Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 148

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… “Anh không tin.” Kiều Huyên Hạolạnh lùng nói, kéo cánh tay BạchNhược Hy đi đến xe: “Đi theo anh,anh biết nhất định là em có nỗi khổgì, anh…“Anh Hai, buông tay.’ Bạch NhượcHy giấy giụa.Kiều Huyên Thạc nắm chặt bên taykhác của Bạch Nhược Hy.Kiều Huyền Hạo bỗng nhiên dừnglại, tức giận trừng mắt với KiềuHuyền Thạc: “Buông tay.”“Mang vợ em đi, anh có hỏi ý củaem chưa vậy?” Kiều Huyền Thạckhông chút hoang mang hỏi.BỊ kẹp giữa hai người đàn ông này,Bạch Nhược Hy rất đau khổ.Người đàn ông mình yêu, người đànông yêu mình.Cả hai đều là người cô thân nhất.Lòng như dao cứa, Bạch Nhược Hykhông nhịn được đỏ mắt, nước mắtrưng rưng.Cô rút mạnh tay ra khỏi Kiều HuyềnHạo, nhanh chóng lùi vê phía sauhai bước, trở lại bên người KiềuHuyền Thạc, rất áy náy nói: “Xin lỗianh Hai, lời em nói đều là lời thậtlòng.”Kiều Huyền Hạo nắm chặt tay, nổigân xanh, sắc mặt tái mét, trong đôimắt vằn máu đây nước mắt, anh tacắn răng chịu đựng, đau đến nỗimuốn phát điên.Nhìn thấy anh Hai như này, BạchNhược Hy không đành lòng, nướcmắt cũng lặng lẽ chảy ra, rưng rưngthì thâm: “Xin lỗi, xin lỗi vì đã để anhhiểu lầm nhiều năm như vậy, em xinlỗi.”Kiều Huyên Thạc nhìn thấy BạchNhược Hy bị cảm xúc của anh Haianh ảnh hưởng, kéo nhẹ tay cô, nóinhỏ: “Nhược Hy, quay về xe chờ anhđi.Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi,cười khổ, không có dũng khí nhìnanh Hai cô nữa.Anh Hai cô từng nói, không ly hônvới Kiều Huyền Thạc, cô sẽ mấtanh.Lựa chọn Kiều Huyền Thạc, cô đãđịnh sẵn sẽ mất đi tất cả, bây giờngay cả anh Hai cũng hận cô rồi.Tim đau như bị kim châm, nhưng côkhông hối hận.Cô quay người đi về xe Kiều HuyềnThạc.Kiều Huyền Thạc đi đến trước mặtanh ta, giọng ôn hòa hơn, an ủi: “Xinlỗi anh Hai. Như anh thấy đấy,Nhược Hy cũng không làm gì sai.’“Đều là lỗi của mày.” Kiều HuyềnHạo gầm thét, xông lên túm lấy cổáo Kiều Huyền Thạc, hung hăngnhìn anh chằm chằm, gẳn từng chữ:“Nếu mày không ép, cô ấy tuyệt đốisẽ không thành ra như bây giờ, côấy chắc chắn sẽ không…”“Phải thế nào anh mới chịu buôngtay đây?” Kiều Huyền Thạc hỏi cựckỳ nghiêm túc.“…” Kiều Huyền Hạo híp mắt, imlặng, lằng lặng nhìn anh chằmchằm.Kiều Huyền Thạc nghiêm túc lạnhlùng thừa nhận: “Ngoại trừ NhượcHy, anh muốn gì em cũng cho anh,nhưng cô ấy là vợ em, em tuyệt đốikhông cho phép bất cứ ai có ý đồxấu vì cô ấy.”Kiều Huyên Hạo cười đắng chát,lạnh nhạt mở miệng nói: “Mày thậtsự có thể từ bỏ tất cả vì Nhược Hysao?”“Có thể.” Kiều Huyền Thạc khôngchút do dự thốt ra.Kiều Huyền Hạo cười, đút hai tayvào túi quân, thái độ cũng hoà hoãnlại: “Nếu như không muốn tao tranhgiành Nhược Hy nữa cũng được,chuyển nhượng cổ phần Tập đoànKiêu Thị mày nắm giữ trong tay chotao vô điều kiện.”Kiều Huyền Thạc im lặng.Kiêu Huyền Hạo cười khẽ, ánh mắtlạnh lẽo đến đáng sợ, mang theokhiêu khích và châm chọc.Bốn mắt nhìn nhau, đọ sức ánh mắtdần tụ lại.Cuộc đối đầu vô cùng nghiêm trọng,màn đọ sức giữa anh em dính dángđến phụ nữ và tiền bạc, nhất định sẽthay đổi tính chất.Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt haingười đàn ông, bầu không khí lại vôcùng lạnh lếo.