Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 140

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 140 Trêu chọc anh Ba trong xe Chú Lư căng thẳng gật đầu, thấpgiọng nói: “Ông à, cậu Ba tự dưngnói trước mặt ông là muốn ông rốiloạn, để mặt hồ yên tĩnh nổi sóng,cậu ấy có thể đục nước béo cò, tìmhiểu tận gốc, ông đừng để bị lừa.”“Nó đã hoài nghi A Trung rồi.” Ôngcụ sầu não day hai đầu lông mày, cơthể mỏi mệt, giọng cũng trở nên bấtlực: “Xem ra không bảo vệ được ATrung rồi.”“Thưa ông, tôi không lo lắng cho ATrung, tôi lo cậu Ba sẽ phát hiện rabí mật kia hơn…”Cơ thể ông cụ hơi cứng đờ, bỗngnhiên không nhúc nhích, sắc mặtbiến đổi.“Nó vừa mới hỏi dục vọng của tôi làcái gì.” Ông cụ thì thầm một câu,nghiến răng nói một mình: “Một lãogià tám mươi tuổi sắp xuống mô,nhất định nó có thể đoán được dụcvọng là gì.”“Chúng ta nên làm gì bây giờ?” ChúLư căng thẳng nói.Ông cụ cắn răng, trầm tư một lát,lạnh lùng nói: “Mau chóng tìm đượcdây chuyền Vĩnh Hằng.”“Thưa ông, trên đời này không cóthuốc sống lâu trăm tuổi không thểchết.”“A Lư, lão già uống thuốc của ngườiđó năm nay đã chết chưa?”“Vẫn chưa chết.”“Bao tuổi rồi?”“Một trăm mười tuổi rồi.”Ông cụ lẩm bẩm: “Tôi không cầnbất tử, nhưng có thể cho tôi cơ hộisống thêm ba mươi năm, tại sao tôiphải buông tha? Tôi không thiếu gìcả, chỉ thiếu tuổi thọ, đừng quên tôiđã từng uống thuốc của người đó,đã hai mươi năm rồi ung thu khôngtái phát nữa.’Chú Lư: “Nhưng tôi cảm thấy ngườiđó tìm ba bảo vật vô giá Vĩnh Hằng,Vĩnh Phật và Vĩnh Sinh không phảiđể luyện thuốc, mà vì có âm mưucàng khủng bố hơn…”“Vậy cũng không liên quan gì tới tôi.“Trước khi Huyền Thạc chưa tìmđược chứng cứ, bảo A Trung từchức sĩ quan phụ tá, mau chóng rờiđi đi”“Vâng.“Còn có một chuyện quan trọngnhất, bảo Nhất Hoắc mau chóng xửlý người phụ nữ đó đi, giữ lại khônglường được hậu họa…’“…” Chú Lư do dự, vẻ mặt ưu phiền,xoa xoa bàn tay, lo lắng nói: “Haimươi mấy năm qua không nỡ ra tay,có lẽ lân này ông ấy cũng sẽ khôngđồng ý xử lý người phụ nữ đó.”Bàn tay gây gò hơi run của ông cụđập mạnh lên bàn đánh râm mộttiếng, tức sùi bọt mép nói: “Hồngnhan họa thủy, đúng là đồ vô dụng.”Phòng khách.Nghe thấy tiếng bước chân, BạchNhược Hy vội buông tay đặt trênbụng ra, ngước mắt nhìn về phíangười đàn ông đi tới.Cô ngượng ngùng cười khẽ, ánhmắt dịu dàng ngoan ngoãn, chậmrãi đứng dậy.Kiêu Huyền Thạc đi đến trước mặt,đột nhiên cúi người bế ngang côlên.“Anh Ba, anh… anh thả em xuống đi,em không sao.” Bạch Nhược Hy đẩybả vai anh muốn né tránh.Kiêu Huyền Thạc ôm cô lên dễ nhưtrở bàn tay, cô giật mình lập tức ômlấy cổ anh, dựa vào lồng ngực rắnchắc của anh, tim đập nhanh loạnnhịp.Kiều Huyền Thạc sải bước nhanhchân đi đến cửa, ra đến đường lớnvườn hoa biệt thự, đưa cô đến trướccửa bên ghế lái phụ, mở cửa ra đểcô vào.Bạch Nhược Hy vừa vào lập tức kéodây an toàn.Kiêu Huyền Thạc lên xe, đóng cửalại, hỏi: “Là anh Hai đưa em qua đâyà?Chương 140 Trêu chọc anh Ba trong xeBạch Nhược Hy nghiêng đầu nhìnsườn mặt khôi ngô, góc cạnh rõràng, cương nghị cứng cỏi của anh,trên người anh thấp thoáng vẻ tứcgiận.Nhìn như dịu dàng, nhưng anh tứcgiận.“Anh Hai dẫn em tới, anh ấy nói ôngnội muốn gặp em.”Kiều Huyền Thạc im lặng, nổ máyrời khỏi nhà họ Kiều.Xe lăn bánh trên con đường dày đặcxe cộ, qua mấy bận đi rồi lại dừng,xe chạy về hướng bệnh viện.Bạch Nhược Hy nhìn đường, pháthiện điểm không hợp lý, nghiêngđầu nhìn Kiêu Huyền Thạc: “Anh Ba, anh muốn đưa em đi đâu vậy?”“Bệnh viện.”