Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 310
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “May mà năm nay chưa gả sang bên đó, bằng không làm sao mà sống được!” Vương Vãn Hương nói.“Vân Vân, khi nào con hỏi A Dịch nếu không quay vòng được vốn thì chúng ta có thể giúp đỡ” Tô Khôn nói một cách đầy thâm ý.Đây có thể chính là thời cơ để Tô Nhược Vân tăng thể diện ở nhà họ Mộ Dung.“Con cũng đang nghĩ, để khi nào con hỏi anh ấy xem.Được rồi, đừng nói chuyện không vui nữa, cả nhà chúng ta chụp một bức ảnh gia đình đi!” Tô Nhược Vân lấy điện thoại di động ra.“Được, được, năm nay chúng ta ít chụp ảnh gia đình lắm đấy.Khi nào phải chụp một tấm rồi treo lên tường” Vương Vãn Hương cười tươi rói, bà ta cũng coi như được mở mày mở mặt.Nhắc tới ảnh gia đình, sắc mặt Tô Khôn chợt thay đổi.Ông ta suýt quên mình còn có hai đứa con bên ngoài.Nhưng ông ta cũng biết nhà họ Tô vực dậy được và phát đạt như bây giờ đều do công của Tô Nhược Vân.Nếu giờ nhắc đến Tô Lạc Ly và Tô Kiêm Mặc, vậy thì mất hứng quá.“Bố, bố cười lên đi!” Tô Nhược Vân giục.Tô Khôn nở nụ cười.“Tách” một tiếng, máy ảnh chụp lại khoảnh khắc quý giá này.Nhìn bức ảnh này, Tô Nhược Vân không kìm được mà bật cười.Có nhà vui thì có nhà buồn.Nhà họ Mộ Dung ăn Tết không được vui vẻ như vậy.Đúng như Tô Nhược Vân nói, vài dự án của Quốc tế Nghệ Tân bị gác lại, tiền bị chặn không làm gì được, vài dự án khác đầu tư tiền rồi nhưng kết quả nhất định là phải bồi thường.Lần này, nhà họ Mộ Dung gặp phải nguy cơ chưa từng có.Cho đến ngày ba mươi Tết, Mộ Dung Dịch vẫn đang chạy vạy nhờ vả khắp nơi, chưa thể về nhà.Nhà họ Mộ Dung còn chẳng có không khí ngày Tết.“Mẹ, năm nay có ăn cơm tất niên không vậy? Không ăn thì con về phòng ngủ nhé?” Mộ Dung Ngọc đánh ngáp một cái.“Chờ anh con về đã” Lâm Thanh Phượng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa.Đêm giao thừa tất nhiên là người nhà ăn chung với nhau, thiếu một người thì không gọi là tiệc đoàn viên.Lâm Thanh Phượng cũng chẳng có hứng ăn uống nữa.Cuối cùng hai người họ ăn qua loa vài miếng rồi bảo người giúp việc dọn mâm.Thành phố S.Lúc này, nhà họ Hoắc cũng bừng sáng trong ánh đèn, căn nhà cổ kính tao nhã treo đèn lồng đỏ rực rỡ, thoạt nhìn cảnh đẹp ý vui.Bốn người nhà họ Hoắc cùng với Giản Ngọc ngồi ăn cơm tất niên, sau đó cùng ra ngoài phòng khách trò chuyện..
“May mà năm nay chưa gả sang bên đó, bằng không làm sao mà sống được!” Vương Vãn Hương nói.
“Vân Vân, khi nào con hỏi A Dịch nếu không quay vòng được vốn thì chúng ta có thể giúp đỡ” Tô Khôn nói một cách đầy thâm ý.
Đây có thể chính là thời cơ để Tô Nhược Vân tăng thể diện ở nhà họ Mộ Dung.
“Con cũng đang nghĩ, để khi nào con hỏi anh ấy xem.
Được rồi, đừng nói chuyện không vui nữa, cả nhà chúng ta chụp một bức ảnh gia đình đi!”
Tô Nhược Vân lấy điện thoại di động ra.
“Được, được, năm nay chúng ta ít chụp ảnh gia đình lắm đấy.
Khi nào phải chụp một tấm rồi treo lên tường”
Vương Vãn Hương cười tươi rói, bà ta cũng coi như được mở mày mở mặt.
Nhắc tới ảnh gia đình, sắc mặt Tô Khôn chợt thay đổi.
Ông ta suýt quên mình còn có hai đứa con
bên ngoài.
Nhưng ông ta cũng biết nhà họ Tô vực dậy được và phát đạt như bây giờ đều do công của Tô Nhược Vân.
Nếu giờ nhắc đến Tô Lạc Ly và Tô Kiêm Mặc, vậy thì mất hứng quá.
“Bố, bố cười lên đi!” Tô Nhược Vân giục.
Tô Khôn nở nụ cười.
“Tách” một tiếng, máy ảnh chụp lại khoảnh khắc quý giá này.
Nhìn bức ảnh này, Tô Nhược Vân không kìm được mà bật cười.
