Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 244
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 244Hứa Tịnh Nhi cố gắng mở mắt theo bản năng nhưng mí mắt cô nặng trĩu, không thể nào mở lên nổi. Tay cô cũng muốn giãy ra nhưng cả người cứ như đeo chì.Sau đó, hình như cô bị ai đó đặt lên một chiếc giường mềm mại. Hình như có người gọi cô. Hình như tất cả chỉ là những suy nghĩ tự phát trong cơn mộng mị. Bất chợt, cô cảm thấy nóng vô cùng. Cơn nóng trỗi dậy từ trong cơ thể, lan ra khắp người như nuốt chửng lấy toàn bộ ý thức của cô.Cô muốn giải nhiệt. Tay cô sờ soạng và chộp phải thứ gì đó giống như một miếng đá lớn. Cô cứ thế bị hấp dẫn bởi thứ đó rồi nhào tới, ôm chặt lấy.Thứ đó ban đầu còn giãy giụa, nhưng cũng không biết là do cô ôm chặt quá hay sao mà cô lúc sau cô cảm thấy cơ thể mình cũng bị đè chặt.Rồi cô bị hôn, một nụ hôn mãnh liệt khiến cô như muốn tắt thở. Cô vốn đã nóng tới mức ngột ngạt, giờ thì cảm giác như sắp gặp ông bà tới nơi.Bản năng sinh tồn khiến cô dùng hết sức đẩy thứ kia ra. Hay tay cô bị ghìm chặt, đè lên đỉnh đầu. Nụ hôn từ môi cô lướt dọc xuống cổ và xuống bên dưới.Hứa Tịnh Nhi cảm thấy toàn thân mỗi lúc một nóng, giống như có ai đang nướng chín cô. Mỗi lần cô muốn thoát ra thì đều bị một bàn tay vô hình đè chặt. Cuối cùng, cô cảm thấy mình không khác gì một mồi lửa.…Lúc Hứa Tịnh Nhi tỉnh lại thì đầu óc vô cùng hỗn độn. Cô nằm đơ người một hồi lâu. Lúc này ký ức mới bắt đầu được lắp ghép lại.Dù cô chỉ nhớ được lúc mình trốn trong nhà vệ sinh, nghe thấy tiếng đạp cửa của Dung Vương sau đó mọi thứ trở nên mơ hồ thì trong đầu cô vẫn còn hiện lên những mảnh vỡ khác. Cộng thêm với cảm giác đau nhức toàn thân lúc này.Cô là người từng trải, nên biết ngay là mình đã trải qua chuyện gì.Hứa Tịnh Nhi ôm chăn, ngồi dậy một cách khó khăn. Hai tay cô siết chặt, gân xanh nổi lên cả sau lưng. Mặt cô đỏ au đầy sát khí.Xem ra…tình huống xấu nhất đã xảy ra rồi…Cô đã bị xâm hại rồi.Cánh cửa đột nhiên mở ra. Có tiếng bước chân từ ngoài vọng vào. Rất gần. Hứa Tịnh Nhi không hề ngẩng đầu. Cô cứ nhìn xuống, cô gắng giấu đi sát ý trong đôi mắt mình.Người này dừng bước bên cạnh gường. Hứa Tịnh Nhi có thể cảm nhận được anh ta đang nhìn mình. Âm trầm, u ám! Cô cắn môi, không biết có nên quyết một trận với tên súc sinh này không. Đúng lúc này giọng nói của người đàn ông vang lên“Cô cũng biết sợ rồi sao?”Giọng nói lạnh lùng đầy chế nhạo còn mang cả chút giận dữ.Hứa Tịnh Nhi giật mình, sau đó lập tức ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông. Cô đơ người tầm một phút.Cô cứ nhìn trân trân. Nhìn anh mặc áo tắm, trên đầu vẫn còn ướt nhẹp. Chắc chắn là anh vừa tắm xong.Sau đó cô nhanh chóng lướt nhìn căn phòng. Đây là phòng của khách sạn.Dù không biết chuyện gì đã xảy ra sau khi cô mất đi ý thức nhưng với tình huống hiện tại thì xem ra…Hứa Tịnh Nhi nuốt nước bọt, giọng nói khàn khàn, run rẩy vang lên: “Cái chuyện đó là tôi…làm với anh sao?”
