Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 243
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 243Cô phải nhanh chóng rời khỏi đây.Hứa Tịnh Nhi khoác túi lên người, sau đó sải bước đi ra ngoài. Thế nhưng cô vừa mới đi được vài bước thì đã nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra.Dung Vương đã đi tìm cô rồi.Hứa Tịnh Nhi định thần. Lúc này cô đi lại không tiện, chắc chắn chẳng đi được mấy bước sẽ bị Dung Vương đuổi kịp và rơi vào tay anh ta. Vậy thì chút trinh bạch của cô sẽ không còn nữa.Không được, không được để anh ta nhìn thấy.Hứa Tịnh Nhi đổi hướng, ngoặt qua một bên. Cô nhìn thấy tấm biển nhà vệ sinh. Cô dựa men theo bờ tường, đi tiếp.Tiếng bước chân đuổi theo ngay phía sau. Hứa Tịnh Nhi nghiến răng, dùng tốc độ nhanh nhất để di chuyển. Cuối cùng cô cũng vào được nhà vệ sinh. Tay cô run run đóng cửa lại.Cô không dám đảm báo Dung Vương có tìm thấy cô hay không. Đầu cô càng lúc càng nặng, tiếng bước chân cũng mỗi lúc một trở nên mơ hồ. Cô biết là mình không thể cầm cự được lâu.Hứa Tịnh Nhi lấy điện thoại ra. Màn hình trước mặt bỗng nhòe đi. Cô không còn nhìn rõ chữ nữa. Cô mở danh sách ra một cách khó khăn, tìm số trợ lý của sếp. Đó chính là số điện thoại của người tên Kiều Sở. Do tay cô run quá nên cô ấn mấy lần mới gọi được.Tiếng tút tút vang lên bên tai. Hứa Tịnh Nhi lòng như lửa đốt. Khoảng chục giây sau, bên kia có người nghe máy.Cô không đợi bên kia lên tiếng đã vội nói ngay bằng chút sức lực cuối cùng: “Quán bar XX, trong phòng vệ sinh nữ, mau tới!”Nói xong, đến cả chút sức lực cầm điện thoại cô cũng không còn. Điện thoại cứ thế rơi xuống khỏi tay cô. Cả người cô dựa vào tường, từ từ mềm nhũn.Cũng không biết bao lâu sau cô mới mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân vọng tới. Sau đó có người đẩy cửa từng phòng vệ sinh ra.Người có mặt rõ ràng là không phải đi vệ sinh. Tiếng bước chân rất vững chãi, không giống như là phụ nữ.Là Kiều Sở tới rồi sao? Hay là…Dung Vương đã tìm tới rồi?Một lúc sau người phía ngoài lên tiếng. Hứa Tịnh Nhi nghe thấy giọng nói trầm thấp của Dung Vương. Đó là âm thanh khiến người khác ớn lạnh: “Người đẹp, có phải cô ở trong này không? Đừng chơi trốn tìm với tôi nữa. Mau ra đây, nào?”Hỏng rồi, là Dung Vương!Hai tay Hứa Tịnh Nhi không ngừng run rẩy. Cơ thể cô mềm nhũn không chút sức lực. Đầu cô nặng trĩu, hơn nữa, cơ thể lại bắt đầu nóng hừng hực. Anh ta chỉ cần dùng một ngón tay là có thể hạ gục cô ngay. Cô có thể đợi được cho tới khi Kiều Sở tới không?Cùng với tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Dung Vương đang mở cửa từng buồng vệ sinh kiểm tra. Cuối cùng anh ta đứng trước cửa buồng mà Hứa TỊnh Nhi đang ở bên trong.Anh ta đẩy. Cửa không mở. Anh ta đột nhiên bật cười đầy quỷ dị: “Xem ra, là ở trong này rồi…Cũng tốt. Tôi chưa từng làm thử chuyện đó ở đây bao giờ đấy”.Dứt lời anh ta đạp cửa. Ổ khóa bị long ra một cách dễ dàng.Hứa Tịnh Nhi bất lực, thậm chí là trước mắt cô bắt đầu trở nên tối đen. Âm thanh xung quanh dần trở nên vang xa giống như mới trôi qua một giây và cũng giống như đã trôi qua rất lâu. Cô cảm giác cơ thể mình bị ai đó ôm thốc dậy.