Có nhà vui thì có nhà buồn.
Nhà họ Mộ Dung ăn Tết không được vui vẻ như vậy.
Đúng như Tô Nhược Vân nói, vài
dự án của Quốc tế Nghệ Tân bị gác lại, tiền bị chặn không làm gì được, vài dự án khác đầu tư tiền rồi nhưng kết quả nhất định là phải bồi thường.
Lần này, nhà họ Mộ Dung gặp phải nguy cơ chưa từng có.
Cho đến ngày ba mươi Tết, Mộ Dung Dịch vẫn đang chạy vạy nhờ vả khắp nơi, chưa thể về nhà.
Nhà họ Mộ Dung còn chẳng có không khí ngày Tết.
“Mẹ, năm nay có ăn cơm tất niên không vậy? Không ăn thì con về phòng ngủ nhé?” Mộ Dung Ngọc đánh ngáp một cái.
“Chờ anh con về đã” Lâm Thanh Phượng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa.
Đêm giao thừa tất nhiên là người nhà ăn chung với nhau, thiếu một người thì không gọi là tiệc đoàn viên.
Lâm Thanh Phượng cũng chẳng có hứng ăn uống nữa.
Cuối cùng hai người họ ăn qua loa vài miếng rồi bảo người giúp việc dọn mâm.
Thành phố S.
Lúc này, nhà họ Hoắc cũng bừng sáng trong ánh đèn, căn nhà cổ kính tao nhã treo đèn lồng đỏ rực rỡ, thoạt nhìn cảnh đẹp ý vui.
Bốn người nhà họ Hoắc cùng với Giản Ngọc ngồi ăn cơm tất niên, sau đó cùng ra ngoài phòng khách trò chuyện.
.
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “May mà năm nay chưa gả sang bên đó, bằng không làm sao mà sống được!” Vương Vãn Hương nói.“Vân Vân, khi nào con hỏi A Dịch nếu không quay vòng được vốn thì chúng ta có thể giúp đỡ” Tô Khôn nói một cách đầy thâm ý.Đây có thể chính là thời cơ để Tô Nhược Vân tăng thể diện ở nhà họ Mộ Dung.“Con cũng đang nghĩ, để khi nào con hỏi anh ấy xem.Được rồi, đừng nói chuyện không vui nữa, cả nhà chúng ta chụp một bức ảnh gia đình đi!” Tô Nhược Vân lấy điện thoại di động ra.“Được, được, năm nay chúng ta ít chụp ảnh gia đình lắm đấy.Khi nào phải chụp một tấm rồi treo lên tường” Vương Vãn Hương cười tươi rói, bà ta cũng coi như được mở mày mở mặt.Nhắc tới ảnh gia đình, sắc mặt Tô Khôn chợt thay đổi.Ông ta suýt quên mình còn có hai đứa con bên ngoài.Nhưng ông ta cũng biết nhà họ Tô vực dậy được và phát đạt như bây giờ đều do công của Tô Nhược Vân.Nếu giờ nhắc đến Tô Lạc Ly và Tô Kiêm Mặc, vậy thì mất hứng quá.“Bố, bố cười lên đi!” Tô Nhược Vân giục.Tô Khôn nở nụ cười.“Tách” một tiếng, máy ảnh chụp lại khoảnh khắc quý giá này.Nhìn bức ảnh này, Tô Nhược Vân không kìm được mà bật cười.Có nhà vui thì có nhà buồn.Nhà họ Mộ Dung ăn Tết không được vui vẻ như vậy.Đúng như Tô Nhược Vân nói, vài dự án của Quốc tế Nghệ Tân bị gác lại, tiền bị chặn không làm gì được, vài dự án khác đầu tư tiền rồi nhưng kết quả nhất định là phải bồi thường.Lần này, nhà họ Mộ Dung gặp phải nguy cơ chưa từng có.Cho đến ngày ba mươi Tết, Mộ Dung Dịch vẫn đang chạy vạy nhờ vả khắp nơi, chưa thể về nhà.Nhà họ Mộ Dung còn chẳng có không khí ngày Tết.“Mẹ, năm nay có ăn cơm tất niên không vậy? Không ăn thì con về phòng ngủ nhé?” Mộ Dung Ngọc đánh ngáp một cái.“Chờ anh con về đã” Lâm Thanh Phượng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa.Đêm giao thừa tất nhiên là người nhà ăn chung với nhau, thiếu một người thì không gọi là tiệc đoàn viên.Lâm Thanh Phượng cũng chẳng có hứng ăn uống nữa.Cuối cùng hai người họ ăn qua loa vài miếng rồi bảo người giúp việc dọn mâm.Thành phố S.Lúc này, nhà họ Hoắc cũng bừng sáng trong ánh đèn, căn nhà cổ kính tao nhã treo đèn lồng đỏ rực rỡ, thoạt nhìn cảnh đẹp ý vui.Bốn người nhà họ Hoắc cùng với Giản Ngọc ngồi ăn cơm tất niên, sau đó cùng ra ngoài phòng khách trò chuyện..