Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 448: Kết Quả Cả Nhà Đều Thành Trò Cười!
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Mẹ, sao không tìm thấy chị con?” Tô Nhược Diệu đi tới hỏi.“À, đúng vậy, mãi không thấy Vân Vân thể.Lẽ nào con bé này vẫn phiền não về chuyện này?” Vương Vãn Hương lập tức kéo Tô Nhược Diệu lên tầng.Trong căn phòng Tô Nhược Vân thay quần áo vang lên tiếng vải vóc bị xé rách, cùng với tiếng chửi rủa của phụ nữ.Vương Vãn Hương và Tô Nhược Diệu đẩy cửa vào.Họ thấy Tô Nhược Vân đã thay quần áo bình thường, cô ta đang xé váy cưới mình vừa thay ra! Vẻ mặt cô ta cực kỳ hung ác, hoàn toàn coi váy cưới như Tô Lạc Ly để mà mặc sức trút giận! “Con khốn, con khốn! Tô Lạc Ly, mày là thứ khốn nạn!” “Ôi trời, Vân Vân của mẹ, áo cưới đắt lắm đấy, con đừng xé nữa, con xé chẳng phải là phía tiền à?” Vương Vãn Hương vội vàng ngăn cản Tô Nhược Vân.“Mẹ, mẹ cứ để chị con xé đi.Dù sao kết hôn xong thì váy cưới cũng không mặc được nữa, cứ để chị con trút giận đi, trong lòng chị ấy đang khó chịu mà!” Tô Nhược Diệu đứng bên cạnh nói.“Xé đi, xé đi, dù sao cũng chỉ mặc một lần này thôi.Nhà chúng ta bây giờ đã khác xưa rồi, có tiền rồi!” Rốt cuộc Vương Vãn Hương vẫn đau lòng cho Tô Nhược Vân.Đám cưới thế kỷ êm đẹp là thế, kết quả cả nhà đều thành trò cười! Tô Nhược Vân chợt dừng lại, sau đó nhìn về phía Vương Vạn Hương.“Mẹ, sao mẹ lại ngu ngốc đến mức trúng kế của Tô Lạc Ly vậy! Sở dĩ cô ta nói thế là để mẹ đảnh cô ta đấy, giờ thì cái danh mẹ kể độc ác của mẹ được chứng thực rồi đấy!” Tô Nhược Vân lớn tiếng chỉ trích.Thật ra Vương Vãn Hương cũng cảm thấy hối hận, bà ta khóc òa lên! “Mẹ biết đâu được chứ? Mẹ nghe cô ta nói thế, trong lòng mẹ dễ chịu được chắc? Mẹ cũng đánh cô ta quên rồi, ai biết! hu hu.hu! " “Đánh quen, sao mẹ lại có thể đánh cô ta ngay trước mặt bao nhiêu người như thế?!” “Được rồi chị à, có phải chị không biết tính mẹ đâu, mẹ giận thế thì sao nguôi được!” Tô Nhược Diệu nói.Tô Nhược Vân trừng Tô Nhược Diệu luôn..
“Mẹ, sao không tìm thấy chị con?” Tô Nhược Diệu đi tới hỏi.
“À, đúng vậy, mãi không thấy Vân Vân thể.
Lẽ nào con bé này vẫn phiền não về chuyện này?”
Vương Vãn Hương lập tức kéo Tô Nhược Diệu lên tầng.
Trong căn phòng Tô Nhược Vân thay quần áo vang lên tiếng vải vóc bị xé rách, cùng với tiếng chửi rủa của phụ nữ.
Vương Vãn Hương và Tô Nhược Diệu đẩy cửa vào.
Họ thấy Tô Nhược Vân đã thay quần áo bình thường, cô ta đang xé váy cưới mình vừa thay ra!
Vẻ mặt cô ta cực kỳ hung ác, hoàn toàn coi váy cưới như Tô Lạc Ly để mà mặc sức trút
giận!
“Con khốn, con khốn! Tô Lạc Ly, mày là thứ khốn nạn!”
“Ôi trời, Vân Vân của mẹ, áo cưới đắt lắm đấy, con đừng xé nữa, con xé chẳng phải là phía tiền à?”
Vương Vãn Hương vội vàng ngăn cản Tô Nhược Vân.
“Mẹ, mẹ cứ để chị con xé đi.
Dù sao kết hôn xong thì váy cưới cũng không mặc được nữa, cứ để chị con trút giận đi, trong lòng chị ấy đang khó chịu mà!”
Tô Nhược Diệu đứng bên cạnh nói.
