Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 166

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 166 Thế Giới Của Đàn Ông Cô Không Có Hiểu Từ tận sâu nơi trái tim Bạch NhượcHy bật ra tiếng cười khẩy.Trái tim rỉ máu, đau đến mức gầnnhư sắp nghẹt thở.Nhìn thấy chồng mình ôm DoãnNhụy trong khuôn viên nhà họ Kiều,cô đã nhịn rồi.Nghĩ đến Doãn Nhụy có vị trí quantrọng trong lòng chồng mình, côcũng nhịn rồi?Bây giờ, cô chỉ muốn anh đoạntuyệt quan hệ với cô ta, đây là gâysự vô cớ sao?Thế giới của đàn ông cô không hiểu,cũng không muốn hiểu.Nhưng có người phụ nữ nào có thểchịu đựng được người chồng cóquan hệ với một ả thảo mai khôngngừng muốn phá hoại tình cảm vợchồng của mình?Cô cắn chặt môi dưới, siết chặt quaitúi xách, chua chát cảnh cáo: “KiềuHuyền Thạc, so nham hiểm, em đấukhông lại Doãn Nhụy, nếu anhkhông muốn mất đi cô ta, vậy đợingày mất em đi, sẽ có ngày nhưthế”Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Lời nói của cô khiến trái tim củaKiều Huyền Thạc thắt lại, như bị mộtlưỡi dao sắc nhọn cắm vào, nhóiđau.Nói xong, Bạch Nhược Hy lập tứcmở cửa xuống xe.“Nhược Hy.”Anh không kịp kéo cô lại, vội vàngtháo dây an toàn, mở cửa bướcxuống xe, quay đầu nhìn về hướngBạch Nhược Hy đã rời đi, cô đã tứcgiận đùng đùng chạy về con đườngnhỏ phía sau.“Nhược Hy em đi đâu vậy?” Anhđóng sầm cửa lại, lo lắng đuổi theocô.Bạch Nhược Hy nhanh chóng vẫymột chiếc taxi, lên xe đóng cửa lại.Kiều Huyền Thạc sải bước đuổitheo, lo lắng mà vỗ vỗ cửa kính cửa:“Nhược Hy, em xuống xe, có chuyệngì chúng ta từ từ nói, em muốn điđâu?”Ánh mắt Bạch Nhược Hy nhìn vềphía đầu xe, cô không muốn nhìnanh, một bụng lửa giận không thểphát tiết khiến cô cảm thấy mìnhsắp phát điên rồi.Lần đầu tiên, muốn rời khỏi ngườiđàn ông này, một mình bình tính lại.“Bác tài, lái xe.”Bất luận Kiều Huyền Thạc đập cửagọi cô thế nào, cô cũng mặc kệ.Không phải cô nghĩ nhiều, cô cònkhông tức giận, còn không ngăncản sự tồn tại của Doãn Nhụy, nếuchuyện này cứ tiếp diễn, cô và KiềuHuyền Thạc nhất định sẽ không cókết quả.Chiếc xe lăn bánh bắt đầu đi.Kiều Huyền Thạc vỗ cửa sổ đuổitheo vài bước, chiếc xe lao đi nhanhchóng, dễ dàng bỏ lại anh một đoạnxa.“Nhược Hy.” Kiều Huyên Thạc chạytheo xe hét lên một tiếng, lập tứcchạy về xe, nhanh chóng nổ máyđuổi theo.Anh nhấn ga, xuyên qua dòng xe tấpnập, tâm trạng rối bời như tơ vò,một tay câm điện thoại di động vàbấm số của Bạch Nhược Hy.Điện thoại liên tục đổ chuông,nhưng không nghe máy.Sau nhiều lần gọi, Bạch Nhược Hyđã tắt máy.Khi Kiều Huyền Thạc nghe thấy tínhiệu tắt máy, anh ném điện thoại lênghế phụ, bựa dọc đạp chân ga.Vừa hay ở chỗ dừng đèn xanh đènđỏ, xe Bạch Nhược Hy ngồi vừa hayđi qua, chiếc xe chắn trước xe củaKiều Huyền Thạc vì đèn đỏ màdừng lại, xe của anh cũng bị chặnlại.Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Nhìn chiếc xe Bạch Nhược Hy đangđi dần biến mất trước mặt mình.Người đàn ông tức giận đến mứcđập mạnh vào vô lăng, hít sâu mộthơi, chống khuỷu tay lên thành cửaxe, đỡ lấy trán.Ánh đèn đường mờ ảo hắt vào ôcửa kính và phản chiếu lên khuônmặt tuấn tú thâm trâm của anh,giống như một tấm vải phủ mộttâng khói mờ mịt.Đợi suốt mấy chục giây, dài như cảđời người, cho đến khi đèn xanh bậtlên, anh lập tức nhấn ga phóng đi.Nhưng chiếc xe mà Bạch Nhược Hyđi đã biến mất hoàn toàn.Màn đêm buông xuống, ánh đènneon rực rỡ chiếu sáng toàn bộthành phố, đại lộ chật ních xe cộ,tốc độ xe chậm lại.Đi rồi lại dừng, Kiều Huyền Thạccầm điện thoại trên ghế phụ, lại gọicho Bạch Nhược Hy.Đầu bên kia điện thoại vẫn truyềnđến: “Xin chào, số máy bạn gọi đãtắt máy.”Lúc này, trái tim đã đuối sức, KiêuHuyền Thạc đặt điện thoại xuống,uể oải mà dựa vào lưng ghế, nhìndòng xe cộ phía trước.Lo lắng, thấp thỏm, bất ẩn, trong giờphút đó chiếm trọn tâm trí anh,càng nhiều là tự trách.Anh lái xe về nhà, căn nhà tối omkhông bật đèn, anh lao vào mở cửa,bật đèn, vào nhà rồi đi thẳng vàophòng.Nhưng tìm kiếm một lượt vẫn khôngthấy bóng dáng của Bạch Nhược Hyđâu.Anh lê bước chân mệt mỏi đến ghếsô pha, bải hoải ngồi xuống, cảngười gục xuống, ngửa đầu tựa vàolưng ghế, từ từ nhắm mắt lại, đưatay lên trán che mắt.Toàn thân toát ra một luồng khí côđơn lờ mờ bao trùm lấy anh.Không có Bạch Nhược Hy, ngồi nhànày yên tĩnh đến đáng sợ, không cósức sống, không có ánh sáng.Anh lấy điện thoại từ trong túi quầnra, nhập vào tài khoản mạng củaBạch Nhược Hy, nhẹ nhàng ấn ngóntay vào chỗ giọng nói, nheo đôi mắtnhìn vào màn hình, để lại lời nhắncho Bạch Nhược Hy.Giọng nói khàn khàn của anh trâmthấp không sức lực: “Nhược Hy,muộn như vậy em vẫn chưa về nhà,em một mình ở ngoài, anh rất lolắng. Anh xin lỗi, anh xin lỗi, anh xinlỗi, anh thành thật xin lỗi, anh khôngtin những gì Doãn Nhụy nói, anhkhông nghi ngờ em, anh tin tưởngem vô điều kiện. Đã bao giờ em yêucầu mà anh không làm đâu? Anhchặn Doãn Nhụy rồi, chặn hoàn toàncô ta khỏi cuộc sống của anh.”“Nhà không có em, không còn lànhà nữa, em nghe thấy lời nhắn củaanh thì mau về nhà nhé, anh làmcho em món cá kho em thích nhất.”Lời nhắn đã được gửi đi.Kiều Huyền Thạc bấm vào danh bạ,chặn số của Doãn Nhụy.Không chút do dự, làm xong, anhliên đặt điện thoại xuống sô pha,đứng dậy đi vê phía phòng bếp.Dù mệt đến đâu, anh cũng muốnđợi Bạch Nhược Hy trở vê nhà sẽ cóbữa cơm nóng hổi để ăn, để cô cảmnhận được sự ấm áp của mái nhà.Bạch Nhược Hy ngồi trong xe taxibình tính lại một lúc lâu, sau khi đinửa vòng thành phố, cuối cùng côyêu cầu tài xế lái xe đến trước cửanhà họ Doãn.Bên ngoài cổng nhà họ Doãn, BạchNhược Hy mở điện thoại.Tiếng bíp bíp bíp vang lên.Có sáu cuộc gọi nhỡ của KiềuHuyền Thạc.Còn có hai lời nhắn trên mạng.Cô bật lời nhắn, đặt bên tai.Bên tai truyên đến lời nhắn KiêuHuyền Thạc, nghe thấy sự lo lắngcủa anh, khóe mắt đỏ lên, ươn ướt,trái tim rất khó chịu, cũng rất chuaxót.Dù còn tức giận nhưng cô vẫnkhông nỡ khiến người đàn ông đó lolắng, ngay lập tức soạn một tinnhắn trả lời anh.