Vừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề.  Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp…

Chương 7: Không mặc gì ở dưới

Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc TúTác giả: Nhất Chi Độc TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngVừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề.  Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp… Lúc Hà Lạc thay quần áo từ phòng ngủ đi ra, Giản Việt đang ở trong phòng bếp giúp cô thu dọn đống đổ nát.Cô thay một chiếc áo khoác rộng thùng thình, vừa vặn che cái mông, để lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn kia. Hà Lạc vừa đi vừa dùng khăn lau khô tóc, thấy Giản Việt bận rộn bên ngoài, trên mặt cô hiện lên ngại ngùng, cô đi đến trước mặt anh.“Cửa tiệm trái cây của các anh, bán hàng hay phục vụ đều chu đáo như thế à?’’ Ánh mắt Giản Việt nhìn cô từ dưới lên trên, áo phông của cô cũng không dài, chỉ che được đến đùi, che khuất bờ mông, cặp đùi rất trắng, nhưng lại nhìn không rõ bên trong cô có mặc “cái kia” không.Cô co hai chân lại, dường như có hơi lạnh.À, có vẻ như cô không mặc gì….Anh nhìn cô chằm chằm, chỉ cảm thấy bụng dưới nóng lên, dương v*t cứng lên không ít, “Phải xem là ai đã. ”Hà Lạc không tiếp được ánh mắt nặng trĩu như vậy của anh, trong lòng có mấy nai con đang chạy loạn, cô cảm thấy tâm tư nhỏ bé của mình không thoát khỏi ánh mắt anh, “Vậy anh đi ra ngoài lâu như vậy, nếu ông chủ biết có bị trừ lương không? ”“Ông chủ của chúng tôi rất dễ nói chuyện.”“Vậy sau này tôi sẽ mua trái cây ở chỗ anh nhé” Hà Lạc mỉm cười ngọt ngào, “Nhưng một mình tôi không ăn nhiều quá được, tôi có thể mua sau được không? ”Giản Việt đột nhiên nói với giọng đầy ẩn ý: “Tùy cô, muốn mua lúc nào cũng được ”Sau đó Giản Việt lấy điện thoại mở mã QR WeChat ra để cô quét.Chỉ thấy trong list bạn bè tăng thêm một người, một avatar mới đã xuất hiện vào Wechat của cô. Cô cảm thấy không chân thật lắm.Một anh chàng đẹp trai như vậy tự nhiên kết bạn WeChat với cô.Hà Lạc dứt khoát hít một hơi, mở miệng hẹn anh buổi tối sau khi tan làm ra ngoài ăn khuya, hai người đều muốn tiếp xúc với nhau, cho nên rất nhanh đã xác định được thời gian là 10h30 tối.Cả buổi tối, Hà Lạc lục lọi quần áo trong tủ, căn phòng ngủ vốn gọn gàng ban đầu nhanh chóng bị chồng váy lộn xộn biến thành bãi chiến trường.Quần áo của Hà Lạc cũng không ít, nhưng đến lúc này cô cảm thấy không có bộ nào thích hợp mặc ra ngoài cả. Cô có chút khó xử, cô muốn người đàn ông nhìn cô với ánh mắt tán thưởng, nhưng cô lại không muốn mặc đồ quá sang trọng.Cuối cùng lựa tới lựa lui, quyết định vẫn là mặc chiếc váy màu hồng nhạt tay áo hơi phồng ra, tương đối nữ tính, có thể làm nổi bật vòng eo mảnh mai của cô, cũng có thể tôn lên đôi chân thon dài thẳng tắp của cô.Lúc Giản Việt thông báo đóng cửa lúc 10 giờ, Lâm Diệu Dương còn cảm thấy kì lạ.“Anh Giản Việt, còn chưa đến giờ tan làm mà.”Trương Hạo vỗ đầu khờ khạo của cậu một cái, “Được tan làm sớm thế không vui à? ”“Lát nữa tôi còn có việc.” Giản Việt ném chìa khóa cho Lâm Diệu Dương: “Cầm lấy chìa khóa sáng mai cậu đến mở cửa tiệm’’ Lâm Diệu Dương nhận lấy gánh nặng, giống như được khẳng định rất lớn, liên tục lên tiếng: “Anh Giản Việt, anh yên tâm đi ạ. ”“Có việc gì à?”Trương Hạo cảm thấy có gì không đúng, sau khi hai người bọn họ tốt nghiệp đại học, bèn hợp tác mở cửa hàng trái cây này, quen biết nhiều năm như vậy, qua giọng nói của Giản Việt, anh ta dường như ngửi được mùi dưa lớn. “Hẹn người ta ăn cơm.”“Nam hay nữ.”“Nữ.”“** má, cậu có bạn gái từ lúc nào vậy?! Tôi là anh em tốt của cậu, sao tôi không biết thế!’’ Trương Hạo lập tức sợ ngây người, anh ta hiểu rõ tính cách lạnh nhạt của Giản Việt, phải biết rằng những khách hàng nữ kia có hơn phân nửa mua đồ là vì nhìn Giản Việt, cao gầy mập thấp, muôn hình muôn vẻ, nối liền không dứtNhưng chỉ là Giản Việt lạnh lùng không để ý, Trương Hạo quen biết anh nhiều năm như vậy, chưa từng thấy anh tiếp xúc với phụ nữ nào.“Không phải bạn gái.”“Hả?”“Sẽ sớm nhanh thôi.” Giản Việt lạnh nhạt nói.Trương Hạo còn muốn tiếp tục hóng tiếp nhưng Giản Việt không cho anh ta cơ hội này nữa, anh lên gác xép để lại cho anh ta một bóng lưng để anh ta từ từ mà đoán.——————————————————Hà Lạc: Tôi thèm muốn cơ thể của anh ấy. Ồ, nhưng Giản Việt nhà chúng tôi không chỉ muốn làm tình thôi đâu. 

