Tác giả:

“Trần Triệu Dương, cái thằng này ngày nào cũng đến muộn thì chớ, bây giờ còn chui vào chỗ này trốn việc hả!” Dương Lệ nổi cơn tam bành xông vào phòng bảo vệ, chỉ vào chàng thanh niên đang nằm trên ghế, tức giận mắng một chặp. Làm đội trưởng đội bảo vệ bao nhiêu lâu nay, cô chưa thấy trường hợp nào “cực phẩm” như thằng này. Thằng nhóc này đã đi làm muộn thì chớ, ngày nào cũng trốn việc. Chàng thanh niên nằm trên ghế sau khi thức giấc vì tiếng mắng chửi của Dương Lệ thì vươn vai một cái, vừa ngáp vừa nói: “Đội trưởng Dương, cô như thế là không đúng đâu nha. Tôi mới đi làm muộn có năm ngày thôi mà, cô nỡ nói là ngày nào cũng muộn. Cô đang vấy bẩn nhân cách cao thượng của tôi đấy”. “Này, cậu có biết là cậu mới đi làm được năm ngày không hả?”, Dương Lệ tức giận quát ầm lên: “Dạng người như cậu đúng là lãng phí nguồn lực của công ty, chỉ biết ăn rồi chờ chết!” “Ờm, tôi biết rồi... Nhưng mà, thế thì đã sao nào?” Trần Triệu Dương gảy gảy lỗ tai rồi búng móng tay, thờ ơ hỏi lại. “Cậu!” Dương…