“Em không sao, không cần đi bệnhviện. “Chúng ta về nhà đi, em thật sựkhông sao mà.”Kiều Huyên Thạc đảo tay lái, dừnglại ven đường.Bạch Nhược Hy ngẩn ra nhìn anh,anh cởi dây an toàn ra, quay sangbên Bạch Nhược Hy, ấn ghế cô ngảra.Bạch Nhược Hy nghi hoặc nhìn haibên ghế, lại nhìn Kiều Huyền Thạc:“Anh Ba, anh muốn làm gì?”Ghế bị ngả ra một trăm ba mươi độ,Kiêu Huyền Thạc đưa tay vén áo côlên.“Anh Ba… Khuôn mặt Bạch NhượcHy nháy mắt ửng đỏ, nắm chặt cổtay anh, đôi mắt ngượng ngùng nhìnanh chăm chú.“Cho anh nhìn chỗ em bị thương.”Một tay anh đẩy hai tay Bạch NhượcHy ra, tiếp tục vén lên.“..” Bạch Nhược Hy lại không muốncho anh nhìn thấy vết thương, bènđẩy ra.Kiêu Huyền Thạc nheo đôi mắtthâm sâu, nhíu mày nhìn khuôn mặtửng đỏ của Bạch Nhược Hy, ôn hòanói: “Anh nhìn thấy mọi chỗ trênngười em rồi, có gì phải thẹnthùng?”Câu này khiến khuôn mặt BạchNhược Hy đỏ bừng trong nháy mắt,cô vốn không quá ngại, song nhữngcảnh tượng ngượng ngùng buổi tốihôm qua lại lần lượt hiện lên trongđầu, lúng túng cụp mắt xuốngkhông dám nhìn anh.Kiêu Huyền Thạc kéo áo cô lên, trênvùng bụng phải trắng nõn trơn mêmbổi bần bật một mảng tím bầm, cònbị tụ máu, vô cùng chói mắt với KiềuHuyền Thạc.Anh không kìm được nắm chặt tay,bỏ áo cô xuống che kín, đè nénphẫn nộ, nhẹ giọng nói: “Nghe anh,đi bệnh viện kiểm tra một chút.”Bạch Nhược Hy không hi vọng anhquá lo lắng, bèn đồng ý.Cô chậm rãi xoay người, nằm trênghế nhìn Kiều Huyên Thạc.Anh thắt dây an toàn, nổ máy xe lầnnữa.Khoang xe trở nên yên ắng, khí thếnghiêm túc mà lạnh lẽo của KiềuHuyền Thạc bao phủ khoang xe.Bạch Nhược Hy lẳng lặng nhìn anh.Bầu không khí vẫn ở trạng thái uám.Tính cách anh vốn như thế, conngười lạnh lùng nhạt nhẽo, bìnhChương 140 Trêu chọc anh Ba trong xethường Bạch Nhược Hy cũng rấtđiềm đạm, không phải người phụ nữthích nói chuyện.Cô muốn phá vỡ cách ở bên nhaunày giữa hai người, đưa tay đặt lênđùi Kiều Huyền Thạc.Hành động này không quá đáng,không tạo nên phản ứng quá lớncủa người đàn ông, cô ngắm nhìnsườn mặt anh, cười nhẹ nhàng.Tay cô đột nhiên không quy củ nữa.Sống lưng Kiều Huyền Thạc lập tứcthẳng đứng, chau mày, cụp mắtnhìn bàn tay nhỏ của cô, lại nhìn vềphía khuôn mặt Bạch Nhược Hy.Khuôn mặt ửng đỏ, ánh mắt ngượngngùng, rõ ràng đã thẹn không đểđâu cho hết còn dám giở trò xấu?Bạch Nhược Hy bỗng cười quyến rũ.Suy nghĩ của Kiều Huyền Thạc bayxa, miệng đắng lưỡi khô nuốt nướcbọt, ra lệnh bằng giọng mang vẻ uynghiêm: “Buông tay ra.’“Anh nghiêm túc quá, thả lỏng chútđược không?” Bạch Nhược Hy thấpgiọng nói.Hơi thở của người đàn ông rối loạn,bàn tay hơi siết tay lái, cơ thể cănglên, cố gắng tập trung tinh thần,giọng nặng hơn: “Đừng chơi với lửa,muốn bận tâm tới an toàn củangười khác và mình thì buông tayra.”Bạch Nhược Hy lập tức rụt tay, tronglòng càng thêm kính nể người đànông này.Mặc dù giọng anh rất nghiêm túc,nhưng cô không giận, ngược lại còncảm thấy anh Ba như này mới đúnglà đàn ông đích thực.Cô cũng không dám giở trò tronglúc anh lái xe nữa.Bạch Nhược Hy vừa mới rút tay về,giọng nói trâm thấp khàn khàn đâysức hút của Kiều Huyền Thạc chậmrãi truyền đến: “Cố nhịn đi, khámbác sĩ xong, về nhà anh sẽ thỏamãn em, cho em sờ đã.“… Bạch Nhược Hy lập tức vô cùngngượng ngùng, xấu hổ không biếtđể mặt vào đâu.Gì mà cố nhịn chứ?Cô đâu nghĩ đến chuyện đó.Chỉ là thấy anh quá nghiêm túc nênmuốn trêu chọc anh thôi, anh nóinhư thể cô là người phụ nữ thèmthuồng khao khát lắm vậy.Xem thêm truyện hay nhé1. Cha của cục cưng là một tổng tài 2. Chàng rể cực phẩm 3. Bác sĩ thiên tài giang bắc minh 4. Yêu phải tổng tài tàn phế 5. Con dâu của nhà giàu 6. Tổng tài phu nhân có thai rồi 7. Y võ song toàn 8. Sủng vợ lên trời 9. Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh 10. Cô vợ xấu xí hà tịch nghiên 11. Tổng giám đốc bạc tỷ không dễ trọc 12 .ngọn sóng tình yêu

