Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 135

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 135 Doãn Đạo Kiêu Huyền Thạc rời khỏi bệnh viện,lên xe quân đội.Anh lấy điện thoại ra ấn số, sắc mặtâm trâm u ám, nghiêm giọng ra lệnhvới người đầu kia điện thoại: “Âmthâm điều tra tài chính và các cuộclàm ăn trong ba mươi năm qua củaTập đoàn Kiều Thị, nộp báo cáo chỉtiết trong vòng hai ngày.”Đưa ra mệnh lệnh xong, Kiều HuyềnThạc ném di động qua một bên.Mỏi mệt tựa lưng vào ghế, hai taycâm tay lái, đôi mắt sâu khônglường được lẳng lặng nhìn về phíatrước.Anh không lái xe, ánh nắng xuyênqua cửa kính chiếu lên người anh,không hề có vẻ ấm áp.Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Vừa nghĩ tới chuyện này dính đến“Tổ chức Ưng” đen tối nhất thế giới,tim anh như bị tảng đá lớn đè lên,nặng đến nỗi không thể thở nổi.Mà chuyện thường không đơn giảnnhư anh nghĩ.Trong gia đình anh chắc hẳn cũngcó thành viên của tổ chức này, chodù không có, cũng có thể có liênquan nhất định.Tháo gỡ được hoài nghi vê A Lươngvà Tinh Thần, nội gian bên cạnh anhrõ ràng là sĩ quan phụ tá của anh…Liễu Trung.Dưới tình huống không có bằngchứng, anh không thể đánh rắnđộng cỏ được.Im lặng rồi lâu.Kiều Huyền Thạc nổ máy xe, đánhtay lái, xe nghênh ngang rời đi.Bạch Nhược Hy quét dọn hết trongngoài căn nhà.Bận đến ba giờ chiều, cô mới mặcđồ, đeo túi xách đi ra ngoài muathức ăn.Cô nhìn điện thoại hơn n lần cũngkhông thấy tin nhắn của Kiều HuyềnThạc.Mặc dù hơi buôn, nhưng cũngkhông ảnh hưởng đến tâm tình tốtđẹp của Bạch Nhược Hy, cô có thểthông cảm cho sự bận rộn củachồng, thông cảm cho tính cáchnhạt nhẽo của anh.Bước chân cô nhẹ tênh, khi đi rakhỏi cửa còn gật đầu chào hỏi anhlính đứng gác, khuôn mặt mỉm cười,vô cùng có sức sống.Nhưng đối phương đứng khôngnhúc nhích như máy móc, uynghiêm không thể xâm phạm.Quân nhân gác nơi này đều đeosúng, cứ sáu tiếng lại đổi một lượt.Điều này khiến Bạch Nhược Hy rấtcó cảm giác an toàn.Ra khỏi cửa.Bạch Nhược Hy bước trên conđường lớn dưới ánh nắng chóichang.Đi chưa được mấy bước, cô độtnhiên dừng lại.Nhíu mày nhìn chiếc xe quen thuộccách đó không xa.Nửa tháng nay, chiếc xe này đếnchỗ cô không ít, cô không thể quenthuộc hơn được nữa.Kiều Huyền Hạo xuống xe, nhìn vàoánh mắt bình tĩnh của Bạch NhượcHy, im lặng đi đến chỗ ngồi bên ghếphụ, mở cửa ra, làm động tác mời.Lúc trước, anh thường hay đến mờicô ra ngoài.Bạch Nhược Hy vẫn cho rằng anh làanh trai thân nhất của mình, chonên chưa từng từ chối anh.Nhưng hôm nay, cô không muốn đivới Kiều Huyền Hạo, cô còn phảichuẩn bị bữa tối cho người chồngđang đi làm chưa về.Cô chậm rãi đi đến trước mặt KiềuHuyền Hạo, khẽ nói: “Anh Hai, saoanh lại tới đây?”“Lên xe đi.” Kiều Huyền Hạo một tayđút túi, ngắm nhìn gương mặt xinhđẹp của cô, thản nhiên mở miệng.Bạch Nhược Hy vén tóc bên tai, cúiđầu, thế thọt: “Lần này anh lại muốnđưa em đi đâu?”“Lên xe rồi em sẽ biết.”“Xin lỗi, anh Hai, em còn có chútviệc gấp, không thể đi cùng anhCHƯỢC. ›Kiêu Huyền Hạo hít sâu, sắc mặt tốiđi, mím môi một lúc, giọng nặnghơn: “Ông nội đã bị bệnh nặng rấtlâu rồi, làm cháu gái của ông, emcũng nên đi thăm ông chứ?”Ông nội bệnh nặng?Bạch Nhược Hy ngẩng phắt lên nhìnKiều Huyền Hạo, rất ngạc nhiên, tintức đột ngột này khiến cô hoảngloạn.Mặc dù không phải cháu gái ruộtcủa ông, nhưng từ nhỏ đến lớn, ôngđối xử với cô không tệ, chí ít thừanhận cô là cháu gái nhà họ Kiều,cho cô môi trường trưởng thành tốtđẹp.“Ông nội sao vậy ạ?” Bạch NhượcHy lo lắng đi lên một bước, tới gầnKiêu Huyền Hạo.