Đau đầu quá. Tôi đưa tay lên dụi mắt. Tiếng xích sắt nặng nề tại nơi vắng vẻ này đột ngột khác thường. Đợi, đợi đã, nơi này là đâu? Xung quanh một mảng lờ mờ, chỉ có một ngọn đèn nhỏ tĩnh mịch treo trên vách tường phát ra ánh sáng. Tôi co ro bên giường, trên cổ chân bị gài xích sắt, xung quanh bị song sắt niêm phong, tựa hồ không có lối ra. Tôi...Tôi không phải đang ngủ ở nhà hay sao...Làm...Làm thế nào... Hay là nói, đây chỉ là mơ. Nghĩ vậy, tôi hung hăng nhéo mình một cái. Đau, rất đau. "Yêu Yêu lại muốn chạy trốn sao." Giọng nam nhẹ nhàng đột nhiên vang lên, lạnh lùng lại ẩn nhẫn. "Ai? Là ai?" Tôi chui vào trong chăn co rút lại, cảnh giác quan sát bóng tối lờ mờ xung quanh. Tôi mắng một tiếng. Một ngọn lửa bỗng sáng lên. Tôi nhìn thấy một thiếu niên khoảng 18, 19 tuổi, mái tóc màu trắng bạc, mặc một chiếc sơmi trắng, môi không tí huyết sắc. Nhưng lại đẹp đến kinh tâm, một vẻ đẹp b3nh hoạn khó có thể diễn tả được. Hắn cầm lấy ngọn nến, ánh nến chiếu rọi lên người hắn, đôi mắt đen…

Chương 2

Ma TúyTác giả: Nhất Chích Quyện Nhân ÝTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhĐau đầu quá. Tôi đưa tay lên dụi mắt. Tiếng xích sắt nặng nề tại nơi vắng vẻ này đột ngột khác thường. Đợi, đợi đã, nơi này là đâu? Xung quanh một mảng lờ mờ, chỉ có một ngọn đèn nhỏ tĩnh mịch treo trên vách tường phát ra ánh sáng. Tôi co ro bên giường, trên cổ chân bị gài xích sắt, xung quanh bị song sắt niêm phong, tựa hồ không có lối ra. Tôi...Tôi không phải đang ngủ ở nhà hay sao...Làm...Làm thế nào... Hay là nói, đây chỉ là mơ. Nghĩ vậy, tôi hung hăng nhéo mình một cái. Đau, rất đau. "Yêu Yêu lại muốn chạy trốn sao." Giọng nam nhẹ nhàng đột nhiên vang lên, lạnh lùng lại ẩn nhẫn. "Ai? Là ai?" Tôi chui vào trong chăn co rút lại, cảnh giác quan sát bóng tối lờ mờ xung quanh. Tôi mắng một tiếng. Một ngọn lửa bỗng sáng lên. Tôi nhìn thấy một thiếu niên khoảng 18, 19 tuổi, mái tóc màu trắng bạc, mặc một chiếc sơmi trắng, môi không tí huyết sắc. Nhưng lại đẹp đến kinh tâm, một vẻ đẹp b3nh hoạn khó có thể diễn tả được. Hắn cầm lấy ngọn nến, ánh nến chiếu rọi lên người hắn, đôi mắt đen… Lại một lần nữa tỉnh dậy, vẫn bị bao vây bởi ánh sáng lờ mờ trong lồ ng giam.Chỉ là Bạch Tứ, hình như không có ở đây.Mượn chút ánh sáng từ giếng trời ở trên ngay trên đầu, tôi nặng nề di chuyển hai chân, xích sắt va chạm phát ra tiếng vang trong căn phòng yên tĩnh này cực kì rõ ràng.Trên bàn có một chiếc điện thoại cũ, không có thẻ sim, ngoại trừ mấy bài nhạc, cái gì cũng không có.Tôi nhìn thời gian, lòng bỗng nhiên thắt lại.Nếu như nhớ không nhầm, lúc này