Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 447: Chúng Tôi Mất Hết Thể Diện Rồi!”
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Hôm nay nếu không có anh bảo vệ thì mọi việc sẽ không được thuận lợi như vậy? “Em không trách anh à?” Ôn Khanh Mộ vẫn lo Tô Lạc Ly sẽ nổi giận, dù sao trước đó hai người họ cũng đã nói rõ với nhau là anh không được nhúng tay vào chuyện này.“Anh giúp em mà em lại còn trách anh, em đâu phải người ngang ngược như thế?” “Trước kia em ngang ngược như thế đấy, anh giúp em mà em còn trách anh!” Ôn Khanh Mộ bắt đầu tính nợ cũ.“Vậy hôm nay em cũng ngang ngược luôn!” Tô Lạc Ly bĩu môi.“Được rồi, được rồi, anh không nói nữa!” Ôn Khanh Mộ đầu hàng ngay lập tức.một phía khác, có vài người lại không dễ chịu chút nào.Sau khi Tô Lạc Ly và Mục Nhiễm Tranh rời đi, lễ cưới chỉ có thể kết thúc vội vàng, sau đó là phần tiệc cưới.Sang phần tiệc cưới, nhiều khách khứa đã bỏ đi rồi, gia đình Tô Nhược Vân quá quắt khiến vài người căm ghét, thể là rời đi luôn.Hội trường tiệc cưới to như thế mà cuối cùng chỉ còn hơn nửa khách mời ở lại.Nhưng Tô Nhược Vân vẫn phải gượng cười vui vẻ.Vẻ mặt của Lâm Thanh Phượng cũng lộ vẻ tức giận.Đến khi tiến hết khách khứa đi rồi, bà ta ngồi phịch xuống ghế.“Lần này, nhà họ Mộ Dung chúng tôi mất hết thể diện rồi!” Bà ta liếc Tô Nhược Vân, trong mắt tràn đầy căm hận.Bà ta đã nể mặt cô ta vì lấy ra nhiều tiền cứu giúp nhà họ Mộ Dung vượt qua nguy cơ rồi đấy, nếu không bà ta đã mắng cô ta xối xa rồi! “Bà thông gia à, bà nói thế là không vừa tai tôi rồi, mất hết thể diện là thế nào chứ!” Bây giờ Vương Vãn Hương ít nhiều cũng có tự tin khi nói chuyện với Lâm Thanh Phượng.“Lẽ nào không đúng à? Nhà bà từ già đến trẻ có ai là không mất mặt không? Giờ lại khiến cả nhà họ Mộ Dung chúng tôi cũng mất mặt luôn rồi đây này!”.Lâm Thanh Phượng nói với giọng điệu khinh miệt.“Bà!” Vương Vãn Hương bị câu từ già đến trẻ” của Lâm Thanh Phượng chọc giận.“Còn không phải bởi vì cái con ranh Tô Lạc Ly chết tiệt đó!” “Cô ta không phải người nhà bà à? Dù sao cũng không trách bọn tôi được!” Vương Vãn Hương cũng tự biết đuối lý, cho nên không tiếp tục tranh cãi với Lâm Thanh Phương nữa..
“Hôm nay nếu không có anh bảo vệ thì mọi
việc sẽ không được thuận lợi như vậy?
“Em không trách anh à?”
Ôn Khanh Mộ vẫn lo Tô Lạc Ly sẽ nổi giận, dù sao trước đó hai người họ cũng đã nói rõ với nhau là anh không được nhúng tay vào chuyện này.
“Anh giúp em mà em lại còn trách anh, em đâu phải người ngang ngược như thế?”
“Trước kia em ngang ngược như thế đấy, anh giúp em mà em còn trách anh!” Ôn Khanh Mộ bắt đầu tính nợ cũ.
“Vậy hôm nay em cũng ngang ngược luôn!”
Tô Lạc Ly bĩu môi.
“Được rồi, được rồi, anh không nói nữa!”
Ôn Khanh Mộ đầu hàng ngay lập tức.
một phía khác, có vài người lại không dễ chịu chút nào.
Sau khi Tô Lạc Ly và Mục Nhiễm Tranh rời đi, lễ cưới chỉ có thể kết thúc vội vàng, sau đó là phần tiệc cưới.
Sang phần tiệc cưới, nhiều khách khứa đã bỏ đi rồi, gia đình Tô Nhược Vân quá quắt khiến vài người căm ghét, thể là rời đi luôn.
Hội trường tiệc cưới to như thế mà cuối cùng chỉ còn hơn nửa khách mời ở lại.
Nhưng Tô Nhược Vân vẫn phải gượng cười vui vẻ.
