Vừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề.  Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp…

Chương 16: Mép thịt bị cọ tới mức sưng lên

Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc TúTác giả: Nhất Chi Độc TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngVừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề.  Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp… Sau khi dư vị cao trào tan hết, còn lại trong căn phòng nhỏ còn tiếng thở dốc của hai người.Giản Việt hôn lên mặt cô, cho dù anh đã bắn một lần, nhưng dương v*t vẫn cứng, mà anh không muốn lần đầu tiên là lúc này, không muốn cho Hà Lạc có ký ức không tốt về chuyện đó, nhưng anh không cam lòng mà cọ tiếp, mép thịt bị cọ đến mức sưng lên, Lúc anh định rút ra, Hà Lạc kéo lấy vạt áo sơ mi của anh, kéo Giản Việt lại gần“Giản Việt…”“Sao em?”“Anh hôn em nữa đi được không?”Khuôn mặt vừa mới lên đỉnh tầng mây, còn hiện lên màu hồng nhạt, ánh mắt cô đỏ hồng hồng, giống như một con thỏ nhỏ vô tội.Không đoán trước được sẽ có yêu cầu thế này, Giản Việt hơi sửng sốt, sau đó rõ ràng cảm giác được dương v*t đang ỉu xìu lại cứng lên nữa, vừa sưng vừa đau, hận không thể bẻ bé bím mềm mại ra hung hăng đâm vào ngay luôn. Giản Việt che mắt cô lại, khàn giọng nói: “Đừng dùng ánh mắt này nhìn anh ”Nhưng anh vẫn thỏa mãn yêu cầu của Hà Lạc, cúi người hôn lên đôi môi cô, nụ hôn này không nóng bỏng và thiếu oxy như vừa rồi,  anh trở nên dịu dàng và cực kỳ kiên nhẫn, đầu tiên là hôn cô như chuồn chuồn lướt qua, sau đó vươn đầu lưỡi ra liếm đôi môi cô.Đôi môi của cô mang theo cảm giác khiến người ta sung sướng, mùi thơm ngọt ngào dễ chịu.Đầu lưỡi vụng về, còn không đáp lại nụ hôn của anh, Giản Việt hôn cô một lúc, nhìn hai má cô đỏ bừng vì khó thở, anh nhắc nhở cô hít thở đều đều. Kết thúc nụ hôn triền miên này, lúc hai người tách ra, thậm chí ngoài miệng còn nối liền một sợi chỉ bạc trong suốt.Hà Lạc bây giờ thật sự cảm thấy thỏa mãn, cô liếm liếm môi, còn đang tưởng tượng nụ hôn vừa rồi, nhưng vừa mới vui vẻ không được mấy giây, cô cảm nhận được có một cây gậy đang kề vào bụng cô…Không phải vừa mới bắn xong rồi sao? Sao lại cứng lên nữa thế?!Hà Lạc xém chút nữa thì bị sặc, giữa hai chân cô bị ma sát rất đau, nếu anh còn muốn làm lại lần nữa thì làm sao bây giờ….Giản Việt xoay người, lấy hộp khăn giấy bên cạnh, lau sạch dâm dịch giao hợp trên dương v*t, hiển nhiên là anh không muốn làm khó cô nữa. Áo sơ mi trên người Giản Việt vẫn còn chỉnh tề, nhưng cây gậy th*t màu đỏ tím giữa háng lại khiến người ta không thể xem nhẹ được, anh quỳ bên cạnh Hà Lạc, nói với cô: “Em có thể dạng hai chân ra được không?”Hà Lạc kẹp chặt hai chân, muốn cướp khăn giấy từ trong tay anh, “Khỏi….Để em tự làm được rồi…”Mặc dù chân cô bị thương, nhưng tay cô vẫn làm được. Ánh sáng làm cho mọi thứ trở nên rõ ràng, Hà Lạc không tưởng tượng được cảnh cô dạng hai chân ra để Giản Việt giúp cô lau sạch chỗ đó của mình.Kháng nghị vô hiệu.Giản Việt cuối cùng đặc biệt cẩn thận dùng khăn giấy giúp cô lau sạch thứ nhầy nhụa kia. Lúc anh làm bất cứ việc gì, ánh mắt rất tập trung, không có ý xấu nào, ngón tay thon dài của anh gảy gảy mấy lần vào mép thịt khẽ mở của cô, lông bím của cô cũng không nhiều, cho nên anh có thể thấy rõ bé bím vừa mới bị anh cọ tới mức sưng tấy. “Rất hồng, đáng yêu đấy.”Nghe được một câu khen chân thành như vậy, mà là từ trong miệng Giản Việt nói ra.Hà Lạc không tránh khỏi dưới đôi mắt thâm thúy của anh nhìn chăm chú, bé bím lại rỉ nước ra nữa. 

