Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…
Chương 165
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 165 Vô cớ làm loạnChập tối.Hoàng hôn buông xuống.Những người trong văn phòng tòaán đã tan sở từ sớm, Bạch NhượcHy đang cầm gương soi má mình,dấu tay trên má đã biến mất, nhưngvẫn cảm thấy có chút đỏ sưng, mặcdù không rõ lắm, nhưng cô sợ bịKiều Huyên Thạc biết.Cô xõa tóc, dùng tay làm xù tóc đểche bớt bên má.Lần trước khi Kiều Huyền Thạc rútsúng về phía Doãn Đạo, cô rất sợanh sẽ bắn thật.Theo quan niệm của cô, khẩu súngcủa Kiều Huyền Thạc sẽ chỉ nhằmvào kẻ xâm lược hoặc kẻ thù nướckhác, không nhằm vào người trongnước, không nhằm vào đồng bào.Ngay cả khi đối phương là tên tội lỗitày trời, nhưng cũng nên bị tòa ánkết tội, cô không muốn Kiều HuyênThạc vì cô mà làm những điều này.Có tiếng gõ cửa.Bạch Nhược Hy lập tức đặt gươngxuống, quay đầu nhìn ra cửa.Cửa đã được mở ra, Kiều HuyềnThạc bước vào, đứng ở cửa, gõ cửatheo kiểu rất quý ông.Thấy Kiều Huyền Thạc tới đón mình,cô vui vẻ đứng lên, nở nụ cười dịudàng, khẽ nói: “Anh Ba, anh đến rồi.”Kiều Huyền Thạc đáp lại một tiếng,sắc mặt lạnh lùng, điềm đạm,nhưng không có quá nhiều cảm xúcdao động, anh lãnh đạm bước vào.Đọc full tại truyen.oneBạch Nhược Hy cầm túi xách thudọn đồ đạc, tắt máy tính, đẩy ghếrồi đi vê phía Kiêu Huyền Thạc.Khoảnh khắc nghiêm túc nhìn anhlúc đó, cô không khỏi ngập ngừng,cau mày nhìn chằm chằm khuônmặt tuấn tú của anh ta, phát hiệnsắc mặt của Kiều Huyền Thạckhông được tốt lắm.Lại gần, cô ngẩng đầu: “Anh Ba, anhsao vậy? Khó chịu trong ngườisao?”Kiêu Huyền Thạc chậm rãi nắm lấytay cô, nhỏ giọng nói: “Không,chúng ta về đi.”“Ừm, được”Kiều Huyên Thạc nắm tay cô rời đi.Trên đường đi, người đàn ông tỏ rarất bình tĩnh, cũng không nóichuyện, trâm mặc như một vũngnước đọng.Khi chiếc xe đang chạy trên đại lộnhộn nhịp, Bạch Nhược Hy lén nhìnanh vài lần, chậm rãi nói: “Anh Ba,anh có tâm sự gì phải không?”Kiều Huyền Thạc nghiêm túc lái xe,lạnh lùng nhìn con đường phíatrước, ngữ khí trâm xuống hỏi:“Hôm nay đã đi đâu?”“Em đi làm.” Bạch Nhược Hy chộtdạ dùng ngón tay chải lại tóc, quaymặt ra ngoài cửa sổ xe: “Sao anh lạihỏi vậy?”“Đi gặp Doãn Đạo rôi?”“… Bạch Nhược Hy sững người,ngập ngừng, trong lòng không khỏicó chút chấn động.Sao Kiều Huyền Thạc lại biết?Tâm trạng của người đàn ông nàykhông tốt lắm, anh vẫn chưa pháthiện trên mặt cô có chút khangkhác do bị đánh, anh…Trâm mặc một lúc, Bạch Nhược Hynhanh chóng nghĩ ra, người đàn ôngnày sắc mặt khó coi như vậy, chẳnglẽ đang nghi ngờ cô điều gì đó sao?Hẳn là Doãn Nhụy đã nói gì đó vớianh, nếu không anh sẽ không biết,cũng không xị mặt ra như bây giờ.Trong xe vô cùng yên lặng, khôngkhí trở nên ngột ngạt, tâm trạngBạch Nhược Hy cũng chùng xuống,quay đầu nhìn khuôn mặt nghiêngcủa anh: “Anh Ba, Doãn Nhụy gọiđiện cho anh rồi?”