Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…
Chương 134
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 134 Sĩ quan phụ tá Liêu và thể lực đen tôiKiều Huyền Thạc vội để chiếc cốctrong tay lên bàn.A Lương bị nghẹn, vô cùng kinhngạc, còn muốn đứng dậy chàoKiêu Huyền Thạc.“Nằm yên đi, đừng nhúc nhích.” KiềuHuyền Thạc ra lệnh.A Lương nhìn Kiều Huyền Thạc, vẻmặt kinh ngạc đến ngơ ngác, đượclãnh đạo cấp trên của mình săn sócđúng là chuyện không ngờ được.Anh ta yếu ớt thều thào: “Cậu Ba,Sao… sao cậu lại tới đây?”“Tới thăm cậu.” Kiều Huyền Thạcngồi vào ghế, kéo chăn đắp cho anhta, giọng ôn hòa ân cần thăm hỏi:“Cảm thấy thế nào?”“Vẫn… vẫn ổn.” A Lương cười khẽ,cảm giác được quan tâm khiếntrong lòng anh ta thấy rất ngọt.Kiều Huyền Thạc quay mặt nhìn vềphía Tinh Thần sau lưng, ra lệnh:“Cậu đi ra ngoài mua cho A Lương ítcháo đi.”“Vâng.” Tinh Thần trả lời, lập tứcquay người ởi ra ngoài.A Lương thấy Tinh Thần rời đi, đitheo Kiều Huyền Thạc nhiều năm,cũng hiểu rõ anh cố ý đuổi TinhThân đi.Cửa phòng được đóng lại.A Lương chậm rãi mở miệng: “CậuBa, cậu và cô Ba không sao chứ?”“Không sao rồi, còn nhớ chuyện gìxảy ra hôm đó không?”“Nhớ ạ.Kiêu Huyền Thạc đột nhiên đứngdậy, quay người đi đến cửa, vô cùngcẩn thận kéo cửa ra, đi ra ngoàiquan sát xung quanh, rồi lui vàođóng cửa lại.A Lương căng thẳng quan sát hànhđộng của anh.Đóng cửa và cửa sổ lại, Kiều HuyềnThạc đi đến bên mép giường ALương ngồi xuống, giọng nghiêmtúc thì thâm: “Nói đi, rốt cuộc làchuyện gì xảy ra.”“Cậu Ba, tôi không thấy rõ dáng vẻđối phương thế nào, trời tối quá, chỉbiết anh ta để tóc dài, dáng ngườicũng rất cao. Anh ta xuất hiện đằngsau tôi, nổ súng với tôi, sau khi tôingã xuống đất anh ta còn muốn nổsúng với tôi, tôi ôm vết thương đáanh ta một phát, anh ta lại nổ súngmuốn lấy mạng tôi.”Kiều Huyền Thạc nhíu mày, nét mặtvô cùng âm u.A Lương căng thẳng túm chăn, hơithở hổn hển, lòng còn sợ hãi.Kiều Huyên Thạc cầm lấy mặt nạoxi bên cạnh úp lên miệng anh ta,im lặng một lát rồi hỏi tiếp: “Đâychắc chắn không phải chuyện tựdưng xảy ra, anh ta nhắm vào cậu.”A Lương nheo mắt, nghi hoặc nhìnanh.Giọng Kiều Huyền Thạc trâm thấpvô cùng nghiêm túc, hỏi từng câutừng chữ: “A Lương, có phải cậugiấu tôi chuyện gì không?”“Tôi…” A Lương bỏ mặt nạ oxi ra, lắpbắp: “Tôi, tôi có thể giấu cậu Bachuyện gì được?”“Bây giờ cậu đang mang tội, bị oandính đến vụ án đen còn chưa tìmđược chứng cứ, bị người cài thiết bịnổ trên xe, còn có chuyện tập kíchlần này, nhìn như nhắm vào tôi,nhưng thực ra mục đích của đốiphương là cậu.Sắc mặt A Lương nháy mắt xanhmét, ánh mắt hơi lo lắng nhìn KiềuHuyền Thạc, luống cuống.“Đừng giấu diếm tôi.” Kiều HuyềnThạc thấp giọng ra lệnh.A Lương rơi vào trâm tư.Không khí dồn nén từng luồng khílạnh, bầu không khí yên tĩnh cũngtrở nên lặng phắt.Kiều Huyền Thạc không lên tiếngnữa, yên tĩnh chờ A Lương mởmiệng.Im lặng rất lâu, A Lương mới mởmiệng: “Đúng là có một chuyện tôikhông báo cáo cho cậu, bởi vì tôicảm thấy anh ta sẽ không làm vậy.”