“Em đi với anh đến nhà họ Kiều mộtchuyến sẽ biết tình hình bây giờ củaông thế nào.”Bạch Nhược Hy do dự, lấy điệnthoại ra xem giờ, cân nhắc tính chấtsự việc, cuối cùng vẫn lên xe KiềuHuyền Hạo.Đóng cửa xe, Bạch Nhược Hy càidây an toàn, lập tức lấy điện thoại ranhắn tin cho Kiêu Huyền Thạc.Kiêu Huyền Hạo lên xe, vừa kéo dâyan toàn vừa nhìn màn hình điệnthoại của Bạch Nhược Hy, sắc mặtanh ta thay đổi, cướp lấy điện thoạicủa Bạch Nhược Hy: “Không cầnthông báo cho cậu ấy.”Bạch Nhược Hy khẽ giật mình, haitay trống không, sững sờ nhìn ngườiđàn ông bên cạnh, dừng mấy giâymới phản ứng được: “Sao lại cướpđiện thoại của em?”“Nếu như em muốn nói cho em Bathì không cân đâu.”“Wì sao?” Sắc mặt Bạch Nhược Hytối đi, lạnh nhạt hỏi.Kiều Huyền Hạo nổ máy xe, giãmchân ga, phóng đi.Anh ta chăm chú lái xe, bỏ điệnthoại của Bạch Nhược Hy vào bênbàn xe, giọng lạnh đi: “Nó ở quânkhu xa xôi, em thông báo nó cũngkhông quay lại kịp, hơn nữa ông nộicũng không muốn gặp nó.”Bạch Nhược Hy tức giận câm lạiđiện thoại của mình, xem ra anh cònchưa biết hôm qua Kiêu HuyềnThạc đã trở vê.Cô cầm điện thoại không soạn tinnhắn nữa, bỏ vào trong túi xách,không vui cự lại một câu: “Ông nộikhông muốn gặp anh ấy, vậy thìcàng không muốn gặp em mớiđúng?”Kiều Huyên Hạo nhếch môi cườimột tiếng, giật nhẹ cà vạt: “Ngượclại thì đúng hơn, ông nội nói rõmuốn gặp em.”Bạch Nhược Hy nghiêng đầu nhìnsườn mặt Kiều Huyền Hạo, linh cảmkhông tốt dội lên trong lòng.Nửa tiếng sau.Nhà họ Kiều, vườn phía Bắc.Bạch Nhược Hy đi theo sau lưngKiêu Huyền Hạo vào biệt thự vườnphía Bắc.Đi vào sảnh biệt thự, trên chiếc sôpha xa hoa đã đây người.Nét mặt ai cũng vô cùng khó coi.Anh Cả, chị dâu Cả và cha mẹ côđều cụp mắt, cố ý không nhìn cô,cảm giác như vô hình, cảm giáckhông nhìn thấy, cũng không muốnnhìn.Ngược lại cảm xúc nhà bác Hai côtăng cao, đón tiếp cô với ánh mắtvô cùng nhiệt tình.Mà trong đám người này, ngườikhiến cô chú ý nhất không ai ngoàiDoãn Nhụy, còn có người đàn ôngnhăn nhở bên cạnh Doãn Nhụy, anhtrai của Doãn Nhị và Doãn Âm,Doãn Đạo.Bạch Nhược Hy chậm rãi tới gân,hơi cúi đầu với mọi người, cô khôngmuốn chào hỏi từng người, cái chàoim lặng này đã là sự đối xử tốt nhấtcủa cô rồi.Đột nhiên một tiếng gọi dõng dạccất lên.Chất giọng lanh lảnh này mang theoý cười, dù là ai cũng nghe ra là KiềuTiếu Tiếu, nhưng câu nói này khiếnsắc mặt mọi người vốn xám xịt mặtmày càng khó coi hơn, không khícũng ngột ngạt.Bạch Nhược Hy nhíu mày, nhìn vềphía Kiều Tiếu Tiếu.Kiều Tiếu Tiếu ngồi trong góc,khoanh hai tay trước ngực, cườigian xảo, ánh mắt sâu xa, nhìnkhuôn mặt xinh đẹp rất vô hại.Lúc này còn gọi cô là chị Ba?Có ý định gì đây?Cố ý muốn cô khó xử hơn, hay làthật sự không có khúc mắc với côvậy?Cô không phân biệt được Kiều TiếuTiếu là thù hay là bạn, thái độ lập lờnước đôi.Mà câu chị Ba này của Kiều TiếuTiếu khiến Doãn Đạo vốn đang bìnhtĩnh bỗng nhiên đứng lên, đi về phíaBạch Nhược Hy.Hành động đột ngột này của anh takhiến tất cả mọi người kinh ngạc.Vóc người Doãn Đạo cao gây, cũngthuộc kiểu mỹ nam tuyệt phẩm. Haitay anh ta đút túi, nhếch môi cườinhạt, ánh mắt gian tà, khí thế lưumanh dọa Bạch Nhược Hy chậm rãilui về sau.“Anh Doãn…’ Từ khi quen DoãnNhụy, Bạch Nhược Hy đã biết đếnngười đàn ông này.Hai người qua lại rất ít, chỉ thithoảng đến nhà họ Doãn mới gặpanh ta thôi.Giọng Doãn Đạo cất giọng gian tà,thì thâm: “Vừa rồi Tiếu Tiếu gọi côlà gì? Chị Ba? Sao chồng của em gáitôi lại thành của cô vậy?”Chồng của em gái anh ta?Câu này thật sự vô cùng chói tai.

