Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 149

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 149 Duyên phậnBạch Nhược Hy chờ ở phòng nghỉkhoảng mười phút, đột nhiên nghethấy tiếng ôn bên ngoài.Lễ tân vừa mới dẫn cô vào phòngnghỉ gấp gáp nói: “Rất xin lỗi, Thẩmphán Hách đang mở phiên toà, côcó hẹn trước không?”“Không có, tôi có chuyện rất vộimuốn tìm anh ta.”“Vậy xin cô hẹn trước.”“Bảo họ Hách cút ra đây.”“Xin cô hãy tôn trọng, nếu cô cònnhư vậy, tòa án chúng tôi sẽ xử lý côtheo quy định đấy.”“Tôi đây hùng hổ vậy đấy, giỏi thìtống tôi vào tù đi, tôi không còn nhàrồi, loại hiếp yếu sợ mạnh cácngười, đúng là kẻ khốn khinh người.”“Choang…” Một tiếng động lớn vanglên.Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Bạch Nhược Hy không nén nổi hiếukỳ, đi ra khỏi phòng nghỉ, chỗ bànlàm việc ngoài sảnh tòa án, mấyviên chức túm tụm lại chỉ trỏ, lễ tânnói chuyện với một người phụ nữ ănmặc tùy tiện, trên đất là bình hoa vỡ,mảnh thủy tinh văng khắp nơi.Không biết rốt cuộc người phụ nữđó là ai, chỉ thấy bóng lưng trẻ trungcủa cô ấy.Nơi này nhiều người qua lại, BạchNhược Hy lập tức đi qua, không nóihai lời ngôi xuống dọn thủy tinh trênđất.“Nơi này là tòa án, cô ăn gan báosao? Dám ầm ï ở đây à?” Khí thếcủa lễ tân vô cùng mạnh mẽ.Người phụ nữ cười nhạt một tiếng,hỏi ngược lại: “Ai cho các ngườiquyền phá nhà tôi?”Bạch Nhược Hy nhặt thủy tinh đứnglên, đúng lúc nhìn thấy người phụnữ quay người, hai người nhìn nhau,lập tức khế giật mình.“Lam Tuyết?” Bạch Nhược Hy vẫncòn nhớ rõ cô gái cùng làm chuyệnxấu với cô, lúc ấy bị Đường Lập Đứcđưa đến khách sạn, chẳng nhữngkhông bị làm sao, còn trấn lột sạchtiền của Đường Lập Đức.Lam Tuyết cũng khẽ giật mình:“Hình như cô tên là Bạch Nhược Hy,đúng không?”“Ừm”” Bạch Nhược Hy gật đầu, cườikhẽ vì duyên phận kỳ diệu.Tâm tình Lam Tuyết bực bội, dịugiọng lại nói: “Gặp cô ở đây thậttrùng hợp, bây giờ tôi muốn tìmThẩm phán nơi này, cô có biết anhta ở đâu không?”Bạch Nhược Hy lắc đầu, bỏ mảnhthủy tinh vào thùng rác: “Không biết,tôi cũng đang chờ anh ấy, chi bằngbình tính lại đi, chúng ta yên tĩnhchờ anh ấy đi.”Lễ tân lập tức nói: “Không thể, cô ấycòn không hẹn trước, hơn nữachuyện của cô ấy phải đi theo trìnhtự pháp luật, không thể trực tiếp tìmThẩm phán Hách chúng tôi nóichuyện riêng.Lam Tuyết cắn môi, gần như sắpchửi âm lên.Bạch Nhược Hy thoáng cảm nhậnđược tính cách của cô ấy, lập tứcnói: “Pháp luật là vật chết, người làvật sống, cô ấy đã nói nhà cô ấy bịphá rồi, còn có gì sánh bằng nhàcửa không?”“Cái này…”“Cô ấy là bạn tôi.” Lần đầu tiên BạchNhược Hy nói người chỉ gặp hai lânthành bạn bè, rất nghĩa khí nói: “Tôivà bạn tôi cùng chờ Thẩm phánHách, tôi đã hẹn trước rồi đúngkhông?”Lễ tân không dám lên tiếng nữa. Mặc dù cô ấy không biết thân phậncủa Bạch Nhược Hy, nhưng đây lànhân vật Thẩm phán Hách tự mìnhdặn cô ấy tiếp đón chu đáo, cô ấykhông dám đắc tội.Lam Tuyết cười khẽ hiểu ý, ánh mắtcảm kích nhìn Bạch Nhược Hy, bìnhtĩnh trở lại đi theo Bạch Nhược Hyvào phòng nghỉ im lặng chờ.Dù lễ tân rất khó chịu, nhưng vẫnkhách sáo đưa trà cho Lam Tuyết.Trong phòng nghỉ phong cách taonhã.Nét mặt Lam Tuyết âm u, BạchNhược Hy uống trà, lén liếc nhìnkhuôn mặt phiền muộn của LamTuyết, lân đầu gặp cô ấy đã biết côấy là người phụ nữ có nhiều tâm sự,cho dù tính cách có vẻ cứng cỏi,nhưng trong ánh mắt đầy vẻ bấtđắc dĩ, còn có vẻ tang thươngkhông thuộc về độ tuổi của cô ấy.“Lam Tuyết, nhà của cô sao vậy?”Lam Tuyết cười đắng chát, cầmchén trà, cúi đầu nhìn nước trongchén, lẩm bẩm nói: “Bị nhà đầu tưcướp mất rồi, chúng tôi kiện ra tòa,chẳng những không mở phiên toàthẩm tra xử lí đã trực tiếp thông quatài liệu xét duyệt, phá nhà của tôicho nhà đầu tư.”