Vừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề. Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp…
Chương 30
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc TúTác giả: Nhất Chi Độc TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngVừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề. Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp… Cặp v.ú đầy đặn của Hà Lạc theo động tác mà đung đưa, cô khom người về phía trước, nhưng vừa lúc đưa núm vú vào miệng Giản Việt, trong nháy mắt đã bị khoang miệng ấm áp bao lấy, cô thoáng nhìn thấy Giản Việt giống như đang ăn một miếng bánh ngọt, nhấm nháp hai bầu ngực mềm mại kia.Bầu ngực vốn không an phận theo tiết tấu nhảy lên, bởi vì có một bên bị anh ngậm chặt, chỉ có thể ngoan ngoãn chịu trói.Cô phát ra một tiếng rên rỉ vì sướng, hai chân dang ra càng kẹp chặt hơn.Giản Việt banh mông cô ra, hận không thể bẻ hai mép bím rộng ra, để có thể nhét hai túi trứng của anh vào trong đó, anh dùng đôi bàn tay nắm lấy, có khi còn đánh mạnh vào mông cô vài cái.Làn da mềm mại của cô căn bản không chịu nổi giày vò như vậy, rất nhanh, trên mông của cô đã có thêm mấy dấu tay.“Ưm….Ah…” Hà Lạc bị đâm đến mức nói không nói được câu hoàn chỉnh.Mỗi khi dương v*t đầy gân xanh giữa háng anh đâm vào, giống như giã cô thành từng mảnh. Bím nhỏ bị đâm tới mức rỉ nước, nước dâm làm chỗ giao hợp của hai người hoàn toàn ướt nhẹp, ngoại trừ tiếng thở dốc ra, chỉ còn lại tiếng bạch bạch mãnh liệt đâm vào bím. Khoái cảm cực lớn như thủy triều, hết đợt này đến đợt khác.Cảnh tượng trở nên mất kiểm soát…Hà Lạc nắm lấy tay Giản Việt, giống như đó là cọng rơm cứu mạng duy nhất trước khi cô đắm chìm.“Em…Em không được… Giản Việt…”“Giản Việt anh bắn ra đi được không…”“Ah….Ha…”Cô cầu xin anh, giọng nói nghe như bị đóng cọc đến mức khóc.Khi cao trào lại đến, miệng bím của cô run rẩy, từ trong ra ngoài kịch liệt co rút, sau đó vách thịt bên trong tràn ra dâm dịch, tưới quy đầu Giản Việt nóng lên.Giản Việt vốn đang chuẩn bị bắn tinh, bị cô mút chặt như vậy, hoàn toàn mất phương hướng, anh gầm nhẹ, tần suất tăng nhanh lại đâm vào hơn chục cái, khi cao trào của cô đến anh trực tiếp phóng tinh.Tinh dịch từ mã mắt phun ra, bắn vào nơi chặt chẽ của cô.Trong phòng chỉ có tiếng hai người thở dốc, Giản Việt bắn rất nhiều, Hà Lạc rất nhanh cảm nhận được trong bím nhỏ vừa sưng vừa đầy, ngoại trừ dương v*t nhét vào đó, còn có tinh dịch đầy ắp.Miệng bím bủn rủn hồi lâu, nhưng hai người đều không nhúc nhích.Cả người Hà Lạc xụi lơ trên người Giản ViệtGiản Việt sờ đầu cô, giúp cô vuốt tóc đã bị bung ra“Sướng không em?”Hà Lạc mệt đến mức không muốn nói, cô thậm chí còn nghi ngờ rằng nếu trả lời là có, thì dương v*t của Giản Việt vừa bắn xong có thể cứng tiếp không, cô quyết định giả vờ không nghe thấy gì, trực tiếp giả chết.Chắc là thấy dáng vẻ của cô quá nhát gan.