Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 276: Chuyện Này Tính Sau Đi!

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Ôn Khanh Mộ do dự một lúc. "Mẹ anh bảo anh cưới một người vợ, nói họ nước ngoài, anh ở trong nước một mình không ai chăm sóc nên anh cưới em.Đây là duyên phận giữa hai ta"  Ôn Khanh Mộ vừa nói vừa nháy mắt với Tô Lạc Ly. "Nhưng chẳng phải anh mới vừa nói ba mẹ anh rất tiến bộ à, sao bây giờ lại bắt anh cưới vợ?" Chẳng phải về trước vế sau mâu thuẫn à? Ôn Khanh Mộ nhất thời nghẹn lời. "Lớn tuổi rồi, thời kỳ mãn kinh đấy, lúc thế này lúc thế kia.Hơn nữa, suy nghĩ của họ được kết hợp giữa Trung Quốc và phương Tây, lúc thì Trung lúc thì Tây, quan tâm làm gì." !"Thể họ không thích em thì sao đây?" "Anh thích em là được mà? Quan tâm đến họ làm gì? Đây là chuyện của riêng anh, hơn nữa hằng năm họ ở nước ngoài không về, lười quan tâm chuyện của anh." "Vậy năm mới anh không đoàn tụ với ba mẹ à? Sắp đến Tết rồi" Dù là định cư ở nước ngoài thì hằng năm đến lúc Tết gia đình cũng nên đoàn tụ chứ. "Chuyện này tính sau đi!" Ôn Khanh Mộ đè Tô Lạc Ly xuống. "Vài ngày rồi không thân mật, em có nhớ anh không?" Tô Lạc Ly đấm vào ngực Ôn Khanh Mộ. "Phiền muốn chết!" Ôn Khanh Mộ tắt đèn trong phòng. Đêm hội tối ngày Tết ông Táo đang trong quá trình chuẩn bị, Tô Lạc Ly và Mục Nhiễm Tranh cũng bắt đầu luyện tập. Bên đài truyền hình cũng có phòng luyện tập nhưng thật sự rất kẹt vì dù sao cũng còn tiết mục của người khác nữa. Nên hai người họ tiến hành luyện tập bên ngoài phòng. "A...!Anh nhẹ thôi! A...!Mục Nhiễm Tranh, anh định làm gì!" "Ui cha, đau muốn chết, anh cẩn thận chút được không?" "Cuối cùng cô muốn thế nào hả? Chuyện này mà không đau à? Đừng kêu to quá! Tránh làm người khác hiểu lầm!" Tiếng động bên trong vang hết đợt này đến đợt khác, nghe mà mặt đỏ tía tai. Lục Uy Nhiên và Từ Phóng đứng bên ngoài canh, bảo vệ Tổ Lạc Ly là trách nhiệm của ho. Nghe tiếng động bên trong, khoé môi Lục Uy Nhiên khẽ cong. "Từ Phóng, anh nói xem chúng ta có nên báo chuyện này cho sếp Ôn không?" "Không làm gì cả." Lúc Ôn Khanh Mộ đang định chuẩn bị tiếp tục chất vấn Lục Uy Nhiên. "A...!Ui...!Đau! Nhẹ chút!" Đây là giọng của Tô Lạc Ly. "Được được, tôi sẽ nhẹ lại!" Giọng của Mục Nhiễm Tranh. Mặt Ôn Khanh Mộ lập tức sầm xuống, sắc mặt xanh mét!.

Ôn Khanh Mộ do dự một lúc. 

"Mẹ anh bảo anh cưới một người vợ, nói họ 

nước ngoài, anh ở trong nước một mình không ai chăm sóc nên anh cưới em.

Đây là duyên phận giữa hai ta"  Ôn Khanh Mộ vừa nói vừa nháy mắt với Tô Lạc Ly. 

"Nhưng chẳng phải anh mới vừa nói ba mẹ anh rất tiến bộ à, sao bây giờ lại bắt anh cưới vợ?" 

Chẳng phải về trước vế sau mâu thuẫn à? 

Ôn Khanh Mộ nhất thời nghẹn lời. 

"Lớn tuổi rồi, thời kỳ mãn kinh đấy, lúc thế này lúc thế kia.

Hơn nữa, suy nghĩ của họ được kết hợp giữa Trung Quốc và phương Tây, lúc thì Trung lúc thì Tây, quan tâm làm 

gì." !"Thể họ không thích em thì sao đây?" 

"Anh thích em là được mà? Quan tâm đến họ làm gì? Đây là chuyện của riêng anh, hơn nữa hằng năm họ ở nước ngoài không về, lười quan tâm chuyện của anh." 

"Vậy năm mới anh không đoàn tụ với ba mẹ à? Sắp đến Tết rồi" 

Dù là định cư ở nước ngoài thì hằng năm đến lúc Tết gia đình cũng nên đoàn tụ chứ. 

"Chuyện này tính sau đi!" 

Ôn Khanh Mộ đè Tô Lạc Ly xuống. 

"Vài ngày rồi không thân mật, em có nhớ anh không?" 

Tô Lạc Ly đấm vào ngực Ôn Khanh Mộ. 

"Phiền muốn chết!" 