Chương 826

Bản Lĩnh Chiến Thần (Bản Sắc Thần Y)Tác giả: Hoa SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Triệu Dương, cái thằng này ngày nào cũng đến muộn thì chớ, bây giờ còn chui vào chỗ này trốn việc hả!” Dương Lệ nổi cơn tam bành xông vào phòng bảo vệ, chỉ vào chàng thanh niên đang nằm trên ghế, tức giận mắng một chặp. Làm đội trưởng đội bảo vệ bao nhiêu lâu nay, cô chưa thấy trường hợp nào “cực phẩm” như thằng này. Thằng nhóc này đã đi làm muộn thì chớ, ngày nào cũng trốn việc. Chàng thanh niên nằm trên ghế sau khi thức giấc vì tiếng mắng chửi của Dương Lệ thì vươn vai một cái, vừa ngáp vừa nói: “Đội trưởng Dương, cô như thế là không đúng đâu nha. Tôi mới đi làm muộn có năm ngày thôi mà, cô nỡ nói là ngày nào cũng muộn. Cô đang vấy bẩn nhân cách cao thượng của tôi đấy”. “Này, cậu có biết là cậu mới đi làm được năm ngày không hả?”, Dương Lệ tức giận quát ầm lên: “Dạng người như cậu đúng là lãng phí nguồn lực của công ty, chỉ biết ăn rồi chờ chết!” “Ờm, tôi biết rồi... Nhưng mà, thế thì đã sao nào?” Trần Triệu Dương gảy gảy lỗ tai rồi búng móng tay, thờ ơ hỏi lại. “Cậu!” Dương… "Trong túi quần của tôi không có gì cả, mọi người có thể nhìn thử xem", mắt thấy mọi người nhìn mình chăm chằm, vẻ mặt Quý Chiêm Quân rất tự nhiên móc túi quần của mình ra, bộ dạng không còn cách nào khác."Ông cho rằng mọi người là đồ đần sao? Nhanh đưa ra đây, có tin tôi đánh ông không”, rõ ràng bây giờ Hạ Thanh Minh cảm thấy Quý Chiêm Quân có chuyện đang giấu, cho nên dữ tợn đe dọa."Hừ, dựa vào đâu mà cậu ta nói như vậy thì chính là như vậy? Tôi đường đường là gia chủ của nhà họ Quý, sao có thể để cậu ta tùy tiện sỉ nhục, người đâu, đuổi thằng nhóc này ra ngoài cho tôi, nếu như dám phản kháng lại, vậy thì đánh cho chết", Quý Chiêm Quân biết, không thể để cho thăng nhóc này nhảy nhót như vậy, cho nên vung tay lên ra hiệu, mấy người đàn ông phát ra sát khí từ phía sau lưng ông ta lập tức vọt lên phía trước.Nhìn thấy hành động của Quý Chiêm Quân, Trần Triệu Dương cười lạnh một tiếng, quả nhiên là không dấu được.Người bình thường sao có thể có loại độc dược như vậy, chỉ sợ độc dược như vậy chỉ có trong tay một số thế lực đặc thù mà thôi, mà phần lớn thế lực đặc thù này đều là thế lực của Võ đạo, bởi vì người bình thường không thể nào giở trò với loại độc dược này được. "Quý Chiêm Quân, anh muốn làm gì?", thấy mấy người này lên sân khấu, Hạ Thanh Minh đột nhiên quát lớn một tiếng, sau đó đứng chắn ở trước mặt của Trần Hạo Dương."Ông Minh, tốt nhất ông nên tránh ra, để cho tôi xử lý thăng nhóc không biết tốt xấu này, thế mà lại dám ở trong bữa tiệc mừng thọ của bố tôi nói linh tinh, âm mưu làm loạn bữa tiệc này, không thể tha cho cậu ta", đối mặt với sự chất vấn của Hạ Thanh Minh, Quý Chiêm Quân cũng không sợ hãi, lạnh lùng nói."Nực cười, sự thật là thế nào chẳng lẽ anh còn không biết sao? Anh giả ngu thì cũng thôi đi, lẽ nào khách mời ở đây ai cũng là kẻ ngu sao? Tôi ngược lại muốn nhìn xem anh định giả ngu ngơ thế nào, lời này tôi để ở đây, nếu như anh thật sự dám làm như thế, nhà họ Hạ chúng tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh".Hạ Thanh Minh chỉ vào Quý Chiêm Quân, tức giận quát lên."Ông già kia, câm miệng cho tôi, nếu còn dám nói nửa lời, tôi tát chết ông", Quý Chiêm Quân còn chưa nói gì, một người đàn ông cầm đầu đám người mới vọt ra kia đột nhiên mở miệng, giọng điệu rất bất thiện."Cậu... Cậu nói cái gì?", Hạ Thanh Minh không nghĩ tới có người dám nói như vậy với mình, đã qua bao nhiêu năm ông ta không bị người khác chỉ vào mặt mắng như thế, cho nên còn chưa phản ứng lại được."Hỗn láo, Quý Chiêm Quân, đây chính là đàn em của anh à? Thế mà lại dám nói chuyện với tôi như vậy, chẳng lẽ cho rằng ông đây không tức giận à?", Hạ Thanh Minh bị chọc tức tới mức cả người phát run, giận dữ hét lên với Quý Chiêm Quân."Ông già kia, tôi đã nói rồi, nếu như ông còn nói nữa, tôi sẽ tát chết ông, sao ông lại không tin lời tôi?", người đàn ông cầm đầu kia lắc đầu, sau đó nhìn về phía Hạ Thanh Minh.“Nếu như cậu có bản lĩnh đó, vậy thì ra tay đi!”, tính khí của Hạ Thanh Minh không được tốt, lập tức cứng cổ nổi trận lôi đình nói.“Được, như ông mong muốn”, người đàn ông kia cười lạnh một tiếng, sau đó gã ta dùng tốc độ nhanh nhất vọt tới chỗ Hạ Thanh Minh, tay cũng nâng cao lên, dùng sức hướng về phía mặt của Hạ Thanh Minh.Mọi người ở đây nhìn thấy một màn như vậy lập. tức trợn tròn mắt, bọn họ không hề nghĩ tới đàn em của Quý Chiêm Quân lại có tốc độ và lực lượng lớn như vậy, hơn nữa nói ra tay sẽ ra tay, không hề do dự. Đó chính là ông Minh, là bố của gia chủ nhà họ Hạ hiện tại, ở Thành phố Long Hải này cũng coi như là một nhân vật vang danh, thế mà người này lại dám xuống tay.Một cái tát này, cho dù là người không hiểu Võ đạo cũng có thể nhìn ra, ông Minh tuyệt đối không tránh được, chuyện này... Chỉ sợ thành phố Long Hải sắp rối loạn.“Thân là tôi tớ, thì phải có bộ dạng của tôi tớ, đừng có động một chút là cắn người, người không biết còn tưởng các người là chớ”, chính vào lúc bàn †ay sắp chạm vào mặt Hạ Thanh Minh, một giọng nói bình tĩnh truyền vào trong tai của mọi người.“Nếu thích cắn người như vậy, vậy thì sẽ cho mày cắn đử", tiếp theo, mọi người lập tức thấy được hình ảnh khiến bọn họ buồn cười.