“Nhà đầu tư không bôi thường tiềnsao?”Lam Tuyết hít sâu một hơi, khó màmở miệng, im lặng một lát mới nói:“Nhà tôi chỉ có bốn mươi métvuông, họ chỉ bồi thường cho chúngtôi một phân ba giá nhà bây giờ, tôicầm chút tiền lẻ này còn không đủnộp tiền cọc, không có cách nàomua nhà mới được. Chúng tôikhông chuyển đi, nhà đầu tư thấyvậy bèn phá nhà tôi, tòa án hiếp yếusợ mạnh, bây giờ chúng tôi khôngnhà để về, già trẻ cả nhà tạm thời ởphòng cho thuê.”Bạch Nhược Hy im lặng, cô hiểutâm trạng của Lam Tuyết vào giờphút này, cảm giác không có nhà rấtkhó chịu.Lam Tuyết cắn răng, giận dữ mắng:“Tôi mà gặp tên họ Hách kia sẽ đèanh ta xuống đất đánh, cô tuyệt đốiđừng nhúng tay.“Phì.’ Bạch Nhược Hy không nhịnđược bật cười, đưa tay che miệng:“Cô chưa từng gặp Thẩm phán nàyđúng không?”“Chưa, đâu có mở phiên toà chínhthức.”Vừa nói đến đây, Lam Tuyết liền hậnđến nghiến răng nghiến lợi.Bạch Nhược Hy không hỏi nhiềunữa, hai người nói chuyện phiếmmột hồi.Thời gian trôi qua rất nhanh.Ba mươi phút sau.Cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, chấtgiọng hào sảng của Hách Nguyệttruyền đến: “Nhược Hy…”Bạch Nhược Hy vội đứng lên, căngthẳng nhìn về phía cửa.Hách Nguyệt mặc áo sơ mi trắng,quần đen giày da, khuôn mặt vôcùng yêu nghiệt tuấn tú như PhanAn, nụ cười ôn hòa, khí chất cựcđỉnh.“Anh Nguyệt, chào anh.”Hách Nguyệt vừa cởi cúc áo cổ tayvừa nói: “Ngại quá, vừa rôi mở phiêntoà, để em chờ lâu rồi.”“Không sao đầu ạ.” Bạch Nhược Hycười khẽ, lúc này mới phát hiện LamTuyết vừa rồi nói muốn đánh HáchNguyệt một trận lại rất yên tĩnh vàogiờ phút này, cô khách sáo với HáchNguyệt xong, lập tức nghiêng đầunhìn về phía Lam Tuyết ngôi trênghế sô pha.Kết quả, người đâu rồi?Cô chỉ vừa đứng lên chào hỏi HáchNguyệt mà thôi, Lam Tuyết đã biếnmất rồi sao?Cô vội nhìn quanh, phát hiện LamTuyết lén lút dựa vào vách tường đivề phía cửa.“Lam Tuyết…” Bạch Nhược Hy gọicô ấy.Sống lưng Lam Tuyết cứng ngắc,bước chân dừng lại.Nghe thấy cái tên này, Hách Nguyệtnhíu chặt đôi mày, sắc mặt lập tứctrâm xuống, dõi theo ánh mắt BạchNhược Hy, mới phát hiện trongphòng còn một người phụ nữ khác.Cái tên quen thuộc, bóng lưng quenthuộc, cảm giác quen thuộc, khiếnvẻ mặt Hách Nguyệt vốn ung dungtrở nên nghiêm trọng.Bạch Nhược Hy đi đến trước mặtLam Tuyết, nhỏ giọng nói: “LamTuyết, đây chính là Thẩm phánHách cô muốn tìm đấy, chuyện củacô quan trọng hơn, cô đi nói với anhấy trước đi.”Lam Tuyết chậm rãi nhìn về phíaBạch Nhược Hy: “Nhược Hy, cám ơncô, tôi còn có chút chuyện phải đitrước, tôi sẽ tìm luật sư giải quyếtchuyện này.“…. Bạch Nhược Hy im lặng, nhíumày nhìn sắc mặt Lam Tuyết xámđi, cảm giác được cảm xúc của côấy là lạ.Cô lại nghiêng đầu nhìn về phíaHách Nguyệt, ngay cả ánh mắtHách Nguyệt cũng thay đổi vào lúcnày, đôi mắt sâu xa nhìn chằmchằm bóng lưng Lam Tuyết, khôngrời đi một giây nào.Giác quan thứ sáu của Bạch NhượcHy mách rằng: Lam Tuyết muốn bỏchạy.Cô nghĩ thầm có phải Lam Tuyếttừng trộm ví tiên của Hách Nguyệtkhông, hay là từng đắc tội với anhấy, cho nên bây giờ mới bối rốimuốn bỏ chạy như vậy?Cô tránh đường cho Lam Tuyết rờiđi.Hách Nguyệt đi tới, Lam Tuyết cúiđầu định đi, sàn nhà bỗng xuất hiệnmột đôi giày da đen sáng ngời củađàn ông, cô bỗng dừng lại, cúi thấpđầu, hận không thể dán mặt xuốngđất.Giọng nói lạnh lùng khinh khỉnh củangười đàn ông vang lên trên đỉnhđầu Lam Tuyết: “Dù gì chúng tacũng đã ngủ với nhau ba năm, mấynăm không gặp, không chào hỏi rồimới đi sao?”Bạch Nhược Hy kinh ngạc đến nỗiche miệng, trợn mắt há hốc.Lam Tuyết khẽ cắn môi dưới, nhắmmắt lại cố nén đau đớn nơi trái tim,không kìm được nắm chặt tay.