Chương 140 Trêu chọc anh Ba trong xe

 

Chú Lư căng thẳng gật đầu, thấp

giọng nói: “Ông à, cậu Ba tự dưng

nói trước mặt ông là muốn ông rối

loạn, để mặt hồ yên tĩnh nổi sóng,

cậu ấy có thể đục nước béo cò, tìm

hiểu tận gốc, ông đừng để bị lừa.”

“Nó đã hoài nghi A Trung rồi.” Ông

cụ sầu não day hai đầu lông mày, cơ

thể mỏi mệt, giọng cũng trở nên bất

lực: “Xem ra không bảo vệ được A

Trung rồi.”

“Thưa ông, tôi không lo lắng cho A

Trung, tôi lo cậu Ba sẽ phát hiện ra

bí mật kia hơn…”

Cơ thể ông cụ hơi cứng đờ, bỗng

nhiên không nhúc nhích, sắc mặt

biến đổi.

“Nó vừa mới hỏi dục vọng của tôi là

cái gì.” Ông cụ thì thầm một câu,

nghiến răng nói một mình: “Một lão

già tám mươi tuổi sắp xuống mô,

nhất định nó có thể đoán được dục

vọng là gì.”

“Chúng ta nên làm gì bây giờ?” Chú

Lư căng thẳng nói.

Ông cụ cắn răng, trầm tư một lát,

lạnh lùng nói: “Mau chóng tìm được

dây chuyền Vĩnh Hằng.”

“Thưa ông, trên đời này không có

thuốc sống lâu trăm tuổi không thể

chết.”

“A Lư, lão già uống thuốc của người

đó năm nay đã chết chưa?”