“Không nỡ à? Vậy thì nhường NhượcHy lại đi.” Kiều Huyền Hạo lạnh lùngnói.Kiều Huyền Thạc bình thản kiênđịnh: “Ngày mai em sẽ bảo luật sưliên hệ với anh để xử lý.”Kiều Huyền Hạo cười, lần này, là nụcười xuất phát từ nội tâm.Giây phút tình yêu không như ý, sựnghiệp lại đi lên bậc thang lớn, cũngcoi như một kiểu an ủi tâm hồn.Kiều Huyền Hạo lui hai bước, sửaquần áo, cười đắng chát, chậm rãinói: “Vậy anh Hai chúc cậu vàNhược Hy bên nhau đến già, mãimãi không rời.’Nói xong, anh ta quay người rời đi,đi hai bước lại như nghĩ tới điều gì,dừng lại, quay người nói với KiềuHuyền Thạc: “Đúng rồi, quên nói vớimày, nếu như ngày nào đó màychán ghét Nhược Hy, không thích côấy nữa, thì hãy…”Anh ta còn chưa nói hết câu, KiềuHuyền Thạc đã kiên định ngắt lời:“Đời này sẽ không có ngày đó đâu.”Kiêu Huyền Hạo cũng cảm thấykhông cần thiết nói ra mấy chữ “trảlại cho tao” nữa.Nhún vai, anh ta quay người rời đi.Lần này, anh ta không dây dưa nữa,thoải mái lên xe, nổ xe rời đi.Nhìn chiếc xe đi xa.Anh Hai dùng tiền bạc để trao đổiBạch Nhược Hy? Xem ra anh đãđánh giá quá cao tình cảm của anhHai đối với Nhược Hy, chỉ đến vậythôi.Đáy lòng Kiều Huyền Thạc hơi lạnh.Tiền bạc thôi mà, anh vung tay áocười một tiếng.Đời này anh không có ÿ định buôngngười phụ nữ này ra.Trên xe Bạch Nhược Hy căng thẳngnhìn người đàn ông phía trước, mãiđến khi anh quay về trên xe, nổ xelần nữa, Bạch Nhược Hy nhìn khuônmặt bình tĩnh của anh, không nhịnđược lo lắng.-Anh Ba, hai người…Kiều Huyên Thạc cười khẽ, nhưkhông hề có chuyện gì xảy ra, dịudàng thì thâm: “Anh Hai chúc phúcchúng ta đến đầu bạc.”Bạch Nhược Hy trợn mắt há miệng.Kiều Huyền Thạc lái xe, quay đầunhìn cô gái đang ngạc nhiên, khôngkhỏi đưa tay vén tóc mái của cô, dịudàng mở miệng: “Là thật đấy, anhHai buông tay thật rồi.”Mặc dù rất đáng mừng, nhưng BạchNhược Hy cảm giác chuyện nàykhông có khả năng lắm.Trước đó thái độ của Kiêu HuyềnHạo vô cùng cứng rắn, vừa rồi còndữ dằn như vậy, không thể nào chỉmột chốc đã thỏa hiệp, rốt cuộc lànguyên nhân gì?Bạch Nhược Hy lo lắng: “Anh Ba, cóphải anh giấu em chuyện gì không?”“Không có.”“Vậy anh Hai…“Em không vui à?” Kiều Huyền Thạcngắt lời, sắc mặt hơi tối hỏi lại.Bạch Nhược Hy lập tức lắc đầu, vôcùng căng thẳng: “Sao em có thểkhông vui được chứ, nếu anh Haichúc phúc chân thành, đương nhiênem rất vui vẻ.”Kiều Huyền Thạc trả lời một câuSau đó liền im lặng.Không khí trong khoang xe đè nén,hai người đều mang tâm sự riêng.Tòa án thành phố Tịch.Xe quân đội của Kiều Huyền Thạcvừa dừng trước cổng tòa án, BạchNhược Hy lập tức cởi dây an toànra, khách khí chào Kiều Huyền Thạc:“Anh Ba, em phải đi vào rồi, anh đilàm việc đi.”“Buổi tối anh tới đón em”“Không cần đâu, em không chắc vềthời gian.” Nói rôi, Nhược Hy kéocửa ra chuẩn bị xuống xe.Kiêu Huyền Thạc đưa tay lập tứckéo cô về, Bạch Nhược Hy ngẩn ra,còn chưa kịp phản ứng đã bị ngườiđàn ông hồn sâu.Nụ hồn đột ngột lại bá đạo nàykhiến Bạch Nhược Hy ngơ ngác.Kiêu Huyền Thạc thỏa mãn rời khỏimôi cô, nhìn gương mặt ửng đỏ củacô, thì thâm: “Phải học được cáchhôn tạm biệt.”Nụ hôn tạm biệt này thô lỗ quá rồi.Bạch Nhược Hy nắm đôi bàn taytrắng ngần, đánh vào ngực anh mộtcái, phông má, cười ngượng ngùng,không dám lên tiếng đã xuống xe,chỉ vẫy tay, rồi xoay người đi vàotrong.Đi vào văn phòng tòa án, BạchNhược Hy nói rõ mục đích mình đếncho nhân viên lễ tân.Lễ tân tiếp đón rất khách sáo: “CôBạch, Thẩm phán Hách đang mởphiên toà, cô ngồi một bên chờ anhấy đi”“Được. Bạch Nhược Hy làm theochỉ dẫn của lễ tân, ngồi vào ghế sôpha khu nghỉ ngơi.Đối phương đưa trà và đồ ngọt tới,cô khách sáo nói cảm ơn, rồi ngồiyên chờ đợi.