Chương 135 Doãn Đạo

 

Kiêu Huyền Thạc rời khỏi bệnh viện,

lên xe quân đội.

Anh lấy điện thoại ra ấn số, sắc mặt

âm trâm u ám, nghiêm giọng ra lệnh

với người đầu kia điện thoại: “Âm

thâm điều tra tài chính và các cuộc

làm ăn trong ba mươi năm qua của

Tập đoàn Kiều Thị, nộp báo cáo chỉ

tiết trong vòng hai ngày.”

Đưa ra mệnh lệnh xong, Kiều Huyền

Thạc ném di động qua một bên.

Mỏi mệt tựa lưng vào ghế, hai tay

câm tay lái, đôi mắt sâu không

lường được lẳng lặng nhìn về phía

trước.

Anh không lái xe, ánh nắng xuyên

qua cửa kính chiếu lên người anh,

không hề có vẻ ấm áp.

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Vừa nghĩ tới chuyện này dính đến

“Tổ chức Ưng” đen tối nhất thế giới,

tim anh như bị tảng đá lớn đè lên,

nặng đến nỗi không thể thở nổi.

Mà chuyện thường không đơn giản

như anh nghĩ.

Trong gia đình anh chắc hẳn cũng

có thành viên của tổ chức này, cho

dù không có, cũng có thể có liên

quan nhất định.

Tháo gỡ được hoài nghi vê A Lương

và Tinh Thần, nội gian bên cạnh anh

rõ ràng là sĩ quan phụ tá của anh…

Liễu Trung.