Chương 149 Duyên phận

Bạch Nhược Hy chờ ở phòng nghỉ

khoảng mười phút, đột nhiên nghe

thấy tiếng ôn bên ngoài.

Lễ tân vừa mới dẫn cô vào phòng

nghỉ gấp gáp nói: “Rất xin lỗi, Thẩm

phán Hách đang mở phiên toà, cô

có hẹn trước không?”

“Không có, tôi có chuyện rất vội

muốn tìm anh ta.”

“Vậy xin cô hẹn trước.”

“Bảo họ Hách cút ra đây.”

“Xin cô hãy tôn trọng, nếu cô còn

như vậy, tòa án chúng tôi sẽ xử lý cô

theo quy định đấy.”

“Tôi đây hùng hổ vậy đấy, giỏi thì

tống tôi vào tù đi, tôi không còn nhà

rồi, loại hiếp yếu sợ mạnh các

người, đúng là kẻ khốn khinh người.”

“Choang…” Một tiếng động lớn vang

lên.

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Bạch Nhược Hy không nén nổi hiếu

kỳ, đi ra khỏi phòng nghỉ, chỗ bàn

làm việc ngoài sảnh tòa án, mấy

viên chức túm tụm lại chỉ trỏ, lễ tân

nói chuyện với một người phụ nữ ăn

mặc tùy tiện, trên đất là bình hoa vỡ,

mảnh thủy tinh văng khắp nơi.

Không biết rốt cuộc người phụ nữ

đó là ai, chỉ thấy bóng lưng trẻ trung

của cô ấy.

