Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 139

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 139 Hung thủ thật sự giết chết thím HaiKiều Huyên Thạc gõ cửa, nhẹ nhàngđẩy ra, sau khi đi vào phòng ông cụthì trở tay đóng cửa lại.Căn phòng tràn ngập ánh sáng.Ông cụ ngồi trên giường, trước mặtbày một chiếc bàn, trên đó bày mónngon, ông ăn say sưa ngon lành.Còn quản gia chú Lư đứng bên cạnhhâu ông ăn.Vừa rồi chuyện bên ngoài ồn ào nhưthế, ông cụ cũng chẳng hỏi, xem ralà không hề quan tâm.Sau khi Kiều Huyền Thạc đi vào, khẽgật đầu, nhỏ giọng chào hỏi: “Ôngnội, ông vẫn khỏe chứ?”Từ lúc anh đi vào, ông cụ không hềnhìn anh lần nào, sắc mặt xám xịt,đây nghiêm túc.Im lặng ăn uống.Chú Lư cung kính nói: “Chào cậuBa.”“Ừm”” Kiều Huyền Thạc trả lời mộttiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm vàođồ ăn của ông cụ.Móng heo kho tàu, cá chiên giòn,cháo hàu, còn có mấy món ăn kèm.Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhéĐây không phải đồ ăn của ngườiđang bị bệnh nặng.“Ông nội ăn khỏe quá.” Kiều HuyềnThạc một tay đút túi, ngồi xuốngghế cạnh giường.Ông cụ hừ lạnh một tiếng, tức giậnđến nỗi đập thìa xuống bàn, cơngiận dâng lên.Kiêu Huyền Thạc nhíu mày, bìnhthản ung dung: “Chú Lư, mang đồăn của ông nội ra đi, đóng kĩ cửa lại,tôi có lời muốn nói với ông nội.”Sắc mặt ông cụ âm u, nghiêng đầunhìn vê phía Kiều Huyền Thạc, nhìnmột vòng quanh phòng, cũng khôngnhìn thấy Bạch Nhược Hy mà ôngmuốn gặp.“Vâng.” Chú Lư lập tức bê bàn ănlên, quay người đi về phía cửa.Cửa khế đóng lại.Kiêu Huyền Thạc tựa lưng vào ghế,nhìn mặt ông nội, sắc mặt hồnghào, cơ thể cũng khỏe khoắn.Ông cụ quay người cầm giấy laumiệng bên cạnh, giọng trâm thấp:“Trở về lúc nào vậy?”“Hôm qua ạ.”“Ừm, về rồi thì xử lý chuyện kết hôncủa cháu đi.” Ông cụ ra lệnh.“Ông nội không cần quan tâmchuyện của cháu.”Sắc mặt ông cụ tối đi, ánh mắt lạnhlùng nhìn vê phía Kiều Huyền Thạc,mà thái độ của Kiều Huyền Thạckiên định, ánh mắt sắc bén mạnhmẽ, không hề bị khí thế uy nghiêmcủa ông cụ lất át.Ông cụ nổi giận, ném giấy vào thùngrác dưới giường, phất tay: “Cháu rangoài đi, gọi Bạch Nhược Hy vàođây.”Kiêu Huyền Thạc nhíu mày, coi nhẹlệnh của ông cụ, chậm rãi mởmiệng hỏi: “Ông nội biết Liễu Trungkhông?”Cơ thể ông cụ đờ ra, cứng ngắc rõràng, sắc mặt tối đi, ánh mắt trở nêncao thâm, im lặng không lên tiếngnhìn Kiều Huyền Thạc.“Nếu cháu nhớ không nhầm, nămnay ông nội đã tám mươi mốt tuổi,tâm tuổi này nên ở nhà an hưởngtuổi già rồi.”Trong lời nói của Kiều Huyền Thạccó ẩn ý.Trong lòng hai người biết rõ.Sắc mặt ông cụ càng khó coi hơn,nhìn qua Kiều Huyên Thạc một lát,mắt nhìn thẳng nhau, đọ sức về khíthế.Im lặng một lát, khuôn mặt căngthẳng của ông cụ chợt giãn ra,nhếch môi cười, ra vẻ thoải máichậm rãi dựa vào giường, giọng thảlỏng, từ tốn mở miệng: “Sĩ quan phụtá Liễu à, có biết chút, xuất thânnghèo khó, trước kia ông từng giúpđỡ cậu ấy.”Kiêu Huyền Thạc cũng chơi thái cựcquyền với ông, gắn từng chữ: “Tậpđoàn Kiều Thị mà cụ dốc sức gâydựng đến tay ông nội đã rất huyhoàng rồi, mở rộng ra toàn cầu dướisự dẫn dắt của ông, giàu nứt đố đổvách. Tính mạng mỗi người đều cógiới hạn, cũng không tiêu hết đượctiên, ông nội có dã tâm khổng lồhơn nữa cũng xin có chừng mực.Ông cụ mỉm cười, nhướng mày nói:“Huyền Thạc à, lòng tham khôngđáy, mỗi người đều có tham vọngriêng, có dục vọng mới sống lâusống thọ được.”“Dục vọng của ông là gì?” KiềuHuyền Thạc thốt ra.