“Vẫn chưa chết.”

“Bao tuổi rồi?”

“Một trăm mười tuổi rồi.”

Ông cụ lẩm bẩm: “Tôi không cần

bất tử, nhưng có thể cho tôi cơ hội

sống thêm ba mươi năm, tại sao tôi

phải buông tha? Tôi không thiếu gì

cả, chỉ thiếu tuổi thọ, đừng quên tôi

đã từng uống thuốc của người đó,

đã hai mươi năm rồi ung thu không

tái phát nữa.’

Chú Lư: “Nhưng tôi cảm thấy người

đó tìm ba bảo vật vô giá Vĩnh Hằng,

Vĩnh Phật và Vĩnh Sinh không phải

để luyện thuốc, mà vì có âm mưu

càng khủng bố hơn…”

“Vậy cũng không liên quan gì tới tôi.

“Trước khi Huyền Thạc chưa tìm

được chứng cứ, bảo A Trung từ

chức sĩ quan phụ tá, mau chóng rời

đi đi”

“Vâng.

“Còn có một chuyện quan trọng

nhất, bảo Nhất Hoắc mau chóng xử

lý người phụ nữ đó đi, giữ lại không

lường được hậu họa…’

“…” Chú Lư do dự, vẻ mặt ưu phiền,

xoa xoa bàn tay, lo lắng nói: “Hai

mươi mấy năm qua không nỡ ra tay,

có lẽ lân này ông ấy cũng sẽ không

đồng ý xử lý người phụ nữ đó.”

Bàn tay gây gò hơi run của ông cụ

đập mạnh lên bàn đánh râm một

tiếng, tức sùi bọt mép nói: “Hồng

nhan họa thủy, đúng là đồ vô dụng.”

Phòng khách.

Nghe thấy tiếng bước chân, Bạch

Nhược Hy vội buông tay đặt trên

bụng ra, ngước mắt nhìn về phía

người đàn ông đi tới.

Cô ngượng ngùng cười khẽ, ánh

mắt dịu dàng ngoan ngoãn, chậm

rãi đứng dậy.

Kiêu Huyền Thạc đi đến trước mặt,

đột nhiên cúi người bế ngang cô

lên.

“Anh Ba, anh… anh thả em xuống đi,

em không sao.” Bạch Nhược Hy đẩy

bả vai anh muốn né tránh.

Kiêu Huyền Thạc ôm cô lên dễ như

trở bàn tay, cô giật mình lập tức ôm

lấy cổ anh, dựa vào lồng ngực rắn

chắc của anh, tim đập nhanh loạn

nhịp.

Kiều Huyền Thạc sải bước nhanh

chân đi đến cửa, ra đến đường lớn

vườn hoa biệt thự, đưa cô đến trước

cửa bên ghế lái phụ, mở cửa ra để

cô vào.

Bạch Nhược Hy vừa vào lập tức kéo

dây an toàn.

Kiêu Huyền Thạc lên xe, đóng cửa

lại, hỏi: “Là anh Hai đưa em qua đây

à?

Chương 140 Trêu chọc anh Ba trong xe

Bạch Nhược Hy nghiêng đầu nhìn

sườn mặt khôi ngô, góc cạnh rõ

ràng, cương nghị cứng cỏi của anh,

trên người anh thấp thoáng vẻ tức

giận.

Nhìn như dịu dàng, nhưng anh tức

giận.

“Anh Hai dẫn em tới, anh ấy nói ông

nội muốn gặp em.”

Kiều Huyền Thạc im lặng, nổ máy

rời khỏi nhà họ Kiều.

Xe lăn bánh trên con đường dày đặc

xe cộ, qua mấy bận đi rồi lại dừng,

xe chạy về hướng bệnh viện.

Bạch Nhược Hy nhìn đường, phát

hiện điểm không hợp lý, nghiêng

đầu nhìn Kiêu Huyền Thạc: “Anh Ba,

 

anh muốn đưa em đi đâu vậy?”

“Bệnh viện.”

“Em không sao, không cần đi bệnh

viện.

 

“Chúng ta về nhà đi, em thật sự

không sao mà.”

Kiều Huyên Thạc đảo tay lái, dừng

lại ven đường.

Bạch Nhược Hy ngẩn ra nhìn anh,

anh cởi dây an toàn ra, quay sang

bên Bạch Nhược Hy, ấn ghế cô ngả

ra.