“Anh Ba, em xử lý xong việc sẽ vêngay, anh đừng lo lắng cho em, emkhông tức giận, chúng ta đã là vợchồng, không cần nói xin lỗi.”Gửi xong tin nhắn này, Bạch NhượcHy gọi điện thoại cho Doãn Nhụy.Chuông đang reo, reo mãi hồi lâu,Doãn Nhụy mới nhận điện thoại.“Có chuyện gì vậy?” Giọng nói củaDoãn Nhụy cao ngạo lạnh lùng.Bạch Nhược Hy nhìn ra ngoài biệtthự qua cửa kính xe taxi, giọng điệunghiêm túc: “Mang sợi dây chuyềnVĩnh Hằng ra đây, tôi muốn lấy lạithứ thuộc về mình.”Doãn Nhụy cười nhạt một tiếng:“Xin lỗi, Nhược Hy, tuy rằng sợi dâychuyền là của cô, nhưng HuyềnThạc đã nói tặng nó cho tôi, không^cần trả lại cho cô.“Đừng phí lời, lập tức mang rangoài.” Thái độ của Bạch Nhược Hyrất kiên quyết, lần này, cô thà mạohiểm cũng không muốn để DoãnNhụy lấy đi những gì thuộc về cô.Vĩnh Hằng không thể, Kiều HuyềnThạc càng không thể.Cô sẽ không nhịn nữa, sẽ khôngnhường nữa, càng không để ngườiphụ nữ này xen vào giữa cô và KiềuHuyền Thạc.Doãn Nhụy im lặng giây lát, chậmrãi nói: “Được, cô ở đâu, tôi chuyểnVĩnh Hằng qua đó.”“Cửa nhà cô.”“Đựoc, cô chờ đấy, bây giờ tôi ra.”Bạch Nhược Hy cúp máy, đặt điệnthoại xuống.Cô đưa tiền cho tài xế, bảo cầu tàixế ở đây đợi cô, rồi mở cửa bướcxuống xe.***********************Bạn nào còn đang theo dõi truyện này thì vào nhóm Facebook  Thích Truyện của truyen.one bình luận để chúng mình có động lực edit truyện Ngọn Sóng Tình Yêu Nhé :Mong quý bạn đọc thông cảm, trong thời gian sắp tới, khoảng 1 tuần nữa, team truyen one sẽ cố gắng edit 1 ngày 3 chương để phục vụ bạn đọc. Trước mắt truyen one phải sắp xếp nhân lực để có thể làm tốt công việc dài ngày. Mong quý bạn đọc ủng hộ truy cập trực tiếp truyen one theo  dõi nhé! cám ơn sự ủng hộ của quý bạn đọc! Chúc các bạn một ngày tốt lànhMời các bạn xem thêm truyện hayTổng Tài Daddy Không Thể TrêuChương 1: Gặp phải tên khốn áy!Khu biệt thự cao cấp.Người đàn ông trẻ tuổi vừa bước ra từ nhà tắm,thân hình với vòng eo rắn chắc chỉ được che bởimột chiếc khăn, tràn đầy sự nam tính như WesternApolo vậy.“Đáng chết.” Một tiếng nguyền rủa thốt lên, ngườiđàn ông cúi gằm mặt, nhìn vào phản ứng trên cơthể của anh ta, một gương mặt hết sức khó chịuvà bực bội.Anh ta nhắc điện thoại lên và gọi cho người trợ lýcủa mình: “Mau tìm cho tôi một người phụ nữ vàođây.“Ông chủ, sao tối nay ông lại có hứng thế?”“Uống nhằm đồ ở quây lễ tân, nhanh lên.” GiọngChương 1: Gặp phải tên khốn ấy!nói trầm mặc ấy dường như đã không còn khóchịu nữa.“Vâng, lên ngay đây ạ.”Rõ ràng là đến đây chỉ để du lịch, vậy mà độtnhiên lại bị lạc đường.Điều càng bực mình đó là, điện thoại cô hết pin, đinửa đoạn đường rồi mà đến hình bóng của mộtcon ma cũng không thấy.Thời điểm đó cô cũng không hề hay biết mìnhđang đi vào khu biệt thự sa hoa kia.Cô chỉ có thể lựa chọn con đường duy nhất là đithẳng về phía trước, cuối cùng một căn biệt thựtráng lệ với những bức tường vàng kim dưới mànđêm xuất hiện, cô vỡ òa trong hạnh phúc vì nghĩ* ` “ “ Ấ À:răng mình sắp được cứu sông rôi.Chương 1: Gặp phải tên khốn ấy!Mặc dù căn biệt thự ấy nhìn thì cao sa tráng lệ, tuynhiên để trở về khách sạn của mình thành công,cô đã không ngại mạo hiểm bước vào.Cô ấn chuông.Một tiếng chuông reo lên.Cô ấy ngắn ngơ một lúc rồi nghĩ rằng chủ căn biệtthự này quả thật rất giàu có.Bước vào đại sảnh sang trọng như một cung điện,Đường Tư Vũ liền hỏi: “Có ai không?”Không một ai trả lời cô, không thể như vậy được!Đèn sáng lên, rõ ràng có người đã mở cửa cho cô,căn biệt thự này chắc chắn có người đang ở.Lẽ nào ở trên tầng?Chương 1: Gặp phải tên khốn ấy!Đường Tư Vũ từng bước từng bước ởi lên, cônhìn thấy hướng phòng ngủ chính có ánh đèn phátra. Cô căng thẳng, lo lắng đến mức liên tục nuốtnước bọt.Cô đã bị lạc nửa tiếng đồng hồ rồi. Nếu như tiếptục không tìm được người hỏi đường, có lẽ đêmnay cô sẽ phải ngủ ở ngoài cả đêm mắt.“ls there anyone here? Có ai ở đây không?” Cô ấyvừa hỏi vừa chậm chậm tiến vào căn phòng kia.Bỗng chốc.Một lực mạnh kéo tay cô vào phòng.Vài giây sau, đèn trong phòng đột nhiên tắt.“Ai vậy? Anh muốn làm gì?” Đường Tư Vũ hoảngloạn hét lên, lúc này cô ngay lập tức sử dụng tiếngChương 1: Gặp phải tên khốn ấy!Trung.“lm miệng.” Giọng khàn khàn của anh ta bỗngvang lên.“Sao anh lại tắt điện đi?” Đường Tư Vũ tiếp tụchỏi. Lẽ nào gặp phải một tên biến thái giết người?Anh ta muốn giết cô?“Tôi không muốn nhìn bộ dạng của cô.” Người đànông lạnh lùng thốt lên.Anh ta chắc chắn tưởng rằng đây là cô gái mà anhtrợ lý sắp xếp.Đường Tư Vũ hoảng sợ và lúng túng, toàn thân bịanh ta thắt lại rồi ném xuống giường một cách thôbạo. Lại một lần nữa hét lên, cô choáng váng vàrồi bị hắn ức hiếp.*“A…” Tư Vũ liều mình đẩy anh ta ra. “Khốn nạn,Chương 1: Gặp phải tên khốn ấy!anh bỏ tôi ra mau.”Tiếng kêu và sự sợ hãi của cô chỉ thốt lên trongchốc lát rồi bị hắn giữ chặt, đôi môi hé mở ấy càngdễ dàng cho hắn thực hiện hành vi của mình.Bởi vì hắn ghét nhất là người phụ nữ không biếtnghe lời.Do cửa đã đóng lại nên cô không còn cách nào đểtừ chối hắn nữa, tiền trả cô ấy cũng sẽ không thiếumột đồng.Chỉ là, đây là một cô gái bỗng nhiên tìm đến, hơithở ngọt ngào của cô ấy làm cho hắn bộc ra sựhứng thú, trở thành kẻ ham muốn tột độ, khôngngừng muốn khám phá thêm.Đôi mắt Đường Tư Vũ mở to, dùng đôi tay bé nhỏcủa mình đầy hắn ra nhưng vô ích.Chương 1: Gặp phải tên khốn ấy!Nỗi đau này khắc sâu trong cơ thể bé nhỏ ấy, côấy bật khóc trong những nụ hôn của hắn, nướcmắt tuôn rơi trong vô vọng.