Ông cụ lập tức giật mình, im lặng.Kiêu Huyền Thạc hỏi vặn, ông cụ đãcảm nhận được nguy hiểm, nheođôi mắt thâm sâu nhìn về phía KiềuHuyền Thạc, hỏi từng câu từng chữ:“Cháu có ý gì?” Kiêu Huyền Thạc tỉnh táo khôngchút hoang mang: “Dục vọng củaông là tiền sao? Cháu thấy tiềnkhông còn ý nghĩa gì với ông nữa, làquyền lực sao? Ông có quyền chỉphối cuộc sống của hơn năm mươinghìn nhân viên dưới trướng Tậpđoàn Kiều Thị, ở thời đại dân chủnày, quyền lực cũng vô nghĩa vớiông. Kiêu Huyền Thạc khẽ nhếch khóemôi, cười khẽ: “Xem ra không phảivì tiền và quyền, rốt cuộc dục vọngcủa ông gì?”Sắc mặt ông cụ càng âm u hơn, ánhmắt sắc bén nhìn Kiều Huyền Thạcchăm chú.Kiêu Huyền Thạc không có sơ hở,đối mặt với ông cụ anh đã từng vôcùng kính trọng này, anh khôngquanh co lòng vòng nữa, uy nghiêmcứng rắn mở miệng: “Ông nội, bấtkể mục đích của ông là gì, dục vọnglà gì, trước mặt pháp luật, mọi ngườiđều bình đẳng, sẽ không vì ông lớntuổi, vì ông là ông nội của KiềuHuyền Thạc cháu thì có thể khôngkiêng nể gì, thì có thể lật trời đượcđâu.Ngón tay ông cụ khẽ run, lặng lẽnắm chặt, chậm rãi nhắm mắt lại,rơi vào trạng thái bình tĩnh.Kiêu Huyền Thạc thấy ông giữ yênlặng không muốn nhìn thẳng vàovấn đề, sắc mặt càng lạnh lẽo hơn.Nếu có chứng cứ, anh sẽ không tìmông cụ nói chuyện một mình, rõràng không có chứng cứ chỉ có thểnói lời sáo rỗng.Ông cụ từng trải qua sóng to gió lớnđã sớm nhìn thấu điểm này, cháucủa ông cơ trí, thông minh, mà cònchính trực, nếu bị moi ra được gì,tuyệt đối sẽ đặt pháp luật lên trêntình thân.Ông cụ duy trì cảnh giác.“Nếu ông mệt rồi, vậy cháu xin vêtrước.” Kiêu Huyền Thạc đứng lên,nhìn khuôn mặt u ám của ông cụmột lát, dứt khoát quay người.Ông cụ chậm rãi mở miệng: “GọiBạch Nhược Hy vào đây.Kiêu Huyền Thạc không khỏi dừngchân lại, ánh mắt nhìn vê phía cửarất sắc bén, giọng lạnh lùng: “Ôngnội không cần tốn công sức vàoNhược Hy, ông hãy giữ gìn sứckhỏe, lần sau cháu sẽ dẫn cô ấy đithăm ông.”“Trong mắt cháu còn người ông nộinày không?”Kiêu Huyền Thạc cười đắng chát,rất châm chọc thấp giọng nói: “Bắtđầu từ ngày ông giết chết thím Hai,ông đã không còn là người ông màcháu tôn trọng nữa rồi.”Ông cụ đột nhiên mở mắt ra, hoảngsợ nhìn về phía trước.Kiêu Huyền Thạc nói xong, lập tứcbước về phía cửa, kéo cửa đi rangoài, chậm rãi đóng lại.Sắc mặt ông cụ càng xấu hơn, ngóntay run rẩy, vén chăn lên xuốnggiường, vịn ghế đi đến bàn làm việc.Kiêu Huyền Thạc ra ngoài khôngbao lâu, chú Lư mở cửa đi vào.Chú Lư đóng cửa lại, thấy nét mặtông cụ căng thẳng, vội đi tới, nhỏgiọng hỏi: “Thưa ông, ông sao vậyạ?Ngón tay ông cụ run run, ngồi trênghế bàn đọc sách, vội vã kéo ngănkéo ra tìm đồ: “Điện thoại, lấy điệnthoại liên lạc với anh ta, Huyền Thạcbiết rồi, nó biết rồi… .”Sắc mặt chú Lư thay đổi, căngthẳng đến nỗi trắng bệch, chặn tayông cụ lại, thở gấp gáp, nét mặt loâu: “Không được đâu, nhất địnhkhông thể báo cho anh ta, nếu nhưanh ta biết ông bị lộ, anh ta sẽ ra tayvới ông và tôi đấy.”Ông cụ ngẩn ra, cứng đờ, nhìnkhuôn mặt già nua của chú Lư.Bốn mắt nhìn nhau, như đạt đượcthỏa thuận chung.Không thể báo cho anh ta.Ông cụ dần bình tĩnh trở lại, đóngtất cả ngăn kéo, hai tay đặt hai bênghế, nheo đôi mắt lạnh lẽo, chậm rãinói: “Đúng, không thể báo được,chắc hẳn Huyền Thạc đã phát hiệnra tôi giết thím Hai nó từ lâu rồi, nómãi không hành động nhất định làcó lý do của nó, chắc là nó muốnđiều tra gì đó.”Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi. https://www.facebook.com/groups/724738185068130

