” Hà Lạc buộc miệng nói ra, nhưng vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của anh, không hiểu sao run rẩy, cô vội vàng giải thích: “À, tôi vừa nghe một nhân viên bán hàng khác gọi tên anh. ”Một giây sau, tay Hà Lạc…Cô mở to hai mắt nhìn, thế nhưng…bị anh…nắm lấy…Nhìn bàn tay đẹp mắt kia, đang ở trong lòng bàn tay cô mở ra viết từng nét lên. Giản Việt (简樾), chữ Việt của mộc cạnh 1 chữ Việt (木+越=樾)Hà Lạc cố gắng tập trung chú ý, nhưng không có cách nào, lòng bàn tay cô giống như bị một sợi lông mềm mại trêu chọc, vừa ngứa vừa tê, đầu cô hoàn toàn không thể suy nghĩ bình thường được.“Cô thấy rõ chưa?”“Rồi…”Hà Lạc cũng viết hai chữ trong lòng bàn tay anh, “Tôi tên là Hà Lạc. ”“Hà Lạc.” Giản Việt dùng giọng nói cực kỳ nam tính của anh nói tên cô.Giọng nói của anh dường như mang theo một tầng cấm dục, lạnh lùng.Không biết lúc hôn môi có vị gì không…Lúc vào phòng bếp đun nước, trái tim Hà Lạc còn kẹt ở cổ họng, đời này cô chưa từng thấy sắc mà nổi lòng tham, thì ra không phải là không rung động được, mà là cô chưa bao giờ gặp người hợp gu thôiBây giờ cô đã gặp được rồi…