“Sĩ quan phụ tá Liễu.”Ánh mắt Kiều Huyền Thạc tối đi, sắcmặt trở nên nghiêm túc hơn.A Lương hắng giọng, bỏ mặt nạ oxitrong tay xuống, khẽ nói: “Tôi pháthiện sĩ quan phụ tá Liễu có qua lạivới tên câm đầu tổ chức Ưng.”“Tổ chức Ưng?” Kiều Huyền Thạchơi ngẩn ra, sắc mặt âm trâm.Anh không lạ gì tổ chức này.Một tổ chức tội phạm xuyên quốcgia, bê ngoài không đen khôngtrắng, ở khu vực màu xám.Thực tế lại là tổ chức bóng tối rấtmạnh, không gì không làm, khôngtừ bất cứ việc xấu nào.Đáng sợ nhất là tổ chức này vôcùng thần bí, thành viên trải rộngkhắp thế giới, tập kích khủng bố ởkhắp mọi nơi, chỉ cần có thể kiếmtiền, tổ chức này sẽ dùng bất cứ thủđoạn nào.Là một tổ chức cực kỳ đáng sợ.“Đúng, vào năm tháng trước, trongmột lần rất vô tình tôi phát hiện sĩquan phụ tá Liễu thông tin cho mộtnhân vật thần bí nào đó của tổ chứcnày, thậm chí còn phát hiện sĩ quanphụ tá Liễu lén gặp bọn họ.”“Nội dung là gì?”“Không rõ lắm, tôi chưa kịp xem hếtnội dung tài liệu đã bị sĩ quan phụ táLiễu phát hiện tôi xem lén mail củaanh ta. Lúc đó anh ta rất bình tĩnh,giải thích với tôi đây là cơ mật,không thể tiết lộ, nói anh ta đangđiều tra chứng cớ phạm tội của tổchức Ưng, cài nội ứng bên trong,bây giờ đang liên hệ với nội ứng.’Nội ứng?Ngay cả Kiều Huyền Thạc anh cũngkhông biết thực thể của tổ chứcƯng ở đâu, rốt cuộc nhân viên là ai,một tổ chức bí ẩn như vậy mà sĩquan phụ tá Liễu còn liên hệ với đốiphương?Kiêu Huyên Thạc đứng lên, hai tayđút túi, nghiêm túc hỏi từng câutừng chữ: “Vì sao không báo cáo?”“Sĩ quan phụ tá Liễu bảo tôi đừngbáo, chuyện này là cơ mật quốc giacấp một, tôi xem lén tài liệu của anhta đã là vi phạm pháp luật, tôi tưởnganh ta nói thật, cậu Ba cũng biếtchuyện này, nên thấy không cân báocáo.“Về sau liên xuất hiện chuyện tôi bịhãm hại, liên tiếp xảy ra sự cố, nếunhư cậu Ba không nói, tôi cònchẳng liên tưởng đến chuyện này.”Kiều Huyên Thạc chậm rãi đi đếnban công, đứng trước cửa kính nhìnnắng ấm bên ngoài, vài đóa mâytrăng lững lờ trôi trên bầu trời xanhthẳm, nhìn vô cùng tốt đẹp, sángngời như vậy, nhưng trong vô hình,một thế lực đen tối đã xâm lấn vàomảnh đất đẹp đẽ này, xâm nhập vàotrong quân đội của anh.Chuyện khiến anh bực mình hơnkhông phải sĩ quan phụ tá Liễu cóliên quan với người của tổ chứcƯng, mà là nhà họ Kiều cũng có thểdính dáng đến tổ chức này.Sĩ quan phụ tá Liễu là đứa trẻ nghèokhổ được ông nội anh giúp đỡ từnhỏ, điểm này không cần giấu anh,nhưng bọn họ lại ra sức che giấuquan hệ.Hiển nhiên có ẩn tình lớn hơn.Có lẽ, sĩ quan phụ tá Liễu chỉ là mộtcầu nối, một quân cờ.Càng nghĩ càng thấy chuyện nàyđáng sợ.Kiều Huyền Thạc quay người đi đếnbên cạnh A Lương, vỗ nhẹ vai anhta: “Nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi rảnh sẽtrở lại thăm cậu.”