Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 277: Người Bên Trong Giật Mình!
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Rốt cuộc hai người kia đang làm gì vậy? Lục Uy Nhiên cũng nhận ra sắc mặt Ôn Khanh Mộ khó coi.Đúng lúc để ôn Khanh Mộ bắt được! "Hắc Thổ, anh không thể nhẹ chút được à? Đau muốn chết! Chậm thôi!" "Ôi trời, bà cô này khó hầu hạ muốn chết! Chẳng lẽ không thoải mái à?" "Thoải mái cái đầu anh! Tôi thấy anh thoải mái thì có!" "Ha ha ha, tôi rất thoải mái!" !Cuộc nói chuyện càng ngày càng quá đáng, Ôn Khanh Mộ đi thẳng đến cửa, giơ chân lên đá văng cánh cửa! Người bên trong giật mình! Ôn Khanh Mộ đang chuẩn bị nói gì đó thì thấy Tô Lạc Ly bò ra đất như con ếch, mà Mục Nhiễm Tranh thì đứng đạp một chân lên eo của Tô Lạc Ly! "Chú, chú đến rồi à?" Hai người vẫn mặc quần áo đàng hoàng, chắc chắn không làm gì."Cháu chưa chịu tránh ra nữa à!" Mục Nhiệm Tranh lập tức dịch chân sang chỗ khác.Tô Lạc Ly từ từ di chuyển hai chân, khép hai chân lại, cảm giác linh hồn của mình đã về rồi."Cô đừng khép thẳng lại như vậy, thử xem có kết quả không?" Mục Nhiễm Tranh giục.Tô Lạc Ly lập tức Xoạc hai chân ra tạo thành một đường ngang đúng chuẩn."Đỡ hơn nhiều rồi, đỡ hơn nhiều rồi, lâu rồi tôi không giãn cơ chân" "Cô có kiến thức cơ bản, giãn nhẹ là xoạc được thôi.Ban nãy cố lạ gì mà lạ! Hoàn toàn không hề đau đến vậy!" Hai người ở trong phòng giãn cơ chân, hoàn toàn không hề để ý tiếng động của họ dễ làm người khác hiểu lầm! "Hai người không biết nói nhỏ chút à, sẽ làm người khác hiểu lầm, ai không biết còn tưởng hai người làm gì đó trong phòng." "Hiểu lầm gì? Chúng em đang giãn cơ chân mà!" "Lúc thì kêu đau, lúc thì kêu nhẹ chút, chậm chút, nhanh chút, em nghĩ xem sẽ hiểu lầm thế nào?" "Tôi! " Hai người này đủ rồi nhé, ngược đãi anh ta thì thôi đi, bây giờ còn cắn ngược lại nữa à? Nếu ban nãy anh không cố gắng giãn cơ thì Tô Lạc Ly có được như bây giờ không? Mẹ ơi, đến mang con đi đi! Ôn Khanh Mộ ôm vai Tô Lạc Ly."Bọn chú đi đây, cháu tự về đi.".
Rốt cuộc hai người kia đang làm gì vậy?
Lục Uy Nhiên cũng nhận ra sắc mặt Ôn Khanh Mộ khó coi.
Đúng lúc để ôn Khanh Mộ bắt được! "Hắc Thổ, anh không thể nhẹ chút được à? Đau muốn chết! Chậm thôi!"
"Ôi trời, bà cô này khó hầu hạ muốn chết! Chẳng lẽ không thoải mái à?"
"Thoải mái cái đầu anh! Tôi thấy anh thoải mái thì có!"
"Ha ha ha, tôi rất thoải mái!" !Cuộc nói chuyện càng ngày càng quá đáng, Ôn Khanh Mộ đi thẳng đến cửa, giơ chân lên đá văng cánh cửa!
Người bên trong giật mình!
Ôn Khanh Mộ đang chuẩn bị nói gì đó thì thấy Tô Lạc Ly bò ra đất như con ếch, mà Mục Nhiễm Tranh thì đứng đạp một chân lên eo của Tô Lạc Ly!
"Chú, chú đến rồi à?"
Hai người vẫn mặc quần áo đàng hoàng, chắc chắn không làm gì.
"Cháu chưa chịu tránh ra nữa à!"
Mục Nhiệm Tranh lập tức dịch chân sang chỗ khác.
Tô Lạc Ly từ từ di chuyển hai chân, khép hai chân lại, cảm giác linh hồn của mình đã về rồi.