Nơi này nhiều người qua lại, Bạch

Nhược Hy lập tức đi qua, không nói

hai lời ngôi xuống dọn thủy tinh trên

đất.

“Nơi này là tòa án, cô ăn gan báo

sao? Dám ầm ï ở đây à?” Khí thế

của lễ tân vô cùng mạnh mẽ.

Người phụ nữ cười nhạt một tiếng,

hỏi ngược lại: “Ai cho các người

quyền phá nhà tôi?”

Bạch Nhược Hy nhặt thủy tinh đứng

lên, đúng lúc nhìn thấy người phụ

nữ quay người, hai người nhìn nhau,

lập tức khế giật mình.

“Lam Tuyết?” Bạch Nhược Hy vẫn

còn nhớ rõ cô gái cùng làm chuyện

xấu với cô, lúc ấy bị Đường Lập Đức

đưa đến khách sạn, chẳng những

không bị làm sao, còn trấn lột sạch

tiền của Đường Lập Đức.

Lam Tuyết cũng khẽ giật mình:

“Hình như cô tên là Bạch Nhược Hy,

đúng không?”

“Ừm”” Bạch Nhược Hy gật đầu, cười

khẽ vì duyên phận kỳ diệu.

Tâm tình Lam Tuyết bực bội, dịu

giọng lại nói: “Gặp cô ở đây thật

trùng hợp, bây giờ tôi muốn tìm

Thẩm phán nơi này, cô có biết anh

ta ở đâu không?”

Bạch Nhược Hy lắc đầu, bỏ mảnh

thủy tinh vào thùng rác: “Không biết,

tôi cũng đang chờ anh ấy, chi bằng

bình tính lại đi, chúng ta yên tĩnh

chờ anh ấy đi.”

Lễ tân lập tức nói: “Không thể, cô ấy

còn không hẹn trước, hơn nữa

chuyện của cô ấy phải đi theo trình

tự pháp luật, không thể trực tiếp tìm

Thẩm phán Hách chúng tôi nói

chuyện riêng.

Lam Tuyết cắn môi, gần như sắp

chửi âm lên.

Bạch Nhược Hy thoáng cảm nhận

được tính cách của cô ấy, lập tức

nói: “Pháp luật là vật chết, người là

vật sống, cô ấy đã nói nhà cô ấy bị

phá rồi, còn có gì sánh bằng nhà

cửa không?”

“Cái này…”

“Cô ấy là bạn tôi.” Lần đầu tiên Bạch

Nhược Hy nói người chỉ gặp hai lân

thành bạn bè, rất nghĩa khí nói: “Tôi

và bạn tôi cùng chờ Thẩm phán

Hách, tôi đã hẹn trước rồi đúng

không?”

Lễ tân không dám lên tiếng nữa.

 

Mặc dù cô ấy không biết thân phận

của Bạch Nhược Hy, nhưng đây là

nhân vật Thẩm phán Hách tự mình

dặn cô ấy tiếp đón chu đáo, cô ấy

không dám đắc tội.

Lam Tuyết cười khẽ hiểu ý, ánh mắt

cảm kích nhìn Bạch Nhược Hy, bình

tĩnh trở lại đi theo Bạch Nhược Hy

vào phòng nghỉ im lặng chờ.

Dù lễ tân rất khó chịu, nhưng vẫn

khách sáo đưa trà cho Lam Tuyết.

Trong phòng nghỉ phong cách tao

nhã.

Nét mặt Lam Tuyết âm u, Bạch

Nhược Hy uống trà, lén liếc nhìn

khuôn mặt phiền muộn của Lam

Tuyết, lân đầu gặp cô ấy đã biết cô

ấy là người phụ nữ có nhiều tâm sự,

cho dù tính cách có vẻ cứng cỏi,

nhưng trong ánh mắt đầy vẻ bất

đắc dĩ, còn có vẻ tang thương

không thuộc về độ tuổi của cô ấy.

“Lam Tuyết, nhà của cô sao vậy?”

Lam Tuyết cười đắng chát, cầm

chén trà, cúi đầu nhìn nước trong

chén, lẩm bẩm nói: “Bị nhà đầu tư

cướp mất rồi, chúng tôi kiện ra tòa,

chẳng những không mở phiên toà

thẩm tra xử lí đã trực tiếp thông qua

tài liệu xét duyệt, phá nhà của tôi

cho nhà đầu tư.”