“Ừ” Kiều Huyền Thạc lãnh đạm mởlời.Bạch Nhược Hy cười khổ, mặc dùcô không biết đã nói gì với anh,nhưng với cách làm người của DoãnNhụy, chắc chắn sẽ đem câuchuyện xào nấu một lượt, khôngkhiến cô không được sống yên ổn,Doãn Nhụy chắc chắc sẽ không dễdàng từ bỏ.Đọc full tại truyen.one“Anh tin những gì cô ta nói rồi?”Giọng điệu của Bạch Nhược Hythêm vài phần lạnh nhạt.Kiều Huyên Thạc nghi ngờ: “Emkhông hỏi xem Doãn Nhụy đã nói gìvới anh sao?”“Không cần hỏi, chắc chắn khôngcó chuyện gì tốt.”Kiều Huyền Thạc bật ra một tiếngcười nhạt, nhìn như thoải mái,nhưng lại có chút bất lực.Không biết người đàn ông này đangnghĩ gì, vừa nghĩ đến chuyện anh tinDoãn Nhụy rồi, trái tim cô đau nhưbị kim châm, cô không muốn biếtDoãn Nhụy đã nói gì với Kiều HuyềnThạc, cô chỉ quan tâm đến thái độcủa anh lúc này.cũng có thể đoán ra đáp án.Lòng Bạch Nhược Hy nguội lạnhnửa phần, hừ lạnh một tiếng, nặn ramột nụ cười chua xót, hỏi lại:“Không phải anh nói không tinnhững gì Doãn Nhụy nói sao? Miệngnói một đẳng, lòng lại nghĩ mộtnẻo.”“Cùng Doãn Đạo nói chuyện gì?”Kiều Huyên Thạc gặng hỏi.Anh muốn nghe câu trả lời từ chỗBạch Nhược Hy, chỉ cần nghe được,anh sẽ tin cô.Giờ phút này, tâm tình của anh quảthực bị ảnh hưởng bởi lời nói củaDoãn Nhụy, nhưng điều này khôngcó nghĩa là anh tin những gì DoãnNhụy nói, anh cũng hoàn toàn tintưởng Bạch Nhược Hy.Vì vậy, anh cần cô thẳng thắn, anhbên ngoài kiên cường, nhưng đốivới tình yêu này, anh thiếu tự tin,thiếu cảm giác an toàn.Yêu quá sâu đậm, sẽ trở nên nhạycảm.Anh chỉ cần nghe cô giải thích.Bạch Nhược Hy giận dữ quay mặt rangoài cửa sổ xe, nhìn quang cảnhđường phố về đêm, đèn đường đãsáng, cả đại lộ náo nhiệt đầy người.“Em đoán, Doãn Nhụy có lẽ nói vớianh, em cùng anh cô ta nóichuyện?”“Nói rồi.”“Vậy thì anh vẫn hỏi em làm gì?”Nghĩ đến trong tim người đàn ôngnày vẫn còn dành chỗ cho DoãnNhụy, càng nghĩ càng ấm ức, khóchịu, tâm trạng cáu kỉnh không thểgiải thích được.“Anh không tin đây là sự thật, emnói anh biết, tại sao em lại đi gặpanh ta?”Bạch Nhược Hy cắn môi dưới, phẫnnộ hỏi lại: “Nếu như anh đã khôngtin, sao còn đến hỏi em?”Kiều Huyền Thạc hít một hơi thậtsâu, lồng ngực nghẹn ứ đến khóchịu.Anh chợt đánh tay lái tấp xe vào lềđường.Phanh đột ngột, Bạch Nhược Hynghiêng về phía trước theo quántính, bị dây an toàn kéo lại, cô kinhngạc nhìn Kiều Huyền Thạc.Khuôn mặt của người đàn ông ngàycàng trở nên khó coi.Trâm lạnh kinh khủng.Lễ nào là cô sai ư?Cô không sai, sai là người đàn ôngnày để những lời Doãn Nhụy nói vàolòng, lúc này lại bán tín bán nghi cô.Bạch Nhược Hy nhẫn nhịn hỏi:“Doãn Nhụy còn nói gì với anhnữa?”Giọng nói lãnh đạm của người đànông vang lên: “Em bàn chuyện hônnhân đại sự với Doãn Đạo?”Bạch Nhược Hy cười khổ, tháo dâyan toàn, cầm túi xách của chínhmình lên, gắn giọng nói từng chữtừng chữ với Kiều Huyền Thạc:“Xem ra không chỉ có như vậy, có lẽcòn không đáng tin hơn nữa đúngkhông? Anh không tin em, em cónói thêm bao nhiêu lần nữa anhcũng sẽ hoài nghi, nếu như anh tinem, sẽ không mảy may để bụng lờiDoãn Nhụy nói, thậm chí cảnh cáocô ta không được đổi trắng thayđen, anh không nên hỏi em chuyện» „này.