“Anh không tin.” Kiều Huyên Hạo

lạnh lùng nói, kéo cánh tay Bạch

Nhược Hy đi đến xe: “Đi theo anh,

anh biết nhất định là em có nỗi khổ

gì, anh…

“Anh Hai, buông tay.’ Bạch Nhược

Hy giấy giụa.

Kiều Huyên Thạc nắm chặt bên tay

khác của Bạch Nhược Hy.

Kiều Huyền Hạo bỗng nhiên dừng

lại, tức giận trừng mắt với Kiều

Huyền Thạc: “Buông tay.”

“Mang vợ em đi, anh có hỏi ý của

em chưa vậy?” Kiều Huyền Thạc

không chút hoang mang hỏi.

BỊ kẹp giữa hai người đàn ông này,

Bạch Nhược Hy rất đau khổ.

Người đàn ông mình yêu, người đàn

ông yêu mình.

Cả hai đều là người cô thân nhất.

Lòng như dao cứa, Bạch Nhược Hy

không nhịn được đỏ mắt, nước mắt

rưng rưng.

Cô rút mạnh tay ra khỏi Kiều Huyền

Hạo, nhanh chóng lùi vê phía sau

hai bước, trở lại bên người Kiều

Huyền Thạc, rất áy náy nói: “Xin lỗi

anh Hai, lời em nói đều là lời thật

lòng.”

Kiều Huyền Hạo nắm chặt tay, nổi

gân xanh, sắc mặt tái mét, trong đôi

mắt vằn máu đây nước mắt, anh ta

cắn răng chịu đựng, đau đến nỗi

muốn phát điên.