Bạch Nhược Hy nghi hoặc nhìn hai

bên ghế, lại nhìn Kiều Huyền Thạc:

“Anh Ba, anh muốn làm gì?”

Ghế bị ngả ra một trăm ba mươi độ,

Kiêu Huyền Thạc đưa tay vén áo cô

lên.

“Anh Ba… Khuôn mặt Bạch Nhược

Hy nháy mắt ửng đỏ, nắm chặt cổ

tay anh, đôi mắt ngượng ngùng nhìn

anh chăm chú.

“Cho anh nhìn chỗ em bị thương.”

Một tay anh đẩy hai tay Bạch Nhược

Hy ra, tiếp tục vén lên.

“..” Bạch Nhược Hy lại không muốn

cho anh nhìn thấy vết thương, bèn

đẩy ra.

Kiêu Huyền Thạc nheo đôi mắt

thâm sâu, nhíu mày nhìn khuôn mặt

ửng đỏ của Bạch Nhược Hy, ôn hòa

nói: “Anh nhìn thấy mọi chỗ trên

người em rồi, có gì phải thẹn

thùng?”

Câu này khiến khuôn mặt Bạch

Nhược Hy đỏ bừng trong nháy mắt,

cô vốn không quá ngại, song những

cảnh tượng ngượng ngùng buổi tối

hôm qua lại lần lượt hiện lên trong

đầu, lúng túng cụp mắt xuống

không dám nhìn anh.

Kiêu Huyền Thạc kéo áo cô lên, trên

vùng bụng phải trắng nõn trơn mêm

bổi bần bật một mảng tím bầm, còn

bị tụ máu, vô cùng chói mắt với Kiều

Huyền Thạc.

Anh không kìm được nắm chặt tay,

bỏ áo cô xuống che kín, đè nén

phẫn nộ, nhẹ giọng nói: “Nghe anh,

đi bệnh viện kiểm tra một chút.”

Bạch Nhược Hy không hi vọng anh

quá lo lắng, bèn đồng ý.

Cô chậm rãi xoay người, nằm trên

ghế nhìn Kiều Huyên Thạc.

Anh thắt dây an toàn, nổ máy xe lần

nữa.

Khoang xe trở nên yên ắng, khí thế

nghiêm túc mà lạnh lẽo của Kiều

Huyền Thạc bao phủ khoang xe.

Bạch Nhược Hy lẳng lặng nhìn anh.

Bầu không khí vẫn ở trạng thái u

ám.

Tính cách anh vốn như thế, con

người lạnh lùng nhạt nhẽo, bình

Chương 140 Trêu chọc anh Ba trong xe

thường Bạch Nhược Hy cũng rất

điềm đạm, không phải người phụ nữ

thích nói chuyện.

Cô muốn phá vỡ cách ở bên nhau

này giữa hai người, đưa tay đặt lên

đùi Kiều Huyền Thạc.

Hành động này không quá đáng,

không tạo nên phản ứng quá lớn

của người đàn ông, cô ngắm nhìn

sườn mặt anh, cười nhẹ nhàng.

Tay cô đột nhiên không quy củ nữa.

Sống lưng Kiều Huyền Thạc lập tức

thẳng đứng, chau mày, cụp mắt

nhìn bàn tay nhỏ của cô, lại nhìn về

phía khuôn mặt Bạch Nhược Hy.

Khuôn mặt ửng đỏ, ánh mắt ngượng

ngùng, rõ ràng đã thẹn không để

đâu cho hết còn dám giở trò xấu?

Bạch Nhược Hy bỗng cười quyến rũ.

Suy nghĩ của Kiều Huyền Thạc bay

xa, miệng đắng lưỡi khô nuốt nước

bọt, ra lệnh bằng giọng mang vẻ uy

nghiêm: “Buông tay ra.’

“Anh nghiêm túc quá, thả lỏng chút

được không?” Bạch Nhược Hy thấp

giọng nói.

Hơi thở của người đàn ông rối loạn,

bàn tay hơi siết tay lái, cơ thể căng

lên, cố gắng tập trung tinh thần,

giọng nặng hơn: “Đừng chơi với lửa,

muốn bận tâm tới an toàn của

người khác và mình thì buông tay

ra.”