“Được.” A Lương gật đầu rụt rè, rấtsợ vì mình che giấu chuyện này màdẫn đến hậu quả đáng sợ.Lúc này, cửa phòng bị gõ.Tinh Thần đẩy cửa đi vào.Tay anh ta câm một bát cháo, đi tớicung kính mở miệng: “Cậu Ba, cháođã về rồi.”Kiêu Huyền Thạc ấm giọng ra lệnh:“Cậu ở lại chăm sóc A Lương chođến khi cậu ấy ra viện.”“Vâng.” Tinh Thần đứng nghiêmchào.Không dặn dò nhiều thêm, anh nhìnqua A Lương rồi quay người rời đi.A Lương và Tinh Thần nhìn theobóng lưng anh rời khỏi phòng bệnh,mãi đến khi anh ra khỏi cửa, haingười mới thở phào đầy căng thẳng,nơi có sự xuất hiện của anh luôn cócảm giác đè nén vô hình.Anh vừa rời đi, hai người liền thảlỏng.Tinh Thần kéo ghế ra, tùy ý ngồixuống, cúi đầu mở cháo, nói: “ALương, cậu Ba không còn đóng giữquân khu nữa, bây giờ xin vê làm ởhội đường Tịch rồi.”A Lương khẽ giật mình, nghi hoặcnhìn Tinh Thần, nhíu mày, cảm giácxương cốt lỏng lẻo, giật giật bả vai:“Vì sao?”“Nếu như em đoán không nhầm,chắc là vì cô Ba.”A Lương không thể nhịn được cười,chống người chầm chậm ngồi dậy:“Anh đoán được cậu Ba sẽ làm vậytừ lâu rồi, không ngờ lại nhanh vậy,xem ra cậu Ba thật sự rấy yêu côBa.”“Đừng động đậy.” Tinh Thần khẽmắng.“Anh không cử động thì ăn cháokiểu gì?”“Em cho anh ăn.” Tinh Thần bỏ nắpra, dùng thìa khuấy đều cháo, cẩnthận thổi, vừa quấy vừa lầm bầm:“Nằm đi, em không muốn cháo vãira khắp nơi, còn phải lau người choanh.”A Lương hoạt động cơ thể, khinhthường việc để Tinh Thần đút, độtnhiên cười gian, nhướng mày: “Anhkhông cần chú đút, hay chú gọi cô ytá nào đến đây đút cho anh đi.”Tinh Thần ngây ra, sửng sốt.Hai người nhìn nhau, ánh mắt đồngloạt trở nên gian tà.Cười khế với nhau, Tinh Thần lập bỏcháo xuống, ấn chuông y tá.Đàn ông độc thân ở quân đội thờigian dài như bọn họ, không mấy aicó thể hiểu được nỗi bi ai thiếu hơigái đâu.
Chương 134 Sĩ quan phụ tá Liêu và thể lực đen tôi
Kiều Huyền Thạc vội để chiếc cốc
trong tay lên bàn.
A Lương bị nghẹn, vô cùng kinh
ngạc, còn muốn đứng dậy chào
Kiêu Huyền Thạc.
“Nằm yên đi, đừng nhúc nhích.” Kiều
Huyền Thạc ra lệnh.
A Lương nhìn Kiều Huyền Thạc, vẻ
mặt kinh ngạc đến ngơ ngác, được
lãnh đạo cấp trên của mình săn sóc
đúng là chuyện không ngờ được.
Anh ta yếu ớt thều thào: “Cậu Ba,
Sao… sao cậu lại tới đây?”
“Tới thăm cậu.” Kiều Huyền Thạc
ngồi vào ghế, kéo chăn đắp cho anh
ta, giọng ôn hòa ân cần thăm hỏi:
“Cảm thấy thế nào?”
“Vẫn… vẫn ổn.” A Lương cười khẽ,
cảm giác được quan tâm khiến
trong lòng anh ta thấy rất ngọt.
Kiều Huyền Thạc quay mặt nhìn về
phía Tinh Thần sau lưng, ra lệnh:
“Cậu đi ra ngoài mua cho A Lương ít
cháo đi.”
“Vâng.” Tinh Thần trả lời, lập tức
quay người ởi ra ngoài.
A Lương thấy Tinh Thần rời đi, đi
theo Kiều Huyền Thạc nhiều năm,
cũng hiểu rõ anh cố ý đuổi Tinh
Thân đi.
Cửa phòng được đóng lại.