“…” Kiều Huyền Thạc từ từ nhắmmắt lại, im lặng, mệt mỏi ngả ngườira ghế.Lòng anh rối như tơ vò.Như những gì Bạch Nhược Hy đãnói, anh thực sự đã nửa tin nửa ngờ.Nhưng chỉ cần nghe cô giải thích,anh sẽ tin, nhưng cô không giảithích, còn tức giận với anh, trái timanh mệt mỏi đến mức sắp khôngthở nổi.Lúc này anh chỉ muốn nghe cô giảithích.Bạch Nhược Hy không khỏi buônbã, nặn ra một nụ cười chua xót,nhìn anh đang nhắm nghiền mắt giảvờ ngủ, giọng nói nặng nề thêm vàophần, lần đầu tiên gọi thẳng tênanh: “Kiều Huyền Thạc, em khôngbiết tại sao anh lại đặt Doãn Nhụytrong lòng, em cũng không quantâm anh có tình nghĩa gì với cô ta,hoặc là tình cảm không thể chia cắt,em không quan tâm, không quantâm nữa, nhưng em có thể nói rõcho anh biết, chỉ cân Doãn Nhụyxen giữa hai chúng ta, chúng ta sẽkhông bao giờ hạnh phúc, cô ta tìmmọi cách kích động chúng ta ly hôn,nếu như anh đã không buông bỏđược cô ấy, sao còn chọn em.”“Em đang nói linh tinh gì vậy?” KiềuHuyền Thạc cau mày, giọng điệu cóchút nặng nề.Cô nói linh tinh?Bạch Nhược Hy không chịu nổi nữarồi, chỉ vào điện thoại di động củaKiều Huyền Thạc, tức giận nói: “Xóasố điện thoại của Doãn Nhụy khỏiđiện thoại, cho cô ta vào danh sáchđen.Kiều Huyên Thạc không khỏi caumày, chậm rãi nhìn về phía BạchNhược Hy, sắc mặt trở nên nặng nề,giọng điệu trở nên bất lực: “NhượcHy, đừng gây sự vô cớ?”Cô gây sự vô cớ?
Chương 165 Vô cớ làm loạn
Chập tối.
Hoàng hôn buông xuống.
Những người trong văn phòng tòa
án đã tan sở từ sớm, Bạch Nhược
Hy đang cầm gương soi má mình,
dấu tay trên má đã biến mất, nhưng
vẫn cảm thấy có chút đỏ sưng, mặc
dù không rõ lắm, nhưng cô sợ bị
Kiều Huyên Thạc biết.
Cô xõa tóc, dùng tay làm xù tóc để
che bớt bên má.
Lần trước khi Kiều Huyền Thạc rút
súng về phía Doãn Đạo, cô rất sợ
anh sẽ bắn thật.
Theo quan niệm của cô, khẩu súng
của Kiều Huyền Thạc sẽ chỉ nhằm
vào kẻ xâm lược hoặc kẻ thù nước
khác, không nhằm vào người trong
nước, không nhằm vào đồng bào.
Ngay cả khi đối phương là tên tội lỗi
tày trời, nhưng cũng nên bị tòa án
kết tội, cô không muốn Kiều Huyên
Thạc vì cô mà làm những điều này.
Có tiếng gõ cửa.
Bạch Nhược Hy lập tức đặt gương
xuống, quay đầu nhìn ra cửa.
Cửa đã được mở ra, Kiều Huyền
Thạc bước vào, đứng ở cửa, gõ cửa
theo kiểu rất quý ông.
Thấy Kiều Huyền Thạc tới đón mình,
cô vui vẻ đứng lên, nở nụ cười dịu
dàng, khẽ nói: “Anh Ba, anh đến rồi.”