"Trong túi quần của tôi không có gì cả, mọi người có thể nhìn thử xem", mắt thấy mọi người nhìn mình chăm chằm, vẻ mặt Quý Chiêm Quân rất tự nhiên móc túi quần của mình ra, bộ dạng không còn cách nào khác.

"Ông cho rằng mọi người là đồ đần sao? Nhanh đưa ra đây, có tin tôi đánh ông không”, rõ ràng bây giờ Hạ Thanh Minh cảm thấy Quý Chiêm Quân có chuyện đang giấu, cho nên dữ tợn đe dọa.

"Hừ, dựa vào đâu mà cậu ta nói như vậy thì chính là như vậy? Tôi đường đường là gia chủ của nhà họ Quý, sao có thể để cậu ta tùy tiện sỉ nhục, người đâu, đuổi thằng nhóc này ra ngoài cho tôi, nếu như dám phản kháng lại, vậy thì đánh cho chết", Quý Chiêm Quân biết, không thể để cho thăng nhóc này nhảy nhót như vậy, cho nên vung tay lên ra hiệu, mấy người đàn ông phát ra sát khí từ phía sau lưng ông ta lập tức vọt lên phía trước.

Nhìn thấy hành động của Quý Chiêm Quân, Trần Triệu Dương cười lạnh một tiếng, quả nhiên là không dấu được.

Người bình thường sao có thể có loại độc dược như vậy, chỉ sợ độc dược như vậy chỉ có trong tay một số thế lực đặc thù mà thôi, mà phần lớn thế lực đặc thù này đều là thế lực của Võ đạo, bởi vì người bình thường không thể nào giở trò với loại độc dược này được. 

"Quý Chiêm Quân, anh muốn làm gì?", thấy mấy người này lên sân khấu, Hạ Thanh Minh đột nhiên quát lớn một tiếng, sau đó đứng chắn ở trước mặt của Trần Hạo Dương.

"Ông Minh, tốt nhất ông nên tránh ra, để cho tôi xử lý thăng nhóc không biết tốt xấu này, thế mà lại dám ở trong bữa tiệc mừng thọ của bố tôi nói linh tinh, âm mưu làm loạn bữa tiệc này, không thể tha cho cậu ta", đối mặt với sự chất vấn của Hạ Thanh Minh, Quý Chiêm Quân cũng không sợ hãi, lạnh lùng nói.

"Nực cười, sự thật là thế nào chẳng lẽ anh còn không biết sao? Anh giả ngu thì cũng thôi đi, lẽ nào khách mời ở đây ai cũng là kẻ ngu sao? Tôi ngược lại muốn nhìn xem anh định giả ngu ngơ thế nào, lời này tôi để ở đây, nếu như anh thật sự dám làm như thế, nhà họ Hạ chúng tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh".

Hạ Thanh Minh chỉ vào Quý Chiêm Quân, tức giận quát lên.

"Ông già kia, câm miệng cho tôi, nếu còn dám nói nửa lời, tôi tát chết ông", Quý Chiêm Quân còn chưa nói gì, một người đàn ông cầm đầu đám người mới vọt ra kia đột nhiên mở miệng, giọng điệu rất bất thiện.

"Cậu... Cậu nói cái gì?", Hạ Thanh Minh không nghĩ tới có người dám nói như vậy với mình, đã qua bao nhiêu năm ông ta không bị người khác chỉ vào mặt mắng như thế, cho nên còn chưa phản ứng lại được.

"Hỗn láo, Quý Chiêm Quân, đây chính là đàn em của anh à? Thế mà lại dám nói chuyện với tôi như vậy, chẳng lẽ cho rằng ông đây không tức giận à?", Hạ Thanh Minh bị chọc tức tới mức cả người phát run, giận dữ hét lên với Quý Chiêm Quân.

"Ông già kia, tôi đã nói rồi, nếu như ông còn nói nữa, tôi sẽ tát chết ông, sao ông lại không tin lời tôi?", người đàn ông cầm đầu kia lắc đầu, sau đó nhìn về phía Hạ Thanh Minh.

“Nếu như cậu có bản lĩnh đó, vậy thì ra tay đi!”, tính khí của Hạ Thanh Minh không được tốt, lập tức cứng cổ nổi trận lôi đình nói.