Chương 166 Thế Giới Của Đàn Ông Cô Không Có Hiểu

 

Từ tận sâu nơi trái tim Bạch Nhược

Hy bật ra tiếng cười khẩy.

Trái tim rỉ máu, đau đến mức gần

như sắp nghẹt thở.

Nhìn thấy chồng mình ôm Doãn

Nhụy trong khuôn viên nhà họ Kiều,

cô đã nhịn rồi.

Nghĩ đến Doãn Nhụy có vị trí quan

trọng trong lòng chồng mình, cô

cũng nhịn rồi?

Bây giờ, cô chỉ muốn anh đoạn

tuyệt quan hệ với cô ta, đây là gây

sự vô cớ sao?

Thế giới của đàn ông cô không hiểu,

cũng không muốn hiểu.

Nhưng có người phụ nữ nào có thể

chịu đựng được người chồng có

quan hệ với một ả thảo mai không

ngừng muốn phá hoại tình cảm vợ

chồng của mình?

Cô cắn chặt môi dưới, siết chặt quai

túi xách, chua chát cảnh cáo: “Kiều

Huyền Thạc, so nham hiểm, em đấu

không lại Doãn Nhụy, nếu anh

không muốn mất đi cô ta, vậy đợi

ngày mất em đi, sẽ có ngày như

thế”

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Lời nói của cô khiến trái tim của

Kiều Huyền Thạc thắt lại, như bị một

lưỡi dao sắc nhọn cắm vào, nhói

đau.

Nói xong, Bạch Nhược Hy lập tức

mở cửa xuống xe.

“Nhược Hy.”

Anh không kịp kéo cô lại, vội vàng

tháo dây an toàn, mở cửa bước

xuống xe, quay đầu nhìn về hướng

Bạch Nhược Hy đã rời đi, cô đã tức

giận đùng đùng chạy về con đường

nhỏ phía sau.

“Nhược Hy em đi đâu vậy?” Anh

đóng sầm cửa lại, lo lắng đuổi theo

cô.

Bạch Nhược Hy nhanh chóng vẫy

một chiếc taxi, lên xe đóng cửa lại.

Kiều Huyền Thạc sải bước đuổi

theo, lo lắng mà vỗ vỗ cửa kính cửa:

“Nhược Hy, em xuống xe, có chuyện

gì chúng ta từ từ nói, em muốn đi

đâu?”