Bạch Nhược Hy lập tức rụt tay, trong

lòng càng thêm kính nể người đàn

ông này.

Mặc dù giọng anh rất nghiêm túc,

nhưng cô không giận, ngược lại còn

cảm thấy anh Ba như này mới đúng

là đàn ông đích thực.

Cô cũng không dám giở trò trong

lúc anh lái xe nữa.

Bạch Nhược Hy vừa mới rút tay về,

giọng nói trâm thấp khàn khàn đây

sức hút của Kiều Huyền Thạc chậm

rãi truyền đến: “Cố nhịn đi, khám

bác sĩ xong, về nhà anh sẽ thỏa

mãn em, cho em sờ đã.

“… Bạch Nhược Hy lập tức vô cùng

ngượng ngùng, xấu hổ không biết

để mặt vào đâu.

Gì mà cố nhịn chứ?

Cô đâu nghĩ đến chuyện đó.

Chỉ là thấy anh quá nghiêm túc nên

muốn trêu chọc anh thôi, anh nói

như thể cô là người phụ nữ thèm

thuồng khao khát lắm vậy.

Xem thêm truyện hay nhé

1. Cha của cục cưng là một tổng tài 2. Chàng rể cực phẩm 3. Bác sĩ thiên tài giang bắc minh 4. Yêu phải tổng tài tàn phế 5. Con dâu của nhà giàu 6. Tổng tài phu nhân có thai rồi 7. Y võ song toàn 8. Sủng vợ lên trời 9. Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh 10. Cô vợ xấu xí hà tịch nghiên 11. Tổng giám đốc bạc tỷ không dễ trọc 12 .ngọn sóng tình yêu