Chương 244
Hứa Tịnh Nhi cố gắng mở mắt theo bản năng nhưng mí mắt cô nặng trĩu, không thể nào mở lên nổi. Tay cô cũng muốn giãy ra nhưng cả người cứ như đeo chì.
Sau đó, hình như cô bị ai đó đặt lên một chiếc giường mềm mại. Hình như có người gọi cô. Hình như tất cả chỉ là những suy nghĩ tự phát trong cơn mộng mị. Bất chợt, cô cảm thấy nóng vô cùng. Cơn nóng trỗi dậy từ trong cơ thể, lan ra khắp người như nuốt chửng lấy toàn bộ ý thức của cô.
Cô muốn giải nhiệt. Tay cô sờ soạng và chộp phải thứ gì đó giống như một miếng đá lớn. Cô cứ thế bị hấp dẫn bởi thứ đó rồi nhào tới, ôm chặt lấy.
Thứ đó ban đầu còn giãy giụa, nhưng cũng không biết là do cô ôm chặt quá hay sao mà cô lúc sau cô cảm thấy cơ thể mình cũng bị đè chặt.
Rồi cô bị hôn, một nụ hôn mãnh liệt khiến cô như muốn tắt thở. Cô vốn đã nóng tới mức ngột ngạt, giờ thì cảm giác như sắp gặp ông bà tới nơi.
Bản năng sinh tồn khiến cô dùng hết sức đẩy thứ kia ra. Hay tay cô bị ghìm chặt, đè lên đỉnh đầu. Nụ hôn từ môi cô lướt dọc xuống cổ và xuống bên dưới.
Hứa Tịnh Nhi cảm thấy toàn thân mỗi lúc một nóng, giống như có ai đang nướng chín cô. Mỗi lần cô muốn thoát ra thì đều bị một bàn tay vô hình đè chặt. Cuối cùng, cô cảm thấy mình không khác gì một mồi lửa.
…
Lúc Hứa Tịnh Nhi tỉnh lại thì đầu óc vô cùng hỗn độn. Cô nằm đơ người một hồi lâu. Lúc này ký ức mới bắt đầu được lắp ghép lại.
Dù cô chỉ nhớ được lúc mình trốn trong nhà vệ sinh, nghe thấy tiếng đạp cửa của Dung Vương sau đó mọi thứ trở nên mơ hồ thì trong đầu cô vẫn còn hiện lên những mảnh vỡ khác. Cộng thêm với cảm giác đau nhức toàn thân lúc này.
Cô là người từng trải, nên biết ngay là mình đã trải qua chuyện gì.
Hứa Tịnh Nhi ôm chăn, ngồi dậy một cách khó khăn. Hai tay cô siết chặt, gân xanh nổi lên cả sau lưng. Mặt cô đỏ au đầy sát khí.
Xem ra…tình huống xấu nhất đã xảy ra rồi…Cô đã bị xâm hại rồi.
Cánh cửa đột nhiên mở ra. Có tiếng bước chân từ ngoài vọng vào. Rất gần. Hứa Tịnh Nhi không hề ngẩng đầu. Cô cứ nhìn xuống, cô gắng giấu đi sát ý trong đôi mắt mình.
Người này dừng bước bên cạnh gường. Hứa Tịnh Nhi có thể cảm nhận được anh ta đang nhìn mình. Âm trầm, u ám! Cô cắn môi, không biết có nên quyết một trận với tên súc sinh này không. Đúng lúc này giọng nói của người đàn ông vang lên
“Cô cũng biết sợ rồi sao?”
Giọng nói lạnh lùng đầy chế nhạo còn mang cả chút giận dữ.
Hứa Tịnh Nhi giật mình, sau đó lập tức ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông. Cô đơ người tầm một phút.
Cô cứ nhìn trân trân. Nhìn anh mặc áo tắm, trên đầu vẫn còn ướt nhẹp. Chắc chắn là anh vừa tắm xong.
Sau đó cô nhanh chóng lướt nhìn căn phòng. Đây là phòng của khách sạn.
Dù không biết chuyện gì đã xảy ra sau khi cô mất đi ý thức nhưng với tình huống hiện tại thì xem ra…Hứa Tịnh Nhi nuốt nước bọt, giọng nói khàn khàn, run rẩy vang lên: “Cái chuyện đó là tôi…làm với anh sao?”