“Nhà đầu tư không bôi thường tiền

sao?”

Lam Tuyết hít sâu một hơi, khó mà

mở miệng, im lặng một lát mới nói:

“Nhà tôi chỉ có bốn mươi mét

vuông, họ chỉ bồi thường cho chúng

tôi một phân ba giá nhà bây giờ, tôi

cầm chút tiền lẻ này còn không đủ

nộp tiền cọc, không có cách nào

mua nhà mới được. Chúng tôi

không chuyển đi, nhà đầu tư thấy

vậy bèn phá nhà tôi, tòa án hiếp yếu

sợ mạnh, bây giờ chúng tôi không

nhà để về, già trẻ cả nhà tạm thời ở

phòng cho thuê.”

Bạch Nhược Hy im lặng, cô hiểu

tâm trạng của Lam Tuyết vào giờ

phút này, cảm giác không có nhà rất

khó chịu.

Lam Tuyết cắn răng, giận dữ mắng:

“Tôi mà gặp tên họ Hách kia sẽ đè

anh ta xuống đất đánh, cô tuyệt đối

đừng nhúng tay.

“Phì.’ Bạch Nhược Hy không nhịn

được bật cười, đưa tay che miệng:

“Cô chưa từng gặp Thẩm phán này

đúng không?”

“Chưa, đâu có mở phiên toà chính

thức.”

Vừa nói đến đây, Lam Tuyết liền hận

đến nghiến răng nghiến lợi.

Bạch Nhược Hy không hỏi nhiều

nữa, hai người nói chuyện phiếm

một hồi.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Ba mươi phút sau.

Cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, chất

giọng hào sảng của Hách Nguyệt

truyền đến: “Nhược Hy…”

Bạch Nhược Hy vội đứng lên, căng

thẳng nhìn về phía cửa.

Hách Nguyệt mặc áo sơ mi trắng,

quần đen giày da, khuôn mặt vô

cùng yêu nghiệt tuấn tú như Phan

An, nụ cười ôn hòa, khí chất cực

đỉnh.

“Anh Nguyệt, chào anh.”

Hách Nguyệt vừa cởi cúc áo cổ tay

vừa nói: “Ngại quá, vừa rôi mở phiên

toà, để em chờ lâu rồi.”

“Không sao đầu ạ.” Bạch Nhược Hy

cười khẽ, lúc này mới phát hiện Lam

Tuyết vừa rồi nói muốn đánh Hách

Nguyệt một trận lại rất yên tĩnh vào

giờ phút này, cô khách sáo với Hách

Nguyệt xong, lập tức nghiêng đầu

nhìn về phía Lam Tuyết ngôi trên

ghế sô pha.

Kết quả, người đâu rồi?

Cô chỉ vừa đứng lên chào hỏi Hách

Nguyệt mà thôi, Lam Tuyết đã biến

mất rồi sao?

Cô vội nhìn quanh, phát hiện Lam

Tuyết lén lút dựa vào vách tường đi

về phía cửa.

“Lam Tuyết…” Bạch Nhược Hy gọi

cô ấy.

Sống lưng Lam Tuyết cứng ngắc,

bước chân dừng lại.

Nghe thấy cái tên này, Hách Nguyệt

nhíu chặt đôi mày, sắc mặt lập tức

trâm xuống, dõi theo ánh mắt Bạch

Nhược Hy, mới phát hiện trong

phòng còn một người phụ nữ khác.

Cái tên quen thuộc, bóng lưng quen

thuộc, cảm giác quen thuộc, khiến

vẻ mặt Hách Nguyệt vốn ung dung

trở nên nghiêm trọng.

Bạch Nhược Hy đi đến trước mặt

Lam Tuyết, nhỏ giọng nói: “Lam

Tuyết, đây chính là Thẩm phán

Hách cô muốn tìm đấy, chuyện của

cô quan trọng hơn, cô đi nói với anh

ấy trước đi.”

Lam Tuyết chậm rãi nhìn về phía

Bạch Nhược Hy: “Nhược Hy, cám ơn

cô, tôi còn có chút chuyện phải đi

trước, tôi sẽ tìm luật sư giải quyết

chuyện này.

“…. Bạch Nhược Hy im lặng, nhíu

mày nhìn sắc mặt Lam Tuyết xám

đi, cảm giác được cảm xúc của cô

ấy là lạ.