Lam Yêu đã bị nhốt hai năm, cô ấy đã cùng người bên ngoài lên kế hoạch chạy trốn.Như vậy hai tuần sau, vào thứ bảy, là ngày mà Bạch Tứ chết thảm.Còn tốt, còn có thời gian.Cửa sắt đã bị khóa lại, mở không ra.Chi chi -----Một con chuột đột nhiên chạy vọt qua dưới chân tôi, tôi hét một tiếng, bị dọa xụi lơ trên mặt đất, hơi thở nặng nề vang vọng trong không gian ngột ngạt này.Tôi muốn thoát ra ngoài sao?Muốn.Tôi không thể tiếp tục chờ đợi ở cái nơi quỷ quái này nữa.Tôi nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện ra đôi mắt đáng thương lại bi thảm của hắn trong mơ.Nghĩ thế, tôi bắt đầu suy nghĩ dùng biện pháp nào mới có thể trốn thoát.Chỉ có cách này, mới có thể ngăn chặn cái chết của hắn.Tôi lục tung từ hộp tới tủ để tìm dụng cụ, cuối cùng một cây trâm từ trên quần áo của tôi rơi xuống, va chạm với mặt đất, một âm thanh thanh thúy vang lên.Mắt của tôi sáng lên, có rồi.Chắc hẳn Lam Yêu đã dùng chiếc trâm này để chạy đi truyền tin tức.Tôi mượn ánh sáng yếu ớt từ giếng trời, bắt đầu cạy khóa, nhưng nửa ngày cũng không cạy ra, tôi hoảng đến độ trán rịn mồ hôi.Phanh.Một bàn tay nắm lấy cổ tay tôi một cách thô bạo, tay tôi run một cái, chiếc trâm đâm vào ngón tay của tôi rơi ra bên ngoài lan can.Hắn...? Hắn...chưa đi?!Bên ngoài lan can, đôi mắt xinh đẹp kia ẩn hiện trong những sợi tóc trắng bạc, hắn dịu dàng lại bi thương nhìn qua tôi, nhẹ nhàng nói: « Yêu Yêu đang làm gì đấy? »« Ở đây với tôi không tốt sao? Hả? Vì cái gì luôn muốn rời khỏi tôi? Không thể...không thể chạy trốn... » Hắn lẩm bẩm, cảm xúc ngày càng kích động, từ trong túi lấy ra một chiếc kim tiêm, dùng miệng chuẩn bị xé rách đóng gói.Sẽ không...sẽ không phải đâm lên người tôi chứ.Tôi luống cuống, không quản ngón tay đang chảy máu, nhịn đau, nhẹ nhàng gọi: « Bạch, Bạch Tứ ca ca! Yêu Yêu đau quá... »Bạch Tứ dừng động tác lại, đột nhiên an tĩnh, tóc của hắn rũ xuống trán, không nhìn thấy rõ vẻ mặt.Tôi nhanh chóng đưa tay ra."Anh...anh nhìn đi."Vết thương nhỏ vẫn còn đang rỉ máu.Hắn nhìn chằm chằm hai giây, đột nhiên há miệng ngậm lấy ngón tay của tôi, li3m láp.Thật ấm áp, lưỡi của hắn.Tôi như chạm điện vội rút tay về, cảm nhận hơi ấm còn sót lại trên đó, mặt hơi nóng."Yêu Yêu còn đau không?" Hắn nói.Tôi vội lắc đầu, cố ý sợ hãi nhìn về ống chích trong tay hắn.Hắn lại lặng lẽ cất vào trong túi áo, quay người ẩn nấp vào trong bóng tối, âm thanh mát lạnh an ủi."Yêu Yêu đừng sợ, đây là cho tôi dùng, là thuốc an thần, tôi sẽ không...làm tổn thương Yêu Yêu."Tôi bỗng nhiên nhớ ra, cánh tay của hắn gân xanh hơi lồi ra, trên đó chi chít dày đặc giống như lỗ kim.