Ánh mắt Bạch Nhược Hy nhìn về

phía đầu xe, cô không muốn nhìn

anh, một bụng lửa giận không thể

phát tiết khiến cô cảm thấy mình

sắp phát điên rồi.

Lần đầu tiên, muốn rời khỏi người

đàn ông này, một mình bình tính lại.

“Bác tài, lái xe.”

Bất luận Kiều Huyền Thạc đập cửa

gọi cô thế nào, cô cũng mặc kệ.

Không phải cô nghĩ nhiều, cô còn

không tức giận, còn không ngăn

cản sự tồn tại của Doãn Nhụy, nếu

chuyện này cứ tiếp diễn, cô và Kiều

Huyền Thạc nhất định sẽ không có

kết quả.

Chiếc xe lăn bánh bắt đầu đi.

Kiều Huyền Thạc vỗ cửa sổ đuổi

theo vài bước, chiếc xe lao đi nhanh

chóng, dễ dàng bỏ lại anh một đoạn

xa.

“Nhược Hy.” Kiều Huyên Thạc chạy

theo xe hét lên một tiếng, lập tức

chạy về xe, nhanh chóng nổ máy

đuổi theo.

Anh nhấn ga, xuyên qua dòng xe tấp

nập, tâm trạng rối bời như tơ vò,

một tay câm điện thoại di động và

bấm số của Bạch Nhược Hy.

Điện thoại liên tục đổ chuông,

nhưng không nghe máy.

Sau nhiều lần gọi, Bạch Nhược Hy

đã tắt máy.

Khi Kiều Huyền Thạc nghe thấy tín

hiệu tắt máy, anh ném điện thoại lên

ghế phụ, bựa dọc đạp chân ga.

Vừa hay ở chỗ dừng đèn xanh đèn

đỏ, xe Bạch Nhược Hy ngồi vừa hay

đi qua, chiếc xe chắn trước xe của

Kiều Huyền Thạc vì đèn đỏ mà

dừng lại, xe của anh cũng bị chặn

lại.

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Nhìn chiếc xe Bạch Nhược Hy đang

đi dần biến mất trước mặt mình.

Người đàn ông tức giận đến mức

đập mạnh vào vô lăng, hít sâu một

hơi, chống khuỷu tay lên thành cửa

xe, đỡ lấy trán.

Ánh đèn đường mờ ảo hắt vào ô

cửa kính và phản chiếu lên khuôn

mặt tuấn tú thâm trâm của anh,

giống như một tấm vải phủ một

tâng khói mờ mịt.

Đợi suốt mấy chục giây, dài như cả

đời người, cho đến khi đèn xanh bật

lên, anh lập tức nhấn ga phóng đi.

Nhưng chiếc xe mà Bạch Nhược Hy

đi đã biến mất hoàn toàn.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn

neon rực rỡ chiếu sáng toàn bộ

thành phố, đại lộ chật ních xe cộ,

tốc độ xe chậm lại.

Đi rồi lại dừng, Kiều Huyền Thạc

cầm điện thoại trên ghế phụ, lại gọi

cho Bạch Nhược Hy.

Đầu bên kia điện thoại vẫn truyền

đến: “Xin chào, số máy bạn gọi đã

tắt máy.”

Lúc này, trái tim đã đuối sức, Kiêu

Huyền Thạc đặt điện thoại xuống,

uể oải mà dựa vào lưng ghế, nhìn

dòng xe cộ phía trước.

Lo lắng, thấp thỏm, bất ẩn, trong giờ

phút đó chiếm trọn tâm trí anh,

càng nhiều là tự trách.

Anh lái xe về nhà, căn nhà tối om

không bật đèn, anh lao vào mở cửa,

bật đèn, vào nhà rồi đi thẳng vào

phòng.

Nhưng tìm kiếm một lượt vẫn không

thấy bóng dáng của Bạch Nhược Hy

đâu.

Anh lê bước chân mệt mỏi đến ghế

sô pha, bải hoải ngồi xuống, cả

người gục xuống, ngửa đầu tựa vào

lưng ghế, từ từ nhắm mắt lại, đưa

tay lên trán che mắt.

Toàn thân toát ra một luồng khí cô

đơn lờ mờ bao trùm lấy anh.

Không có Bạch Nhược Hy, ngồi nhà

này yên tĩnh đến đáng sợ, không có

sức sống, không có ánh sáng.

Anh lấy điện thoại từ trong túi quần

ra, nhập vào tài khoản mạng của

Bạch Nhược Hy, nhẹ nhàng ấn ngón

tay vào chỗ giọng nói, nheo đôi mắt

nhìn vào màn hình, để lại lời nhắn

cho Bạch Nhược Hy.

Giọng nói khàn khàn của anh trâm

thấp không sức lực: “Nhược Hy,

muộn như vậy em vẫn chưa về nhà,

em một mình ở ngoài, anh rất lo

lắng. Anh xin lỗi, anh xin lỗi, anh xin

lỗi, anh thành thật xin lỗi, anh không

tin những gì Doãn Nhụy nói, anh

không nghi ngờ em, anh tin tưởng

em vô điều kiện. Đã bao giờ em yêu

cầu mà anh không làm đâu? Anh

chặn Doãn Nhụy rồi, chặn hoàn toàn

cô ta khỏi cuộc sống của anh.”

“Nhà không có em, không còn là

nhà nữa, em nghe thấy lời nhắn của

anh thì mau về nhà nhé, anh làm

cho em món cá kho em thích nhất.”

Lời nhắn đã được gửi đi.

Kiều Huyền Thạc bấm vào danh bạ,

chặn số của Doãn Nhụy.

Không chút do dự, làm xong, anh

liên đặt điện thoại xuống sô pha,

đứng dậy đi vê phía phòng bếp.

Dù mệt đến đâu, anh cũng muốn

đợi Bạch Nhược Hy trở vê nhà sẽ có

bữa cơm nóng hổi để ăn, để cô cảm

nhận được sự ấm áp của mái nhà.

Bạch Nhược Hy ngồi trong xe taxi

bình tính lại một lúc lâu, sau khi đi

nửa vòng thành phố, cuối cùng cô

yêu cầu tài xế lái xe đến trước cửa

nhà họ Doãn.

Bên ngoài cổng nhà họ Doãn, Bạch

Nhược Hy mở điện thoại.

Tiếng bíp bíp bíp vang lên.

Có sáu cuộc gọi nhỡ của Kiều

Huyền Thạc.

Còn có hai lời nhắn trên mạng.

Cô bật lời nhắn, đặt bên tai.

