Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 311: Giản Ngọc Cũng Không Từ Chối

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Hai năm trước, sau khi bố mẹ Hoắc Vũ Long qua đời, vào mỗi dịp Tết đến, nhà họ Hoắc lại chìm trong bầu không khí vắng vẻ.Hoắc Tư Kiệt và Hoắc Tư Nhã còn nhỏ tuổi, con nuôi Giản Ngọc thì vẫn chưa kết hôn nên trong nhà chỉ có mấy người họ.Hoắc Vũ Long luôn đối xử khoan dung độ lượng với người giúp việc, mỗi dịp Tết, ông đều không ngăn cản bất cứ ai muốn về nhà.Hoắc Tư Kiệt vẫn luôn cúi đầu, trò chuyện, chúc Tết và tranh bao lì xì với các bạn học của mình qua WeChat, còn Hoắc Tư Nhã đã buồn ngủ, liên tục ngáp ngắn ngáp dài.Nhìn thấy cảnh này trong nhà, Hoắc Vũ Long không khỏi thở dài.“Nếu chị vẫn còn thì có lẽ trong nhà họ Hứa sẽ náo nhiệt một chút, Ngọc Nhi, cũng đã đến lúc con nên kết hôn rồi, đến khi đó sinh mấy đứa bé, trong nhà cũng náo nhiệt hơn.” Điều đáng sợ nhất ngày Tết chính là trong nhà vắng vẻ, quạnh quẽ.Nếu bầu không khí trong nhà quạnh quẽ thì mọi cảm xúc đau buồn sẽ dâng trào.Giản Ngọc nhìn Hoắc Vũ Long.“Tiểu Kiệt, Tiểu Nhã, hai em đi ngủ đi, Tiểu Nhã buồn ngủ đến nỗi không mở mắt nổi rồi kìa” Giản Ngọc cười bảo.Sở Nhuận Chi cũng lập tức ngáp một cái.“Lớn tuổi rồi, không chịu được nữa, tôi cũng đi ngủ đây.” Nói xong, bà ta bèn đứng dậy trở về phòng.Vừa rồi vẫn còn ngồi cùng nhau, nhưng chỉ trong phút chốc mà mọi người đã đi hết.“Ngọc Nhi, giờ chỉ còn lại hai bố con chúng ta, con uống mấy ly với bố nhé?” “Vâng, bố nuôi.” Giản Ngọc cũng không từ chối.Hai người ngồi ở trước bàn ăn nhỏ, trên bàn có mấy đĩa thức ăn và hai ly rượu.Giản Ngọc vừa liếc mắt đã có thể nhìn thấu suy nghĩ của Hoắc Vũ Long.“Bố, con bảo Tiểu Kiệt và Tiểu Nhã rời đi là vì có chuyện muốn nói với bố.” “Có chuyện gì vậy?” “Chuyện mà bố bảo con điều tra đã có manh mối rồi ạ.” “Tìm được chị của bố rồi sao?!” Hoắc Vũ Long lập tức lấy lại tinh thần.Giản Ngọc cụp mắt xuống, suy nghĩ một  lúc..

Hai năm trước, sau khi bố mẹ Hoắc Vũ Long qua đời, vào mỗi dịp Tết đến, nhà họ Hoắc lại chìm trong bầu không khí vắng vẻ.

Hoắc Tư Kiệt và Hoắc Tư Nhã còn nhỏ tuổi, con nuôi Giản Ngọc thì vẫn chưa kết hôn nên trong nhà chỉ có mấy người họ.

Hoắc Vũ Long luôn đối xử khoan dung độ lượng với người giúp việc, mỗi dịp Tết, ông đều không ngăn cản bất cứ ai muốn về nhà.

Hoắc Tư Kiệt vẫn luôn cúi đầu, trò chuyện, chúc Tết và tranh bao lì xì với các bạn học của mình qua WeChat, còn Hoắc Tư Nhã đã buồn ngủ, liên tục ngáp ngắn ngáp dài.

Nhìn thấy cảnh này trong nhà, Hoắc Vũ Long không khỏi thở dài.

“Nếu chị vẫn còn thì có lẽ trong nhà họ Hứa sẽ náo nhiệt một chút, Ngọc Nhi, cũng đã đến lúc con nên kết hôn rồi, đến khi đó sinh mấy đứa bé, trong nhà cũng náo nhiệt hơn.

” 

Điều đáng sợ nhất ngày Tết chính là trong nhà vắng vẻ, quạnh quẽ.

Nếu bầu không khí trong nhà quạnh quẽ thì mọi cảm xúc đau buồn sẽ dâng trào.

Giản Ngọc nhìn Hoắc Vũ Long.