A Lương chậm rãi mở miệng: “Cậu
Ba, cậu và cô Ba không sao chứ?”
“Không sao rồi, còn nhớ chuyện gì
xảy ra hôm đó không?”
“Nhớ ạ.
Kiêu Huyền Thạc đột nhiên đứng
dậy, quay người đi đến cửa, vô cùng
cẩn thận kéo cửa ra, đi ra ngoài
quan sát xung quanh, rồi lui vào
đóng cửa lại.
A Lương căng thẳng quan sát hành
động của anh.
Đóng cửa và cửa sổ lại, Kiều Huyền
Thạc đi đến bên mép giường A
Lương ngồi xuống, giọng nghiêm
túc thì thâm: “Nói đi, rốt cuộc là
chuyện gì xảy ra.”
“Cậu Ba, tôi không thấy rõ dáng vẻ
đối phương thế nào, trời tối quá, chỉ
biết anh ta để tóc dài, dáng người
cũng rất cao. Anh ta xuất hiện đằng
sau tôi, nổ súng với tôi, sau khi tôi
ngã xuống đất anh ta còn muốn nổ
súng với tôi, tôi ôm vết thương đá
anh ta một phát, anh ta lại nổ súng
muốn lấy mạng tôi.”
Kiều Huyền Thạc nhíu mày, nét mặt
vô cùng âm u.
A Lương căng thẳng túm chăn, hơi
thở hổn hển, lòng còn sợ hãi.
Kiều Huyên Thạc cầm lấy mặt nạ
oxi bên cạnh úp lên miệng anh ta,
im lặng một lát rồi hỏi tiếp: “Đây
chắc chắn không phải chuyện tự
dưng xảy ra, anh ta nhắm vào cậu.”
A Lương nheo mắt, nghi hoặc nhìn
anh.
Giọng Kiều Huyền Thạc trâm thấp
vô cùng nghiêm túc, hỏi từng câu
từng chữ: “A Lương, có phải cậu
giấu tôi chuyện gì không?”
“Tôi…” A Lương bỏ mặt nạ oxi ra, lắp
bắp: “Tôi, tôi có thể giấu cậu Ba
chuyện gì được?”
“Bây giờ cậu đang mang tội, bị oan
dính đến vụ án đen còn chưa tìm
được chứng cứ, bị người cài thiết bị
nổ trên xe, còn có chuyện tập kích
lần này, nhìn như nhắm vào tôi,
nhưng thực ra mục đích của đối
phương là cậu.
Sắc mặt A Lương nháy mắt xanh
mét, ánh mắt hơi lo lắng nhìn Kiều
Huyền Thạc, luống cuống.
“Đừng giấu diếm tôi.” Kiều Huyền
Thạc thấp giọng ra lệnh.
A Lương rơi vào trâm tư.
Không khí dồn nén từng luồng khí
lạnh, bầu không khí yên tĩnh cũng
trở nên lặng phắt.
Kiều Huyền Thạc không lên tiếng
nữa, yên tĩnh chờ A Lương mở
miệng.
Im lặng rất lâu, A Lương mới mở
miệng: “Đúng là có một chuyện tôi
không báo cáo cho cậu, bởi vì tôi
cảm thấy anh ta sẽ không làm vậy.”
“Sĩ quan phụ tá Liễu.”
Ánh mắt Kiều Huyền Thạc tối đi, sắc
mặt trở nên nghiêm túc hơn.
A Lương hắng giọng, bỏ mặt nạ oxi
trong tay xuống, khẽ nói: “Tôi phát
hiện sĩ quan phụ tá Liễu có qua lại
với tên câm đầu tổ chức Ưng.”
“Tổ chức Ưng?” Kiều Huyền Thạc
hơi ngẩn ra, sắc mặt âm trâm.
Anh không lạ gì tổ chức này.
Một tổ chức tội phạm xuyên quốc
gia, bê ngoài không đen không
trắng, ở khu vực màu xám.
Thực tế lại là tổ chức bóng tối rất
mạnh, không gì không làm, không
từ bất cứ việc xấu nào.
Đáng sợ nhất là tổ chức này vô
cùng thần bí, thành viên trải rộng
khắp thế giới, tập kích khủng bố ở
khắp mọi nơi, chỉ cần có thể kiếm
tiền, tổ chức này sẽ dùng bất cứ thủ
đoạn nào.
Là một tổ chức cực kỳ đáng sợ.