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 244Hứa Tịnh Nhi cố gắng mở mắt theo bản năng nhưng mí mắt cô nặng trĩu, không thể nào mở lên nổi. Tay cô cũng muốn giãy ra nhưng cả người cứ như đeo chì.Sau đó, hình như cô bị ai đó đặt lên một chiếc giường mềm mại. Hình như có người gọi cô. Hình như tất cả chỉ là những suy nghĩ tự phát trong cơn mộng mị. Bất chợt, cô cảm thấy nóng vô cùng. Cơn nóng trỗi dậy từ trong cơ thể, lan ra khắp người như nuốt chửng lấy toàn bộ ý thức của cô.Cô muốn giải nhiệt. Tay cô sờ soạng và chộp phải thứ gì đó giống như một miếng đá lớn. Cô cứ thế bị hấp dẫn bởi thứ đó rồi nhào tới, ôm chặt lấy.Thứ đó ban đầu còn giãy giụa, nhưng cũng không biết là do cô ôm chặt quá hay sao mà cô lúc sau cô cảm thấy cơ thể mình cũng bị đè chặt.Rồi cô bị hôn, một nụ hôn mãnh liệt khiến cô như muốn tắt thở. Cô vốn đã nóng tới mức ngột ngạt, giờ thì cảm giác như sắp gặp ông bà tới nơi.Bản năng sinh tồn khiến cô dùng hết sức đẩy thứ kia ra. Hay tay cô bị ghìm chặt, đè lên đỉnh đầu. Nụ hôn từ môi cô lướt dọc xuống cổ và xuống bên dưới.Hứa Tịnh Nhi cảm thấy toàn thân mỗi lúc một nóng, giống như có ai đang nướng chín cô. Mỗi lần cô muốn thoát ra thì đều bị một bàn tay vô hình đè chặt. Cuối cùng, cô cảm thấy mình không khác gì một mồi lửa.…Lúc Hứa Tịnh Nhi tỉnh lại thì đầu óc vô cùng hỗn độn. Cô nằm đơ người một hồi lâu. Lúc này ký ức mới bắt đầu được lắp ghép lại.Dù cô chỉ nhớ được lúc mình trốn trong nhà vệ sinh, nghe thấy tiếng đạp cửa của Dung Vương sau đó mọi thứ trở nên mơ hồ thì trong đầu cô vẫn còn hiện lên những mảnh vỡ khác. Cộng thêm với cảm giác đau nhức toàn thân lúc này.Cô là người từng trải, nên biết ngay là mình đã trải qua chuyện gì.Hứa Tịnh Nhi ôm chăn, ngồi dậy một cách khó khăn. Hai tay cô siết chặt, gân xanh nổi lên cả sau lưng. Mặt cô đỏ au đầy sát khí.Xem ra…tình huống xấu nhất đã xảy ra rồi…Cô đã bị xâm hại rồi.Cánh cửa đột nhiên mở ra. Có tiếng bước chân từ ngoài vọng vào. Rất gần. Hứa Tịnh Nhi không hề ngẩng đầu. Cô cứ nhìn xuống, cô gắng giấu đi sát ý trong đôi mắt mình.Người này dừng bước bên cạnh gường. Hứa Tịnh Nhi có thể cảm nhận được anh ta đang nhìn mình. Âm trầm, u ám! Cô cắn môi, không biết có nên quyết một trận với tên súc sinh này không. Đúng lúc này giọng nói của người đàn ông vang lên“Cô cũng biết sợ rồi sao?”Giọng nói lạnh lùng đầy chế nhạo còn mang cả chút giận dữ.Hứa Tịnh Nhi giật mình, sau đó lập tức ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông. Cô đơ người tầm một phút.Cô cứ nhìn trân trân. Nhìn anh mặc áo tắm, trên đầu vẫn còn ướt nhẹp. Chắc chắn là anh vừa tắm xong.Sau đó cô nhanh chóng lướt nhìn căn phòng. Đây là phòng của khách sạn.Dù không biết chuyện gì đã xảy ra sau khi cô mất đi ý thức nhưng với tình huống hiện tại thì xem ra…Hứa Tịnh Nhi nuốt nước bọt, giọng nói khàn khàn, run rẩy vang lên: “Cái chuyện đó là tôi…làm với anh sao?”