Bên tai truyên đến lời nhắn Kiêu

Huyền Thạc, nghe thấy sự lo lắng

của anh, khóe mắt đỏ lên, ươn ướt,

trái tim rất khó chịu, cũng rất chua

xót.

Dù còn tức giận nhưng cô vẫn

không nỡ khiến người đàn ông đó lo

lắng, ngay lập tức soạn một tin

nhắn trả lời anh.

“Anh Ba, em xử lý xong việc sẽ vê

ngay, anh đừng lo lắng cho em, em

không tức giận, chúng ta đã là vợ

chồng, không cần nói xin lỗi.”

Gửi xong tin nhắn này, Bạch Nhược

Hy gọi điện thoại cho Doãn Nhụy.

Chuông đang reo, reo mãi hồi lâu,

Doãn Nhụy mới nhận điện thoại.

“Có chuyện gì vậy?” Giọng nói của

Doãn Nhụy cao ngạo lạnh lùng.

Bạch Nhược Hy nhìn ra ngoài biệt

thự qua cửa kính xe taxi, giọng điệu

nghiêm túc: “Mang sợi dây chuyền

Vĩnh Hằng ra đây, tôi muốn lấy lại

thứ thuộc về mình.”

Doãn Nhụy cười nhạt một tiếng:

“Xin lỗi, Nhược Hy, tuy rằng sợi dây

chuyền là của cô, nhưng Huyền

Thạc đã nói tặng nó cho tôi, không

^

cần trả lại cho cô.

“Đừng phí lời, lập tức mang ra

ngoài.” Thái độ của Bạch Nhược Hy

rất kiên quyết, lần này, cô thà mạo

hiểm cũng không muốn để Doãn

Nhụy lấy đi những gì thuộc về cô.

Vĩnh Hằng không thể, Kiều Huyền

Thạc càng không thể.

Cô sẽ không nhịn nữa, sẽ không

nhường nữa, càng không để người

phụ nữ này xen vào giữa cô và Kiều

Huyền Thạc.

Doãn Nhụy im lặng giây lát, chậm

rãi nói: “Được, cô ở đâu, tôi chuyển

Vĩnh Hằng qua đó.”

“Cửa nhà cô.”

“Đựoc, cô chờ đấy, bây giờ tôi ra.”

Bạch Nhược Hy cúp máy, đặt điện

thoại xuống.

Cô đưa tiền cho tài xế, bảo cầu tài

xế ở đây đợi cô, rồi mở cửa bước

xuống xe.

***********************

Bạn nào còn đang theo dõi truyện này thì vào nhóm Facebook  Thích Truyện của truyen.one bình luận để chúng mình có động lực edit truyện Ngọn Sóng Tình Yêu Nhé :

Mong quý bạn đọc thông cảm, trong thời gian sắp tới, khoảng 1 tuần nữa, team truyen one sẽ cố gắng edit 1 ngày 3 chương để phục vụ bạn đọc. Trước mắt truyen one phải sắp xếp nhân lực để có thể làm tốt công việc dài ngày. Mong quý bạn đọc ủng hộ truy cập trực tiếp truyen one theo  dõi nhé! cám ơn sự ủng hộ của quý bạn đọc! Chúc các bạn một ngày tốt lành

Mời các bạn xem thêm truyện hay

Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu

Chương 1: Gặp phải tên khốn áy!

Khu biệt thự cao cấp.

Người đàn ông trẻ tuổi vừa bước ra từ nhà tắm,

thân hình với vòng eo rắn chắc chỉ được che bởi

một chiếc khăn, tràn đầy sự nam tính như Western

Apolo vậy.

“Đáng chết.” Một tiếng nguyền rủa thốt lên, người

đàn ông cúi gằm mặt, nhìn vào phản ứng trên cơ

thể của anh ta, một gương mặt hết sức khó chịu

và bực bội.

Anh ta nhắc điện thoại lên và gọi cho người trợ lý

của mình: “Mau tìm cho tôi một người phụ nữ vào

đây.

“Ông chủ, sao tối nay ông lại có hứng thế?”

“Uống nhằm đồ ở quây lễ tân, nhanh lên.” Giọng

Chương 1: Gặp phải tên khốn ấy!

nói trầm mặc ấy dường như đã không còn khó

chịu nữa.

“Vâng, lên ngay đây ạ.”

Rõ ràng là đến đây chỉ để du lịch, vậy mà đột

nhiên lại bị lạc đường.

Điều càng bực mình đó là, điện thoại cô hết pin, đi

nửa đoạn đường rồi mà đến hình bóng của một

con ma cũng không thấy.

Thời điểm đó cô cũng không hề hay biết mình

đang đi vào khu biệt thự sa hoa kia.

Cô chỉ có thể lựa chọn con đường duy nhất là đi

thẳng về phía trước, cuối cùng một căn biệt thự

tráng lệ với những bức tường vàng kim dưới màn

đêm xuất hiện, cô vỡ òa trong hạnh phúc vì nghĩ

* ` “ “ Ấ À:

răng mình sắp được cứu sông rôi.

Chương 1: Gặp phải tên khốn ấy!

Mặc dù căn biệt thự ấy nhìn thì cao sa tráng lệ, tuy

nhiên để trở về khách sạn của mình thành công,

cô đã không ngại mạo hiểm bước vào.

Cô ấn chuông.

Một tiếng chuông reo lên.

Cô ấy ngắn ngơ một lúc rồi nghĩ rằng chủ căn biệt

thự này quả thật rất giàu có.

Bước vào đại sảnh sang trọng như một cung điện,

Đường Tư Vũ liền hỏi: “Có ai không?”

Không một ai trả lời cô, không thể như vậy được!

Đèn sáng lên, rõ ràng có người đã mở cửa cho cô,

căn biệt thự này chắc chắn có người đang ở.

Lẽ nào ở trên tầng?

Chương 1: Gặp phải tên khốn ấy!

Đường Tư Vũ từng bước từng bước ởi lên, cô

nhìn thấy hướng phòng ngủ chính có ánh đèn phát

ra. Cô căng thẳng, lo lắng đến mức liên tục nuốt

nước bọt.

Cô đã bị lạc nửa tiếng đồng hồ rồi. Nếu như tiếp

tục không tìm được người hỏi đường, có lẽ đêm

nay cô sẽ phải ngủ ở ngoài cả đêm mắt.

“ls there anyone here? Có ai ở đây không?” Cô ấy

vừa hỏi vừa chậm chậm tiến vào căn phòng kia.

Bỗng chốc.