Vẻ mặt của Lâm Thanh Phượng cũng lộ vẻ tức giận.
Đến khi tiến hết khách khứa đi rồi, bà ta ngồi phịch xuống ghế.
“Lần này, nhà họ Mộ Dung chúng tôi mất hết thể diện rồi!”
Bà ta liếc Tô Nhược Vân, trong mắt tràn đầy căm hận.
Bà ta đã nể mặt cô ta vì lấy ra nhiều tiền cứu giúp nhà họ Mộ Dung vượt qua nguy cơ rồi đấy, nếu không bà ta đã mắng cô ta xối xa rồi!
“Bà thông gia à, bà nói thế là không vừa tai tôi rồi, mất hết thể diện là thế nào chứ!”
Bây giờ Vương Vãn Hương ít nhiều cũng có tự tin khi nói chuyện với Lâm Thanh Phượng.
“Lẽ nào không đúng à? Nhà bà từ già đến trẻ có ai là không mất mặt không? Giờ lại khiến cả nhà họ Mộ Dung chúng tôi cũng mất mặt luôn rồi đây này!”.
Lâm Thanh Phượng nói với giọng điệu khinh miệt.
“Bà!”
Vương Vãn Hương bị câu từ già đến trẻ” của Lâm Thanh Phượng chọc giận.
“Còn không phải bởi vì cái con ranh Tô Lạc Ly chết tiệt đó!”
“Cô ta không phải người nhà bà à? Dù sao cũng không trách bọn tôi được!”
Vương Vãn Hương cũng tự biết đuối lý, cho nên không tiếp tục tranh cãi với Lâm Thanh Phương nữa.
.
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Hôm nay nếu không có anh bảo vệ thì mọi việc sẽ không được thuận lợi như vậy? “Em không trách anh à?” Ôn Khanh Mộ vẫn lo Tô Lạc Ly sẽ nổi giận, dù sao trước đó hai người họ cũng đã nói rõ với nhau là anh không được nhúng tay vào chuyện này.“Anh giúp em mà em lại còn trách anh, em đâu phải người ngang ngược như thế?” “Trước kia em ngang ngược như thế đấy, anh giúp em mà em còn trách anh!” Ôn Khanh Mộ bắt đầu tính nợ cũ.“Vậy hôm nay em cũng ngang ngược luôn!” Tô Lạc Ly bĩu môi.“Được rồi, được rồi, anh không nói nữa!” Ôn Khanh Mộ đầu hàng ngay lập tức.một phía khác, có vài người lại không dễ chịu chút nào.Sau khi Tô Lạc Ly và Mục Nhiễm Tranh rời đi, lễ cưới chỉ có thể kết thúc vội vàng, sau đó là phần tiệc cưới.Sang phần tiệc cưới, nhiều khách khứa đã bỏ đi rồi, gia đình Tô Nhược Vân quá quắt khiến vài người căm ghét, thể là rời đi luôn.Hội trường tiệc cưới to như thế mà cuối cùng chỉ còn hơn nửa khách mời ở lại.Nhưng Tô Nhược Vân vẫn phải gượng cười vui vẻ.Vẻ mặt của Lâm Thanh Phượng cũng lộ vẻ tức giận.Đến khi tiến hết khách khứa đi rồi, bà ta ngồi phịch xuống ghế.“Lần này, nhà họ Mộ Dung chúng tôi mất hết thể diện rồi!” Bà ta liếc Tô Nhược Vân, trong mắt tràn đầy căm hận.Bà ta đã nể mặt cô ta vì lấy ra nhiều tiền cứu giúp nhà họ Mộ Dung vượt qua nguy cơ rồi đấy, nếu không bà ta đã mắng cô ta xối xa rồi! “Bà thông gia à, bà nói thế là không vừa tai tôi rồi, mất hết thể diện là thế nào chứ!” Bây giờ Vương Vãn Hương ít nhiều cũng có tự tin khi nói chuyện với Lâm Thanh Phượng.“Lẽ nào không đúng à? Nhà bà từ già đến trẻ có ai là không mất mặt không? Giờ lại khiến cả nhà họ Mộ Dung chúng tôi cũng mất mặt luôn rồi đây này!”.Lâm Thanh Phượng nói với giọng điệu khinh miệt.“Bà!” Vương Vãn Hương bị câu từ già đến trẻ” của Lâm Thanh Phượng chọc giận.“Còn không phải bởi vì cái con ranh Tô Lạc Ly chết tiệt đó!” “Cô ta không phải người nhà bà à? Dù sao cũng không trách bọn tôi được!” Vương Vãn Hương cũng tự biết đuối lý, cho nên không tiếp tục tranh cãi với Lâm Thanh Phương nữa..