Dưới tình huống không có bằng

chứng, anh không thể đánh rắn

động cỏ được.

Im lặng rồi lâu.

Kiều Huyền Thạc nổ máy xe, đánh

tay lái, xe nghênh ngang rời đi.

Bạch Nhược Hy quét dọn hết trong

ngoài căn nhà.

Bận đến ba giờ chiều, cô mới mặc

đồ, đeo túi xách đi ra ngoài mua

thức ăn.

Cô nhìn điện thoại hơn n lần cũng

không thấy tin nhắn của Kiều Huyền

Thạc.

Mặc dù hơi buôn, nhưng cũng

không ảnh hưởng đến tâm tình tốt

đẹp của Bạch Nhược Hy, cô có thể

thông cảm cho sự bận rộn của

chồng, thông cảm cho tính cách

nhạt nhẽo của anh.

Bước chân cô nhẹ tênh, khi đi ra

khỏi cửa còn gật đầu chào hỏi anh

lính đứng gác, khuôn mặt mỉm cười,

vô cùng có sức sống.

Nhưng đối phương đứng không

nhúc nhích như máy móc, uy

nghiêm không thể xâm phạm.

Quân nhân gác nơi này đều đeo

súng, cứ sáu tiếng lại đổi một lượt.

Điều này khiến Bạch Nhược Hy rất

có cảm giác an toàn.

Ra khỏi cửa.

Bạch Nhược Hy bước trên con

đường lớn dưới ánh nắng chói

chang.

Đi chưa được mấy bước, cô đột

nhiên dừng lại.

Nhíu mày nhìn chiếc xe quen thuộc

cách đó không xa.

Nửa tháng nay, chiếc xe này đến

chỗ cô không ít, cô không thể quen

thuộc hơn được nữa.

Kiều Huyền Hạo xuống xe, nhìn vào

ánh mắt bình tĩnh của Bạch Nhược

Hy, im lặng đi đến chỗ ngồi bên ghế

phụ, mở cửa ra, làm động tác mời.

Lúc trước, anh thường hay đến mời

cô ra ngoài.

Bạch Nhược Hy vẫn cho rằng anh là

anh trai thân nhất của mình, cho

nên chưa từng từ chối anh.

Nhưng hôm nay, cô không muốn đi

với Kiều Huyền Hạo, cô còn phải

chuẩn bị bữa tối cho người chồng

đang đi làm chưa về.

Cô chậm rãi đi đến trước mặt Kiều

Huyền Hạo, khẽ nói: “Anh Hai, sao

anh lại tới đây?”

“Lên xe đi.” Kiều Huyền Hạo một tay

đút túi, ngắm nhìn gương mặt xinh

đẹp của cô, thản nhiên mở miệng.

Bạch Nhược Hy vén tóc bên tai, cúi

đầu, thế thọt: “Lần này anh lại muốn

đưa em đi đâu?”

“Lên xe rồi em sẽ biết.”

“Xin lỗi, anh Hai, em còn có chút

việc gấp, không thể đi cùng anh

CHƯỢC. ›

Kiêu Huyền Hạo hít sâu, sắc mặt tối

đi, mím môi một lúc, giọng nặng

hơn: “Ông nội đã bị bệnh nặng rất

lâu rồi, làm cháu gái của ông, em

cũng nên đi thăm ông chứ?”

Ông nội bệnh nặng?

Bạch Nhược Hy ngẩng phắt lên nhìn

Kiều Huyền Hạo, rất ngạc nhiên, tin

tức đột ngột này khiến cô hoảng

loạn.

Mặc dù không phải cháu gái ruột

của ông, nhưng từ nhỏ đến lớn, ông

đối xử với cô không tệ, chí ít thừa

nhận cô là cháu gái nhà họ Kiều,

cho cô môi trường trưởng thành tốt

đẹp.

“Ông nội sao vậy ạ?” Bạch Nhược

Hy lo lắng đi lên một bước, tới gần

Kiêu Huyền Hạo.

“Em đi với anh đến nhà họ Kiều một

chuyến sẽ biết tình hình bây giờ của

ông thế nào.”