Kiều Huyền Thạc đáp lại một tiếng,
sắc mặt lạnh lùng, điềm đạm,
nhưng không có quá nhiều cảm xúc
dao động, anh lãnh đạm bước vào.
Đọc full tại truyen.one
Bạch Nhược Hy cầm túi xách thu
dọn đồ đạc, tắt máy tính, đẩy ghế
rồi đi vê phía Kiêu Huyền Thạc.
Khoảnh khắc nghiêm túc nhìn anh
lúc đó, cô không khỏi ngập ngừng,
cau mày nhìn chằm chằm khuôn
mặt tuấn tú của anh ta, phát hiện
sắc mặt của Kiều Huyền Thạc
không được tốt lắm.
Lại gần, cô ngẩng đầu: “Anh Ba, anh
sao vậy? Khó chịu trong người
sao?”
Kiêu Huyền Thạc chậm rãi nắm lấy
tay cô, nhỏ giọng nói: “Không,
chúng ta về đi.”
“Ừm, được”
Kiều Huyên Thạc nắm tay cô rời đi.
Trên đường đi, người đàn ông tỏ ra
rất bình tĩnh, cũng không nói
chuyện, trâm mặc như một vũng
nước đọng.
Khi chiếc xe đang chạy trên đại lộ
nhộn nhịp, Bạch Nhược Hy lén nhìn
anh vài lần, chậm rãi nói: “Anh Ba,
anh có tâm sự gì phải không?”
Kiều Huyền Thạc nghiêm túc lái xe,
lạnh lùng nhìn con đường phía
trước, ngữ khí trâm xuống hỏi:
“Hôm nay đã đi đâu?”
“Em đi làm.” Bạch Nhược Hy chột
dạ dùng ngón tay chải lại tóc, quay
mặt ra ngoài cửa sổ xe: “Sao anh lại
hỏi vậy?”
“Đi gặp Doãn Đạo rôi?”
“… Bạch Nhược Hy sững người,
ngập ngừng, trong lòng không khỏi
có chút chấn động.
Sao Kiều Huyền Thạc lại biết?
Tâm trạng của người đàn ông này
không tốt lắm, anh vẫn chưa phát
hiện trên mặt cô có chút khang
khác do bị đánh, anh…
Trâm mặc một lúc, Bạch Nhược Hy
nhanh chóng nghĩ ra, người đàn ông
này sắc mặt khó coi như vậy, chẳng
lẽ đang nghi ngờ cô điều gì đó sao?
Hẳn là Doãn Nhụy đã nói gì đó với
anh, nếu không anh sẽ không biết,
cũng không xị mặt ra như bây giờ.
Trong xe vô cùng yên lặng, không
khí trở nên ngột ngạt, tâm trạng
Bạch Nhược Hy cũng chùng xuống,
quay đầu nhìn khuôn mặt nghiêng
của anh: “Anh Ba, Doãn Nhụy gọi
điện cho anh rồi?”
“Ừ” Kiều Huyền Thạc lãnh đạm mở
lời.
Bạch Nhược Hy cười khổ, mặc dù
cô không biết đã nói gì với anh,
nhưng với cách làm người của Doãn
Nhụy, chắc chắn sẽ đem câu
chuyện xào nấu một lượt, không
khiến cô không được sống yên ổn,
Doãn Nhụy chắc chắc sẽ không dễ
dàng từ bỏ.
Đọc full tại truyen.one
“Anh tin những gì cô ta nói rồi?”
Giọng điệu của Bạch Nhược Hy
thêm vài phần lạnh nhạt.
Kiều Huyên Thạc nghi ngờ: “Em
không hỏi xem Doãn Nhụy đã nói gì
với anh sao?”
“Không cần hỏi, chắc chắn không
có chuyện gì tốt.”
Kiều Huyền Thạc bật ra một tiếng
cười nhạt, nhìn như thoải mái,
nhưng lại có chút bất lực.
Không biết người đàn ông này đang
nghĩ gì, vừa nghĩ đến chuyện anh tin
Doãn Nhụy rồi, trái tim cô đau như
bị kim châm, cô không muốn biết
Doãn Nhụy đã nói gì với Kiều Huyền
Thạc, cô chỉ quan tâm đến thái độ
của anh lúc này.
cũng có thể đoán ra đáp án.