Một lực mạnh kéo tay cô vào phòng.

Vài giây sau, đèn trong phòng đột nhiên tắt.

“Ai vậy? Anh muốn làm gì?” Đường Tư Vũ hoảng

loạn hét lên, lúc này cô ngay lập tức sử dụng tiếng

Chương 1: Gặp phải tên khốn ấy!

Trung.

“lm miệng.” Giọng khàn khàn của anh ta bỗng

vang lên.

“Sao anh lại tắt điện đi?” Đường Tư Vũ tiếp tục

hỏi. Lẽ nào gặp phải một tên biến thái giết người?

Anh ta muốn giết cô?

“Tôi không muốn nhìn bộ dạng của cô.” Người đàn

ông lạnh lùng thốt lên.

Anh ta chắc chắn tưởng rằng đây là cô gái mà anh

trợ lý sắp xếp.

Đường Tư Vũ hoảng sợ và lúng túng, toàn thân bị

anh ta thắt lại rồi ném xuống giường một cách thô

bạo. Lại một lần nữa hét lên, cô choáng váng và

rồi bị hắn ức hiếp.

*“A…” Tư Vũ liều mình đẩy anh ta ra. “Khốn nạn,

Chương 1: Gặp phải tên khốn ấy!

anh bỏ tôi ra mau.”

Tiếng kêu và sự sợ hãi của cô chỉ thốt lên trong

chốc lát rồi bị hắn giữ chặt, đôi môi hé mở ấy càng

dễ dàng cho hắn thực hiện hành vi của mình.

Bởi vì hắn ghét nhất là người phụ nữ không biết

nghe lời.

Do cửa đã đóng lại nên cô không còn cách nào để

từ chối hắn nữa, tiền trả cô ấy cũng sẽ không thiếu

một đồng.

Chỉ là, đây là một cô gái bỗng nhiên tìm đến, hơi

thở ngọt ngào của cô ấy làm cho hắn bộc ra sự

hứng thú, trở thành kẻ ham muốn tột độ, không

ngừng muốn khám phá thêm.

Đôi mắt Đường Tư Vũ mở to, dùng đôi tay bé nhỏ

của mình đầy hắn ra nhưng vô ích.

Chương 1: Gặp phải tên khốn ấy!

Nỗi đau này khắc sâu trong cơ thể bé nhỏ ấy, cô

ấy bật khóc trong những nụ hôn của hắn, nước

mắt tuôn rơi trong vô vọng.