Chương 139 Hung thủ thật sự giết chết thím Hai

Kiều Huyên Thạc gõ cửa, nhẹ nhàng

đẩy ra, sau khi đi vào phòng ông cụ

thì trở tay đóng cửa lại.

Căn phòng tràn ngập ánh sáng.

Ông cụ ngồi trên giường, trước mặt

bày một chiếc bàn, trên đó bày món

ngon, ông ăn say sưa ngon lành.

Còn quản gia chú Lư đứng bên cạnh

hâu ông ăn.

Vừa rồi chuyện bên ngoài ồn ào như

thế, ông cụ cũng chẳng hỏi, xem ra

là không hề quan tâm.

Sau khi Kiều Huyền Thạc đi vào, khẽ

gật đầu, nhỏ giọng chào hỏi: “Ông

nội, ông vẫn khỏe chứ?”

Từ lúc anh đi vào, ông cụ không hề

nhìn anh lần nào, sắc mặt xám xịt,

đây nghiêm túc.

Im lặng ăn uống.

Chú Lư cung kính nói: “Chào cậu

Ba.”

“Ừm”” Kiều Huyền Thạc trả lời một

tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào

đồ ăn của ông cụ.

Móng heo kho tàu, cá chiên giòn,

cháo hàu, còn có mấy món ăn kèm.

Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé

Đây không phải đồ ăn của người

đang bị bệnh nặng.

“Ông nội ăn khỏe quá.” Kiều Huyền

Thạc một tay đút túi, ngồi xuống

ghế cạnh giường.