Nhìn thấy anh Hai như này, Bạch

Nhược Hy không đành lòng, nước

mắt cũng lặng lẽ chảy ra, rưng rưng

thì thâm: “Xin lỗi, xin lỗi vì đã để anh

hiểu lầm nhiều năm như vậy, em xin

lỗi.”

Kiều Huyên Thạc nhìn thấy Bạch

Nhược Hy bị cảm xúc của anh Hai

anh ảnh hưởng, kéo nhẹ tay cô, nói

nhỏ: “Nhược Hy, quay về xe chờ anh

đi.

Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi,

cười khổ, không có dũng khí nhìn

anh Hai cô nữa.

Anh Hai cô từng nói, không ly hôn

với Kiều Huyền Thạc, cô sẽ mất

anh.

Lựa chọn Kiều Huyền Thạc, cô đã

định sẵn sẽ mất đi tất cả, bây giờ

ngay cả anh Hai cũng hận cô rồi.

Tim đau như bị kim châm, nhưng cô

không hối hận.

Cô quay người đi về xe Kiều Huyền

Thạc.

Kiều Huyền Thạc đi đến trước mặt

anh ta, giọng ôn hòa hơn, an ủi: “Xin

lỗi anh Hai. Như anh thấy đấy,

Nhược Hy cũng không làm gì sai.’

“Đều là lỗi của mày.” Kiều Huyền

Hạo gầm thét, xông lên túm lấy cổ

áo Kiều Huyền Thạc, hung hăng

nhìn anh chằm chằm, gẳn từng chữ:

“Nếu mày không ép, cô ấy tuyệt đối

sẽ không thành ra như bây giờ, cô

ấy chắc chắn sẽ không…”

“Phải thế nào anh mới chịu buông

tay đây?” Kiều Huyền Thạc hỏi cực

kỳ nghiêm túc.

“…” Kiều Huyền Hạo híp mắt, im

lặng, lằng lặng nhìn anh chằm

chằm.

Kiều Huyền Thạc nghiêm túc lạnh

lùng thừa nhận: “Ngoại trừ Nhược

Hy, anh muốn gì em cũng cho anh,

nhưng cô ấy là vợ em, em tuyệt đối

không cho phép bất cứ ai có ý đồ

xấu vì cô ấy.”

Kiều Huyên Hạo cười đắng chát,

lạnh nhạt mở miệng nói: “Mày thật

sự có thể từ bỏ tất cả vì Nhược Hy

sao?”

“Có thể.” Kiều Huyền Thạc không

chút do dự thốt ra.

Kiều Huyền Hạo cười, đút hai tay

vào túi quân, thái độ cũng hoà hoãn

lại: “Nếu như không muốn tao tranh

giành Nhược Hy nữa cũng được,

chuyển nhượng cổ phần Tập đoàn

Kiêu Thị mày nắm giữ trong tay cho

tao vô điều kiện.”

Kiều Huyền Thạc im lặng.

Kiêu Huyền Hạo cười khẽ, ánh mắt

lạnh lẽo đến đáng sợ, mang theo

khiêu khích và châm chọc.

Bốn mắt nhìn nhau, đọ sức ánh mắt

dần tụ lại.

Cuộc đối đầu vô cùng nghiêm trọng,

màn đọ sức giữa anh em dính dáng

đến phụ nữ và tiền bạc, nhất định sẽ

thay đổi tính chất.

Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt hai

người đàn ông, bầu không khí lại vô

cùng lạnh lếo.

“Không nỡ à? Vậy thì nhường Nhược

Hy lại đi.” Kiều Huyền Hạo lạnh lùng

nói.

Kiều Huyền Thạc bình thản kiên

định: “Ngày mai em sẽ bảo luật sư

liên hệ với anh để xử lý.”

Kiều Huyền Hạo cười, lần này, là nụ

cười xuất phát từ nội tâm.