Lúc Hà Lạc thay quần áo từ phòng ngủ đi ra, Giản Việt đang ở trong phòng bếp giúp cô thu dọn đống đổ nát.

Cô thay một chiếc áo khoác rộng thùng thình, vừa vặn che cái mông, để lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn kia. Hà Lạc vừa đi vừa dùng khăn lau khô tóc, thấy Giản Việt bận rộn bên ngoài, trên mặt cô hiện lên ngại ngùng, cô đi đến trước mặt anh.

“Cửa tiệm trái cây của các anh, bán hàng hay phục vụ đều chu đáo như thế à?’’ 

Ánh mắt Giản Việt nhìn cô từ dưới lên trên, áo phông của cô cũng không dài, chỉ che được đến đùi, che khuất bờ mông, cặp đùi rất trắng, nhưng lại nhìn không rõ bên trong cô có mặc “cái kia” không.

Cô co hai chân lại, dường như có hơi lạnh.

À, có vẻ như cô không mặc gì….

Anh nhìn cô chằm chằm, chỉ cảm thấy bụng dưới nóng lên, dương v*t cứng lên không ít, “Phải xem là ai đã. ”

Hà Lạc không tiếp được ánh mắt nặng trĩu như vậy của anh, trong lòng có mấy nai con đang chạy loạn, cô cảm thấy tâm tư nhỏ bé của mình không thoát khỏi ánh mắt anh, “Vậy anh đi ra ngoài lâu như vậy, nếu ông chủ biết có bị trừ lương không? ”

“Ông chủ của chúng tôi rất dễ nói chuyện.”

“Vậy sau này tôi sẽ mua trái cây ở chỗ anh nhé” Hà Lạc mỉm cười ngọt ngào, “Nhưng một mình tôi không ăn nhiều quá được, tôi có thể mua sau được không? ”

Giản Việt đột nhiên nói với giọng đầy ẩn ý: “Tùy cô, muốn mua lúc nào cũng được ”

Sau đó Giản Việt lấy điện thoại mở mã QR WeChat ra để cô quét.

Chỉ thấy trong list bạn bè tăng thêm một người, một avatar mới đã xuất hiện vào Wechat của cô. 

Cô cảm thấy không chân thật lắm.

Một anh chàng đẹp trai như vậy tự nhiên kết bạn WeChat với cô.

Hà Lạc dứt khoát hít một hơi, mở miệng hẹn anh buổi tối sau khi tan làm ra ngoài ăn khuya, hai người đều muốn tiếp xúc với nhau, cho nên rất nhanh đã xác định được thời gian là 10h30 tối.

Cả buổi tối, Hà Lạc lục lọi quần áo trong tủ, căn phòng ngủ vốn gọn gàng ban đầu nhanh chóng bị chồng váy lộn xộn biến thành bãi chiến trường.

Quần áo của Hà Lạc cũng không ít, nhưng đến lúc này cô cảm thấy không có bộ nào thích hợp mặc ra ngoài cả. 