Chương 243
Cô phải nhanh chóng rời khỏi đây.
Hứa Tịnh Nhi khoác túi lên người, sau đó sải bước đi ra ngoài. Thế nhưng cô vừa mới đi được vài bước thì đã nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra.
Dung Vương đã đi tìm cô rồi.
Hứa Tịnh Nhi định thần. Lúc này cô đi lại không tiện, chắc chắn chẳng đi được mấy bước sẽ bị Dung Vương đuổi kịp và rơi vào tay anh ta. Vậy thì chút trinh bạch của cô sẽ không còn nữa.
Không được, không được để anh ta nhìn thấy.
Hứa Tịnh Nhi đổi hướng, ngoặt qua một bên. Cô nhìn thấy tấm biển nhà vệ sinh. Cô dựa men theo bờ tường, đi tiếp.
Tiếng bước chân đuổi theo ngay phía sau. Hứa Tịnh Nhi nghiến răng, dùng tốc độ nhanh nhất để di chuyển. Cuối cùng cô cũng vào được nhà vệ sinh. Tay cô run run đóng cửa lại.
Cô không dám đảm báo Dung Vương có tìm thấy cô hay không. Đầu cô càng lúc càng nặng, tiếng bước chân cũng mỗi lúc một trở nên mơ hồ. Cô biết là mình không thể cầm cự được lâu.
Hứa Tịnh Nhi lấy điện thoại ra. Màn hình trước mặt bỗng nhòe đi. Cô không còn nhìn rõ chữ nữa. Cô mở danh sách ra một cách khó khăn, tìm số trợ lý của sếp. Đó chính là số điện thoại của người tên Kiều Sở. Do tay cô run quá nên cô ấn mấy lần mới gọi được.
Tiếng tút tút vang lên bên tai. Hứa Tịnh Nhi lòng như lửa đốt. Khoảng chục giây sau, bên kia có người nghe máy.
Cô không đợi bên kia lên tiếng đã vội nói ngay bằng chút sức lực cuối cùng: “Quán bar XX, trong phòng vệ sinh nữ, mau tới!”
Nói xong, đến cả chút sức lực cầm điện thoại cô cũng không còn. Điện thoại cứ thế rơi xuống khỏi tay cô. Cả người cô dựa vào tường, từ từ mềm nhũn.
Cũng không biết bao lâu sau cô mới mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân vọng tới. Sau đó có người đẩy cửa từng phòng vệ sinh ra.
Người có mặt rõ ràng là không phải đi vệ sinh. Tiếng bước chân rất vững chãi, không giống như là phụ nữ.
Là Kiều Sở tới rồi sao? Hay là…Dung Vương đã tìm tới rồi?
Một lúc sau người phía ngoài lên tiếng. Hứa Tịnh Nhi nghe thấy giọng nói trầm thấp của Dung Vương. Đó là âm thanh khiến người khác ớn lạnh: “Người đẹp, có phải cô ở trong này không? Đừng chơi trốn tìm với tôi nữa. Mau ra đây, nào?”
Hỏng rồi, là Dung Vương!
Hai tay Hứa Tịnh Nhi không ngừng run rẩy. Cơ thể cô mềm nhũn không chút sức lực. Đầu cô nặng trĩu, hơn nữa, cơ thể lại bắt đầu nóng hừng hực. Anh ta chỉ cần dùng một ngón tay là có thể hạ gục cô ngay. Cô có thể đợi được cho tới khi Kiều Sở tới không?
Cùng với tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Dung Vương đang mở cửa từng buồng vệ sinh kiểm tra. Cuối cùng anh ta đứng trước cửa buồng mà Hứa TỊnh Nhi đang ở bên trong.
Anh ta đẩy. Cửa không mở. Anh ta đột nhiên bật cười đầy quỷ dị: “Xem ra, là ở trong này rồi…Cũng tốt. Tôi chưa từng làm thử chuyện đó ở đây bao giờ đấy”.
Dứt lời anh ta đạp cửa. Ổ khóa bị long ra một cách dễ dàng.