Giây phút tình yêu không như ý, sự

nghiệp lại đi lên bậc thang lớn, cũng

coi như một kiểu an ủi tâm hồn.

Kiều Huyền Hạo lui hai bước, sửa

quần áo, cười đắng chát, chậm rãi

nói: “Vậy anh Hai chúc cậu và

Nhược Hy bên nhau đến già, mãi

mãi không rời.’

Nói xong, anh ta quay người rời đi,

đi hai bước lại như nghĩ tới điều gì,

dừng lại, quay người nói với Kiều

Huyền Thạc: “Đúng rồi, quên nói với

mày, nếu như ngày nào đó mày

chán ghét Nhược Hy, không thích cô

ấy nữa, thì hãy…”

Anh ta còn chưa nói hết câu, Kiều

Huyền Thạc đã kiên định ngắt lời:

“Đời này sẽ không có ngày đó đâu.”

Kiêu Huyền Hạo cũng cảm thấy

không cần thiết nói ra mấy chữ “trả

lại cho tao” nữa.

Nhún vai, anh ta quay người rời đi.

Lần này, anh ta không dây dưa nữa,

thoải mái lên xe, nổ xe rời đi.

Nhìn chiếc xe đi xa.

Anh Hai dùng tiền bạc để trao đổi

Bạch Nhược Hy? Xem ra anh đã

đánh giá quá cao tình cảm của anh

Hai đối với Nhược Hy, chỉ đến vậy

thôi.

Đáy lòng Kiều Huyền Thạc hơi lạnh.

Tiền bạc thôi mà, anh vung tay áo

cười một tiếng.

Đời này anh không có ÿ định buông

người phụ nữ này ra.

Trên xe Bạch Nhược Hy căng thẳng

nhìn người đàn ông phía trước, mãi

đến khi anh quay về trên xe, nổ xe

lần nữa, Bạch Nhược Hy nhìn khuôn

mặt bình tĩnh của anh, không nhịn

được lo lắng.

-Anh Ba, hai người…

Kiều Huyên Thạc cười khẽ, như

không hề có chuyện gì xảy ra, dịu

dàng thì thâm: “Anh Hai chúc phúc

chúng ta đến đầu bạc.”

Bạch Nhược Hy trợn mắt há miệng.

Kiều Huyền Thạc lái xe, quay đầu

nhìn cô gái đang ngạc nhiên, không

khỏi đưa tay vén tóc mái của cô, dịu

dàng mở miệng: “Là thật đấy, anh

Hai buông tay thật rồi.”

Mặc dù rất đáng mừng, nhưng Bạch

Nhược Hy cảm giác chuyện này

không có khả năng lắm.

Trước đó thái độ của Kiêu Huyền

Hạo vô cùng cứng rắn, vừa rồi còn

dữ dằn như vậy, không thể nào chỉ

một chốc đã thỏa hiệp, rốt cuộc là

nguyên nhân gì?

Bạch Nhược Hy lo lắng: “Anh Ba, có

phải anh giấu em chuyện gì không?”

“Không có.”

“Vậy anh Hai…

“Em không vui à?” Kiều Huyền Thạc

ngắt lời, sắc mặt hơi tối hỏi lại.

Bạch Nhược Hy lập tức lắc đầu, vô

cùng căng thẳng: “Sao em có thể

không vui được chứ, nếu anh Hai

chúc phúc chân thành, đương nhiên

em rất vui vẻ.”

Kiều Huyền Thạc trả lời một câu

Sau đó liền im lặng.

Không khí trong khoang xe đè nén,

hai người đều mang tâm sự riêng.

Tòa án thành phố Tịch.

Xe quân đội của Kiều Huyền Thạc

vừa dừng trước cổng tòa án, Bạch

Nhược Hy lập tức cởi dây an toàn

ra, khách khí chào Kiều Huyền Thạc:

“Anh Ba, em phải đi vào rồi, anh đi

làm việc đi.”

“Buổi tối anh tới đón em”

“Không cần đâu, em không chắc về

thời gian.” Nói rôi, Nhược Hy kéo

cửa ra chuẩn bị xuống xe.