Bạch Nhược Hy do dự, lấy điện

thoại ra xem giờ, cân nhắc tính chất

sự việc, cuối cùng vẫn lên xe Kiều

Huyền Hạo.

Đóng cửa xe, Bạch Nhược Hy cài

dây an toàn, lập tức lấy điện thoại ra

nhắn tin cho Kiêu Huyền Thạc.

Kiêu Huyền Hạo lên xe, vừa kéo dây

an toàn vừa nhìn màn hình điện

thoại của Bạch Nhược Hy, sắc mặt

anh ta thay đổi, cướp lấy điện thoại

của Bạch Nhược Hy: “Không cần

thông báo cho cậu ấy.”

Bạch Nhược Hy khẽ giật mình, hai

tay trống không, sững sờ nhìn người

đàn ông bên cạnh, dừng mấy giây

mới phản ứng được: “Sao lại cướp

điện thoại của em?”

“Nếu như em muốn nói cho em Ba

thì không cân đâu.”

“Wì sao?” Sắc mặt Bạch Nhược Hy

tối đi, lạnh nhạt hỏi.

Kiều Huyền Hạo nổ máy xe, giãm

chân ga, phóng đi.

Anh ta chăm chú lái xe, bỏ điện

thoại của Bạch Nhược Hy vào bên

bàn xe, giọng lạnh đi: “Nó ở quân

khu xa xôi, em thông báo nó cũng

không quay lại kịp, hơn nữa ông nội

cũng không muốn gặp nó.”

Bạch Nhược Hy tức giận câm lại

điện thoại của mình, xem ra anh còn

chưa biết hôm qua Kiêu Huyền

Thạc đã trở vê.

Cô cầm điện thoại không soạn tin

nhắn nữa, bỏ vào trong túi xách,

không vui cự lại một câu: “Ông nội

không muốn gặp anh ấy, vậy thì

càng không muốn gặp em mới

đúng?”

Kiều Huyên Hạo nhếch môi cười

một tiếng, giật nhẹ cà vạt: “Ngược

lại thì đúng hơn, ông nội nói rõ

muốn gặp em.”

Bạch Nhược Hy nghiêng đầu nhìn

sườn mặt Kiều Huyền Hạo, linh cảm

không tốt dội lên trong lòng.

Nửa tiếng sau.

Nhà họ Kiều, vườn phía Bắc.

Bạch Nhược Hy đi theo sau lưng

Kiêu Huyền Hạo vào biệt thự vườn

phía Bắc.

Đi vào sảnh biệt thự, trên chiếc sô

pha xa hoa đã đây người.

Nét mặt ai cũng vô cùng khó coi.

Anh Cả, chị dâu Cả và cha mẹ cô

đều cụp mắt, cố ý không nhìn cô,

cảm giác như vô hình, cảm giác

không nhìn thấy, cũng không muốn

nhìn.

Ngược lại cảm xúc nhà bác Hai cô

tăng cao, đón tiếp cô với ánh mắt

vô cùng nhiệt tình.

Mà trong đám người này, người

khiến cô chú ý nhất không ai ngoài

Doãn Nhụy, còn có người đàn ông

nhăn nhở bên cạnh Doãn Nhụy, anh

trai của Doãn Nhị và Doãn Âm,

Doãn Đạo.

Bạch Nhược Hy chậm rãi tới gân,

hơi cúi đầu với mọi người, cô không

muốn chào hỏi từng người, cái chào

im lặng này đã là sự đối xử tốt nhất

của cô rồi.

Đột nhiên một tiếng gọi dõng dạc

cất lên.

Chất giọng lanh lảnh này mang theo

ý cười, dù là ai cũng nghe ra là Kiều

Tiếu Tiếu, nhưng câu nói này khiến

sắc mặt mọi người vốn xám xịt mặt

mày càng khó coi hơn, không khí

cũng ngột ngạt.

Bạch Nhược Hy nhíu mày, nhìn về

phía Kiều Tiếu Tiếu.

Kiều Tiếu Tiếu ngồi trong góc,

khoanh hai tay trước ngực, cười

gian xảo, ánh mắt sâu xa, nhìn

khuôn mặt xinh đẹp rất vô hại.