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 140 Trêu chọc anh Ba trong xe Chú Lư căng thẳng gật đầu, thấpgiọng nói: “Ông à, cậu Ba tự dưngnói trước mặt ông là muốn ông rốiloạn, để mặt hồ yên tĩnh nổi sóng,cậu ấy có thể đục nước béo cò, tìmhiểu tận gốc, ông đừng để bị lừa.”“Nó đã hoài nghi A Trung rồi.” Ôngcụ sầu não day hai đầu lông mày, cơthể mỏi mệt, giọng cũng trở nên bấtlực: “Xem ra không bảo vệ được ATrung rồi.”“Thưa ông, tôi không lo lắng cho ATrung, tôi lo cậu Ba sẽ phát hiện rabí mật kia hơn…”Cơ thể ông cụ hơi cứng đờ, bỗngnhiên không nhúc nhích, sắc mặtbiến đổi.“Nó vừa mới hỏi dục vọng của tôi làcái gì.” Ông cụ thì thầm một câu,nghiến răng nói một mình: “Một lãogià tám mươi tuổi sắp xuống mô,nhất định nó có thể đoán được dụcvọng là gì.”“Chúng ta nên làm gì bây giờ?” ChúLư căng thẳng nói.Ông cụ cắn răng, trầm tư một lát,lạnh lùng nói: “Mau chóng tìm đượcdây chuyền Vĩnh Hằng.”“Thưa ông, trên đời này không cóthuốc sống lâu trăm tuổi không thểchết.”“A Lư, lão già uống thuốc của ngườiđó năm nay đã chết chưa?”“Vẫn chưa chết.”“Bao tuổi rồi?”“Một trăm mười tuổi rồi.”Ông cụ lẩm bẩm: “Tôi không cầnbất tử, nhưng có thể cho tôi cơ hộisống thêm ba mươi năm, tại sao tôiphải buông tha? Tôi không thiếu gìcả, chỉ thiếu tuổi thọ, đừng quên tôiđã từng uống thuốc của người đó,đã hai mươi năm rồi ung thu khôngtái phát nữa.’Chú Lư: “Nhưng tôi cảm thấy ngườiđó tìm ba bảo vật vô giá Vĩnh Hằng,Vĩnh Phật và Vĩnh Sinh không phảiđể luyện thuốc, mà vì có âm mưucàng khủng bố hơn…”“Vậy cũng không liên quan gì tới tôi.“Trước khi Huyền Thạc chưa tìmđược chứng cứ, bảo A Trung từchức sĩ quan phụ tá, mau chóng rờiđi đi”“Vâng.“Còn có một chuyện quan trọngnhất, bảo Nhất Hoắc mau chóng xửlý người phụ nữ đó đi, giữ lại khônglường được hậu họa…’“…” Chú Lư do dự, vẻ mặt ưu phiền,xoa xoa bàn tay, lo lắng nói: “Haimươi mấy năm qua không nỡ ra tay,có lẽ lân này ông ấy cũng sẽ khôngđồng ý xử lý người phụ nữ đó.”Bàn tay gây gò hơi run của ông cụđập mạnh lên bàn đánh râm mộttiếng, tức sùi bọt mép nói: “Hồngnhan họa thủy, đúng là đồ vô dụng.”Phòng khách.Nghe thấy tiếng bước chân, BạchNhược Hy vội buông tay đặt trênbụng ra, ngước mắt nhìn về phíangười đàn ông đi tới.Cô ngượng ngùng cười khẽ, ánhmắt dịu dàng ngoan ngoãn, chậmrãi đứng dậy.Kiêu Huyền Thạc đi đến trước mặt,đột nhiên cúi người bế ngang côlên.“Anh Ba, anh… anh thả em xuống đi,em không sao.” Bạch Nhược Hy đẩybả vai anh muốn né tránh.Kiêu Huyền Thạc ôm cô lên dễ nhưtrở bàn tay, cô giật mình lập tức ômlấy cổ anh, dựa vào lồng ngực rắnchắc của anh, tim đập nhanh loạnnhịp.Kiều Huyền Thạc sải bước nhanhchân đi đến cửa, ra đến đường lớnvườn hoa biệt thự, đưa cô đến trướccửa bên ghế lái phụ, mở cửa ra đểcô vào.Bạch Nhược Hy vừa vào lập tức kéodây an toàn.Kiêu Huyền Thạc lên xe, đóng cửalại, hỏi: “Là anh Hai đưa em qua đâyà?Chương 140 Trêu chọc anh Ba trong xeBạch Nhược Hy nghiêng đầu nhìnsườn mặt khôi ngô, góc cạnh rõràng, cương nghị cứng cỏi của anh,trên người anh thấp thoáng vẻ tứcgiận.Nhìn như dịu dàng, nhưng anh tứcgiận.“Anh Hai dẫn em tới, anh ấy nói ôngnội muốn gặp em.”Kiều Huyền Thạc im lặng, nổ máyrời khỏi nhà họ Kiều.Xe lăn bánh trên con đường dày đặcxe cộ, qua mấy bận đi rồi lại dừng,xe chạy về hướng bệnh viện.Bạch Nhược Hy nhìn đường, pháthiện điểm không hợp lý, nghiêngđầu nhìn Kiêu Huyền Thạc: “Anh Ba, anh muốn đưa em đi đâu vậy?”“Bệnh viện.”“Em không sao, không cần đi bệnhviện. “Chúng ta về nhà đi, em thật sựkhông sao mà.”Kiều Huyên Thạc đảo tay lái, dừnglại ven đường.Bạch Nhược Hy ngẩn ra nhìn anh,anh cởi dây an toàn ra, quay sangbên Bạch Nhược Hy, ấn ghế cô ngảra.Bạch Nhược Hy nghi hoặc nhìn haibên ghế, lại nhìn Kiều Huyền Thạc:“Anh Ba, anh muốn làm gì?”Ghế bị ngả ra một trăm ba mươi độ,Kiêu Huyền Thạc đưa tay vén áo côlên.