Sau khi dư vị cao trào tan hết, còn lại trong căn phòng nhỏ còn tiếng thở dốc của hai người.

Giản Việt hôn lên mặt cô, cho dù anh đã bắn một lần, nhưng dương v*t vẫn cứng, mà anh không muốn lần đầu tiên là lúc này, không muốn cho Hà Lạc có ký ức không tốt về chuyện đó, nhưng anh không cam lòng mà cọ tiếp, mép thịt bị cọ đến mức sưng lên, 

Lúc anh định rút ra, Hà Lạc kéo lấy vạt áo sơ mi của anh, kéo Giản Việt lại gần

“Giản Việt…”

“Sao em?”

“Anh hôn em nữa đi được không?”

Khuôn mặt vừa mới lên đỉnh tầng mây, còn hiện lên màu hồng nhạt, ánh mắt cô đỏ hồng hồng, giống như một con thỏ nhỏ vô tội.

Không đoán trước được sẽ có yêu cầu thế này, Giản Việt hơi sửng sốt, sau đó rõ ràng cảm giác được dương v*t đang ỉu xìu lại cứng lên nữa, vừa sưng vừa đau, hận không thể bẻ bé bím mềm mại ra hung hăng đâm vào ngay luôn. 

Giản Việt che mắt cô lại, khàn giọng nói: “Đừng dùng ánh mắt này nhìn anh ”

Nhưng anh vẫn thỏa mãn yêu cầu của Hà Lạc, cúi người hôn lên đôi môi cô, nụ hôn này không nóng bỏng và thiếu oxy như vừa rồi,  anh trở nên dịu dàng và cực kỳ kiên nhẫn, đầu tiên là hôn cô như chuồn chuồn lướt qua, sau đó vươn đầu lưỡi ra liếm đôi môi cô.

Đôi môi của cô mang theo cảm giác khiến người ta sung sướng, mùi thơm ngọt ngào dễ chịu.

Đầu lưỡi vụng về, còn không đáp lại nụ hôn của anh, Giản Việt hôn cô một lúc, nhìn hai má cô đỏ bừng vì khó thở, anh nhắc nhở cô hít thở đều đều. 

Kết thúc nụ hôn triền miên này, lúc hai người tách ra, thậm chí ngoài miệng còn nối liền một sợi chỉ bạc trong suốt.

Hà Lạc bây giờ thật sự cảm thấy thỏa mãn, cô liếm liếm môi, còn đang tưởng tượng nụ hôn vừa rồi, nhưng vừa mới vui vẻ không được mấy giây, cô cảm nhận được có một cây gậy đang kề vào bụng cô…

Không phải vừa mới bắn xong rồi sao? Sao lại cứng lên nữa thế?!

Hà Lạc xém chút nữa thì bị sặc, giữa hai chân cô bị ma sát rất đau, nếu anh còn muốn làm lại lần nữa thì làm sao bây giờ….

Giản Việt xoay người, lấy hộp khăn giấy bên cạnh, lau sạch dâm dịch giao hợp trên dương v*t, hiển nhiên là anh không muốn làm khó cô nữa. Áo sơ mi trên người Giản Việt vẫn còn chỉnh tề, nhưng cây gậy th*t màu đỏ tím giữa háng lại khiến người ta không thể xem nhẹ được, anh quỳ bên cạnh Hà Lạc, nói với cô: “Em có thể dạng hai chân ra được không?”

Hà Lạc kẹp chặt hai chân, muốn cướp khăn giấy từ trong tay anh, “Khỏi….Để em tự làm được rồi…”

Mặc dù chân cô bị thương, nhưng tay cô vẫn làm được. 

Ánh sáng làm cho mọi thứ trở nên rõ ràng, Hà Lạc không tưởng tượng được cảnh cô dạng hai chân ra để Giản Việt giúp cô lau sạch chỗ đó của mình.

Kháng nghị vô hiệu.

Giản Việt cuối cùng đặc biệt cẩn thận dùng khăn giấy giúp cô lau sạch thứ nhầy nhụa kia. Lúc anh làm bất cứ việc gì, ánh mắt rất tập trung, không có ý xấu nào, ngón tay thon dài của anh gảy gảy mấy lần vào mép thịt khẽ mở của cô, lông bím của cô cũng không nhiều, cho nên anh có thể thấy rõ bé bím vừa mới bị anh cọ tới mức sưng tấy. 

“Rất hồng, đáng yêu đấy.”

Nghe được một câu khen chân thành như vậy, mà là từ trong miệng Giản Việt nói ra.

Hà Lạc không tránh khỏi dưới đôi mắt thâm thúy của anh nhìn chăm chú, bé bím lại rỉ nước ra nữa. 

Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc TúTác giả: Nhất Chi Độc TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngVừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề.  Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp… Sau khi dư vị cao trào tan hết, còn lại trong căn phòng nhỏ còn tiếng thở dốc của hai người.Giản Việt hôn lên mặt cô, cho dù anh đã bắn một lần, nhưng dương v*t vẫn cứng, mà anh không muốn lần đầu tiên là lúc này, không muốn cho Hà Lạc có ký ức không tốt về chuyện đó, nhưng anh không cam lòng mà cọ tiếp, mép thịt bị cọ đến mức sưng lên, Lúc anh định rút ra, Hà Lạc kéo lấy vạt áo sơ mi của anh, kéo Giản Việt lại gần“Giản Việt…”“Sao em?”“Anh hôn em nữa đi được không?”Khuôn mặt vừa mới lên đỉnh tầng mây, còn hiện lên màu hồng nhạt, ánh mắt cô đỏ hồng hồng, giống như một con thỏ nhỏ vô tội.Không đoán trước được sẽ có yêu cầu thế này, Giản Việt hơi sửng sốt, sau đó rõ ràng cảm giác được dương v*t đang ỉu xìu lại cứng lên nữa, vừa sưng vừa đau, hận không thể bẻ bé bím mềm mại ra hung hăng đâm vào ngay luôn. Giản Việt che mắt cô lại, khàn giọng nói: “Đừng dùng ánh mắt này nhìn anh ”Nhưng anh vẫn thỏa mãn yêu cầu của Hà Lạc, cúi người hôn lên đôi môi cô, nụ hôn này không nóng bỏng và thiếu oxy như vừa rồi,  anh trở nên dịu dàng và cực kỳ kiên nhẫn, đầu tiên là hôn cô như chuồn chuồn lướt qua, sau đó vươn đầu lưỡi ra liếm đôi môi cô.Đôi môi của cô mang theo cảm giác khiến người ta sung sướng, mùi thơm ngọt ngào dễ chịu.Đầu lưỡi vụng về, còn không đáp lại nụ hôn của anh, Giản Việt hôn cô một lúc, nhìn hai má cô đỏ bừng vì khó thở, anh nhắc nhở cô hít thở đều đều. Kết thúc nụ hôn triền miên này, lúc hai người tách ra, thậm chí ngoài miệng còn nối liền một sợi chỉ bạc trong suốt.Hà Lạc bây giờ thật sự cảm thấy thỏa mãn, cô liếm liếm môi, còn đang tưởng tượng nụ hôn vừa rồi, nhưng vừa mới vui vẻ không được mấy giây, cô cảm nhận được có một cây gậy đang kề vào bụng cô…Không phải vừa mới bắn xong rồi sao? Sao lại cứng lên nữa thế?!Hà Lạc xém chút nữa thì bị sặc, giữa hai chân cô bị ma sát rất đau, nếu anh còn muốn làm lại lần nữa thì làm sao bây giờ….Giản Việt xoay người, lấy hộp khăn giấy bên cạnh, lau sạch dâm dịch giao hợp trên dương v*t, hiển nhiên là anh không muốn làm khó cô nữa. Áo sơ mi trên người Giản Việt vẫn còn chỉnh tề, nhưng cây gậy th*t màu đỏ tím giữa háng lại khiến người ta không thể xem nhẹ được, anh quỳ bên cạnh Hà Lạc, nói với cô: “Em có thể dạng hai chân ra được không?”Hà Lạc kẹp chặt hai chân, muốn cướp khăn giấy từ trong tay anh, “Khỏi….Để em tự làm được rồi…”Mặc dù chân cô bị thương, nhưng tay cô vẫn làm được. Ánh sáng làm cho mọi thứ trở nên rõ ràng, Hà Lạc không tưởng tượng được cảnh cô dạng hai chân ra để Giản Việt giúp cô lau sạch chỗ đó của mình.Kháng nghị vô hiệu.Giản Việt cuối cùng đặc biệt cẩn thận dùng khăn giấy giúp cô lau sạch thứ nhầy nhụa kia. Lúc anh làm bất cứ việc gì, ánh mắt rất tập trung, không có ý xấu nào, ngón tay thon dài của anh gảy gảy mấy lần vào mép thịt khẽ mở của cô, lông bím của cô cũng không nhiều, cho nên anh có thể thấy rõ bé bím vừa mới bị anh cọ tới mức sưng tấy. “Rất hồng, đáng yêu đấy.”Nghe được một câu khen chân thành như vậy, mà là từ trong miệng Giản Việt nói ra.Hà Lạc không tránh khỏi dưới đôi mắt thâm thúy của anh nhìn chăm chú, bé bím lại rỉ nước ra nữa. 

Chương 16: Mép thịt bị cọ tới mức sưng lên