“Đúng, vào năm tháng trước, trong
một lần rất vô tình tôi phát hiện sĩ
quan phụ tá Liễu thông tin cho một
nhân vật thần bí nào đó của tổ chức
này, thậm chí còn phát hiện sĩ quan
phụ tá Liễu lén gặp bọn họ.”
“Nội dung là gì?”
“Không rõ lắm, tôi chưa kịp xem hết
nội dung tài liệu đã bị sĩ quan phụ tá
Liễu phát hiện tôi xem lén mail của
anh ta. Lúc đó anh ta rất bình tĩnh,
giải thích với tôi đây là cơ mật,
không thể tiết lộ, nói anh ta đang
điều tra chứng cớ phạm tội của tổ
chức Ưng, cài nội ứng bên trong,
bây giờ đang liên hệ với nội ứng.’
Nội ứng?
Ngay cả Kiều Huyền Thạc anh cũng
không biết thực thể của tổ chức
Ưng ở đâu, rốt cuộc nhân viên là ai,
một tổ chức bí ẩn như vậy mà sĩ
quan phụ tá Liễu còn liên hệ với đối
phương?
Kiêu Huyên Thạc đứng lên, hai tay
đút túi, nghiêm túc hỏi từng câu
từng chữ: “Vì sao không báo cáo?”
“Sĩ quan phụ tá Liễu bảo tôi đừng
báo, chuyện này là cơ mật quốc gia
cấp một, tôi xem lén tài liệu của anh
ta đã là vi phạm pháp luật, tôi tưởng
anh ta nói thật, cậu Ba cũng biết
chuyện này, nên thấy không cân báo
cáo.
“Về sau liên xuất hiện chuyện tôi bị
hãm hại, liên tiếp xảy ra sự cố, nếu
như cậu Ba không nói, tôi còn
chẳng liên tưởng đến chuyện này.”
Kiều Huyên Thạc chậm rãi đi đến
ban công, đứng trước cửa kính nhìn
nắng ấm bên ngoài, vài đóa mây
trăng lững lờ trôi trên bầu trời xanh
thẳm, nhìn vô cùng tốt đẹp, sáng
ngời như vậy, nhưng trong vô hình,
một thế lực đen tối đã xâm lấn vào
mảnh đất đẹp đẽ này, xâm nhập vào
trong quân đội của anh.
Chuyện khiến anh bực mình hơn
không phải sĩ quan phụ tá Liễu có
liên quan với người của tổ chức
Ưng, mà là nhà họ Kiều cũng có thể
dính dáng đến tổ chức này.
Sĩ quan phụ tá Liễu là đứa trẻ nghèo
khổ được ông nội anh giúp đỡ từ
nhỏ, điểm này không cần giấu anh,
nhưng bọn họ lại ra sức che giấu
quan hệ.
Hiển nhiên có ẩn tình lớn hơn.
Có lẽ, sĩ quan phụ tá Liễu chỉ là một
cầu nối, một quân cờ.
Càng nghĩ càng thấy chuyện này
đáng sợ.
Kiều Huyền Thạc quay người đi đến
bên cạnh A Lương, vỗ nhẹ vai anh
ta: “Nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi rảnh sẽ
trở lại thăm cậu.”
“Được.” A Lương gật đầu rụt rè, rất
sợ vì mình che giấu chuyện này mà
dẫn đến hậu quả đáng sợ.
Lúc này, cửa phòng bị gõ.
Tinh Thần đẩy cửa đi vào.
Tay anh ta câm một bát cháo, đi tới
cung kính mở miệng: “Cậu Ba, cháo
đã về rồi.”
Kiêu Huyền Thạc ấm giọng ra lệnh:
“Cậu ở lại chăm sóc A Lương cho
đến khi cậu ấy ra viện.”
“Vâng.” Tinh Thần đứng nghiêm
chào.
Không dặn dò nhiều thêm, anh nhìn
qua A Lương rồi quay người rời đi.
A Lương và Tinh Thần nhìn theo
bóng lưng anh rời khỏi phòng bệnh,
mãi đến khi anh ra khỏi cửa, hai
người mới thở phào đầy căng thẳng,
nơi có sự xuất hiện của anh luôn có
cảm giác đè nén vô hình.
Anh vừa rời đi, hai người liền thả
lỏng.
Tinh Thần kéo ghế ra, tùy ý ngồi
xuống, cúi đầu mở cháo, nói: “A
Lương, cậu Ba không còn đóng giữ
quân khu nữa, bây giờ xin vê làm ở
hội đường Tịch rồi.”