Ông cụ hừ lạnh một tiếng, tức giận

đến nỗi đập thìa xuống bàn, cơn

giận dâng lên.

Kiêu Huyền Thạc nhíu mày, bình

thản ung dung: “Chú Lư, mang đồ

ăn của ông nội ra đi, đóng kĩ cửa lại,

tôi có lời muốn nói với ông nội.”

Sắc mặt ông cụ âm u, nghiêng đầu

nhìn vê phía Kiều Huyền Thạc, nhìn

một vòng quanh phòng, cũng không

nhìn thấy Bạch Nhược Hy mà ông

muốn gặp.

“Vâng.” Chú Lư lập tức bê bàn ăn

lên, quay người đi về phía cửa.

Cửa khế đóng lại.

Kiêu Huyền Thạc tựa lưng vào ghế,

nhìn mặt ông nội, sắc mặt hồng

hào, cơ thể cũng khỏe khoắn.

Ông cụ quay người cầm giấy lau

miệng bên cạnh, giọng trâm thấp:

“Trở về lúc nào vậy?”

“Hôm qua ạ.”

“Ừm, về rồi thì xử lý chuyện kết hôn

của cháu đi.” Ông cụ ra lệnh.

“Ông nội không cần quan tâm

chuyện của cháu.”

Sắc mặt ông cụ tối đi, ánh mắt lạnh

lùng nhìn vê phía Kiều Huyền Thạc,

mà thái độ của Kiều Huyền Thạc

kiên định, ánh mắt sắc bén mạnh

mẽ, không hề bị khí thế uy nghiêm

của ông cụ lất át.

Ông cụ nổi giận, ném giấy vào thùng

rác dưới giường, phất tay: “Cháu ra

ngoài đi, gọi Bạch Nhược Hy vào

đây.”

Kiêu Huyền Thạc nhíu mày, coi nhẹ

lệnh của ông cụ, chậm rãi mở

miệng hỏi: “Ông nội biết Liễu Trung

không?”

Cơ thể ông cụ đờ ra, cứng ngắc rõ

ràng, sắc mặt tối đi, ánh mắt trở nên

cao thâm, im lặng không lên tiếng

nhìn Kiều Huyền Thạc.

“Nếu cháu nhớ không nhầm, năm

nay ông nội đã tám mươi mốt tuổi,

tâm tuổi này nên ở nhà an hưởng

tuổi già rồi.”

Trong lời nói của Kiều Huyền Thạc

có ẩn ý.

Trong lòng hai người biết rõ.

Sắc mặt ông cụ càng khó coi hơn,

nhìn qua Kiều Huyên Thạc một lát,

mắt nhìn thẳng nhau, đọ sức về khí

thế.

Im lặng một lát, khuôn mặt căng

thẳng của ông cụ chợt giãn ra,

nhếch môi cười, ra vẻ thoải mái

chậm rãi dựa vào giường, giọng thả

lỏng, từ tốn mở miệng: “Sĩ quan phụ

tá Liễu à, có biết chút, xuất thân

nghèo khó, trước kia ông từng giúp

đỡ cậu ấy.”

Kiêu Huyền Thạc cũng chơi thái cực

quyền với ông, gắn từng chữ: “Tập

đoàn Kiều Thị mà cụ dốc sức gây

dựng đến tay ông nội đã rất huy

hoàng rồi, mở rộng ra toàn cầu dưới

sự dẫn dắt của ông, giàu nứt đố đổ

vách. Tính mạng mỗi người đều có

giới hạn, cũng không tiêu hết được

tiên, ông nội có dã tâm khổng lồ

hơn nữa cũng xin có chừng mực.

Ông cụ mỉm cười, nhướng mày nói:

“Huyền Thạc à, lòng tham không

đáy, mỗi người đều có tham vọng

riêng, có dục vọng mới sống lâu

sống thọ được.”

“Dục vọng của ông là gì?” Kiều

Huyền Thạc thốt ra.

Ông cụ lập tức giật mình, im lặng.