“Anh Ba… Khuôn mặt Bạch NhượcHy nháy mắt ửng đỏ, nắm chặt cổtay anh, đôi mắt ngượng ngùng nhìnanh chăm chú.“Cho anh nhìn chỗ em bị thương.”Một tay anh đẩy hai tay Bạch NhượcHy ra, tiếp tục vén lên.“..” Bạch Nhược Hy lại không muốncho anh nhìn thấy vết thương, bènđẩy ra.Kiêu Huyền Thạc nheo đôi mắtthâm sâu, nhíu mày nhìn khuôn mặtửng đỏ của Bạch Nhược Hy, ôn hòanói: “Anh nhìn thấy mọi chỗ trênngười em rồi, có gì phải thẹnthùng?”Câu này khiến khuôn mặt BạchNhược Hy đỏ bừng trong nháy mắt,cô vốn không quá ngại, song nhữngcảnh tượng ngượng ngùng buổi tốihôm qua lại lần lượt hiện lên trongđầu, lúng túng cụp mắt xuốngkhông dám nhìn anh.Kiêu Huyền Thạc kéo áo cô lên, trênvùng bụng phải trắng nõn trơn mêmbổi bần bật một mảng tím bầm, cònbị tụ máu, vô cùng chói mắt với KiềuHuyền Thạc.Anh không kìm được nắm chặt tay,bỏ áo cô xuống che kín, đè nénphẫn nộ, nhẹ giọng nói: “Nghe anh,đi bệnh viện kiểm tra một chút.”Bạch Nhược Hy không hi vọng anhquá lo lắng, bèn đồng ý.Cô chậm rãi xoay người, nằm trênghế nhìn Kiều Huyên Thạc.Anh thắt dây an toàn, nổ máy xe lầnnữa.Khoang xe trở nên yên ắng, khí thếnghiêm túc mà lạnh lẽo của KiềuHuyền Thạc bao phủ khoang xe.Bạch Nhược Hy lẳng lặng nhìn anh.Bầu không khí vẫn ở trạng thái uám.Tính cách anh vốn như thế, conngười lạnh lùng nhạt nhẽo, bìnhChương 140 Trêu chọc anh Ba trong xethường Bạch Nhược Hy cũng rấtđiềm đạm, không phải người phụ nữthích nói chuyện.Cô muốn phá vỡ cách ở bên nhaunày giữa hai người, đưa tay đặt lênđùi Kiều Huyền Thạc.Hành động này không quá đáng,không tạo nên phản ứng quá lớncủa người đàn ông, cô ngắm nhìnsườn mặt anh, cười nhẹ nhàng.Tay cô đột nhiên không quy củ nữa.Sống lưng Kiều Huyền Thạc lập tứcthẳng đứng, chau mày, cụp mắtnhìn bàn tay nhỏ của cô, lại nhìn vềphía khuôn mặt Bạch Nhược Hy.Khuôn mặt ửng đỏ, ánh mắt ngượngngùng, rõ ràng đã thẹn không đểđâu cho hết còn dám giở trò xấu?Bạch Nhược Hy bỗng cười quyến rũ.Suy nghĩ của Kiều Huyền Thạc bayxa, miệng đắng lưỡi khô nuốt nướcbọt, ra lệnh bằng giọng mang vẻ uynghiêm: “Buông tay ra.’“Anh nghiêm túc quá, thả lỏng chútđược không?” Bạch Nhược Hy thấpgiọng nói.Hơi thở của người đàn ông rối loạn,bàn tay hơi siết tay lái, cơ thể cănglên, cố gắng tập trung tinh thần,giọng nặng hơn: “Đừng chơi với lửa,muốn bận tâm tới an toàn củangười khác và mình thì buông tayra.”Bạch Nhược Hy lập tức rụt tay, tronglòng càng thêm kính nể người đànông này.Mặc dù giọng anh rất nghiêm túc,nhưng cô không giận, ngược lại còncảm thấy anh Ba như này mới đúnglà đàn ông đích thực.Cô cũng không dám giở trò tronglúc anh lái xe nữa.Bạch Nhược Hy vừa mới rút tay về,giọng nói trâm thấp khàn khàn đâysức hút của Kiều Huyền Thạc chậmrãi truyền đến: “Cố nhịn đi, khámbác sĩ xong, về nhà anh sẽ thỏamãn em, cho em sờ đã.“… Bạch Nhược Hy lập tức vô cùngngượng ngùng, xấu hổ không biếtđể mặt vào đâu.Gì mà cố nhịn chứ?Cô đâu nghĩ đến chuyện đó.Chỉ là thấy anh quá nghiêm túc nênmuốn trêu chọc anh thôi, anh nóinhư thể cô là người phụ nữ thèmthuồng khao khát lắm vậy.Xem thêm truyện hay nhé1. Cha của cục cưng là một tổng tài 2. Chàng rể cực phẩm 3. Bác sĩ thiên tài giang bắc minh 4. Yêu phải tổng tài tàn phế 5. Con dâu của nhà giàu 6. Tổng tài phu nhân có thai rồi 7. Y võ song toàn 8. Sủng vợ lên trời 9. Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh 10. Cô vợ xấu xí hà tịch nghiên 11. Tổng giám đốc bạc tỷ không dễ trọc 12 .ngọn sóng tình yêu

Chương 140