Ma TúyTác giả: Nhất Chích Quyện Nhân ÝTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhĐau đầu quá. Tôi đưa tay lên dụi mắt. Tiếng xích sắt nặng nề tại nơi vắng vẻ này đột ngột khác thường. Đợi, đợi đã, nơi này là đâu? Xung quanh một mảng lờ mờ, chỉ có một ngọn đèn nhỏ tĩnh mịch treo trên vách tường phát ra ánh sáng. Tôi co ro bên giường, trên cổ chân bị gài xích sắt, xung quanh bị song sắt niêm phong, tựa hồ không có lối ra. Tôi...Tôi không phải đang ngủ ở nhà hay sao...Làm...Làm thế nào... Hay là nói, đây chỉ là mơ. Nghĩ vậy, tôi hung hăng nhéo mình một cái. Đau, rất đau. "Yêu Yêu lại muốn chạy trốn sao." Giọng nam nhẹ nhàng đột nhiên vang lên, lạnh lùng lại ẩn nhẫn. "Ai? Là ai?" Tôi chui vào trong chăn co rút lại, cảnh giác quan sát bóng tối lờ mờ xung quanh. Tôi mắng một tiếng. Một ngọn lửa bỗng sáng lên. Tôi nhìn thấy một thiếu niên khoảng 18, 19 tuổi, mái tóc màu trắng bạc, mặc một chiếc sơmi trắng, môi không tí huyết sắc. Nhưng lại đẹp đến kinh tâm, một vẻ đẹp b3nh hoạn khó có thể diễn tả được. Hắn cầm lấy ngọn nến, ánh nến chiếu rọi lên người hắn, đôi mắt đen… Lại một lần nữa tỉnh dậy, vẫn bị bao vây bởi ánh sáng lờ mờ trong lồ ng giam.Chỉ là Bạch Tứ, hình như không có ở đây.Mượn chút ánh sáng từ giếng trời ở trên ngay trên đầu, tôi nặng nề di chuyển hai chân, xích sắt va chạm phát ra tiếng vang trong căn phòng yên tĩnh này cực kì rõ ràng.Trên bàn có một chiếc điện thoại cũ, không có thẻ sim, ngoại trừ mấy bài nhạc, cái gì cũng không có.Tôi nhìn thời gian, lòng bỗng nhiên thắt lại.Nếu như nhớ không nhầm, lúc này Lam Yêu đã bị nhốt hai năm, cô ấy đã cùng người bên ngoài lên kế hoạch chạy trốn.Như vậy hai tuần sau, vào thứ bảy, là ngày mà Bạch Tứ chết thảm.Còn tốt, còn có thời gian.Cửa sắt đã bị khóa lại, mở không ra.Chi chi -----Một con chuột đột nhiên chạy vọt qua dưới chân tôi, tôi hét một tiếng, bị dọa xụi lơ trên mặt đất, hơi thở nặng nề vang vọng trong không gian ngột ngạt này.Tôi muốn thoát ra ngoài sao?Muốn.Tôi không thể tiếp tục chờ đợi ở cái nơi quỷ quái này nữa.Tôi nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện ra đôi mắt đáng thương lại bi thảm của hắn trong mơ.Nghĩ thế, tôi bắt đầu suy nghĩ dùng biện pháp nào mới có thể trốn thoát.Chỉ có cách này, mới có thể ngăn chặn cái chết của hắn.Tôi lục tung từ hộp tới tủ để tìm dụng cụ, cuối cùng một cây trâm từ trên quần áo của tôi rơi xuống, va chạm với mặt đất, một âm thanh thanh thúy vang lên.Mắt của tôi sáng lên, có rồi.Chắc hẳn Lam Yêu đã dùng chiếc trâm này để chạy đi truyền tin tức.Tôi mượn ánh sáng yếu ớt từ giếng trời, bắt đầu cạy khóa, nhưng nửa ngày cũng không cạy ra, tôi hoảng đến độ trán rịn mồ hôi.Phanh.Một bàn tay nắm lấy cổ tay tôi một cách thô bạo, tay tôi run một cái, chiếc trâm đâm vào ngón tay của tôi