Lòng Bạch Nhược Hy nguội lạnh
nửa phần, hừ lạnh một tiếng, nặn ra
một nụ cười chua xót, hỏi lại:
“Không phải anh nói không tin
những gì Doãn Nhụy nói sao? Miệng
nói một đẳng, lòng lại nghĩ một
nẻo.”
“Cùng Doãn Đạo nói chuyện gì?”
Kiều Huyên Thạc gặng hỏi.
Anh muốn nghe câu trả lời từ chỗ
Bạch Nhược Hy, chỉ cần nghe được,
anh sẽ tin cô.
Giờ phút này, tâm tình của anh quả
thực bị ảnh hưởng bởi lời nói của
Doãn Nhụy, nhưng điều này không
có nghĩa là anh tin những gì Doãn
Nhụy nói, anh cũng hoàn toàn tin
tưởng Bạch Nhược Hy.
Vì vậy, anh cần cô thẳng thắn, anh
bên ngoài kiên cường, nhưng đối
với tình yêu này, anh thiếu tự tin,
thiếu cảm giác an toàn.
Yêu quá sâu đậm, sẽ trở nên nhạy
cảm.
Anh chỉ cần nghe cô giải thích.
Bạch Nhược Hy giận dữ quay mặt ra
ngoài cửa sổ xe, nhìn quang cảnh
đường phố về đêm, đèn đường đã
sáng, cả đại lộ náo nhiệt đầy người.
“Em đoán, Doãn Nhụy có lẽ nói với
anh, em cùng anh cô ta nói
chuyện?”
“Nói rồi.”
“Vậy thì anh vẫn hỏi em làm gì?”
Nghĩ đến trong tim người đàn ông
này vẫn còn dành chỗ cho Doãn
Nhụy, càng nghĩ càng ấm ức, khó
chịu, tâm trạng cáu kỉnh không thể
giải thích được.
“Anh không tin đây là sự thật, em
nói anh biết, tại sao em lại đi gặp
anh ta?”
Bạch Nhược Hy cắn môi dưới, phẫn
nộ hỏi lại: “Nếu như anh đã không
tin, sao còn đến hỏi em?”
Kiều Huyền Thạc hít một hơi thật
sâu, lồng ngực nghẹn ứ đến khó
chịu.
Anh chợt đánh tay lái tấp xe vào lề
đường.
Phanh đột ngột, Bạch Nhược Hy
nghiêng về phía trước theo quán
tính, bị dây an toàn kéo lại, cô kinh
ngạc nhìn Kiều Huyền Thạc.
Khuôn mặt của người đàn ông ngày
càng trở nên khó coi.
Trâm lạnh kinh khủng.
Lễ nào là cô sai ư?
Cô không sai, sai là người đàn ông
này để những lời Doãn Nhụy nói vào
lòng, lúc này lại bán tín bán nghi cô.
Bạch Nhược Hy nhẫn nhịn hỏi:
“Doãn Nhụy còn nói gì với anh
nữa?”
Giọng nói lãnh đạm của người đàn
ông vang lên: “Em bàn chuyện hôn
nhân đại sự với Doãn Đạo?”
Bạch Nhược Hy cười khổ, tháo dây
an toàn, cầm túi xách của chính
mình lên, gắn giọng nói từng chữ
từng chữ với Kiều Huyền Thạc:
“Xem ra không chỉ có như vậy, có lẽ
còn không đáng tin hơn nữa đúng
không? Anh không tin em, em có
nói thêm bao nhiêu lần nữa anh
cũng sẽ hoài nghi, nếu như anh tin
em, sẽ không mảy may để bụng lời
Doãn Nhụy nói, thậm chí cảnh cáo
cô ta không được đổi trắng thay
đen, anh không nên hỏi em chuyện
» „
này.
“…” Kiều Huyền Thạc từ từ nhắm
mắt lại, im lặng, mệt mỏi ngả người
ra ghế.
Lòng anh rối như tơ vò.
Như những gì Bạch Nhược Hy đã
nói, anh thực sự đã nửa tin nửa ngờ.
Nhưng chỉ cần nghe cô giải thích,
anh sẽ tin, nhưng cô không giải
thích, còn tức giận với anh, trái tim
anh mệt mỏi đến mức sắp không
thở nổi.
Lúc này anh chỉ muốn nghe cô giải
thích.