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 166 Thế Giới Của Đàn Ông Cô Không Có Hiểu Từ tận sâu nơi trái tim Bạch NhượcHy bật ra tiếng cười khẩy.Trái tim rỉ máu, đau đến mức gầnnhư sắp nghẹt thở.Nhìn thấy chồng mình ôm DoãnNhụy trong khuôn viên nhà họ Kiều,cô đã nhịn rồi.Nghĩ đến Doãn Nhụy có vị trí quantrọng trong lòng chồng mình, côcũng nhịn rồi?Bây giờ, cô chỉ muốn anh đoạntuyệt quan hệ với cô ta, đây là gâysự vô cớ sao?Thế giới của đàn ông cô không hiểu,cũng không muốn hiểu.Nhưng có người phụ nữ nào có thểchịu đựng được người chồng cóquan hệ với một ả thảo mai khôngngừng muốn phá hoại tình cảm vợchồng của mình?Cô cắn chặt môi dưới, siết chặt quaitúi xách, chua chát cảnh cáo: “KiềuHuyền Thạc, so nham hiểm, em đấukhông lại Doãn Nhụy, nếu anhkhông muốn mất đi cô ta, vậy đợingày mất em đi, sẽ có ngày nhưthế”Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Lời nói của cô khiến trái tim củaKiều Huyền Thạc thắt lại, như bị mộtlưỡi dao sắc nhọn cắm vào, nhóiđau.Nói xong, Bạch Nhược Hy lập tứcmở cửa xuống xe.“Nhược Hy.”Anh không kịp kéo cô lại, vội vàngtháo dây an toàn, mở cửa bướcxuống xe, quay đầu nhìn về hướngBạch Nhược Hy đã rời đi, cô đã tứcgiận đùng đùng chạy về con đườngnhỏ phía sau.“Nhược Hy em đi đâu vậy?” Anhđóng sầm cửa lại, lo lắng đuổi theocô.Bạch Nhược Hy nhanh chóng vẫymột chiếc taxi, lên xe đóng cửa lại.Kiều Huyền Thạc sải bước đuổitheo, lo lắng mà vỗ vỗ cửa kính cửa:“Nhược Hy, em xuống xe, có chuyệngì chúng ta từ từ nói, em muốn điđâu?”Ánh mắt Bạch Nhược Hy nhìn vềphía đầu xe, cô không muốn nhìnanh, một bụng lửa giận không thểphát tiết khiến cô cảm thấy mìnhsắp phát điên rồi.Lần đầu tiên, muốn rời khỏi ngườiđàn ông này, một mình bình tính lại.“Bác tài, lái xe.”Bất luận Kiều Huyền Thạc đập cửagọi cô thế nào, cô cũng mặc kệ.Không phải cô nghĩ nhiều, cô cònkhông tức giận, còn không ngăncản sự tồn tại của Doãn Nhụy, nếuchuyện này cứ tiếp diễn, cô và KiềuHuyền Thạc nhất định sẽ không cókết quả.Chiếc xe lăn bánh bắt đầu đi.Kiều Huyền Thạc vỗ cửa sổ đuổitheo vài bước, chiếc xe lao đi nhanhchóng, dễ dàng bỏ lại anh một đoạnxa.“Nhược Hy.” Kiều Huyên Thạc chạytheo xe hét lên một tiếng, lập tứcchạy về xe, nhanh chóng nổ máyđuổi theo.Anh nhấn ga, xuyên qua dòng xe tấpnập, tâm trạng rối bời như tơ vò,một tay câm điện thoại di động vàbấm số của Bạch Nhược Hy.Điện thoại liên tục đổ chuông,nhưng không nghe máy.Sau nhiều lần gọi, Bạch Nhược Hyđã tắt máy.Khi Kiều Huyền Thạc nghe thấy tínhiệu tắt máy, anh ném điện thoại lênghế phụ, bựa dọc đạp chân ga.Vừa hay ở chỗ dừng đèn xanh đènđỏ, xe Bạch Nhược Hy ngồi vừa hayđi qua, chiếc xe chắn trước xe củaKiều Huyền Thạc vì đèn đỏ màdừng lại, xe của anh cũng bị chặnlại.Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Nhìn chiếc xe Bạch Nhược Hy đangđi dần biến mất trước mặt mình.Người đàn ông tức giận đến mứcđập mạnh vào vô lăng, hít sâu mộthơi, chống khuỷu tay lên thành cửaxe, đỡ lấy trán.Ánh đèn đường mờ ảo hắt vào ôcửa kính và phản chiếu lên khuônmặt tuấn tú thâm trâm của anh,giống như một tấm vải phủ mộttâng khói mờ mịt.Đợi suốt mấy chục giây, dài như cảđời người, cho đến khi đèn xanh bậtlên, anh lập tức nhấn ga phóng đi.Nhưng chiếc xe mà Bạch Nhược Hyđi đã biến mất hoàn toàn.Màn đêm buông xuống, ánh đènneon rực rỡ chiếu sáng toàn bộthành phố, đại lộ chật ních xe cộ,tốc độ xe chậm lại.Đi rồi lại dừng, Kiều Huyền Thạccầm điện thoại trên ghế phụ, lại gọicho Bạch Nhược Hy.Đầu bên kia điện thoại vẫn truyềnđến: “Xin chào, số máy bạn gọi đãtắt máy.”Lúc này, trái tim đã đuối sức, KiêuHuyền Thạc đặt điện thoại xuống,uể oải mà dựa vào lưng ghế, nhìndòng xe cộ phía trước.Lo lắng, thấp thỏm, bất ẩn, trong giờphút đó chiếm trọn tâm trí anh,càng nhiều là tự trách.Anh lái xe về nhà, căn nhà tối omkhông bật đèn, anh lao vào mở cửa,bật đèn, vào nhà rồi đi thẳng vàophòng.Nhưng tìm kiếm một lượt vẫn khôngthấy bóng dáng của Bạch Nhược Hyđâu.Anh lê bước chân mệt mỏi đến ghếsô pha, bải hoải ngồi xuống, cảngười gục xuống, ngửa đầu tựa vàolưng ghế, từ từ nhắm mắt lại, đưatay lên trán che mắt.Toàn thân toát ra một luồng khí côđơn lờ mờ bao trùm lấy anh.Không có Bạch Nhược Hy, ngồi nhànày yên tĩnh đến đáng sợ, không cósức sống, không có ánh sáng.Anh lấy điện thoại từ trong túi quầnra, nhập vào tài khoản mạng củaBạch Nhược Hy, nhẹ nhàng ấn ngóntay vào chỗ giọng nói, nheo đôi mắtnhìn vào màn hình, để lại lời nhắncho Bạch Nhược Hy.Giọng nói khàn khàn của anh trâmthấp không sức lực: “Nhược Hy,muộn như vậy em vẫn chưa về nhà,em một mình ở ngoài, anh rất lolắng. Anh xin lỗi, anh xin lỗi, anh xinlỗi, anh thành thật xin lỗi, anh khôngtin những gì Doãn Nhụy nói, anhkhông nghi ngờ em, anh tin tưởngem vô điều kiện. Đã bao giờ em yêucầu mà anh không làm đâu? Anhchặn Doãn Nhụy rồi, chặn hoàn toàncô ta khỏi cuộc sống của anh.”“Nhà không có em, không còn lànhà nữa, em nghe thấy lời nhắn củaanh thì mau về nhà nhé, anh làmcho em món cá kho em thích nhất.”Lời nhắn đã được gửi đi.Kiều Huyền Thạc bấm vào danh bạ,chặn số của Doãn Nhụy.Không chút do dự, làm xong, anhliên đặt điện thoại xuống sô pha,đứng dậy đi vê phía phòng bếp.Dù mệt đến đâu, anh cũng muốnđợi Bạch Nhược Hy trở vê nhà sẽ cóbữa cơm nóng hổi để ăn, để cô cảmnhận được sự ấm áp của mái nhà.Bạch Nhược Hy ngồi trong xe taxibình tính lại một lúc lâu, sau khi đinửa vòng thành phố, cuối cùng côyêu cầu tài xế lái xe đến trước cửanhà họ Doãn.Bên ngoài cổng nhà họ Doãn, BạchNhược Hy mở điện thoại.Tiếng bíp bíp bíp vang lên.Có sáu cuộc gọi nhỡ của KiềuHuyền Thạc.Còn có hai lời nhắn trên mạng.Cô bật lời nhắn, đặt bên tai.Bên tai truyên đến lời nhắn KiêuHuyền Thạc, nghe thấy sự lo lắngcủa anh, khóe mắt đỏ lên, ươn ướt,trái tim rất khó chịu, cũng rất chuaxót.Dù còn tức giận nhưng cô vẫnkhông nỡ khiến người đàn ông đó lolắng, ngay lập tức soạn một tinnhắn trả lời anh.