rơi ra bên ngoài lan can.Hắn...? Hắn...chưa đi?!Bên ngoài lan can, đôi mắt xinh đẹp kia ẩn hiện trong những sợi tóc trắng bạc, hắn dịu dàng lại bi thương nhìn qua tôi, nhẹ nhàng nói: « Yêu Yêu đang làm gì đấy? »« Ở đây với tôi không tốt sao? Hả? Vì cái gì luôn muốn rời khỏi tôi? Không thể...không thể chạy trốn... » Hắn lẩm bẩm, cảm xúc ngày càng kích động, từ trong túi lấy ra một chiếc kim tiêm, dùng miệng chuẩn bị xé rách đóng gói.Sẽ không...sẽ không phải đâm lên người tôi chứ.Tôi luống cuống, không quản ngón tay đang chảy máu, nhịn đau, nhẹ nhàng gọi: « Bạch, Bạch Tứ ca ca! Yêu Yêu đau quá... »Bạch Tứ dừng động tác lại, đột nhiên an tĩnh, tóc của hắn rũ xuống trán, không nhìn thấy rõ vẻ mặt.Tôi nhanh chóng đưa tay ra."Anh...anh nhìn đi."Vết thương nhỏ vẫn còn đang rỉ máu.Hắn nhìn chằm chằm hai giây, đột nhiên há miệng ngậm lấy ngón tay của tôi, li3m láp.Thật ấm áp, lưỡi của hắn.Tôi như chạm điện vội rút tay về, cảm nhận hơi ấm còn sót lại trên đó, mặt hơi nóng."Yêu Yêu còn đau không?" Hắn nói.Tôi vội lắc đầu, cố ý sợ hãi nhìn về ống chích trong tay hắn.Hắn lại lặng lẽ cất vào trong túi áo, quay người ẩn nấp vào trong bóng tối, âm thanh mát lạnh an ủi."Yêu Yêu đừng sợ, đây là cho tôi dùng, là thuốc an thần, tôi sẽ không...làm tổn thương Yêu Yêu."Tôi bỗng nhiên nhớ ra, cánh tay của hắn gân xanh hơi lồi ra, trên đó chi chít dày đặc giống như lỗ kim.

Ma TúyTác giả: Nhất Chích Quyện Nhân ÝTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhĐau đầu quá. Tôi đưa tay lên dụi mắt. Tiếng xích sắt nặng nề tại nơi vắng vẻ này đột ngột khác thường. Đợi, đợi đã, nơi này là đâu? Xung quanh một mảng lờ mờ, chỉ có một ngọn đèn nhỏ tĩnh mịch treo trên vách tường phát ra ánh sáng. Tôi co ro bên giường, trên cổ chân bị gài xích sắt, xung quanh bị song sắt niêm phong, tựa hồ không có lối ra. Tôi...Tôi không phải đang ngủ ở nhà hay sao...Làm...Làm thế nào... Hay là nói, đây chỉ là mơ. Nghĩ vậy, tôi hung hăng nhéo mình một cái. Đau, rất đau. "Yêu Yêu lại muốn chạy trốn sao." Giọng nam nhẹ nhàng đột nhiên vang lên, lạnh lùng lại ẩn nhẫn. "Ai? Là ai?" Tôi chui vào trong chăn co rút lại, cảnh giác quan sát bóng tối lờ mờ xung quanh. Tôi mắng một tiếng. Một ngọn lửa bỗng sáng lên. Tôi nhìn thấy một thiếu niên khoảng 18, 19 tuổi, mái tóc màu trắng bạc, mặc một chiếc sơmi trắng, môi không tí huyết sắc. Nhưng lại đẹp đến kinh tâm, một vẻ đẹp b3nh hoạn khó có thể diễn tả được. Hắn cầm lấy ngọn nến, ánh nến chiếu rọi lên người hắn, đôi mắt đen… Lại một lần nữa tỉnh dậy, vẫn bị bao vây bởi ánh sáng lờ mờ trong lồ ng giam.Chỉ là Bạch Tứ, hình như không có ở đây.Mượn chút ánh sáng từ giếng trời ở trên ngay trên đầu, tôi nặng nề di chuyển hai chân, xích sắt va chạm phát ra tiếng vang trong căn phòng yên tĩnh này cực kì rõ ràng.Trên