Kiêu Huyền Thạc đưa tay lập tức

kéo cô về, Bạch Nhược Hy ngẩn ra,

còn chưa kịp phản ứng đã bị người

đàn ông hồn sâu.

Nụ hồn đột ngột lại bá đạo này

khiến Bạch Nhược Hy ngơ ngác.

Kiêu Huyền Thạc thỏa mãn rời khỏi

môi cô, nhìn gương mặt ửng đỏ của

cô, thì thâm: “Phải học được cách

hôn tạm biệt.”

Nụ hôn tạm biệt này thô lỗ quá rồi.

Bạch Nhược Hy nắm đôi bàn tay

trắng ngần, đánh vào ngực anh một

cái, phông má, cười ngượng ngùng,

không dám lên tiếng đã xuống xe,

chỉ vẫy tay, rồi xoay người đi vào

trong.

Đi vào văn phòng tòa án, Bạch

Nhược Hy nói rõ mục đích mình đến

cho nhân viên lễ tân.

Lễ tân tiếp đón rất khách sáo: “Cô

Bạch, Thẩm phán Hách đang mở

phiên toà, cô ngồi một bên chờ anh

ấy đi”

“Được. Bạch Nhược Hy làm theo

chỉ dẫn của lễ tân, ngồi vào ghế sô

pha khu nghỉ ngơi.

Đối phương đưa trà và đồ ngọt tới,

cô khách sáo nói cảm ơn, rồi ngồi

yên chờ đợi.