Bạch Nhược Hy không khỏi buôn
bã, nặn ra một nụ cười chua xót,
nhìn anh đang nhắm nghiền mắt giả
vờ ngủ, giọng nói nặng nề thêm vào
phần, lần đầu tiên gọi thẳng tên
anh: “Kiều Huyền Thạc, em không
biết tại sao anh lại đặt Doãn Nhụy
trong lòng, em cũng không quan
tâm anh có tình nghĩa gì với cô ta,
hoặc là tình cảm không thể chia cắt,
em không quan tâm, không quan
tâm nữa, nhưng em có thể nói rõ
cho anh biết, chỉ cân Doãn Nhụy
xen giữa hai chúng ta, chúng ta sẽ
không bao giờ hạnh phúc, cô ta tìm
mọi cách kích động chúng ta ly hôn,
nếu như anh đã không buông bỏ
được cô ấy, sao còn chọn em.”
“Em đang nói linh tinh gì vậy?” Kiều
Huyền Thạc cau mày, giọng điệu có
chút nặng nề.
Cô nói linh tinh?
Bạch Nhược Hy không chịu nổi nữa
rồi, chỉ vào điện thoại di động của
Kiều Huyền Thạc, tức giận nói: “Xóa
số điện thoại của Doãn Nhụy khỏi
điện thoại, cho cô ta vào danh sách
đen.
Kiều Huyên Thạc không khỏi cau
mày, chậm rãi nhìn về phía Bạch
Nhược Hy, sắc mặt trở nên nặng nề,
giọng điệu trở nên bất lực: “Nhược
Hy, đừng gây sự vô cớ?”
Cô gây sự vô cớ?
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 165 Vô cớ làm loạnChập tối.Hoàng hôn buông xuống.Những người trong văn phòng tòaán đã tan sở từ sớm, Bạch NhượcHy đang cầm gương soi má mình,dấu tay trên má đã biến mất, nhưngvẫn cảm thấy có chút đỏ sưng, mặcdù không rõ lắm, nhưng cô sợ bịKiều Huyên Thạc biết.Cô xõa tóc, dùng tay làm xù tóc đểche bớt bên má.Lần trước khi Kiều Huyền Thạc rútsúng về phía Doãn Đạo, cô rất sợanh sẽ bắn thật.Theo quan niệm của cô, khẩu súngcủa Kiều Huyền Thạc sẽ chỉ nhằmvào kẻ xâm lược hoặc kẻ thù nướckhác, không nhằm vào người trongnước, không nhằm vào đồng bào.Ngay cả khi đối phương là tên tội lỗitày trời, nhưng cũng nên bị tòa ánkết tội, cô không muốn Kiều HuyênThạc vì cô mà làm những điều này.Có tiếng gõ cửa.Bạch Nhược Hy lập tức đặt gươngxuống, quay đầu nhìn ra cửa.Cửa đã được mở ra, Kiều HuyềnThạc bước vào, đứng ở cửa, gõ cửatheo kiểu rất quý ông.Thấy Kiều Huyền Thạc tới đón mình,cô vui vẻ đứng lên, nở nụ cười dịudàng, khẽ nói: “Anh Ba, anh đến rồi.”Kiều Huyền Thạc đáp lại một tiếng,sắc mặt lạnh lùng, điềm đạm,nhưng không có quá nhiều cảm xúcdao động, anh lãnh đạm bước vào.Đọc full tại truyen.oneBạch Nhược Hy cầm túi xách thudọn đồ đạc, tắt máy tính, đẩy ghếrồi đi vê phía Kiêu Huyền Thạc.Khoảnh khắc nghiêm túc nhìn anhlúc đó, cô không khỏi ngập ngừng,cau mày nhìn chằm chằm khuônmặt tuấn tú của anh ta, phát hiệnsắc mặt của Kiều Huyền Thạckhông được tốt lắm.Lại gần, cô ngẩng đầu: “Anh Ba, anhsao vậy? Khó chịu trong ngườisao?”Kiêu Huyền Thạc chậm rãi nắm lấytay cô, nhỏ giọng nói: “Không,chúng ta về đi.”