“Tiểu Kiệt, Tiểu Nhã, hai em đi ngủ đi, Tiểu Nhã buồn ngủ đến nỗi không mở mắt nổi rồi kìa” 

Giản Ngọc cười bảo.

Sở Nhuận Chi cũng lập tức ngáp một cái.

“Lớn tuổi rồi, không chịu được nữa, tôi cũng đi ngủ đây.

” Nói xong, bà ta bèn đứng dậy trở về phòng.

Vừa rồi vẫn còn ngồi cùng nhau, nhưng chỉ trong phút chốc mà mọi người đã đi hết.

“Ngọc Nhi, giờ chỉ còn lại hai bố con chúng ta, con uống mấy ly với bố nhé?” 

“Vâng, bố nuôi.

” 

Giản Ngọc cũng không từ chối.

Hai người ngồi ở trước bàn ăn nhỏ, trên bàn có mấy đĩa thức ăn và hai ly rượu.

Giản Ngọc vừa liếc mắt đã có thể nhìn thấu suy nghĩ của Hoắc Vũ Long.

“Bố, con bảo Tiểu Kiệt và Tiểu Nhã rời đi là vì có chuyện muốn nói với bố.

” 

“Có chuyện gì vậy?” 

“Chuyện mà bố bảo con điều tra đã có manh mối rồi ạ.

” 

“Tìm được chị của bố rồi sao?!” Hoắc Vũ Long lập tức lấy lại tinh thần.

Giản Ngọc cụp mắt xuống, suy nghĩ một  lúc.

.

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Hai năm trước, sau khi bố mẹ Hoắc Vũ Long qua đời, vào mỗi dịp Tết đến, nhà họ Hoắc lại chìm trong bầu không khí vắng vẻ.Hoắc Tư Kiệt và Hoắc Tư Nhã còn nhỏ tuổi, con nuôi Giản Ngọc thì vẫn chưa kết hôn nên trong nhà chỉ có mấy người họ.Hoắc Vũ Long luôn đối xử khoan dung độ lượng với người giúp việc, mỗi dịp Tết, ông đều không ngăn cản bất cứ ai muốn về nhà.Hoắc Tư Kiệt vẫn luôn cúi đầu, trò chuyện, chúc Tết và tranh bao lì xì với các bạn học của mình qua WeChat, còn Hoắc Tư Nhã đã buồn ngủ, liên tục ngáp ngắn ngáp dài.Nhìn thấy cảnh này trong nhà, Hoắc Vũ Long không khỏi thở dài.“Nếu chị vẫn còn thì có lẽ trong nhà họ Hứa sẽ náo nhiệt một chút, Ngọc Nhi, cũng đã đến lúc con nên kết hôn rồi, đến khi đó sinh mấy đứa bé, trong nhà cũng náo nhiệt hơn.” Điều đáng sợ nhất ngày Tết chính là trong nhà vắng vẻ, quạnh quẽ.Nếu bầu không khí trong nhà quạnh quẽ thì mọi cảm xúc đau buồn sẽ dâng trào.Giản Ngọc nhìn Hoắc Vũ Long.“Tiểu Kiệt, Tiểu Nhã, hai em đi ngủ đi, Tiểu Nhã buồn ngủ đến nỗi không mở mắt nổi rồi kìa” Giản Ngọc cười bảo.Sở Nhuận Chi cũng lập tức ngáp một cái.“Lớn tuổi rồi, không chịu được nữa, tôi cũng đi ngủ đây.” Nói xong, bà ta bèn đứng dậy trở về phòng.Vừa rồi vẫn còn ngồi cùng nhau, nhưng chỉ trong phút chốc mà mọi người đã đi hết.“Ngọc Nhi, giờ chỉ còn lại hai bố con chúng ta, con uống mấy ly với bố nhé?” “Vâng, bố nuôi.” Giản Ngọc cũng không từ chối.Hai người ngồi ở trước bàn ăn nhỏ, trên bàn có mấy đĩa thức ăn và hai ly rượu.Giản Ngọc vừa liếc mắt đã có thể nhìn thấu suy nghĩ của Hoắc Vũ Long.“Bố, con bảo Tiểu Kiệt và Tiểu Nhã rời đi là vì có chuyện muốn nói với bố.” “Có chuyện gì vậy?” “Chuyện mà bố bảo con điều tra đã có manh mối rồi ạ.” “Tìm được chị của bố rồi sao?!” Hoắc Vũ Long lập tức lấy lại tinh thần.Giản Ngọc cụp mắt xuống, suy nghĩ một  lúc..

Chương 311: Giản Ngọc Cũng Không Từ Chối