A Lương khẽ giật mình, nghi hoặc
nhìn Tinh Thần, nhíu mày, cảm giác
xương cốt lỏng lẻo, giật giật bả vai:
“Vì sao?”
“Nếu như em đoán không nhầm,
chắc là vì cô Ba.”
A Lương không thể nhịn được cười,
chống người chầm chậm ngồi dậy:
“Anh đoán được cậu Ba sẽ làm vậy
từ lâu rồi, không ngờ lại nhanh vậy,
xem ra cậu Ba thật sự rấy yêu cô
Ba.”
“Đừng động đậy.” Tinh Thần khẽ
mắng.
“Anh không cử động thì ăn cháo
kiểu gì?”
“Em cho anh ăn.” Tinh Thần bỏ nắp
ra, dùng thìa khuấy đều cháo, cẩn
thận thổi, vừa quấy vừa lầm bầm:
“Nằm đi, em không muốn cháo vãi
ra khắp nơi, còn phải lau người cho
anh.”
A Lương hoạt động cơ thể, khinh
thường việc để Tinh Thần đút, đột
nhiên cười gian, nhướng mày: “Anh
không cần chú đút, hay chú gọi cô y
tá nào đến đây đút cho anh đi.”
Tinh Thần ngây ra, sửng sốt.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt đồng
loạt trở nên gian tà.
Cười khế với nhau, Tinh Thần lập bỏ
cháo xuống, ấn chuông y tá.
Đàn ông độc thân ở quân đội thời
gian dài như bọn họ, không mấy ai
có thể hiểu được nỗi bi ai thiếu hơi
gái đâu.
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 134 Sĩ quan phụ tá Liêu và thể lực đen tôiKiều Huyền Thạc vội để chiếc cốctrong tay lên bàn.A Lương bị nghẹn, vô cùng kinhngạc, còn muốn đứng dậy chàoKiêu Huyền Thạc.“Nằm yên đi, đừng nhúc nhích.” KiềuHuyền Thạc ra lệnh.A Lương nhìn Kiều Huyền Thạc, vẻmặt kinh ngạc đến ngơ ngác, đượclãnh đạo cấp trên của mình săn sócđúng là chuyện không ngờ được.Anh ta yếu ớt thều thào: “Cậu Ba,Sao… sao cậu lại tới đây?”“Tới thăm cậu.” Kiều Huyền Thạcngồi vào ghế, kéo chăn đắp cho anhta, giọng ôn hòa ân cần thăm hỏi:“Cảm thấy thế nào?”“Vẫn… vẫn ổn.” A Lương cười khẽ,cảm giác được quan tâm khiếntrong lòng anh ta thấy rất ngọt.Kiều Huyền Thạc quay mặt nhìn vềphía Tinh Thần sau lưng, ra lệnh:“Cậu đi ra ngoài mua cho A Lương ítcháo đi.”“Vâng.” Tinh Thần trả lời, lập tứcquay người ởi ra ngoài.A Lương thấy Tinh Thần rời đi, đitheo Kiều Huyền Thạc nhiều năm,cũng hiểu rõ anh cố ý đuổi TinhThân đi.Cửa phòng được đóng lại.A Lương chậm rãi mở miệng: “CậuBa, cậu và cô Ba không sao chứ?”“Không sao rồi, còn nhớ chuyện gìxảy ra hôm đó không?”“Nhớ ạ.Kiêu Huyền Thạc đột nhiên đứngdậy, quay người đi đến cửa, vô cùngcẩn thận kéo cửa ra, đi ra ngoàiquan sát xung quanh, rồi lui vàođóng cửa lại.A Lương căng thẳng quan sát hànhđộng của anh.Đóng cửa và cửa sổ lại, Kiều HuyềnThạc đi đến bên mép giường ALương ngồi xuống, giọng nghiêmtúc thì thâm: “Nói đi, rốt cuộc làchuyện gì xảy ra.”