“Anh Ba, em xử lý xong việc sẽ vêngay, anh đừng lo lắng cho em, emkhông tức giận, chúng ta đã là vợchồng, không cần nói xin lỗi.”Gửi xong tin nhắn này, Bạch NhượcHy gọi điện thoại cho Doãn Nhụy.Chuông đang reo, reo mãi hồi lâu,Doãn Nhụy mới nhận điện thoại.“Có chuyện gì vậy?” Giọng nói củaDoãn Nhụy cao ngạo lạnh lùng.Bạch Nhược Hy nhìn ra ngoài biệtthự qua cửa kính xe taxi, giọng điệunghiêm túc: “Mang sợi dây chuyềnVĩnh Hằng ra đây, tôi muốn lấy lạithứ thuộc về mình.”Doãn Nhụy cười nhạt một tiếng:“Xin lỗi, Nhược Hy, tuy rằng sợi dâychuyền là của cô, nhưng HuyềnThạc đã nói tặng nó cho tôi, không^cần trả lại cho cô.“Đừng phí lời, lập tức mang rangoài.” Thái độ của Bạch Nhược Hyrất kiên quyết, lần này, cô thà mạohiểm cũng không muốn để DoãnNhụy lấy đi những gì thuộc về cô.Vĩnh Hằng không thể, Kiều HuyềnThạc càng không thể.Cô sẽ không nhịn nữa, sẽ khôngnhường nữa, càng không để ngườiphụ nữ này xen vào giữa cô và KiềuHuyền Thạc.Doãn Nhụy im lặng giây lát, chậmrãi nói: “Được, cô ở đâu, tôi chuyểnVĩnh Hằng qua đó.”“Cửa nhà cô.”“Đựoc, cô chờ đấy, bây giờ tôi ra.”Bạch Nhược Hy cúp máy, đặt điệnthoại xuống.Cô đưa tiền cho tài xế, bảo cầu tàixế ở đây đợi cô, rồi mở cửa bướcxuống xe.***********************Bạn nào còn đang theo dõi truyện này thì vào nhóm Facebook  Thích Truyện của truyen.one bình luận để chúng mình có động lực edit truyện Ngọn Sóng Tình Yêu Nhé :Mong quý bạn đọc thông cảm, trong thời gian sắp tới, khoảng 1 tuần nữa, team truyen one sẽ cố gắng edit 1 ngày 3 chương để phục vụ bạn đọc. Trước mắt truyen one phải sắp xếp nhân lực để có thể làm tốt công việc dài ngày. Mong quý bạn đọc ủng hộ truy cập trực tiếp truyen one theo  dõi nhé! cám ơn sự ủng hộ của quý bạn đọc! Chúc các bạn một ngày tốt lànhMời các bạn xem thêm truyện hayTổng Tài Daddy Không Thể TrêuChương 1: Gặp phải tên khốn áy!Khu biệt thự cao cấp.Người đàn ông trẻ tuổi vừa bước ra từ nhà tắm,thân hình với vòng eo rắn chắc chỉ được che bởimột chiếc khăn, tràn đầy sự nam tính như WesternApolo vậy.“Đáng chết.” Một tiếng nguyền rủa thốt lên, ngườiđàn ông cúi gằm mặt, nhìn vào phản ứng trên cơthể của anh ta, một gương mặt hết sức khó chịuvà bực bội.Anh ta nhắc điện thoại lên và gọi cho người trợ lýcủa mình: “Mau tìm cho tôi một người phụ nữ vàođây.“Ông chủ, sao tối nay ông lại có hứng thế?”“Uống nhằm đồ ở quây lễ tân, nhanh lên.” GiọngChương 1: Gặp phải tên khốn ấy!nói trầm mặc ấy dường như đã không còn khóchịu nữa.“Vâng, lên ngay đây ạ.”Rõ ràng là đến đây chỉ để du lịch, vậy mà độtnhiên lại bị lạc đường.Điều càng bực mình đó là, điện thoại cô hết pin, đinửa đoạn đường rồi mà đến hình bóng của mộtcon ma cũng không thấy.Thời điểm đó cô cũng không hề hay biết mìnhđang đi vào khu biệt thự sa hoa kia.Cô chỉ có thể lựa chọn con đường duy nhất là đithẳng về phía trước, cuối cùng một căn biệt thựtráng lệ với những bức tường vàng kim dưới mànđêm xuất hiện, cô vỡ òa trong hạnh phúc vì nghĩ* ` “ “ Ấ À:răng mình sắp được cứu sông rôi.Chương 1: Gặp phải tên khốn ấy!Mặc dù căn biệt thự ấy nhìn thì cao sa tráng lệ, tuynhiên để trở về khách sạn của mình thành công,cô đã không ngại mạo hiểm bước vào.Cô ấn chuông.Một tiếng chuông reo lên.Cô ấy ngắn ngơ một lúc rồi nghĩ rằng chủ căn biệtthự này quả thật rất giàu có.Bước vào đại sảnh sang trọng như một cung điện,Đường Tư Vũ liền hỏi: “Có ai không?”Không một ai trả lời cô, không thể như vậy được!Đèn sáng lên, rõ ràng có người đã mở cửa cho cô,căn biệt thự này chắc chắn có người đang ở.Lẽ nào ở trên tầng?Chương 1: Gặp phải tên khốn ấy!Đường Tư Vũ từng bước từng bước ởi lên, cônhìn thấy hướng phòng ngủ chính có ánh đèn phátra. Cô căng thẳng, lo lắng đến mức liên tục nuốtnước bọt.Cô đã bị lạc nửa tiếng đồng hồ rồi. Nếu như tiếptục không tìm được người hỏi đường, có lẽ đêmnay cô sẽ phải ngủ ở ngoài cả đêm mắt.“ls there anyone here? Có ai ở đây không?” Cô ấyvừa hỏi vừa chậm chậm tiến vào căn phòng kia.Bỗng chốc.Một lực mạnh kéo tay cô vào phòng.Vài giây sau, đèn trong phòng đột nhiên tắt.“Ai vậy? Anh muốn làm gì?” Đường Tư Vũ hoảngloạn hét lên, lúc này cô ngay lập tức sử dụng tiếngChương 1: Gặp phải tên khốn ấy!Trung.“lm miệng.” Giọng khàn khàn của anh ta bỗngvang lên.“Sao anh lại tắt điện đi?” Đường Tư Vũ tiếp tụchỏi. Lẽ nào gặp phải một tên biến thái giết người?Anh ta muốn giết cô?“Tôi không muốn nhìn bộ dạng của cô.” Người đànông lạnh lùng thốt lên.Anh ta chắc chắn tưởng rằng đây là cô gái mà anhtrợ lý sắp xếp.Đường Tư Vũ hoảng sợ và lúng túng, toàn thân bịanh ta thắt lại rồi ném xuống giường một cách thôbạo. Lại một lần nữa hét lên, cô choáng váng vàrồi bị hắn ức hiếp.*“A…” Tư Vũ liều mình đẩy anh ta ra. “Khốn nạn,Chương 1: Gặp phải tên khốn ấy!anh bỏ tôi ra mau.”Tiếng kêu và sự sợ hãi của cô chỉ thốt lên trongchốc lát rồi bị hắn giữ chặt, đôi môi hé mở ấy càngdễ dàng cho hắn thực hiện hành vi của mình.Bởi vì hắn ghét nhất là người phụ nữ không biếtnghe lời.Do cửa đã đóng lại nên cô không còn cách nào đểtừ chối hắn nữa, tiền trả cô ấy cũng sẽ không thiếumột đồng.Chỉ là, đây là một cô gái bỗng nhiên tìm đến, hơithở ngọt ngào của cô ấy làm cho hắn bộc ra sựhứng thú, trở thành kẻ ham muốn tột độ, khôngngừng muốn khám phá thêm.Đôi mắt Đường Tư Vũ mở to, dùng đôi tay bé nhỏcủa mình đầy hắn ra nhưng vô ích.Chương 1: Gặp phải tên khốn ấy!Nỗi đau này khắc sâu trong cơ thể bé nhỏ ấy, côấy bật khóc trong những nụ hôn của hắn, nướcmắt tuôn rơi trong vô vọng.

Chương 166