Cô lại nghiêng đầu nhìn về phía

Hách Nguyệt, ngay cả ánh mắt

Hách Nguyệt cũng thay đổi vào lúc

này, đôi mắt sâu xa nhìn chằm

chằm bóng lưng Lam Tuyết, không

rời đi một giây nào.

Giác quan thứ sáu của Bạch Nhược

Hy mách rằng: Lam Tuyết muốn bỏ

chạy.

Cô nghĩ thầm có phải Lam Tuyết

từng trộm ví tiên của Hách Nguyệt

không, hay là từng đắc tội với anh

ấy, cho nên bây giờ mới bối rối

muốn bỏ chạy như vậy?

Cô tránh đường cho Lam Tuyết rời

đi.

Hách Nguyệt đi tới, Lam Tuyết cúi

đầu định đi, sàn nhà bỗng xuất hiện

một đôi giày da đen sáng ngời của

đàn ông, cô bỗng dừng lại, cúi thấp

đầu, hận không thể dán mặt xuống

đất.

Giọng nói lạnh lùng khinh khỉnh của

người đàn ông vang lên trên đỉnh

đầu Lam Tuyết: “Dù gì chúng ta

cũng đã ngủ với nhau ba năm, mấy

năm không gặp, không chào hỏi rồi

mới đi sao?”

Bạch Nhược Hy kinh ngạc đến nỗi

che miệng, trợn mắt há hốc.

Lam Tuyết khẽ cắn môi dưới, nhắm

mắt lại cố nén đau đớn nơi trái tim,

không kìm được nắm chặt tay.