“Được, như ông mong muốn”, người đàn ông kia cười lạnh một tiếng, sau đó gã ta dùng tốc độ nhanh nhất vọt tới chỗ Hạ Thanh Minh, tay cũng nâng cao lên, dùng sức hướng về phía mặt của Hạ Thanh Minh.

Mọi người ở đây nhìn thấy một màn như vậy lập. tức trợn tròn mắt, bọn họ không hề nghĩ tới đàn em của Quý Chiêm Quân lại có tốc độ và lực lượng lớn như vậy, hơn nữa nói ra tay sẽ ra tay, không hề do dự. 

Đó chính là ông Minh, là bố của gia chủ nhà họ Hạ hiện tại, ở Thành phố Long Hải này cũng coi như là một nhân vật vang danh, thế mà người này lại dám xuống tay.

Một cái tát này, cho dù là người không hiểu Võ đạo cũng có thể nhìn ra, ông Minh tuyệt đối không tránh được, chuyện này... Chỉ sợ thành phố Long Hải sắp rối loạn.

“Thân là tôi tớ, thì phải có bộ dạng của tôi tớ, đừng có động một chút là cắn người, người không biết còn tưởng các người là chớ”, chính vào lúc bàn †ay sắp chạm vào mặt Hạ Thanh Minh, một giọng nói bình tĩnh truyền vào trong tai của mọi người.

“Nếu thích cắn người như vậy, vậy thì sẽ cho mày cắn đử", tiếp theo, mọi người lập tức thấy được hình ảnh khiến bọn họ buồn cười.