Đỉnh đầu truyền đến tiếng cười khẽ của Giản Việt.“Anh cười cái gì?” Hà Lạc mềm giọng hỏi“Em đáng yêu ghê.” Giản Việt ôm cô ngồi thẳng dậy, nhưng dương v*t vẫn chưa rút ra khỏi bím nhỏ của cô, Hà Lạc nặng trịch ăn vào, cô cảm thấy dương v*t đi vào sâu hơn, vội vàng ôm cổ anh, thấy anh lại nói: “Chúng ta đi tắm tiếp nhé.”Hả? Còn tắm nữa à?Bím nhỏ Hà Lạc lại nhức nhối, “Em muốn tự tắm…”“Bây giờ em đi được à?”Giản Việt nói rất đúng, eo chân cô mỏi nhừ, sao có thể đi đượcDù thế nào thì, đều tại anh ăn đến chết.Anh rút dương v*t ra khỏi bé bím của cô, mắt thấy nơi đó bị đâm đến không khép lại được, chảy ra một vũng tinh dịch trắng đục.Ánh mắt Giản Việt trầm xuống, nhìn miệng bím cô sưng đỏ, rồi nói một câu: “Tối nay anh không làm em nữa ”
Cặp v.ú đầy đặn của Hà Lạc theo động tác mà đung đưa, cô khom người về phía trước, nhưng vừa lúc đưa núm vú vào miệng Giản Việt, trong nháy mắt đã bị khoang miệng ấm áp bao lấy, cô thoáng nhìn thấy Giản Việt giống như đang ăn một miếng bánh ngọt, nhấm nháp hai bầu ngực mềm mại kia.
Bầu ngực vốn không an phận theo tiết tấu nhảy lên, bởi vì có một bên bị anh ngậm chặt, chỉ có thể ngoan ngoãn chịu trói.
Cô phát ra một tiếng rên rỉ vì sướng, hai chân dang ra càng kẹp chặt hơn.
Giản Việt banh mông cô ra, hận không thể bẻ hai mép bím rộng ra, để có thể nhét hai túi trứng của anh vào trong đó, anh dùng đôi bàn tay nắm lấy, có khi còn đánh mạnh vào mông cô vài cái.
Làn da mềm mại của cô căn bản không chịu nổi giày vò như vậy, rất nhanh, trên mông của cô đã có thêm mấy dấu tay.
“Ưm….Ah…” Hà Lạc bị đâm đến mức nói không nói được câu hoàn chỉnh.
Mỗi khi dương v*t đầy gân xanh giữa háng anh đâm vào, giống như giã cô thành từng mảnh.
Bím nhỏ bị đâm tới mức rỉ nước, nước dâm làm chỗ giao hợp của hai người hoàn toàn ướt nhẹp, ngoại trừ tiếng thở dốc ra, chỉ còn lại tiếng bạch bạch mãnh liệt đâm vào bím.
Khoái cảm cực lớn như thủy triều, hết đợt này đến đợt khác.
Cảnh tượng trở nên mất kiểm soát…
Hà Lạc nắm lấy tay Giản Việt, giống như đó là cọng rơm cứu mạng duy nhất trước khi cô đắm chìm.
“Em…Em không được… Giản Việt…”
“Giản Việt anh bắn ra đi được không…”
“Ah….Ha…”
Cô cầu xin anh, giọng nói nghe như bị đóng cọc đến mức khóc.
Khi cao trào lại đến, miệng bím của cô run rẩy, từ trong ra ngoài kịch liệt co rút, sau đó vách thịt bên trong tràn ra dâm dịch, tưới quy đầu Giản Việt nóng lên.
Giản Việt vốn đang chuẩn bị bắn tinh, bị cô mút chặt như vậy, hoàn toàn mất phương hướng, anh gầm nhẹ, tần suất tăng nhanh lại đâm vào hơn chục cái, khi cao trào của cô đến anh trực tiếp phóng tinh.
Tinh dịch từ mã mắt phun ra, bắn vào nơi chặt chẽ của cô.
Trong phòng chỉ có tiếng hai người thở dốc, Giản Việt bắn rất nhiều, Hà Lạc rất nhanh cảm nhận được trong bím nhỏ vừa sưng vừa đầy, ngoại trừ dương v*t nhét vào đó, còn có tinh dịch đầy ắp.
Miệng bím bủn rủn hồi lâu, nhưng hai người đều không nhúc nhích.