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 149 Duyên phậnBạch Nhược Hy chờ ở phòng nghỉkhoảng mười phút, đột nhiên nghethấy tiếng ôn bên ngoài.Lễ tân vừa mới dẫn cô vào phòngnghỉ gấp gáp nói: “Rất xin lỗi, Thẩmphán Hách đang mở phiên toà, côcó hẹn trước không?”“Không có, tôi có chuyện rất vộimuốn tìm anh ta.”“Vậy xin cô hẹn trước.”“Bảo họ Hách cút ra đây.”“Xin cô hãy tôn trọng, nếu cô cònnhư vậy, tòa án chúng tôi sẽ xử lý côtheo quy định đấy.”“Tôi đây hùng hổ vậy đấy, giỏi thìtống tôi vào tù đi, tôi không còn nhàrồi, loại hiếp yếu sợ mạnh cácngười, đúng là kẻ khốn khinh người.”“Choang…” Một tiếng động lớn vanglên.Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Bạch Nhược Hy không nén nổi hiếukỳ, đi ra khỏi phòng nghỉ, chỗ bànlàm việc ngoài sảnh tòa án, mấyviên chức túm tụm lại chỉ trỏ, lễ tânnói chuyện với một người phụ nữ ănmặc tùy tiện, trên đất là bình hoa vỡ,mảnh thủy tinh văng khắp nơi.Không biết rốt cuộc người phụ nữđó là ai, chỉ thấy bóng lưng trẻ trungcủa cô ấy.Nơi này nhiều người qua lại, BạchNhược Hy lập tức đi qua, không nóihai lời ngôi xuống dọn thủy tinh trênđất.“Nơi này là tòa án, cô ăn gan báosao? Dám ầm ï ở đây à?” Khí thếcủa lễ tân vô cùng mạnh mẽ.Người phụ nữ cười nhạt một tiếng,hỏi ngược lại: “Ai cho các ngườiquyền phá nhà tôi?”Bạch Nhược Hy nhặt thủy tinh đứnglên, đúng lúc nhìn thấy người phụnữ quay người, hai người nhìn nhau,lập tức khế giật mình.“Lam Tuyết?” Bạch Nhược Hy vẫncòn nhớ rõ cô gái cùng làm chuyệnxấu với cô, lúc ấy bị Đường Lập Đứcđưa đến khách sạn, chẳng nhữngkhông bị làm sao, còn trấn lột sạchtiền của Đường Lập Đức.Lam Tuyết cũng khẽ giật mình:“Hình như cô tên là Bạch Nhược Hy,đúng không?”“Ừm”” Bạch Nhược Hy gật đầu, cườikhẽ vì duyên phận kỳ diệu.Tâm tình Lam Tuyết bực bội, dịugiọng lại nói: “Gặp cô ở đây thậttrùng hợp, bây giờ tôi muốn tìmThẩm phán nơi này, cô có biết anhta ở đâu không?”Bạch Nhược Hy lắc đầu, bỏ mảnhthủy tinh vào thùng rác: “Không biết,tôi cũng đang chờ anh ấy, chi bằngbình tính lại đi, chúng ta yên tĩnhchờ anh ấy đi.”Lễ tân lập tức nói: “Không thể, cô ấycòn không hẹn trước, hơn nữachuyện của cô ấy phải đi theo trìnhtự pháp luật, không thể trực tiếp tìmThẩm phán Hách chúng tôi nóichuyện riêng.Lam Tuyết cắn môi, gần như sắpchửi âm lên.Bạch Nhược Hy thoáng cảm nhậnđược tính cách của cô ấy, lập tứcnói: “Pháp luật là vật chết, người làvật sống, cô ấy đã nói nhà cô ấy bịphá rồi, còn có gì sánh bằng nhàcửa không?”“Cái này…”“Cô ấy là bạn tôi.” Lần đầu tiên BạchNhược Hy nói người chỉ gặp hai lânthành bạn bè, rất nghĩa khí nói: “Tôivà bạn tôi cùng chờ Thẩm phánHách, tôi đã hẹn trước rồi đúngkhông?”Lễ tân không dám lên tiếng nữa. Mặc dù cô ấy không biết thân phậncủa Bạch Nhược Hy, nhưng đây lànhân vật Thẩm phán Hách tự mìnhdặn cô ấy tiếp đón chu đáo, cô ấykhông dám đắc tội.Lam Tuyết cười khẽ hiểu ý, ánh mắtcảm kích nhìn Bạch Nhược Hy, bìnhtĩnh trở lại đi theo Bạch Nhược Hyvào phòng nghỉ im lặng chờ.Dù lễ tân rất khó chịu, nhưng vẫnkhách sáo đưa trà cho Lam Tuyết.Trong phòng nghỉ phong cách taonhã.Nét mặt Lam Tuyết âm u, BạchNhược Hy uống trà, lén liếc nhìnkhuôn mặt phiền muộn của LamTuyết, lân đầu gặp cô ấy đã biết côấy là người phụ nữ có nhiều tâm sự,cho dù tính cách có vẻ cứng cỏi,nhưng trong ánh mắt đầy vẻ bấtđắc dĩ, còn có vẻ tang thươngkhông thuộc về độ tuổi của cô ấy.“Lam Tuyết, nhà của cô sao vậy?”Lam Tuyết cười đắng chát, cầmchén trà, cúi đầu nhìn nước trongchén, lẩm bẩm nói: “Bị nhà đầu tưcướp mất rồi, chúng tôi kiện ra tòa,chẳng những không mở phiên toàthẩm tra xử lí đã trực tiếp thông quatài liệu xét duyệt, phá nhà của tôicho nhà đầu tư.”