“Cậu Ba, tôi không thấy rõ dáng vẻđối phương thế nào, trời tối quá, chỉbiết anh ta để tóc dài, dáng ngườicũng rất cao. Anh ta xuất hiện đằngsau tôi, nổ súng với tôi, sau khi tôingã xuống đất anh ta còn muốn nổsúng với tôi, tôi ôm vết thương đáanh ta một phát, anh ta lại nổ súngmuốn lấy mạng tôi.”Kiều Huyền Thạc nhíu mày, nét mặtvô cùng âm u.A Lương căng thẳng túm chăn, hơithở hổn hển, lòng còn sợ hãi.Kiều Huyên Thạc cầm lấy mặt nạoxi bên cạnh úp lên miệng anh ta,im lặng một lát rồi hỏi tiếp: “Đâychắc chắn không phải chuyện tựdưng xảy ra, anh ta nhắm vào cậu.”A Lương nheo mắt, nghi hoặc nhìnanh.Giọng Kiều Huyền Thạc trâm thấpvô cùng nghiêm túc, hỏi từng câutừng chữ: “A Lương, có phải cậugiấu tôi chuyện gì không?”“Tôi…” A Lương bỏ mặt nạ oxi ra, lắpbắp: “Tôi, tôi có thể giấu cậu Bachuyện gì được?”“Bây giờ cậu đang mang tội, bị oandính đến vụ án đen còn chưa tìmđược chứng cứ, bị người cài thiết bịnổ trên xe, còn có chuyện tập kíchlần này, nhìn như nhắm vào tôi,nhưng thực ra mục đích của đốiphương là cậu.Sắc mặt A Lương nháy mắt xanhmét, ánh mắt hơi lo lắng nhìn KiềuHuyền Thạc, luống cuống.“Đừng giấu diếm tôi.” Kiều HuyềnThạc thấp giọng ra lệnh.A Lương rơi vào trâm tư.Không khí dồn nén từng luồng khílạnh, bầu không khí yên tĩnh cũngtrở nên lặng phắt.Kiều Huyền Thạc không lên tiếngnữa, yên tĩnh chờ A Lương mởmiệng.Im lặng rất lâu, A Lương mới mởmiệng: “Đúng là có một chuyện tôikhông báo cáo cho cậu, bởi vì tôicảm thấy anh ta sẽ không làm vậy.”“Sĩ quan phụ tá Liễu.”Ánh mắt Kiều Huyền Thạc tối đi, sắcmặt trở nên nghiêm túc hơn.A Lương hắng giọng, bỏ mặt nạ oxitrong tay xuống, khẽ nói: “Tôi pháthiện sĩ quan phụ tá Liễu có qua lạivới tên câm đầu tổ chức Ưng.”“Tổ chức Ưng?” Kiều Huyền Thạchơi ngẩn ra, sắc mặt âm trâm.Anh không lạ gì tổ chức này.Một tổ chức tội phạm xuyên quốcgia, bê ngoài không đen khôngtrắng, ở khu vực màu xám.Thực tế lại là tổ chức bóng tối rấtmạnh, không gì không làm, khôngtừ bất cứ việc xấu nào.Đáng sợ nhất là tổ chức này vôcùng thần bí, thành viên trải rộngkhắp thế giới, tập kích khủng bố ởkhắp mọi nơi, chỉ cần có thể kiếmtiền, tổ chức này sẽ dùng bất cứ thủđoạn nào.Là một tổ chức cực kỳ đáng sợ.“Đúng, vào năm tháng trước, trongmột lần rất vô tình tôi phát hiện sĩquan phụ tá Liễu thông tin cho mộtnhân vật thần bí nào đó của tổ chứcnày, thậm chí còn phát hiện sĩ quanphụ tá Liễu lén gặp bọn họ.”“Nội dung là gì?”“Không rõ lắm, tôi chưa kịp xem hếtnội dung tài liệu đã bị sĩ quan phụ táLiễu phát hiện tôi xem lén mail củaanh ta. Lúc đó anh ta rất bình tĩnh,giải thích với tôi đây là cơ mật,không thể tiết lộ, nói anh ta đangđiều tra chứng cớ phạm tội của tổchức Ưng, cài nội ứng bên trong,bây giờ đang liên hệ với nội ứng.’Nội ứng?Ngay cả Kiều Huyền Thạc anh cũngkhông biết thực thể của tổ chứcƯng ở đâu, rốt cuộc nhân viên là ai,một tổ chức bí ẩn như vậy mà sĩquan phụ tá Liễu còn liên hệ với đốiphương?Kiêu Huyên Thạc đứng lên, hai tayđút túi, nghiêm túc hỏi từng câutừng chữ: “Vì sao không báo cáo?”“Sĩ quan phụ tá Liễu bảo tôi đừngbáo, chuyện này là cơ mật quốc giacấp một, tôi xem lén tài liệu của anhta đã là vi phạm pháp luật, tôi tưởnganh ta nói thật, cậu Ba cũng biếtchuyện này, nên thấy không cân báocáo.