“Xé đi, xé đi, dù sao cũng chỉ mặc một lần
này thôi.
Nhà chúng ta bây giờ đã khác xưa rồi, có tiền rồi!”
Rốt cuộc Vương Vãn Hương vẫn đau lòng cho Tô Nhược Vân.
Đám cưới thế kỷ êm đẹp là thế, kết quả cả nhà đều thành trò cười!
Tô Nhược Vân chợt dừng lại, sau đó nhìn về phía Vương Vạn Hương.
“Mẹ, sao mẹ lại ngu ngốc đến mức trúng kế của Tô Lạc Ly vậy! Sở dĩ cô ta nói thế là để mẹ đảnh cô ta đấy, giờ thì cái danh mẹ kể độc ác của mẹ được chứng thực rồi đấy!”
Tô Nhược Vân lớn tiếng chỉ trích.
Thật ra Vương Vãn Hương cũng cảm thấy hối hận, bà ta khóc òa lên!
“Mẹ biết đâu được chứ? Mẹ nghe cô ta nói thế, trong lòng mẹ dễ chịu được chắc? Mẹ cũng đánh cô ta quên rồi, ai biết! hu hu.
hu! "
“Đánh quen, sao mẹ lại có thể đánh cô ta ngay trước mặt bao nhiêu người như thế?!”
“Được rồi chị à, có phải chị không biết tính mẹ đâu, mẹ giận thế thì sao nguôi được!” Tô Nhược Diệu nói.
Tô Nhược Vân trừng Tô Nhược Diệu luôn.
.
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Mẹ, sao không tìm thấy chị con?” Tô Nhược Diệu đi tới hỏi.“À, đúng vậy, mãi không thấy Vân Vân thể.Lẽ nào con bé này vẫn phiền não về chuyện này?” Vương Vãn Hương lập tức kéo Tô Nhược Diệu lên tầng.Trong căn phòng Tô Nhược Vân thay quần áo vang lên tiếng vải vóc bị xé rách, cùng với tiếng chửi rủa của phụ nữ.Vương Vãn Hương và Tô Nhược Diệu đẩy cửa vào.Họ thấy Tô Nhược Vân đã thay quần áo bình thường, cô ta đang xé váy cưới mình vừa thay ra! Vẻ mặt cô ta cực kỳ hung ác, hoàn toàn coi váy cưới như Tô Lạc Ly để mà mặc sức trút giận! “Con khốn, con khốn! Tô Lạc Ly, mày là thứ khốn nạn!” “Ôi trời, Vân Vân của mẹ, áo cưới đắt lắm đấy, con đừng xé nữa, con xé chẳng phải là phía tiền à?” Vương Vãn Hương vội vàng ngăn cản Tô Nhược Vân.“Mẹ, mẹ cứ để chị con xé đi.Dù sao kết hôn xong thì váy cưới cũng không mặc được nữa, cứ để chị con trút giận đi, trong lòng chị ấy đang khó chịu mà!” Tô Nhược Diệu đứng bên cạnh nói.“Xé đi, xé đi, dù sao cũng chỉ mặc một lần này thôi.Nhà chúng ta bây giờ đã khác xưa rồi, có tiền rồi!” Rốt cuộc Vương Vãn Hương vẫn đau lòng cho Tô Nhược Vân.Đám cưới thế kỷ êm đẹp là thế, kết quả cả nhà đều thành trò cười! Tô Nhược Vân chợt dừng lại, sau đó nhìn về phía Vương Vạn Hương.“Mẹ, sao mẹ lại ngu ngốc đến mức trúng kế của Tô Lạc Ly vậy! Sở dĩ cô ta nói thế là để mẹ đảnh cô ta đấy, giờ thì cái danh mẹ kể độc ác của mẹ được chứng thực rồi đấy!” Tô Nhược Vân lớn tiếng chỉ trích.Thật ra Vương Vãn Hương cũng cảm thấy hối hận, bà ta khóc òa lên! “Mẹ biết đâu được chứ? Mẹ nghe cô ta nói thế, trong lòng mẹ dễ chịu được chắc? Mẹ cũng đánh cô ta quên rồi, ai biết! hu hu.hu! " “Đánh quen, sao mẹ lại có thể đánh cô ta ngay trước mặt bao nhiêu người như thế?!” “Được rồi chị à, có phải chị không biết tính mẹ đâu, mẹ giận thế thì sao nguôi được!” Tô Nhược Diệu nói.Tô Nhược Vân trừng Tô Nhược Diệu luôn..