“Nhà đầu tư không bôi thường tiềnsao?”Lam Tuyết hít sâu một hơi, khó màmở miệng, im lặng một lát mới nói:“Nhà tôi chỉ có bốn mươi métvuông, họ chỉ bồi thường cho chúngtôi một phân ba giá nhà bây giờ, tôicầm chút tiền lẻ này còn không đủnộp tiền cọc, không có cách nàomua nhà mới được. Chúng tôikhông chuyển đi, nhà đầu tư thấyvậy bèn phá nhà tôi, tòa án hiếp yếusợ mạnh, bây giờ chúng tôi khôngnhà để về, già trẻ cả nhà tạm thời ởphòng cho thuê.”Bạch Nhược Hy im lặng, cô hiểutâm trạng của Lam Tuyết vào giờphút này, cảm giác không có nhà rấtkhó chịu.Lam Tuyết cắn răng, giận dữ mắng:“Tôi mà gặp tên họ Hách kia sẽ đèanh ta xuống đất đánh, cô tuyệt đốiđừng nhúng tay.“Phì.’ Bạch Nhược Hy không nhịnđược bật cười, đưa tay che miệng:“Cô chưa từng gặp Thẩm phán nàyđúng không?”“Chưa, đâu có mở phiên toà chínhthức.”Vừa nói đến đây, Lam Tuyết liền hậnđến nghiến răng nghiến lợi.Bạch Nhược Hy không hỏi nhiềunữa, hai người nói chuyện phiếmmột hồi.Thời gian trôi qua rất nhanh.Ba mươi phút sau.Cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, chấtgiọng hào sảng của Hách Nguyệttruyền đến: “Nhược Hy…”Bạch Nhược Hy vội đứng lên, căngthẳng nhìn về phía cửa.Hách Nguyệt mặc áo sơ mi trắng,quần đen giày da, khuôn mặt vôcùng yêu nghiệt tuấn tú như PhanAn, nụ cười ôn hòa, khí chất cựcđỉnh.“Anh Nguyệt, chào anh.”Hách Nguyệt vừa cởi cúc áo cổ tayvừa nói: “Ngại quá, vừa rôi mở phiêntoà, để em chờ lâu rồi.”“Không sao đầu ạ.” Bạch Nhược Hycười khẽ, lúc này mới phát hiện LamTuyết vừa rồi nói muốn đánh HáchNguyệt một trận lại rất yên tĩnh vàogiờ phút này, cô khách sáo với HáchNguyệt xong, lập tức nghiêng đầunhìn về phía Lam Tuyết ngôi trênghế sô pha.Kết quả, người đâu rồi?Cô chỉ vừa đứng lên chào hỏi HáchNguyệt mà thôi, Lam Tuyết đã biếnmất rồi sao?Cô vội nhìn quanh, phát hiện LamTuyết lén lút dựa vào vách tường đivề phía cửa.“Lam Tuyết…” Bạch Nhược Hy gọicô ấy.Sống lưng Lam Tuyết cứng ngắc,bước chân dừng lại.Nghe thấy cái tên này, Hách Nguyệtnhíu chặt đôi mày, sắc mặt lập tứctrâm xuống, dõi theo ánh mắt BạchNhược Hy, mới phát hiện trongphòng còn một người phụ nữ khác.Cái tên quen thuộc, bóng lưng quenthuộc, cảm giác quen thuộc, khiếnvẻ mặt Hách Nguyệt vốn ung dungtrở nên nghiêm trọng.Bạch Nhược Hy đi đến trước mặtLam Tuyết, nhỏ giọng nói: “LamTuyết, đây chính là Thẩm phánHách cô muốn tìm đấy, chuyện củacô quan trọng hơn, cô đi nói với anhấy trước đi.”Lam Tuyết chậm rãi nhìn về phíaBạch Nhược Hy: “Nhược Hy, cám ơncô, tôi còn có chút chuyện phải đitrước, tôi sẽ tìm luật sư giải quyếtchuyện này.“…. Bạch Nhược Hy im lặng, nhíumày nhìn sắc mặt Lam Tuyết xámđi, cảm giác được cảm xúc của côấy là lạ.Cô lại nghiêng đầu nhìn về phíaHách Nguyệt, ngay cả ánh mắtHách Nguyệt cũng thay đổi vào lúcnày, đôi mắt sâu xa nhìn chằmchằm bóng lưng Lam Tuyết, khôngrời đi một giây nào.Giác quan thứ sáu của Bạch NhượcHy mách rằng: Lam Tuyết muốn bỏchạy.Cô nghĩ thầm có phải Lam Tuyếttừng trộm ví tiên của Hách Nguyệtkhông, hay là từng đắc tội với anhấy, cho nên bây giờ mới bối rốimuốn bỏ chạy như vậy?Cô tránh đường cho Lam Tuyết rờiđi.Hách Nguyệt đi tới, Lam Tuyết cúiđầu định đi, sàn nhà bỗng xuất hiệnmột đôi giày da đen sáng ngời củađàn ông, cô bỗng dừng lại, cúi thấpđầu, hận không thể dán mặt xuốngđất.Giọng nói lạnh lùng khinh khỉnh củangười đàn ông vang lên trên đỉnhđầu Lam Tuyết: “Dù gì chúng tacũng đã ngủ với nhau ba năm, mấynăm không gặp, không chào hỏi rồimới đi sao?”Bạch Nhược Hy kinh ngạc đến nỗiche miệng, trợn mắt há hốc.Lam Tuyết khẽ cắn môi dưới, nhắmmắt lại cố nén đau đớn nơi trái tim,không kìm được nắm chặt tay.

Chương 149