Lúc này còn gọi cô là chị Ba?

Có ý định gì đây?

Cố ý muốn cô khó xử hơn, hay là

thật sự không có khúc mắc với cô

vậy?

Cô không phân biệt được Kiều Tiếu

Tiếu là thù hay là bạn, thái độ lập lờ

nước đôi.

Mà câu chị Ba này của Kiều Tiếu

Tiếu khiến Doãn Đạo vốn đang bình

tĩnh bỗng nhiên đứng lên, đi về phía

Bạch Nhược Hy.

Hành động đột ngột này của anh ta

khiến tất cả mọi người kinh ngạc.

Vóc người Doãn Đạo cao gây, cũng

thuộc kiểu mỹ nam tuyệt phẩm. Hai

tay anh ta đút túi, nhếch môi cười

nhạt, ánh mắt gian tà, khí thế lưu

manh dọa Bạch Nhược Hy chậm rãi

lui về sau.

“Anh Doãn…’ Từ khi quen Doãn

Nhụy, Bạch Nhược Hy đã biết đến

người đàn ông này.

Hai người qua lại rất ít, chỉ thi

thoảng đến nhà họ Doãn mới gặp

anh ta thôi.

Giọng Doãn Đạo cất giọng gian tà,

thì thâm: “Vừa rồi Tiếu Tiếu gọi cô

là gì? Chị Ba? Sao chồng của em gái

tôi lại thành của cô vậy?”

Chồng của em gái anh ta?

Câu này thật sự vô cùng chói tai.