Cả người Hà Lạc xụi lơ trên người Giản Việt
Giản Việt sờ đầu cô, giúp cô vuốt tóc đã bị bung ra
“Sướng không em?”
Hà Lạc mệt đến mức không muốn nói, cô thậm chí còn nghi ngờ rằng nếu trả lời là có, thì dương v*t của Giản Việt vừa bắn xong có thể cứng tiếp không, cô quyết định giả vờ không nghe thấy gì, trực tiếp giả chết.
Chắc là thấy dáng vẻ của cô quá nhát gan.
Đỉnh đầu truyền đến tiếng cười khẽ của Giản Việt.
“Anh cười cái gì?” Hà Lạc mềm giọng hỏi
“Em đáng yêu ghê.” Giản Việt ôm cô ngồi thẳng dậy, nhưng dương v*t vẫn chưa rút ra khỏi bím nhỏ của cô, Hà Lạc nặng trịch ăn vào, cô cảm thấy dương v*t đi vào sâu hơn, vội vàng ôm cổ anh, thấy anh lại nói: “Chúng ta đi tắm tiếp nhé.”
Hả? Còn tắm nữa à?
Bím nhỏ Hà Lạc lại nhức nhối, “Em muốn tự tắm…”
“Bây giờ em đi được à?”
Giản Việt nói rất đúng, eo chân cô mỏi nhừ, sao có thể đi được
Dù thế nào thì, đều tại anh ăn đến chết.
Anh rút dương v*t ra khỏi bé bím của cô, mắt thấy nơi đó bị đâm đến không khép lại được, chảy ra một vũng tinh dịch trắng đục.
Ánh mắt Giản Việt trầm xuống, nhìn miệng bím cô sưng đỏ, rồi nói một câu: “Tối nay anh không làm em nữa ”
Bất Ngờ Rung Động - Nhất Chi Độc TúTác giả: Nhất Chi Độc TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngVừa mới vào hè, thời tiết Nam Thành đã trở nên oi bức lạ thường. Hà Lạc nhìn cái máy điều hòa cũ kỹ mà chủ nhà trước để lại trên tường, đóng không ít mạng nhện, cũng không biết rửa sạch sẽ có dùng được không. Lúc trước khi cô quyết định chuyển đến khu dân cư nhỏ kiểu cũ ở ngoại ô thành phố này, cô đã đoán được sẽ có không ít vấn đề. Sống trên tầng 6 nhưng không có thang máy. Vách tường ố vàng mốc meo, còn có dây leo màu xanh mướt vươn ra ngoài ban công… Nhưng những chuyện này cũng không thể ngăn cản Hà Lạc thích nơi này. Ban công nhỏ yêu thích của cô có thể nhìn ra những cánh đồng lúa mạch trải dài cách đó không xa, bất kể là mặt trời mọc hay lặn, phong cảnh rất tuyệt, cô có thể đặt bảng vẽ, vẽ từ bình minh đến tối không biết mệt. Sau khi tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Hà Lạc làm việc trong một doanh nghiệp nhà nước được 3 năm, tiền lương cũng ổn, ở chung với đồng nghiệp lãnh đạo cũng coi như vui vẻ, không ít người hâm mộ công việc của cô, cho nên khi cô nộp đơn từ chức, đồng nghiệp… Cặp v.ú đầy đặn của Hà Lạc theo động tác mà đung đưa, cô khom người về phía trước, nhưng vừa lúc đưa núm vú vào miệng Giản Việt, trong nháy mắt đã bị khoang miệng ấm áp bao lấy, cô thoáng nhìn thấy Giản Việt giống như đang ăn một miếng bánh ngọt, nhấm nháp hai bầu ngực mềm mại kia.Bầu ngực vốn không an phận theo tiết tấu nhảy lên, bởi vì có một bên bị anh ngậm chặt, chỉ có thể ngoan ngoãn chịu trói.Cô phát ra một tiếng rên rỉ vì sướng, hai chân dang ra càng kẹp chặt hơn.Giản Việt banh mông cô ra, hận không thể bẻ hai mép bím rộng ra, để có thể nhét hai túi trứng của anh vào trong đó, anh dùng đôi bàn tay nắm lấy, có khi còn đánh mạnh vào mông cô vài cái.Làn da mềm mại của cô căn bản không chịu nổi giày vò như vậy, rất nhanh, trên mông của cô đã có thêm mấy dấu tay.