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… “Anh không tin.” Kiều Huyên Hạolạnh lùng nói, kéo cánh tay BạchNhược Hy đi đến xe: “Đi theo anh,anh biết nhất định là em có nỗi khổgì, anh…“Anh Hai, buông tay.’ Bạch NhượcHy giấy giụa.Kiều Huyên Thạc nắm chặt bên taykhác của Bạch Nhược Hy.Kiều Huyền Hạo bỗng nhiên dừnglại, tức giận trừng mắt với KiềuHuyền Thạc: “Buông tay.”“Mang vợ em đi, anh có hỏi ý củaem chưa vậy?” Kiều Huyền Thạckhông chút hoang mang hỏi.BỊ kẹp giữa hai người đàn ông này,Bạch Nhược Hy rất đau khổ.Người đàn ông mình yêu, người đànông yêu mình.Cả hai đều là người cô thân nhất.Lòng như dao cứa, Bạch Nhược Hykhông nhịn được đỏ mắt, nước mắtrưng rưng.Cô rút mạnh tay ra khỏi Kiều HuyềnHạo, nhanh chóng lùi vê phía sauhai bước, trở lại bên người KiềuHuyền Thạc, rất áy náy nói: “Xin lỗianh Hai, lời em nói đều là lời thậtlòng.”Kiều Huyền Hạo nắm chặt tay, nổigân xanh, sắc mặt tái mét, trong đôimắt vằn máu đây nước mắt, anh tacắn răng chịu đựng, đau đến nỗimuốn phát điên.Nhìn thấy anh Hai như này, BạchNhược Hy không đành lòng, nướcmắt cũng lặng lẽ chảy ra, rưng rưngthì thâm: “Xin lỗi, xin lỗi vì đã để anhhiểu lầm nhiều năm như vậy, em xinlỗi.”Kiều Huyên Thạc nhìn thấy BạchNhược Hy bị cảm xúc của anh Haianh ảnh hưởng, kéo nhẹ tay cô, nóinhỏ: “Nhược Hy, quay về xe chờ anhđi.Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi,cười khổ, không có dũng khí nhìnanh Hai cô nữa.Anh Hai cô từng nói, không ly hônvới Kiều Huyền Thạc, cô sẽ mấtanh.Lựa chọn Kiều Huyền Thạc, cô đãđịnh sẵn sẽ mất đi tất cả, bây giờngay cả anh Hai cũng hận cô rồi.Tim đau như bị kim châm, nhưng côkhông hối hận.Cô quay người đi về xe Kiều HuyềnThạc.Kiều Huyền Thạc đi đến trước mặtanh ta, giọng ôn hòa hơn, an ủi: “Xinlỗi anh Hai. Như anh thấy đấy,Nhược Hy cũng không làm gì sai.’“Đều là lỗi của mày.” Kiều HuyềnHạo gầm thét, xông lên túm lấy cổáo Kiều Huyền Thạc, hung hăngnhìn anh chằm chằm, gẳn từng chữ:“Nếu mày không ép, cô ấy tuyệt đốisẽ không thành ra như bây giờ, côấy chắc chắn sẽ không…”“Phải thế nào anh mới chịu buôngtay đây?” Kiều Huyền Thạc hỏi cựckỳ nghiêm túc.“…” Kiều Huyền Hạo híp mắt, imlặng, lằng lặng nhìn anh chằmchằm.Kiều Huyền Thạc nghiêm túc lạnhlùng thừa nhận: “Ngoại trừ NhượcHy, anh muốn gì em cũng cho anh,nhưng cô ấy là vợ em, em tuyệt đốikhông cho phép bất cứ ai có ý đồxấu vì cô ấy.”Kiều Huyên Hạo cười đắng chát,lạnh nhạt mở miệng nói: “Mày thậtsự có thể từ bỏ tất cả vì Nhược Hysao?”“Có thể.” Kiều Huyền Thạc khôngchút do dự thốt ra.Kiều Huyền Hạo cười, đút hai tayvào túi quân, thái độ cũng hoà hoãnlại: “Nếu như không muốn tao tranhgiành Nhược Hy nữa cũng được,chuyển nhượng cổ phần Tập đoànKiêu Thị mày nắm giữ trong tay chotao vô điều kiện.”Kiều Huyền Thạc im lặng.Kiêu Huyền Hạo cười khẽ, ánh mắtlạnh lẽo đến đáng sợ, mang theokhiêu khích và châm chọc.Bốn mắt nhìn nhau, đọ sức ánh mắtdần tụ lại.Cuộc đối đầu vô cùng nghiêm trọng,màn đọ sức giữa anh em dính dángđến phụ nữ và tiền bạc, nhất định sẽthay đổi tính chất.Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt haingười đàn ông, bầu không khí lại vôcùng lạnh lếo.