bàn có một chiếc điện thoại cũ, không có thẻ sim, ngoại trừ mấy bài nhạc, cái gì cũng không có.Tôi nhìn thời gian, lòng bỗng nhiên thắt lại.Nếu như nhớ không nhầm, lúc này Lam Yêu đã bị nhốt hai năm, cô ấy đã cùng người bên ngoài lên kế hoạch chạy trốn.Như vậy hai tuần sau, vào thứ bảy, là ngày mà Bạch Tứ chết thảm.Còn tốt, còn có thời gian.Cửa sắt đã bị khóa lại, mở không ra.Chi chi -----Một con chuột đột nhiên chạy vọt qua dưới chân tôi, tôi hét một tiếng, bị dọa xụi lơ trên mặt đất, hơi thở nặng nề vang vọng trong không gian ngột ngạt này.Tôi muốn thoát ra ngoài sao?Muốn.Tôi không thể tiếp tục chờ đợi ở cái nơi quỷ quái này nữa.Tôi nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện ra đôi mắt đáng thương lại bi thảm của hắn trong mơ.Nghĩ thế, tôi bắt đầu suy nghĩ dùng biện pháp nào mới có thể trốn thoát.Chỉ có cách này, mới có thể ngăn chặn cái chết của hắn.Tôi lục tung từ hộp tới tủ để tìm dụng cụ, cuối cùng một cây trâm từ trên quần áo của tôi rơi xuống, va chạm với mặt đất, một âm thanh thanh thúy vang lên.Mắt của tôi sáng lên, có rồi.Chắc hẳn Lam Yêu đã dùng chiếc trâm này để chạy đi truyền tin tức.Tôi mượn ánh sáng yếu ớt từ giếng trời, bắt đầu cạy khóa, nhưng nửa ngày cũng không cạy ra, tôi hoảng đến độ trán rịn mồ hôi.Phanh.Một bàn tay nắm lấy cổ tay tôi một cách thô bạo, tay tôi run một cái, chiếc trâm đâm vào ngón tay của tôi rơi ra bên ngoài lan can.Hắn...? Hắn...chưa đi?!Bên ngoài lan can, đôi mắt xinh đẹp kia ẩn hiện trong những sợi tóc trắng bạc, hắn dịu dàng lại bi thương nhìn qua tôi, nhẹ nhàng nói: « Yêu Yêu đang làm gì đấy? »« Ở đây với tôi không tốt sao? Hả? Vì cái gì luôn muốn rời khỏi tôi? Không thể...không thể chạy trốn... » Hắn lẩm bẩm, cảm xúc ngày càng kích động, từ trong túi lấy ra một chiếc kim tiêm, dùng miệng chuẩn bị xé rách đóng gói.Sẽ không...sẽ không phải đâm lên người tôi chứ.Tôi luống cuống, không quản ngón tay đang chảy máu, nhịn đau, nhẹ nhàng gọi: « Bạch, Bạch Tứ ca ca! Yêu Yêu đau quá... »Bạch Tứ dừng động tác lại, đột nhiên an tĩnh, tóc của hắn rũ xuống trán, không nhìn thấy rõ vẻ mặt.Tôi nhanh chóng đưa tay ra."Anh...anh nhìn đi."Vết thương nhỏ vẫn còn đang rỉ máu.Hắn nhìn chằm chằm hai giây, đột nhiên há miệng ngậm lấy ngón tay của tôi, li3m láp.Thật ấm áp, lưỡi của hắn.Tôi như chạm điện vội rút tay về, cảm nhận hơi ấm còn sót lại trên đó, mặt hơi nóng."Yêu Yêu còn đau không?" Hắn nói.Tôi vội lắc đầu, cố ý sợ hãi nhìn về ống chích trong tay hắn.Hắn lại lặng lẽ cất vào trong túi áo, quay người ẩn nấp vào trong bóng tối, âm thanh mát lạnh an ủi."Yêu Yêu đừng sợ, đây là cho tôi dùng, là thuốc an thần, tôi sẽ không...làm tổn thương Yêu Yêu."Tôi bỗng nhiên nhớ ra, cánh tay của hắn gân xanh hơi lồi ra, trên đó chi chít dày đặc giống như lỗ kim.

Chương 2