“Ừm, được”Kiều Huyên Thạc nắm tay cô rời đi.Trên đường đi, người đàn ông tỏ rarất bình tĩnh, cũng không nóichuyện, trâm mặc như một vũngnước đọng.Khi chiếc xe đang chạy trên đại lộnhộn nhịp, Bạch Nhược Hy lén nhìnanh vài lần, chậm rãi nói: “Anh Ba,anh có tâm sự gì phải không?”Kiều Huyền Thạc nghiêm túc lái xe,lạnh lùng nhìn con đường phíatrước, ngữ khí trâm xuống hỏi:“Hôm nay đã đi đâu?”“Em đi làm.” Bạch Nhược Hy chộtdạ dùng ngón tay chải lại tóc, quaymặt ra ngoài cửa sổ xe: “Sao anh lạihỏi vậy?”“Đi gặp Doãn Đạo rôi?”“… Bạch Nhược Hy sững người,ngập ngừng, trong lòng không khỏicó chút chấn động.Sao Kiều Huyền Thạc lại biết?Tâm trạng của người đàn ông nàykhông tốt lắm, anh vẫn chưa pháthiện trên mặt cô có chút khangkhác do bị đánh, anh…Trâm mặc một lúc, Bạch Nhược Hynhanh chóng nghĩ ra, người đàn ôngnày sắc mặt khó coi như vậy, chẳnglẽ đang nghi ngờ cô điều gì đó sao?Hẳn là Doãn Nhụy đã nói gì đó vớianh, nếu không anh sẽ không biết,cũng không xị mặt ra như bây giờ.Trong xe vô cùng yên lặng, khôngkhí trở nên ngột ngạt, tâm trạngBạch Nhược Hy cũng chùng xuống,quay đầu nhìn khuôn mặt nghiêngcủa anh: “Anh Ba, Doãn Nhụy gọiđiện cho anh rồi?”“Ừ” Kiều Huyền Thạc lãnh đạm mởlời.Bạch Nhược Hy cười khổ, mặc dùcô không biết đã nói gì với anh,nhưng với cách làm người của DoãnNhụy, chắc chắn sẽ đem câuchuyện xào nấu một lượt, khôngkhiến cô không được sống yên ổn,Doãn Nhụy chắc chắc sẽ không dễdàng từ bỏ.Đọc full tại truyen.one“Anh tin những gì cô ta nói rồi?”Giọng điệu của Bạch Nhược Hythêm vài phần lạnh nhạt.Kiều Huyên Thạc nghi ngờ: “Emkhông hỏi xem Doãn Nhụy đã nói gìvới anh sao?”“Không cần hỏi, chắc chắn khôngcó chuyện gì tốt.”Kiều Huyền Thạc bật ra một tiếngcười nhạt, nhìn như thoải mái,nhưng lại có chút bất lực.Không biết người đàn ông này đangnghĩ gì, vừa nghĩ đến chuyện anh tinDoãn Nhụy rồi, trái tim cô đau nhưbị kim châm, cô không muốn biếtDoãn Nhụy đã nói gì với Kiều HuyềnThạc, cô chỉ quan tâm đến thái độcủa anh lúc này.cũng có thể đoán ra đáp án.Lòng Bạch Nhược Hy nguội lạnhnửa phần, hừ lạnh một tiếng, nặn ramột nụ cười chua xót, hỏi lại:“Không phải anh nói không tinnhững gì Doãn Nhụy nói sao? Miệngnói một đẳng, lòng lại nghĩ mộtnẻo.”“Cùng Doãn Đạo nói chuyện gì?”Kiều Huyên Thạc gặng hỏi.Anh muốn nghe câu trả lời từ chỗBạch Nhược Hy, chỉ cần nghe được,anh sẽ tin cô.Giờ phút này, tâm tình của anh quảthực bị ảnh hưởng bởi lời nói củaDoãn Nhụy, nhưng điều này khôngcó nghĩa là anh tin những gì DoãnNhụy nói, anh cũng hoàn toàn tintưởng Bạch Nhược Hy.Vì vậy, anh cần cô thẳng thắn, anhbên ngoài kiên cường, nhưng đốivới tình yêu này, anh thiếu tự tin,thiếu cảm giác an toàn.Yêu quá sâu đậm, sẽ trở nên nhạycảm.Anh chỉ cần nghe cô giải thích.Bạch Nhược Hy giận dữ quay mặt rangoài cửa sổ xe, nhìn quang cảnhđường phố về đêm, đèn đường đãsáng, cả đại lộ náo nhiệt đầy người.“Em đoán, Doãn Nhụy có lẽ nói vớianh, em cùng anh cô ta nóichuyện?”