Cô có chút khó xử, cô muốn người đàn ông nhìn cô với ánh mắt tán thưởng, nhưng cô lại không muốn mặc đồ quá sang trọng.

Cuối cùng lựa tới lựa lui, quyết định vẫn là mặc chiếc váy màu hồng nhạt tay áo hơi phồng ra, tương đối nữ tính, có thể làm nổi bật vòng eo mảnh mai của cô, cũng có thể tôn lên đôi chân thon dài thẳng tắp của cô.

Lúc Giản Việt thông báo đóng cửa lúc 10 giờ, Lâm Diệu Dương còn cảm thấy kì lạ.

“Anh Giản Việt, còn chưa đến giờ tan làm mà.”

Trương Hạo vỗ đầu khờ khạo của cậu một cái, “Được tan làm sớm thế không vui à? ”

“Lát nữa tôi còn có việc.” Giản Việt ném chìa khóa cho Lâm Diệu Dương: “Cầm lấy chìa khóa sáng mai cậu đến mở cửa tiệm’’ 

Lâm Diệu Dương nhận lấy gánh nặng, giống như được khẳng định rất lớn, liên tục lên tiếng: “Anh Giản Việt, anh yên tâm đi ạ. ”

“Có việc gì à?”

Trương Hạo cảm thấy có gì không đúng, sau khi hai người bọn họ tốt nghiệp đại học, bèn hợp tác mở cửa hàng trái cây này, quen biết nhiều năm như vậy, qua giọng nói của Giản Việt, anh ta dường như ngửi được mùi dưa lớn. 

“Hẹn người ta ăn cơm.”

“Nam hay nữ.”

“Nữ.”

“** má, cậu có bạn gái từ lúc nào vậy?! Tôi là anh em tốt của cậu, sao tôi không biết thế!’’ Trương Hạo lập tức sợ ngây người, anh ta hiểu rõ tính cách lạnh nhạt của Giản Việt, phải biết rằng những khách hàng nữ kia có hơn phân nửa mua đồ là vì nhìn Giản Việt, cao gầy mập thấp, muôn hình muôn vẻ, nối liền không dứt

Nhưng chỉ là Giản Việt lạnh lùng không để ý, Trương Hạo quen biết anh nhiều năm như vậy, chưa từng thấy anh tiếp xúc với phụ nữ nào.

“Không phải bạn gái.”

“Hả?”

“Sẽ sớm nhanh thôi.” Giản Việt lạnh nhạt nói.

Trương Hạo còn muốn tiếp tục hóng tiếp nhưng Giản Việt không cho anh ta cơ hội này nữa, anh lên gác xép để lại cho anh ta một bóng lưng để anh ta từ từ mà đoán.

——————————————————

Hà Lạc: Tôi thèm muốn cơ thể của anh ấy. 

Ồ, nhưng Giản Việt nhà chúng tôi không chỉ muốn làm tình thôi đâu. 

Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc TúTác giả: Nhất Chi Độc TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngVừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề.  Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp… Lúc Hà Lạc thay quần áo từ phòng ngủ đi ra, Giản Việt đang ở trong phòng bếp giúp cô thu dọn đống đổ nát.Cô thay một chiếc áo khoác rộng thùng thình, vừa vặn che cái mông, để lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn kia. Hà Lạc vừa đi vừa dùng khăn lau khô tóc, thấy Giản Việt bận rộn bên ngoài, trên mặt cô hiện lên ngại ngùng, cô đi đến trước mặt anh.“Cửa tiệm trái cây của các anh, bán hàng hay phục vụ đều chu đáo như thế à?’’ Ánh mắt Giản Việt nhìn cô từ dưới lên trên, áo phông của cô cũng không dài, chỉ che được đến đùi, che khuất bờ mông, cặp đùi rất trắng, nhưng lại nhìn không rõ bên trong cô có mặc “cái kia” không.Cô co hai chân lại, dường như có hơi lạnh.À, có vẻ như cô không mặc gì….Anh nhìn cô chằm chằm, chỉ cảm thấy bụng dưới nóng lên, dương v*t cứng lên không ít, “Phải xem là ai đã. ”Hà Lạc không tiếp được ánh mắt nặng trĩu như vậy của anh, trong lòng có mấy nai con đang chạy loạn, cô cảm thấy tâm tư nhỏ bé của mình không thoát khỏi ánh mắt anh, “Vậy anh đi ra ngoài lâu như vậy, nếu ông chủ biết có bị trừ lương không? ”“Ông chủ của chúng tôi rất dễ nói chuyện.”“Vậy sau này tôi sẽ mua trái cây ở chỗ anh nhé” Hà Lạc mỉm cười ngọt ngào, “Nhưng một mình tôi không ăn nhiều quá được, tôi có thể mua sau được không? ”Giản Việt đột nhiên nói với giọng đầy ẩn ý: “Tùy cô, muốn mua lúc nào cũng được ”Sau đó Giản Việt lấy điện thoại mở mã QR WeChat ra để cô quét.Chỉ thấy trong list bạn bè tăng thêm một người, một avatar mới đã xuất hiện vào Wechat của cô. Cô cảm thấy không chân thật lắm.Một anh chàng đẹp trai như vậy tự nhiên kết bạn WeChat với cô.Hà Lạc dứt khoát hít một hơi, mở miệng hẹn anh buổi tối sau khi tan làm ra ngoài ăn khuya, hai người đều muốn tiếp xúc với nhau, cho nên rất nhanh đã xác định được thời gian là 10h30 tối.Cả buổi tối, Hà Lạc lục lọi quần áo trong tủ, căn phòng ngủ vốn gọn gàng ban đầu nhanh chóng bị chồng váy lộn xộn biến thành bãi chiến trường.Quần áo của Hà Lạc cũng không ít, nhưng đến lúc này cô cảm thấy không có bộ nào thích hợp mặc ra ngoài cả. Cô có chút khó xử, cô muốn người đàn ông nhìn cô với ánh mắt tán thưởng, nhưng cô lại không muốn mặc đồ quá sang trọng.Cuối cùng lựa tới lựa lui, quyết định vẫn là mặc chiếc váy màu hồng nhạt tay áo hơi phồng ra, tương đối nữ tính, có thể làm nổi bật vòng eo mảnh mai của cô, cũng có thể tôn lên đôi chân thon dài thẳng tắp của cô.Lúc Giản Việt thông báo đóng cửa lúc 10 giờ, Lâm Diệu Dương còn cảm thấy kì lạ.“Anh Giản Việt, còn chưa đến giờ tan làm mà.”Trương Hạo vỗ đầu khờ khạo của cậu một cái, “Được tan làm sớm thế không vui à? ”“Lát nữa tôi còn có việc.” Giản Việt ném chìa khóa cho Lâm Diệu Dương: “Cầm lấy chìa khóa sáng mai cậu đến mở cửa tiệm’’ Lâm Diệu Dương nhận lấy gánh nặng, giống như được khẳng định rất lớn, liên tục lên tiếng: “Anh Giản Việt, anh yên tâm đi ạ. ”“Có việc gì à?”Trương Hạo cảm thấy có gì không đúng, sau khi hai người bọn họ tốt nghiệp đại học, bèn hợp tác mở cửa hàng trái cây này, quen biết nhiều năm như vậy, qua giọng nói của Giản Việt, anh ta dường như ngửi được mùi dưa lớn. “Hẹn người ta ăn cơm.”“Nam hay nữ.”“Nữ.”“** má, cậu có bạn gái từ lúc nào vậy?! Tôi là anh em tốt của cậu, sao tôi không biết thế!’’ Trương Hạo lập tức sợ ngây người, anh ta hiểu rõ tính cách lạnh nhạt của Giản Việt, phải biết rằng những khách hàng nữ kia có hơn phân nửa mua đồ là vì nhìn Giản Việt, cao gầy mập thấp, muôn hình muôn vẻ, nối liền không dứtNhưng chỉ là Giản Việt lạnh lùng không để ý, Trương Hạo quen biết anh nhiều năm như vậy, chưa từng thấy anh tiếp xúc với phụ nữ nào.“Không phải bạn gái.”“Hả?”“Sẽ sớm nhanh thôi.” Giản Việt lạnh nhạt nói.Trương Hạo còn muốn tiếp tục hóng tiếp nhưng Giản Việt không cho anh ta cơ hội này nữa, anh lên gác xép để lại cho anh ta một bóng lưng để anh ta từ từ mà đoán.——————————————————Hà Lạc: Tôi thèm muốn cơ thể của anh ấy. Ồ, nhưng Giản Việt nhà chúng tôi không chỉ muốn làm tình thôi đâu. 

Chương 7: Không mặc gì ở dưới