“Ưm….Ah…” Hà Lạc bị đâm đến mức nói không nói được câu hoàn chỉnh.Mỗi khi dương v*t đầy gân xanh giữa háng anh đâm vào, giống như giã cô thành từng mảnh. Bím nhỏ bị đâm tới mức rỉ nước, nước dâm làm chỗ giao hợp của hai người hoàn toàn ướt nhẹp, ngoại trừ tiếng thở dốc ra, chỉ còn lại tiếng bạch bạch mãnh liệt đâm vào bím. Khoái cảm cực lớn như thủy triều, hết đợt này đến đợt khác.Cảnh tượng trở nên mất kiểm soát…Hà Lạc nắm lấy tay Giản Việt, giống như đó là cọng rơm cứu mạng duy nhất trước khi cô đắm chìm.“Em…Em không được… Giản Việt…”“Giản Việt anh bắn ra đi được không…”“Ah….Ha…”Cô cầu xin anh, giọng nói nghe như bị đóng cọc đến mức khóc.Khi cao trào lại đến, miệng bím của cô run rẩy, từ trong ra ngoài kịch liệt co rút, sau đó vách thịt bên trong tràn ra dâm dịch, tưới quy đầu Giản Việt nóng lên.Giản Việt vốn đang chuẩn bị bắn tinh, bị cô mút chặt như vậy, hoàn toàn mất phương hướng, anh gầm nhẹ, tần suất tăng nhanh lại đâm vào hơn chục cái, khi cao trào của cô đến anh trực tiếp phóng tinh.Tinh dịch từ mã mắt phun ra, bắn vào nơi chặt chẽ của cô.Trong phòng chỉ có tiếng hai người thở dốc, Giản Việt bắn rất nhiều, Hà Lạc rất nhanh cảm nhận được trong bím nhỏ vừa sưng vừa đầy, ngoại trừ dương v*t nhét vào đó, còn có tinh dịch đầy ắp.Miệng bím bủn rủn hồi lâu, nhưng hai người đều không nhúc nhích.Cả người Hà Lạc xụi lơ trên người Giản ViệtGiản Việt sờ đầu cô, giúp cô vuốt tóc đã bị bung ra“Sướng không em?”Hà Lạc mệt đến mức không muốn nói, cô thậm chí còn nghi ngờ rằng nếu trả lời là có, thì dương v*t của Giản Việt vừa bắn xong có thể cứng tiếp không, cô quyết định giả vờ không nghe thấy gì, trực tiếp giả chết.Chắc là thấy dáng vẻ của cô quá nhát gan.Đỉnh đầu truyền đến tiếng cười khẽ của Giản Việt.“Anh cười cái gì?” Hà Lạc mềm giọng hỏi“Em đáng yêu ghê.” Giản Việt ôm cô ngồi thẳng dậy, nhưng dương v*t vẫn chưa rút ra khỏi bím nhỏ của cô, Hà Lạc nặng trịch ăn vào, cô cảm thấy dương v*t đi vào sâu hơn, vội vàng ôm cổ anh, thấy anh lại nói: “Chúng ta đi tắm tiếp nhé.”Hả? Còn tắm nữa à?Bím nhỏ Hà Lạc lại nhức nhối, “Em muốn tự tắm…”“Bây giờ em đi được à?”Giản Việt nói rất đúng, eo chân cô mỏi nhừ, sao có thể đi đượcDù thế nào thì, đều tại anh ăn đến chết.Anh rút dương v*t ra khỏi bé bím của cô, mắt thấy nơi đó bị đâm đến không khép lại được, chảy ra một vũng tinh dịch trắng đục.Ánh mắt Giản Việt trầm xuống, nhìn miệng bím cô sưng đỏ, rồi nói một câu: “Tối nay anh không làm em nữa ”