"Cô đừng khép thẳng lại như vậy, thử xem có kết quả không?"
Mục Nhiễm Tranh giục.
Tô Lạc Ly lập tức Xoạc hai chân ra tạo thành một đường ngang đúng chuẩn.
"Đỡ hơn nhiều rồi, đỡ hơn nhiều rồi, lâu rồi tôi không giãn cơ chân"
"Cô có kiến thức cơ bản, giãn nhẹ là xoạc được thôi.
Ban nãy cố lạ gì mà lạ! Hoàn toàn không hề đau đến vậy!"
Hai người ở trong phòng giãn cơ chân, hoàn toàn không hề để ý tiếng động của họ dễ làm người khác hiểu lầm!
"Hai người không biết nói nhỏ chút à, sẽ làm người khác hiểu lầm, ai không biết còn tưởng hai người làm gì đó trong phòng.
"
"Hiểu lầm gì? Chúng em đang giãn cơ chân mà!"
"Lúc thì kêu đau, lúc thì kêu nhẹ chút, chậm chút, nhanh chút, em nghĩ xem sẽ hiểu lầm thế nào?"
"Tôi! "
Hai người này đủ rồi nhé, ngược đãi anh ta thì thôi đi, bây giờ còn cắn ngược lại nữa à?
Nếu ban nãy anh không cố gắng giãn cơ thì Tô Lạc Ly có được như bây giờ không?
Mẹ ơi, đến mang con đi đi!
Ôn Khanh Mộ ôm vai Tô Lạc Ly.
"Bọn chú đi đây, cháu tự về đi.
".
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Rốt cuộc hai người kia đang làm gì vậy? Lục Uy Nhiên cũng nhận ra sắc mặt Ôn Khanh Mộ khó coi.Đúng lúc để ôn Khanh Mộ bắt được! "Hắc Thổ, anh không thể nhẹ chút được à? Đau muốn chết! Chậm thôi!" "Ôi trời, bà cô này khó hầu hạ muốn chết! Chẳng lẽ không thoải mái à?" "Thoải mái cái đầu anh! Tôi thấy anh thoải mái thì có!" "Ha ha ha, tôi rất thoải mái!" !Cuộc nói chuyện càng ngày càng quá đáng, Ôn Khanh Mộ đi thẳng đến cửa, giơ chân lên đá văng cánh cửa! Người bên trong giật mình! Ôn Khanh Mộ đang chuẩn bị nói gì đó thì thấy Tô Lạc Ly bò ra đất như con ếch, mà Mục Nhiễm Tranh thì đứng đạp một chân lên eo của Tô Lạc Ly! "Chú, chú đến rồi à?" Hai người vẫn mặc quần áo đàng hoàng, chắc chắn không làm gì."Cháu chưa chịu tránh ra nữa à!" Mục Nhiệm Tranh lập tức dịch chân sang chỗ khác.Tô Lạc Ly từ từ di chuyển hai chân, khép hai chân lại, cảm giác linh hồn của mình đã về rồi."Cô đừng khép thẳng lại như vậy, thử xem có kết quả không?" Mục Nhiễm Tranh giục.Tô Lạc Ly lập tức Xoạc hai chân ra tạo thành một đường ngang đúng chuẩn."Đỡ hơn nhiều rồi, đỡ hơn nhiều rồi, lâu rồi tôi không giãn cơ chân" "Cô có kiến thức cơ bản, giãn nhẹ là xoạc được thôi.Ban nãy cố lạ gì mà lạ! Hoàn toàn không hề đau đến vậy!" Hai người ở trong phòng giãn cơ chân, hoàn toàn không hề để ý tiếng động của họ dễ làm người khác hiểu lầm! "Hai người không biết nói nhỏ chút à, sẽ làm người khác hiểu lầm, ai không biết còn tưởng hai người làm gì đó trong phòng." "Hiểu lầm gì? Chúng em đang giãn cơ chân mà!" "Lúc thì kêu đau, lúc thì kêu nhẹ chút, chậm chút, nhanh chút, em nghĩ xem sẽ hiểu lầm thế nào?" "Tôi! " Hai người này đủ rồi nhé, ngược đãi anh ta thì thôi đi, bây giờ còn cắn ngược lại nữa à? Nếu ban nãy anh không cố gắng giãn cơ thì Tô Lạc Ly có được như bây giờ không? Mẹ ơi, đến mang con đi đi! Ôn Khanh Mộ ôm vai Tô Lạc Ly."Bọn chú đi đây, cháu tự về đi.".