Kiêu Huyền Thạc hỏi vặn, ông cụ đã

cảm nhận được nguy hiểm, nheo

đôi mắt thâm sâu nhìn về phía Kiều

Huyền Thạc, hỏi từng câu từng chữ:

“Cháu có ý gì?”

 

Kiêu Huyền Thạc tỉnh táo không

chút hoang mang: “Dục vọng của

ông là tiền sao? Cháu thấy tiền

không còn ý nghĩa gì với ông nữa, là

quyền lực sao? Ông có quyền chỉ

phối cuộc sống của hơn năm mươi

nghìn nhân viên dưới trướng Tập

đoàn Kiều Thị, ở thời đại dân chủ

này, quyền lực cũng vô nghĩa với

ông.

 

Kiêu Huyền Thạc khẽ nhếch khóe

môi, cười khẽ: “Xem ra không phải

vì tiền và quyền, rốt cuộc dục vọng

của ông gì?”

Sắc mặt ông cụ càng âm u hơn, ánh

mắt sắc bén nhìn Kiều Huyền Thạc

chăm chú.

Kiêu Huyền Thạc không có sơ hở,

đối mặt với ông cụ anh đã từng vô

cùng kính trọng này, anh không

quanh co lòng vòng nữa, uy nghiêm

cứng rắn mở miệng: “Ông nội, bất

kể mục đích của ông là gì, dục vọng

là gì, trước mặt pháp luật, mọi người

đều bình đẳng, sẽ không vì ông lớn

tuổi, vì ông là ông nội của Kiều

Huyền Thạc cháu thì có thể không

kiêng nể gì, thì có thể lật trời được

đâu.

Ngón tay ông cụ khẽ run, lặng lẽ

nắm chặt, chậm rãi nhắm mắt lại,

rơi vào trạng thái bình tĩnh.

Kiêu Huyền Thạc thấy ông giữ yên

lặng không muốn nhìn thẳng vào

vấn đề, sắc mặt càng lạnh lẽo hơn.

Nếu có chứng cứ, anh sẽ không tìm

ông cụ nói chuyện một mình, rõ

ràng không có chứng cứ chỉ có thể

nói lời sáo rỗng.

Ông cụ từng trải qua sóng to gió lớn

đã sớm nhìn thấu điểm này, cháu

của ông cơ trí, thông minh, mà còn

chính trực, nếu bị moi ra được gì,

tuyệt đối sẽ đặt pháp luật lên trên

tình thân.

Ông cụ duy trì cảnh giác.

“Nếu ông mệt rồi, vậy cháu xin vê

trước.” Kiêu Huyền Thạc đứng lên,

nhìn khuôn mặt u ám của ông cụ

một lát, dứt khoát quay người.

Ông cụ chậm rãi mở miệng: “Gọi

Bạch Nhược Hy vào đây.

Kiêu Huyền Thạc không khỏi dừng

chân lại, ánh mắt nhìn vê phía cửa

rất sắc bén, giọng lạnh lùng: “Ông

nội không cần tốn công sức vào

Nhược Hy, ông hãy giữ gìn sức

khỏe, lần sau cháu sẽ dẫn cô ấy đi

thăm ông.”

“Trong mắt cháu còn người ông nội

này không?”

Kiêu Huyền Thạc cười đắng chát,

rất châm chọc thấp giọng nói: “Bắt

đầu từ ngày ông giết chết thím Hai,

ông đã không còn là người ông mà

cháu tôn trọng nữa rồi.”

Ông cụ đột nhiên mở mắt ra, hoảng

sợ nhìn về phía trước.

Kiêu Huyền Thạc nói xong, lập tức

bước về phía cửa, kéo cửa đi ra

ngoài, chậm rãi đóng lại.

Sắc mặt ông cụ càng xấu hơn, ngón

tay run rẩy, vén chăn lên xuống

giường, vịn ghế đi đến bàn làm việc.

Kiêu Huyền Thạc ra ngoài không

bao lâu, chú Lư mở cửa đi vào.