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 135 Doãn Đạo Kiêu Huyền Thạc rời khỏi bệnh viện,lên xe quân đội.Anh lấy điện thoại ra ấn số, sắc mặtâm trâm u ám, nghiêm giọng ra lệnhvới người đầu kia điện thoại: “Âmthâm điều tra tài chính và các cuộclàm ăn trong ba mươi năm qua củaTập đoàn Kiều Thị, nộp báo cáo chỉtiết trong vòng hai ngày.”Đưa ra mệnh lệnh xong, Kiều HuyềnThạc ném di động qua một bên.Mỏi mệt tựa lưng vào ghế, hai taycâm tay lái, đôi mắt sâu khônglường được lẳng lặng nhìn về phíatrước.Anh không lái xe, ánh nắng xuyênqua cửa kính chiếu lên người anh,không hề có vẻ ấm áp.Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Vừa nghĩ tới chuyện này dính đến“Tổ chức Ưng” đen tối nhất thế giới,tim anh như bị tảng đá lớn đè lên,nặng đến nỗi không thể thở nổi.Mà chuyện thường không đơn giảnnhư anh nghĩ.Trong gia đình anh chắc hẳn cũngcó thành viên của tổ chức này, chodù không có, cũng có thể có liênquan nhất định.Tháo gỡ được hoài nghi vê A Lươngvà Tinh Thần, nội gian bên cạnh anhrõ ràng là sĩ quan phụ tá của anh…Liễu Trung.Dưới tình huống không có bằngchứng, anh không thể đánh rắnđộng cỏ được.Im lặng rồi lâu.Kiều Huyền Thạc nổ máy xe, đánhtay lái, xe nghênh ngang rời đi.Bạch Nhược Hy quét dọn hết trongngoài căn nhà.Bận đến ba giờ chiều, cô mới mặcđồ, đeo túi xách đi ra ngoài muathức ăn.Cô nhìn điện thoại hơn n lần cũngkhông thấy tin nhắn của Kiều HuyềnThạc.Mặc dù hơi buôn, nhưng cũngkhông ảnh hưởng đến tâm tình tốtđẹp của Bạch Nhược Hy, cô có thểthông cảm cho sự bận rộn củachồng, thông cảm cho tính cáchnhạt nhẽo của anh.Bước chân cô nhẹ tênh, khi đi rakhỏi cửa còn gật đầu chào hỏi anhlính đứng gác, khuôn mặt mỉm cười,vô cùng có sức sống.Nhưng đối phương đứng khôngnhúc nhích như máy móc, uynghiêm không thể xâm phạm.Quân nhân gác nơi này đều đeosúng, cứ sáu tiếng lại đổi một lượt.Điều này khiến Bạch Nhược Hy rấtcó cảm giác an toàn.Ra khỏi cửa.Bạch Nhược Hy bước trên conđường lớn dưới ánh nắng chóichang.Đi chưa được mấy bước, cô độtnhiên dừng lại.Nhíu mày nhìn chiếc xe quen thuộccách đó không xa.Nửa tháng nay, chiếc xe này đếnchỗ cô không ít, cô không thể quenthuộc hơn được nữa.Kiều Huyền Hạo xuống xe, nhìn vàoánh mắt bình tĩnh của Bạch NhượcHy, im lặng đi đến chỗ ngồi bên ghếphụ, mở cửa ra, làm động tác mời.Lúc trước, anh thường hay đến mờicô ra ngoài.Bạch Nhược Hy vẫn cho rằng anh làanh trai thân nhất của mình, chonên chưa từng từ chối anh.Nhưng hôm nay, cô không muốn đivới Kiều Huyền Hạo, cô còn phảichuẩn bị bữa tối cho người chồngđang đi làm chưa về.Cô chậm rãi đi đến trước mặt KiềuHuyền Hạo, khẽ nói: “Anh Hai, saoanh lại tới đây?”“Lên xe đi.” Kiều Huyền Hạo một tayđút túi, ngắm nhìn gương mặt xinhđẹp của cô, thản nhiên mở miệng.Bạch Nhược Hy vén tóc bên tai, cúiđầu, thế thọt: “Lần này anh lại muốnđưa em đi đâu?”“Lên xe rồi em sẽ biết.”“Xin lỗi, anh Hai, em còn có chútviệc gấp, không thể đi cùng anhCHƯỢC. ›Kiêu Huyền Hạo hít sâu, sắc mặt tốiđi, mím môi một lúc, giọng nặnghơn: “Ông nội đã bị bệnh nặng rấtlâu rồi, làm cháu gái của ông, emcũng nên đi thăm ông chứ?”Ông nội bệnh nặng?Bạch Nhược Hy ngẩng phắt lên nhìnKiều Huyền Hạo, rất ngạc nhiên, tintức đột ngột này khiến cô hoảngloạn.Mặc dù không phải cháu gái ruộtcủa ông, nhưng từ nhỏ đến lớn, ôngđối xử với cô không tệ, chí ít thừanhận cô là cháu gái nhà họ Kiều,cho cô môi trường trưởng thành tốtđẹp.“Ông nội sao vậy ạ?” Bạch NhượcHy lo lắng đi lên một bước, tới gầnKiêu Huyền Hạo.