Ôn Khanh Mộ tắt đèn trong phòng. 

Đêm hội tối ngày Tết ông Táo đang trong quá trình chuẩn bị, Tô Lạc Ly và Mục Nhiễm 

Tranh cũng bắt đầu luyện tập. 

Bên đài truyền hình cũng có phòng luyện tập nhưng thật sự rất kẹt vì dù sao cũng còn tiết mục của người khác nữa. 

Nên hai người họ tiến hành luyện tập bên ngoài phòng. 

"A...!Anh nhẹ thôi! A...!Mục Nhiễm Tranh, anh định làm gì!" 

"Ui cha, đau muốn chết, anh cẩn thận chút được không?" 

"Cuối cùng cô muốn thế nào hả? Chuyện này mà không đau à? Đừng kêu to quá! Tránh làm người khác hiểu lầm!" 

Tiếng động bên trong vang hết đợt này đến đợt khác, nghe mà mặt đỏ tía tai. 

Lục Uy Nhiên và Từ Phóng đứng bên ngoài canh, bảo vệ Tổ Lạc Ly là trách nhiệm của ho. 

Nghe tiếng động bên trong, khoé môi Lục Uy Nhiên khẽ cong. 

"Từ Phóng, anh nói xem chúng ta có nên báo chuyện này cho sếp Ôn không?" 

"Không làm gì cả." 

Lúc Ôn Khanh Mộ đang định chuẩn bị tiếp tục chất vấn Lục Uy Nhiên. 

"A...!Ui...!Đau! Nhẹ chút!" 

Đây là giọng của Tô Lạc Ly. 

"Được được, tôi sẽ nhẹ lại!" Giọng của Mục Nhiễm Tranh. 

Mặt Ôn Khanh Mộ lập tức sầm xuống, sắc mặt xanh mét!.

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Ôn Khanh Mộ do dự một lúc. "Mẹ anh bảo anh cưới một người vợ, nói họ nước ngoài, anh ở trong nước một mình không ai chăm sóc nên anh cưới em.Đây là duyên phận giữa hai ta"  Ôn Khanh Mộ vừa nói vừa nháy mắt với Tô Lạc Ly. "Nhưng chẳng phải anh mới vừa nói ba mẹ anh rất tiến bộ à, sao bây giờ lại bắt anh cưới vợ?" Chẳng phải về trước vế sau mâu thuẫn à? Ôn Khanh Mộ nhất thời nghẹn lời. "Lớn tuổi rồi, thời kỳ mãn kinh đấy, lúc thế này lúc thế kia.Hơn nữa, suy nghĩ của họ được kết hợp giữa Trung Quốc và phương Tây, lúc thì Trung lúc thì Tây, quan tâm làm gì." !"Thể họ không thích em thì sao đây?" "Anh thích em là được mà? Quan tâm đến họ làm gì? Đây là chuyện của riêng anh, hơn nữa hằng năm họ ở nước ngoài không về, lười quan tâm chuyện của anh." "Vậy năm mới anh không đoàn tụ với ba mẹ à? Sắp đến Tết rồi" Dù là định cư ở nước ngoài thì hằng năm đến lúc Tết gia đình cũng nên đoàn tụ chứ. "Chuyện này tính sau đi!" Ôn Khanh Mộ đè Tô Lạc Ly xuống. "Vài ngày rồi không thân mật, em có nhớ anh không?" Tô Lạc Ly đấm vào ngực Ôn Khanh Mộ. "Phiền muốn chết!" Ôn Khanh Mộ tắt đèn trong phòng. Đêm hội tối ngày Tết ông Táo đang trong quá trình chuẩn bị, Tô Lạc Ly và Mục Nhiễm Tranh cũng bắt đầu luyện tập. Bên đài truyền hình cũng có phòng luyện tập nhưng thật sự rất kẹt vì dù sao cũng còn tiết mục của người khác nữa. Nên hai người họ tiến hành luyện tập bên ngoài phòng. "A...!Anh nhẹ thôi! A...!Mục Nhiễm Tranh, anh định làm gì!" "Ui cha, đau muốn chết, anh cẩn thận chút được không?" "Cuối cùng cô muốn thế nào hả? Chuyện này mà không đau à? Đừng kêu to quá! Tránh làm người khác hiểu lầm!" Tiếng động bên trong vang hết đợt này đến đợt khác, nghe mà mặt đỏ tía tai. Lục Uy Nhiên và Từ Phóng đứng bên ngoài canh, bảo vệ Tổ Lạc Ly là trách nhiệm của ho. Nghe tiếng động bên trong, khoé môi Lục Uy Nhiên khẽ cong. "Từ Phóng, anh nói xem chúng ta có nên báo chuyện này cho sếp Ôn không?" "Không làm gì cả." Lúc Ôn Khanh Mộ đang định chuẩn bị tiếp tục chất vấn Lục Uy Nhiên. "A...!Ui...!Đau! Nhẹ chút!" Đây là giọng của Tô Lạc Ly. "Được được, tôi sẽ nhẹ lại!" Giọng của Mục Nhiễm Tranh. Mặt Ôn Khanh Mộ lập tức sầm xuống, sắc mặt xanh mét!.

Chương 276: Chuyện Này Tính Sau Đi!