Chú Lư đóng cửa lại, thấy nét mặt

ông cụ căng thẳng, vội đi tới, nhỏ

giọng hỏi: “Thưa ông, ông sao vậy

ạ?

Ngón tay ông cụ run run, ngồi trên

ghế bàn đọc sách, vội vã kéo ngăn

kéo ra tìm đồ: “Điện thoại, lấy điện

thoại liên lạc với anh ta, Huyền Thạc

biết rồi, nó biết rồi… .”

Sắc mặt chú Lư thay đổi, căng

thẳng đến nỗi trắng bệch, chặn tay

ông cụ lại, thở gấp gáp, nét mặt lo

âu: “Không được đâu, nhất định

không thể báo cho anh ta, nếu như

anh ta biết ông bị lộ, anh ta sẽ ra tay

với ông và tôi đấy.”

Ông cụ ngẩn ra, cứng đờ, nhìn

khuôn mặt già nua của chú Lư.

Bốn mắt nhìn nhau, như đạt được

thỏa thuận chung.

Không thể báo cho anh ta.

Ông cụ dần bình tĩnh trở lại, đóng

tất cả ngăn kéo, hai tay đặt hai bên

ghế, nheo đôi mắt lạnh lẽo, chậm rãi

nói: “Đúng, không thể báo được,

chắc hẳn Huyền Thạc đã phát hiện

ra tôi giết thím Hai nó từ lâu rồi, nó

mãi không hành động nhất định là

có lý do của nó, chắc là nó muốn

điều tra gì đó.”

Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi. https://www.facebook.com/groups/724738185068130