“Nói rồi.”“Vậy thì anh vẫn hỏi em làm gì?”Nghĩ đến trong tim người đàn ôngnày vẫn còn dành chỗ cho DoãnNhụy, càng nghĩ càng ấm ức, khóchịu, tâm trạng cáu kỉnh không thểgiải thích được.“Anh không tin đây là sự thật, emnói anh biết, tại sao em lại đi gặpanh ta?”Bạch Nhược Hy cắn môi dưới, phẫnnộ hỏi lại: “Nếu như anh đã khôngtin, sao còn đến hỏi em?”Kiều Huyền Thạc hít một hơi thậtsâu, lồng ngực nghẹn ứ đến khóchịu.Anh chợt đánh tay lái tấp xe vào lềđường.Phanh đột ngột, Bạch Nhược Hynghiêng về phía trước theo quántính, bị dây an toàn kéo lại, cô kinhngạc nhìn Kiều Huyền Thạc.Khuôn mặt của người đàn ông ngàycàng trở nên khó coi.Trâm lạnh kinh khủng.Lễ nào là cô sai ư?Cô không sai, sai là người đàn ôngnày để những lời Doãn Nhụy nói vàolòng, lúc này lại bán tín bán nghi cô.Bạch Nhược Hy nhẫn nhịn hỏi:“Doãn Nhụy còn nói gì với anhnữa?”Giọng nói lãnh đạm của người đànông vang lên: “Em bàn chuyện hônnhân đại sự với Doãn Đạo?”Bạch Nhược Hy cười khổ, tháo dâyan toàn, cầm túi xách của chínhmình lên, gắn giọng nói từng chữtừng chữ với Kiều Huyền Thạc:“Xem ra không chỉ có như vậy, có lẽcòn không đáng tin hơn nữa đúngkhông? Anh không tin em, em cónói thêm bao nhiêu lần nữa anhcũng sẽ hoài nghi, nếu như anh tinem, sẽ không mảy may để bụng lờiDoãn Nhụy nói, thậm chí cảnh cáocô ta không được đổi trắng thayđen, anh không nên hỏi em chuyện» „này.“…” Kiều Huyền Thạc từ từ nhắmmắt lại, im lặng, mệt mỏi ngả ngườira ghế.Lòng anh rối như tơ vò.Như những gì Bạch Nhược Hy đãnói, anh thực sự đã nửa tin nửa ngờ.Nhưng chỉ cần nghe cô giải thích,anh sẽ tin, nhưng cô không giảithích, còn tức giận với anh, trái timanh mệt mỏi đến mức sắp khôngthở nổi.Lúc này anh chỉ muốn nghe cô giảithích.Bạch Nhược Hy không khỏi buônbã, nặn ra một nụ cười chua xót,nhìn anh đang nhắm nghiền mắt giảvờ ngủ, giọng nói nặng nề thêm vàophần, lần đầu tiên gọi thẳng tênanh: “Kiều Huyền Thạc, em khôngbiết tại sao anh lại đặt Doãn Nhụytrong lòng, em cũng không quantâm anh có tình nghĩa gì với cô ta,hoặc là tình cảm không thể chia cắt,em không quan tâm, không quantâm nữa, nhưng em có thể nói rõcho anh biết, chỉ cân Doãn Nhụyxen giữa hai chúng ta, chúng ta sẽkhông bao giờ hạnh phúc, cô ta tìmmọi cách kích động chúng ta ly hôn,nếu như anh đã không buông bỏđược cô ấy, sao còn chọn em.”“Em đang nói linh tinh gì vậy?” KiềuHuyền Thạc cau mày, giọng điệu cóchút nặng nề.Cô nói linh tinh?Bạch Nhược Hy không chịu nổi nữarồi, chỉ vào điện thoại di động củaKiều Huyền Thạc, tức giận nói: “Xóasố điện thoại của Doãn Nhụy khỏiđiện thoại, cho cô ta vào danh sáchđen.Kiều Huyên Thạc không khỏi caumày, chậm rãi nhìn về phía BạchNhược Hy, sắc mặt trở nên nặng nề,giọng điệu trở nên bất lực: “NhượcHy, đừng gây sự vô cớ?”Cô gây sự vô cớ?