“Về sau liên xuất hiện chuyện tôi bịhãm hại, liên tiếp xảy ra sự cố, nếunhư cậu Ba không nói, tôi cònchẳng liên tưởng đến chuyện này.”Kiều Huyên Thạc chậm rãi đi đếnban công, đứng trước cửa kính nhìnnắng ấm bên ngoài, vài đóa mâytrăng lững lờ trôi trên bầu trời xanhthẳm, nhìn vô cùng tốt đẹp, sángngời như vậy, nhưng trong vô hình,một thế lực đen tối đã xâm lấn vàomảnh đất đẹp đẽ này, xâm nhập vàotrong quân đội của anh.Chuyện khiến anh bực mình hơnkhông phải sĩ quan phụ tá Liễu cóliên quan với người của tổ chứcƯng, mà là nhà họ Kiều cũng có thểdính dáng đến tổ chức này.Sĩ quan phụ tá Liễu là đứa trẻ nghèokhổ được ông nội anh giúp đỡ từnhỏ, điểm này không cần giấu anh,nhưng bọn họ lại ra sức che giấuquan hệ.Hiển nhiên có ẩn tình lớn hơn.Có lẽ, sĩ quan phụ tá Liễu chỉ là mộtcầu nối, một quân cờ.Càng nghĩ càng thấy chuyện nàyđáng sợ.Kiều Huyền Thạc quay người đi đếnbên cạnh A Lương, vỗ nhẹ vai anhta: “Nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi rảnh sẽtrở lại thăm cậu.”“Được.” A Lương gật đầu rụt rè, rấtsợ vì mình che giấu chuyện này màdẫn đến hậu quả đáng sợ.Lúc này, cửa phòng bị gõ.Tinh Thần đẩy cửa đi vào.Tay anh ta câm một bát cháo, đi tớicung kính mở miệng: “Cậu Ba, cháođã về rồi.”Kiêu Huyền Thạc ấm giọng ra lệnh:“Cậu ở lại chăm sóc A Lương chođến khi cậu ấy ra viện.”“Vâng.” Tinh Thần đứng nghiêmchào.Không dặn dò nhiều thêm, anh nhìnqua A Lương rồi quay người rời đi.A Lương và Tinh Thần nhìn theobóng lưng anh rời khỏi phòng bệnh,mãi đến khi anh ra khỏi cửa, haingười mới thở phào đầy căng thẳng,nơi có sự xuất hiện của anh luôn cócảm giác đè nén vô hình.Anh vừa rời đi, hai người liền thảlỏng.Tinh Thần kéo ghế ra, tùy ý ngồixuống, cúi đầu mở cháo, nói: “ALương, cậu Ba không còn đóng giữquân khu nữa, bây giờ xin vê làm ởhội đường Tịch rồi.”A Lương khẽ giật mình, nghi hoặcnhìn Tinh Thần, nhíu mày, cảm giácxương cốt lỏng lẻo, giật giật bả vai:“Vì sao?”“Nếu như em đoán không nhầm,chắc là vì cô Ba.”A Lương không thể nhịn được cười,chống người chầm chậm ngồi dậy:“Anh đoán được cậu Ba sẽ làm vậytừ lâu rồi, không ngờ lại nhanh vậy,xem ra cậu Ba thật sự rấy yêu côBa.”“Đừng động đậy.” Tinh Thần khẽmắng.“Anh không cử động thì ăn cháokiểu gì?”“Em cho anh ăn.” Tinh Thần bỏ nắpra, dùng thìa khuấy đều cháo, cẩnthận thổi, vừa quấy vừa lầm bầm:“Nằm đi, em không muốn cháo vãira khắp nơi, còn phải lau người choanh.”A Lương hoạt động cơ thể, khinhthường việc để Tinh Thần đút, độtnhiên cười gian, nhướng mày: “Anhkhông cần chú đút, hay chú gọi cô ytá nào đến đây đút cho anh đi.”Tinh Thần ngây ra, sửng sốt.Hai người nhìn nhau, ánh mắt đồngloạt trở nên gian tà.Cười khế với nhau, Tinh Thần lập bỏcháo xuống, ấn chuông y tá.Đàn ông độc thân ở quân đội thờigian dài như bọn họ, không mấy aicó thể hiểu được nỗi bi ai thiếu hơigái đâu.