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 139 Hung thủ thật sự giết chết thím HaiKiều Huyên Thạc gõ cửa, nhẹ nhàngđẩy ra, sau khi đi vào phòng ông cụthì trở tay đóng cửa lại.Căn phòng tràn ngập ánh sáng.Ông cụ ngồi trên giường, trước mặtbày một chiếc bàn, trên đó bày mónngon, ông ăn say sưa ngon lành.Còn quản gia chú Lư đứng bên cạnhhâu ông ăn.Vừa rồi chuyện bên ngoài ồn ào nhưthế, ông cụ cũng chẳng hỏi, xem ralà không hề quan tâm.Sau khi Kiều Huyền Thạc đi vào, khẽgật đầu, nhỏ giọng chào hỏi: “Ôngnội, ông vẫn khỏe chứ?”Từ lúc anh đi vào, ông cụ không hềnhìn anh lần nào, sắc mặt xám xịt,đây nghiêm túc.Im lặng ăn uống.Chú Lư cung kính nói: “Chào cậuBa.”“Ừm”” Kiều Huyền Thạc trả lời mộttiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm vàođồ ăn của ông cụ.Móng heo kho tàu, cá chiên giòn,cháo hàu, còn có mấy món ăn kèm.Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhéĐây không phải đồ ăn của ngườiđang bị bệnh nặng.“Ông nội ăn khỏe quá.” Kiều HuyềnThạc một tay đút túi, ngồi xuốngghế cạnh giường.Ông cụ hừ lạnh một tiếng, tức giậnđến nỗi đập thìa xuống bàn, cơngiận dâng lên.Kiêu Huyền Thạc nhíu mày, bìnhthản ung dung: “Chú Lư, mang đồăn của ông nội ra đi, đóng kĩ cửa lại,tôi có lời muốn nói với ông nội.”Sắc mặt ông cụ âm u, nghiêng đầunhìn vê phía Kiều Huyền Thạc, nhìnmột vòng quanh phòng, cũng khôngnhìn thấy Bạch Nhược Hy mà ôngmuốn gặp.“Vâng.” Chú Lư lập tức bê bàn ănlên, quay người đi về phía cửa.Cửa khế đóng lại.Kiêu Huyền Thạc tựa lưng vào ghế,nhìn mặt ông nội, sắc mặt hồnghào, cơ thể cũng khỏe khoắn.Ông cụ quay người cầm giấy laumiệng bên cạnh, giọng trâm thấp:“Trở về lúc nào vậy?”“Hôm qua ạ.”“Ừm, về rồi thì xử lý chuyện kết hôncủa cháu đi.” Ông cụ ra lệnh.“Ông nội không cần quan tâmchuyện của cháu.”Sắc mặt ông cụ tối đi, ánh mắt lạnhlùng nhìn vê phía Kiều Huyền Thạc,mà thái độ của Kiều Huyền Thạckiên định, ánh mắt sắc bén mạnhmẽ, không hề bị khí thế uy nghiêmcủa ông cụ lất át.Ông cụ nổi giận, ném giấy vào thùngrác dưới giường, phất tay: “Cháu rangoài đi, gọi Bạch Nhược Hy vàođây.”Kiêu Huyền Thạc nhíu mày, coi nhẹlệnh của ông cụ, chậm rãi mởmiệng hỏi: “Ông nội biết Liễu Trungkhông?”Cơ thể ông cụ đờ ra, cứng ngắc rõràng, sắc mặt tối đi, ánh mắt trở nêncao thâm, im lặng không lên tiếngnhìn Kiều Huyền Thạc.“Nếu cháu nhớ không nhầm, nămnay ông nội đã tám mươi mốt tuổi,tâm tuổi này nên ở nhà an hưởngtuổi già rồi.”Trong lời nói của Kiều Huyền Thạccó ẩn ý.Trong lòng hai người biết rõ.Sắc mặt ông cụ càng khó coi hơn,nhìn qua Kiều Huyên Thạc một lát,mắt nhìn thẳng nhau, đọ sức về khíthế.Im lặng một lát, khuôn mặt căngthẳng của ông cụ chợt giãn ra,nhếch môi cười, ra vẻ thoải máichậm rãi dựa vào giường, giọng thảlỏng, từ tốn mở miệng: “Sĩ quan phụtá Liễu à, có biết chút, xuất thânnghèo khó, trước kia ông từng giúpđỡ cậu ấy.”Kiêu Huyền Thạc cũng chơi thái cựcquyền với ông, gắn từng chữ: “Tậpđoàn Kiều Thị mà cụ dốc sức gâydựng đến tay ông nội đã rất huyhoàng rồi, mở rộng ra toàn cầu dướisự dẫn dắt của ông, giàu nứt đố đổvách. Tính mạng mỗi người đều cógiới hạn, cũng không tiêu hết đượctiên, ông nội có dã tâm khổng lồhơn nữa cũng xin có chừng mực.Ông cụ mỉm cười, nhướng mày nói:“Huyền Thạc à, lòng tham khôngđáy, mỗi người đều có tham vọngriêng, có dục vọng mới sống lâusống thọ được.”“Dục vọng của ông là gì?” KiềuHuyền Thạc thốt ra.