“Em đi với anh đến nhà họ Kiều mộtchuyến sẽ biết tình hình bây giờ củaông thế nào.”Bạch Nhược Hy do dự, lấy điệnthoại ra xem giờ, cân nhắc tính chấtsự việc, cuối cùng vẫn lên xe KiềuHuyền Hạo.Đóng cửa xe, Bạch Nhược Hy càidây an toàn, lập tức lấy điện thoại ranhắn tin cho Kiêu Huyền Thạc.Kiêu Huyền Hạo lên xe, vừa kéo dâyan toàn vừa nhìn màn hình điệnthoại của Bạch Nhược Hy, sắc mặtanh ta thay đổi, cướp lấy điện thoạicủa Bạch Nhược Hy: “Không cầnthông báo cho cậu ấy.”Bạch Nhược Hy khẽ giật mình, haitay trống không, sững sờ nhìn ngườiđàn ông bên cạnh, dừng mấy giâymới phản ứng được: “Sao lại cướpđiện thoại của em?”“Nếu như em muốn nói cho em Bathì không cân đâu.”“Wì sao?” Sắc mặt Bạch Nhược Hytối đi, lạnh nhạt hỏi.Kiều Huyền Hạo nổ máy xe, giãmchân ga, phóng đi.Anh ta chăm chú lái xe, bỏ điệnthoại của Bạch Nhược Hy vào bênbàn xe, giọng lạnh đi: “Nó ở quânkhu xa xôi, em thông báo nó cũngkhông quay lại kịp, hơn nữa ông nộicũng không muốn gặp nó.”Bạch Nhược Hy tức giận câm lạiđiện thoại của mình, xem ra anh cònchưa biết hôm qua Kiêu HuyềnThạc đã trở vê.Cô cầm điện thoại không soạn tinnhắn nữa, bỏ vào trong túi xách,không vui cự lại một câu: “Ông nộikhông muốn gặp anh ấy, vậy thìcàng không muốn gặp em mớiđúng?”Kiều Huyên Hạo nhếch môi cườimột tiếng, giật nhẹ cà vạt: “Ngượclại thì đúng hơn, ông nội nói rõmuốn gặp em.”Bạch Nhược Hy nghiêng đầu nhìnsườn mặt Kiều Huyền Hạo, linh cảmkhông tốt dội lên trong lòng.Nửa tiếng sau.Nhà họ Kiều, vườn phía Bắc.Bạch Nhược Hy đi theo sau lưngKiêu Huyền Hạo vào biệt thự vườnphía Bắc.Đi vào sảnh biệt thự, trên chiếc sôpha xa hoa đã đây người.Nét mặt ai cũng vô cùng khó coi.Anh Cả, chị dâu Cả và cha mẹ côđều cụp mắt, cố ý không nhìn cô,cảm giác như vô hình, cảm giáckhông nhìn thấy, cũng không muốnnhìn.Ngược lại cảm xúc nhà bác Hai côtăng cao, đón tiếp cô với ánh mắtvô cùng nhiệt tình.Mà trong đám người này, ngườikhiến cô chú ý nhất không ai ngoàiDoãn Nhụy, còn có người đàn ôngnhăn nhở bên cạnh Doãn Nhụy, anhtrai của Doãn Nhị và Doãn Âm,Doãn Đạo.Bạch Nhược Hy chậm rãi tới gân,hơi cúi đầu với mọi người, cô khôngmuốn chào hỏi từng người, cái chàoim lặng này đã là sự đối xử tốt nhấtcủa cô rồi.Đột nhiên một tiếng gọi dõng dạccất lên.Chất giọng lanh lảnh này mang theoý cười, dù là ai cũng nghe ra là KiềuTiếu Tiếu, nhưng câu nói này khiếnsắc mặt mọi người vốn xám xịt mặtmày càng khó coi hơn, không khícũng ngột ngạt.Bạch Nhược Hy nhíu mày, nhìn vềphía Kiều Tiếu Tiếu.Kiều Tiếu Tiếu ngồi trong góc,khoanh hai tay trước ngực, cườigian xảo, ánh mắt sâu xa, nhìnkhuôn mặt xinh đẹp rất vô hại.Lúc này còn gọi cô là chị Ba?Có ý định gì đây?Cố ý muốn cô khó xử hơn, hay làthật sự không có khúc mắc với côvậy?Cô không phân biệt được Kiều TiếuTiếu là thù hay là bạn, thái độ lập lờnước đôi.Mà câu chị Ba này của Kiều TiếuTiếu khiến Doãn Đạo vốn đang bìnhtĩnh bỗng nhiên đứng lên, đi về phíaBạch Nhược Hy.Hành động đột ngột này của anh takhiến tất cả mọi người kinh ngạc.Vóc người Doãn Đạo cao gây, cũngthuộc kiểu mỹ nam tuyệt phẩm. Haitay anh ta đút túi, nhếch môi cườinhạt, ánh mắt gian tà, khí thế lưumanh dọa Bạch Nhược Hy chậm rãilui về sau.“Anh Doãn…’ Từ khi quen DoãnNhụy, Bạch Nhược Hy đã biết đếnngười đàn ông này.Hai người qua lại rất ít, chỉ thithoảng đến nhà họ Doãn mới gặpanh ta thôi.Giọng Doãn Đạo cất giọng gian tà,thì thâm: “Vừa rồi Tiếu Tiếu gọi côlà gì? Chị Ba? Sao chồng của em gáitôi lại thành của cô vậy?”Chồng của em gái anh ta?Câu này thật sự vô cùng chói tai.

Chương 135