Bản Lĩnh Chiến Thần (Bản Sắc Thần Y)Tác giả: Hoa SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Triệu Dương, cái thằng này ngày nào cũng đến muộn thì chớ, bây giờ còn chui vào chỗ này trốn việc hả!” Dương Lệ nổi cơn tam bành xông vào phòng bảo vệ, chỉ vào chàng thanh niên đang nằm trên ghế, tức giận mắng một chặp. Làm đội trưởng đội bảo vệ bao nhiêu lâu nay, cô chưa thấy trường hợp nào “cực phẩm” như thằng này. Thằng nhóc này đã đi làm muộn thì chớ, ngày nào cũng trốn việc. Chàng thanh niên nằm trên ghế sau khi thức giấc vì tiếng mắng chửi của Dương Lệ thì vươn vai một cái, vừa ngáp vừa nói: “Đội trưởng Dương, cô như thế là không đúng đâu nha. Tôi mới đi làm muộn có năm ngày thôi mà, cô nỡ nói là ngày nào cũng muộn. Cô đang vấy bẩn nhân cách cao thượng của tôi đấy”. “Này, cậu có biết là cậu mới đi làm được năm ngày không hả?”, Dương Lệ tức giận quát ầm lên: “Dạng người như cậu đúng là lãng phí nguồn lực của công ty, chỉ biết ăn rồi chờ chết!” “Ờm, tôi biết rồi... Nhưng mà, thế thì đã sao nào?” Trần Triệu Dương gảy gảy lỗ tai rồi búng móng tay, thờ ơ hỏi lại. “Cậu!” Dương… "Trong túi quần của tôi không có gì cả, mọi người có thể nhìn thử xem", mắt thấy mọi người nhìn mình chăm chằm, vẻ mặt Quý Chiêm Quân rất tự nhiên móc túi quần của mình ra, bộ dạng không còn cách nào khác."Ông cho rằng mọi người là đồ đần sao? Nhanh đưa ra đây, có tin tôi đánh ông không”, rõ ràng bây giờ Hạ Thanh Minh cảm thấy Quý Chiêm Quân có chuyện đang giấu, cho nên dữ tợn đe dọa."Hừ, dựa vào đâu mà cậu ta nói như vậy thì chính là như vậy? Tôi đường đường là gia chủ của nhà họ Quý, sao có thể để cậu ta tùy tiện sỉ nhục, người đâu, đuổi thằng nhóc này ra ngoài cho tôi, nếu như dám phản kháng lại, vậy thì đánh cho chết", Quý Chiêm Quân biết, không thể để cho thăng nhóc này nhảy nhót như vậy, cho nên vung tay lên ra hiệu, mấy người đàn ông phát ra sát khí từ phía sau lưng ông ta lập tức vọt lên phía trước.Nhìn thấy hành động của Quý Chiêm Quân, Trần Triệu Dương cười lạnh một tiếng, quả nhiên là không dấu được.Người bình thường sao có thể có loại độc dược như vậy, chỉ sợ độc dược như vậy chỉ có trong tay một số thế lực đặc thù mà thôi, mà phần lớn thế lực đặc thù này đều là thế lực của Võ đạo, bởi vì người bình thường không thể nào giở trò với loại độc dược này được. "Quý Chiêm Quân, anh muốn làm gì?", thấy mấy người này lên sân khấu, Hạ Thanh Minh đột nhiên quát lớn một tiếng, sau đó đứng chắn ở trước mặt của Trần Hạo Dương."Ông Minh, tốt nhất ông nên tránh ra, để cho tôi xử lý thăng nhóc không biết tốt xấu này, thế mà lại dám ở trong bữa tiệc mừng thọ của bố tôi nói linh tinh, âm mưu làm loạn bữa tiệc này, không thể tha cho cậu ta", đối mặt với sự chất vấn của Hạ Thanh Minh, Quý Chiêm Quân cũng không sợ hãi, lạnh lùng nói."Nực cười, sự thật là thế nào chẳng lẽ anh còn không biết sao? Anh giả ngu thì cũng thôi đi, lẽ nào khách mời ở đây ai cũng là kẻ ngu sao? Tôi ngược lại muốn nhìn xem anh định giả ngu ngơ thế nào, lời này tôi để ở đây, nếu như anh thật sự dám làm như thế, nhà họ Hạ chúng tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh".Hạ Thanh Minh chỉ vào Quý Chiêm Quân, tức giận quát lên."Ông già kia, câm miệng cho tôi, nếu còn dám nói nửa lời, tôi tát chết ông", Quý Chiêm Quân còn chưa nói gì, một người đàn ông cầm đầu đám người mới vọt ra kia đột nhiên mở miệng, giọng điệu rất bất thiện."Cậu... Cậu nói cái gì?", Hạ Thanh Minh không nghĩ tới có người dám nói như vậy với mình, đã qua bao nhiêu năm ông ta không bị người khác chỉ vào mặt mắng như thế, cho nên còn chưa phản ứng lại được."Hỗn láo, Quý Chiêm Quân, đây chính là đàn em của anh à? Thế mà lại dám nói chuyện với tôi như vậy, chẳng lẽ cho rằng ông đây không tức giận à?", Hạ Thanh Minh bị chọc tức tới mức cả người phát run, giận dữ hét lên với Quý Chiêm Quân."Ông già kia, tôi đã nói rồi, nếu như ông còn nói nữa, tôi sẽ tát chết ông, sao ông lại không tin lời tôi?", người đàn ông cầm đầu kia lắc đầu, sau đó nhìn về phía Hạ Thanh Minh.“Nếu như cậu có bản lĩnh đó, vậy thì ra tay đi!”, tính khí của Hạ Thanh Minh không được tốt, lập tức cứng cổ nổi trận lôi đình nói.“Được, như ông mong muốn”, người đàn ông kia cười lạnh một tiếng, sau đó gã ta dùng tốc độ nhanh nhất vọt tới chỗ Hạ Thanh Minh, tay cũng nâng cao lên, dùng sức hướng về phía mặt của Hạ Thanh Minh.Mọi người ở đây nhìn thấy một màn như vậy lập. tức trợn tròn mắt, bọn họ không hề nghĩ tới đàn em của Quý Chiêm Quân lại có tốc độ và lực lượng lớn như vậy, hơn nữa nói ra tay sẽ ra tay, không hề do dự. Đó chính là ông Minh, là bố của gia chủ nhà họ Hạ hiện tại, ở Thành phố Long Hải này cũng coi như là một nhân vật vang danh, thế mà người này lại dám xuống tay.Một cái tát này, cho dù là người không hiểu Võ đạo cũng có thể nhìn ra, ông Minh tuyệt đối không tránh được, chuyện này... Chỉ sợ thành phố Long Hải sắp rối loạn.“Thân là tôi tớ, thì phải có bộ dạng của tôi tớ, đừng có động một chút là cắn người, người không biết còn tưởng các người là chớ”, chính vào lúc bàn †ay sắp chạm vào mặt Hạ Thanh Minh, một giọng nói bình tĩnh truyền vào trong tai của mọi người.“Nếu thích cắn người như vậy, vậy thì sẽ cho mày cắn đử", tiếp theo, mọi người lập tức thấy được hình ảnh khiến bọn họ buồn cười.

Chương 826