Hứa Tịnh Nhi bất lực, thậm chí là trước mắt cô bắt đầu trở nên tối đen. Âm thanh xung quanh dần trở nên vang xa giống như mới trôi qua một giây và cũng giống như đã trôi qua rất lâu. Cô cảm giác cơ thể mình bị ai đó ôm thốc dậy.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 243Cô phải nhanh chóng rời khỏi đây.Hứa Tịnh Nhi khoác túi lên người, sau đó sải bước đi ra ngoài. Thế nhưng cô vừa mới đi được vài bước thì đã nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra.Dung Vương đã đi tìm cô rồi.Hứa Tịnh Nhi định thần. Lúc này cô đi lại không tiện, chắc chắn chẳng đi được mấy bước sẽ bị Dung Vương đuổi kịp và rơi vào tay anh ta. Vậy thì chút trinh bạch của cô sẽ không còn nữa.Không được, không được để anh ta nhìn thấy.Hứa Tịnh Nhi đổi hướng, ngoặt qua một bên. Cô nhìn thấy tấm biển nhà vệ sinh. Cô dựa men theo bờ tường, đi tiếp.Tiếng bước chân đuổi theo ngay phía sau. Hứa Tịnh Nhi nghiến răng, dùng tốc độ nhanh nhất để di chuyển. Cuối cùng cô cũng vào được nhà vệ sinh. Tay cô run run đóng cửa lại.Cô không dám đảm báo Dung Vương có tìm thấy cô hay không. Đầu cô càng lúc càng nặng, tiếng bước chân cũng mỗi lúc một trở nên mơ hồ. Cô biết là mình không thể cầm cự được lâu.Hứa Tịnh Nhi lấy điện thoại ra. Màn hình trước mặt bỗng nhòe đi. Cô không còn nhìn rõ chữ nữa. Cô mở danh sách ra một cách khó khăn, tìm số trợ lý của sếp. Đó chính là số điện thoại của người tên Kiều Sở. Do tay cô run quá nên cô ấn mấy lần mới gọi được.Tiếng tút tút vang lên bên tai. Hứa Tịnh Nhi lòng như lửa đốt. Khoảng chục giây sau, bên kia có người nghe máy.Cô không đợi bên kia lên tiếng đã vội nói ngay bằng chút sức lực cuối cùng: “Quán bar XX, trong phòng vệ sinh nữ, mau tới!”Nói xong, đến cả chút sức lực cầm điện thoại cô cũng không còn. Điện thoại cứ thế rơi xuống khỏi tay cô. Cả người cô dựa vào tường, từ từ mềm nhũn.Cũng không biết bao lâu sau cô mới mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân vọng tới. Sau đó có người đẩy cửa từng phòng vệ sinh ra.Người có mặt rõ ràng là không phải đi vệ sinh. Tiếng bước chân rất vững chãi, không giống như là phụ nữ.Là Kiều Sở tới rồi sao? Hay là…Dung Vương đã tìm tới rồi?Một lúc sau người phía ngoài lên tiếng. Hứa Tịnh Nhi nghe thấy giọng nói trầm thấp của Dung Vương. Đó là âm thanh khiến người khác ớn lạnh: “Người đẹp, có phải cô ở trong này không? Đừng chơi trốn tìm với tôi nữa. Mau ra đây, nào?”Hỏng rồi, là Dung Vương!Hai tay Hứa Tịnh Nhi không ngừng run rẩy. Cơ thể cô mềm nhũn không chút sức lực. Đầu cô nặng trĩu, hơn nữa, cơ thể lại bắt đầu nóng hừng hực. Anh ta chỉ cần dùng một ngón tay là có thể hạ gục cô ngay. Cô có thể đợi được cho tới khi Kiều Sở tới không?Cùng với tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Dung Vương đang mở cửa từng buồng vệ sinh kiểm tra. Cuối cùng anh ta đứng trước cửa buồng mà Hứa TỊnh Nhi đang ở bên trong.Anh ta đẩy. Cửa không mở. Anh ta đột nhiên bật cười đầy quỷ dị: “Xem ra, là ở trong này rồi…Cũng tốt. Tôi chưa từng làm thử chuyện đó ở đây bao giờ đấy”.Dứt lời anh ta đạp cửa. Ổ khóa bị long ra một cách dễ dàng.Hứa Tịnh Nhi bất lực, thậm chí là trước mắt cô bắt đầu trở nên tối đen. Âm thanh xung quanh dần trở nên vang xa giống như mới trôi qua một giây và cũng giống như đã trôi qua rất lâu. Cô cảm giác cơ thể mình bị ai đó ôm thốc dậy.