Ông cụ lập tức giật mình, im lặng.Kiêu Huyền Thạc hỏi vặn, ông cụ đãcảm nhận được nguy hiểm, nheođôi mắt thâm sâu nhìn về phía KiềuHuyền Thạc, hỏi từng câu từng chữ:“Cháu có ý gì?” Kiêu Huyền Thạc tỉnh táo khôngchút hoang mang: “Dục vọng củaông là tiền sao? Cháu thấy tiềnkhông còn ý nghĩa gì với ông nữa, làquyền lực sao? Ông có quyền chỉphối cuộc sống của hơn năm mươinghìn nhân viên dưới trướng Tậpđoàn Kiều Thị, ở thời đại dân chủnày, quyền lực cũng vô nghĩa vớiông. Kiêu Huyền Thạc khẽ nhếch khóemôi, cười khẽ: “Xem ra không phảivì tiền và quyền, rốt cuộc dục vọngcủa ông gì?”Sắc mặt ông cụ càng âm u hơn, ánhmắt sắc bén nhìn Kiều Huyền Thạcchăm chú.Kiêu Huyền Thạc không có sơ hở,đối mặt với ông cụ anh đã từng vôcùng kính trọng này, anh khôngquanh co lòng vòng nữa, uy nghiêmcứng rắn mở miệng: “Ông nội, bấtkể mục đích của ông là gì, dục vọnglà gì, trước mặt pháp luật, mọi ngườiđều bình đẳng, sẽ không vì ông lớntuổi, vì ông là ông nội của KiềuHuyền Thạc cháu thì có thể khôngkiêng nể gì, thì có thể lật trời đượcđâu.Ngón tay ông cụ khẽ run, lặng lẽnắm chặt, chậm rãi nhắm mắt lại,rơi vào trạng thái bình tĩnh.Kiêu Huyền Thạc thấy ông giữ yênlặng không muốn nhìn thẳng vàovấn đề, sắc mặt càng lạnh lẽo hơn.Nếu có chứng cứ, anh sẽ không tìmông cụ nói chuyện một mình, rõràng không có chứng cứ chỉ có thểnói lời sáo rỗng.Ông cụ từng trải qua sóng to gió lớnđã sớm nhìn thấu điểm này, cháucủa ông cơ trí, thông minh, mà cònchính trực, nếu bị moi ra được gì,tuyệt đối sẽ đặt pháp luật lên trêntình thân.Ông cụ duy trì cảnh giác.“Nếu ông mệt rồi, vậy cháu xin vêtrước.” Kiêu Huyền Thạc đứng lên,nhìn khuôn mặt u ám của ông cụmột lát, dứt khoát quay người.Ông cụ chậm rãi mở miệng: “GọiBạch Nhược Hy vào đây.Kiêu Huyền Thạc không khỏi dừngchân lại, ánh mắt nhìn vê phía cửarất sắc bén, giọng lạnh lùng: “Ôngnội không cần tốn công sức vàoNhược Hy, ông hãy giữ gìn sứckhỏe, lần sau cháu sẽ dẫn cô ấy đithăm ông.”“Trong mắt cháu còn người ông nộinày không?”Kiêu Huyền Thạc cười đắng chát,rất châm chọc thấp giọng nói: “Bắtđầu từ ngày ông giết chết thím Hai,ông đã không còn là người ông màcháu tôn trọng nữa rồi.”Ông cụ đột nhiên mở mắt ra, hoảngsợ nhìn về phía trước.Kiêu Huyền Thạc nói xong, lập tứcbước về phía cửa, kéo cửa đi rangoài, chậm rãi đóng lại.Sắc mặt ông cụ càng xấu hơn, ngóntay run rẩy, vén chăn lên xuốnggiường, vịn ghế đi đến bàn làm việc.Kiêu Huyền Thạc ra ngoài khôngbao lâu, chú Lư mở cửa đi vào.Chú Lư đóng cửa lại, thấy nét mặtông cụ căng thẳng, vội đi tới, nhỏgiọng hỏi: “Thưa ông, ông sao vậyạ?Ngón tay ông cụ run run, ngồi trênghế bàn đọc sách, vội vã kéo ngănkéo ra tìm đồ: “Điện thoại, lấy điệnthoại liên lạc với anh ta, Huyền Thạcbiết rồi, nó biết rồi… .”Sắc mặt chú Lư thay đổi, căngthẳng đến nỗi trắng bệch, chặn tayông cụ lại, thở gấp gáp, nét mặt loâu: “Không được đâu, nhất địnhkhông thể báo cho anh ta, nếu nhưanh ta biết ông bị lộ, anh ta sẽ ra tayvới ông và tôi đấy.”Ông cụ ngẩn ra, cứng đờ, nhìnkhuôn mặt già nua của chú Lư.Bốn mắt nhìn nhau, như đạt đượcthỏa thuận chung.Không thể báo cho anh ta.Ông cụ dần bình tĩnh trở lại, đóngtất cả ngăn kéo, hai tay đặt hai bênghế, nheo đôi mắt lạnh lẽo, chậm rãinói: “Đúng, không thể báo được,chắc hẳn Huyền Thạc đã phát hiệnra tôi giết thím Hai nó từ lâu rồi, nómãi không hành động nhất định làcó lý do của nó, chắc là nó muốnđiều tra gì đó.”Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi. https://www.facebook.com/groups/724738185068130

Chương 139