“Không nỡ à? Vậy thì nhường NhượcHy lại đi.” Kiều Huyền Hạo lạnh lùngnói.Kiều Huyền Thạc bình thản kiênđịnh: “Ngày mai em sẽ bảo luật sưliên hệ với anh để xử lý.”Kiều Huyền Hạo cười, lần này, là nụcười xuất phát từ nội tâm.Giây phút tình yêu không như ý, sựnghiệp lại đi lên bậc thang lớn, cũngcoi như một kiểu an ủi tâm hồn.Kiều Huyền Hạo lui hai bước, sửaquần áo, cười đắng chát, chậm rãinói: “Vậy anh Hai chúc cậu vàNhược Hy bên nhau đến già, mãimãi không rời.’Nói xong, anh ta quay người rời đi,đi hai bước lại như nghĩ tới điều gì,dừng lại, quay người nói với KiềuHuyền Thạc: “Đúng rồi, quên nói vớimày, nếu như ngày nào đó màychán ghét Nhược Hy, không thích côấy nữa, thì hãy…”Anh ta còn chưa nói hết câu, KiềuHuyền Thạc đã kiên định ngắt lời:“Đời này sẽ không có ngày đó đâu.”Kiêu Huyền Hạo cũng cảm thấykhông cần thiết nói ra mấy chữ “trảlại cho tao” nữa.Nhún vai, anh ta quay người rời đi.Lần này, anh ta không dây dưa nữa,thoải mái lên xe, nổ xe rời đi.Nhìn chiếc xe đi xa.Anh Hai dùng tiền bạc để trao đổiBạch Nhược Hy? Xem ra anh đãđánh giá quá cao tình cảm của anhHai đối với Nhược Hy, chỉ đến vậythôi.Đáy lòng Kiều Huyền Thạc hơi lạnh.Tiền bạc thôi mà, anh vung tay áocười một tiếng.Đời này anh không có ÿ định buôngngười phụ nữ này ra.Trên xe Bạch Nhược Hy căng thẳngnhìn người đàn ông phía trước, mãiđến khi anh quay về trên xe, nổ xelần nữa, Bạch Nhược Hy nhìn khuônmặt bình tĩnh của anh, không nhịnđược lo lắng.-Anh Ba, hai người…Kiều Huyên Thạc cười khẽ, nhưkhông hề có chuyện gì xảy ra, dịudàng thì thâm: “Anh Hai chúc phúcchúng ta đến đầu bạc.”Bạch Nhược Hy trợn mắt há miệng.Kiều Huyền Thạc lái xe, quay đầunhìn cô gái đang ngạc nhiên, khôngkhỏi đưa tay vén tóc mái của cô, dịudàng mở miệng: “Là thật đấy, anhHai buông tay thật rồi.”Mặc dù rất đáng mừng, nhưng BạchNhược Hy cảm giác chuyện nàykhông có khả năng lắm.Trước đó thái độ của Kiêu HuyềnHạo vô cùng cứng rắn, vừa rồi còndữ dằn như vậy, không thể nào chỉmột chốc đã thỏa hiệp, rốt cuộc lànguyên nhân gì?Bạch Nhược Hy lo lắng: “Anh Ba, cóphải anh giấu em chuyện gì không?”“Không có.”“Vậy anh Hai…“Em không vui à?” Kiều Huyền Thạcngắt lời, sắc mặt hơi tối hỏi lại.Bạch Nhược Hy lập tức lắc đầu, vôcùng căng thẳng: “Sao em có thểkhông vui được chứ, nếu anh Haichúc phúc chân thành, đương nhiênem rất vui vẻ.”Kiều Huyền Thạc trả lời một câuSau đó liền im lặng.Không khí trong khoang xe đè nén,hai người đều mang tâm sự riêng.Tòa án thành phố Tịch.Xe quân đội của Kiều Huyền Thạcvừa dừng trước cổng tòa án, BạchNhược Hy lập tức cởi dây an toànra, khách khí chào Kiều Huyền Thạc:“Anh Ba, em phải đi vào rồi, anh đilàm việc đi.”“Buổi tối anh tới đón em”“Không cần đâu, em không chắc vềthời gian.” Nói rôi, Nhược Hy kéocửa ra chuẩn bị xuống xe.Kiêu Huyền Thạc đưa tay lập tứckéo cô về, Bạch Nhược Hy ngẩn ra,còn chưa kịp phản ứng đã bị ngườiđàn ông hồn sâu.Nụ hồn đột ngột lại bá đạo nàykhiến Bạch Nhược Hy ngơ ngác.Kiêu Huyền Thạc thỏa mãn rời khỏimôi cô, nhìn gương mặt ửng đỏ củacô, thì thâm: “Phải học được cáchhôn tạm biệt.”Nụ hôn tạm biệt này thô lỗ quá rồi.Bạch Nhược Hy nắm đôi bàn taytrắng ngần, đánh vào ngực anh mộtcái, phông má, cười ngượng ngùng,không dám lên tiếng đã xuống xe,chỉ vẫy tay, rồi xoay người đi vàotrong.Đi vào văn phòng tòa án, BạchNhược Hy nói rõ mục đích mình đếncho nhân viên lễ tân.Lễ tân tiếp đón rất khách sáo: “CôBạch, Thẩm phán Hách đang mởphiên toà, cô ngồi một bên chờ anhấy đi”“Được. Bạch Nhược Hy làm theochỉ dẫn của lễ tân, ngồi vào ghế sôpha khu nghỉ ngơi.Đối phương đưa trà và đồ ngọt tới,cô khách sáo nói cảm ơn, rồi ngồiyên chờ đợi.

Chương 148