Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 296

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 296“Tốt lắm”.Môi Cố Khiết Thần cong lên vẻ hài lòng, nâng ly rượu lên cụng với Tiêu Thuần, âm thanh trong trẻo phát ra.Khẽ nhấp một ngụm rượu, đúng là rượu ngon, lúc uống vào vị hơi chát, xuống cổ họng thì lại hồi lại vị ngọt, Cố Khiết Thần đặt ly rượu xuống, đưa mắt nhìn Tiêu Thuần, đôi môi động đậy, nói từng câu từng chữ: “Anh muốn biết tất cả các sở thích của Hứa Tịnh Nhi”.Tất cả các sở thích của Hứa Tịnh Nhi…Câu nói vừa lọt tai, ngụm rượu Tiêu Thuần mới uống còn chưa kịp thưởng thức mùi vị, đã phun hết ra ngoài, chỉ nếm được toàn là vị đắng chát, không có chút ngọt nào.Tiêu Thuần ho lên mấy tiếng, hai má bắt đầu ửng hồng lên, cô ấy đặt ly rượu xuống, nhanh chóng lấy giấy ăn lau khóe miệng, rồi mới lúng túng nhắc lại lời của Cố Khiết Thần: “Sở thích của Hứa Tịnh Nhi sao…”.Vậy mục đích Cố Khiết Thần có mặt ở bữa cơm này là…Mặc dù trong lòng Tiêu Thuần rất rõ, Cố Khiết Thần nhận lời ăn cơm với cô ấy, tuyệt đối không thể chỉ vì muốn chấp nhận lời xin lỗi của cô ấy, nhưng cũng không ngờ, anh lại đến vì Hứa Tịnh Nhi.Thậm chí còn không hề có chút che giấu nào, mà trực tiếp đưa ra yêu cầu một cách thẳng thắn như vậy.Cố Khiết Thần không do dự trả lời: “Phải, đây chính là thành ý mà anh cần”.Thành ý mà anh cần…Cố Khiết Thần xưa nay cao cao tại thượng, vô cùng kiêu ngạo, chỉ vì muốn biết sở thích của Hứa Tịnh Nhi mà hạ mình nhận lời ăn cơm với cô ấy…Hóa ra, cái anh muốn mà không có được, chính là Hứa Tịnh Nhi.Tay của Tiêu Thuần bỗng nắm chặt lại, một cảm giác chua xót dâng trào lên khóe mắt, nhưng cô ấy đã kiềm chế được rất nhanh. Tiêu Thuần thầm thở ra một hơi, lúc ngẩng đầu lên lần nữa để nhìn Cố Khiết Thần, nụ cười đã nở rộ trên khuôn mặt.“Anh Khiết Thần, em còn tưởng là chuyện gì, chỉ mỗi cái đó thôi à? Quá đơn giản! Anh chắc chắn là anh định bỏ qua cho em dễ dàng như thế chứ?”.Cố Khiết Thần chỉ lạnh nhạt thốt ra một chữ: “Nói”.Tiêu Thuần cầm ly rượu lên uống một ngụm, tựa lưng vào ghế rồi lên tiếng: “Tịnh Nhi ấy à, cô ấy thích rất nhiều thứ, túi xách này, váy công chúa, giày cao gót, tính điệu đà, nên thích mấy thứ hồng hồng, à, cô ấy đặc biệt thích mấy hình nhân bằng gốm, cô ấy thấy nó rất đáng yêu, còn nữa…”.Lúc cô ấy nói, ánh mắt Cố Khiết Thần liếc sang trợ lý Lâm, trợ lý Lâm liền hiểu ngay tác dụng của mình, anh ta không nói gì mà lập tức lấy giấy bút ra, nghiêm túc ghi lại những sở thích của Hứa Tịnh Nhi giống như là đang ghi chép nội dung cuộc họp.“Cô ấy thích cười, thích chơi, thích náo nhiệt, thật ra cô ấy cũng khá thích uống rượu, loại rượu vang mà anh với em đang uống, là loại rượu trước đây em và cô ấy cùng uống, cô ấy rất thích, nên em đã mua về, à phải rồi, có một việc cô ấy rất ghét, là ghét đi xem phim một mình, cho nên, anh đừng để cô ấy đi xem phim một mình”.Tiêu Thuần lại uống thêm một ngụm rượu nữa, ánh mắt khẽ long lanh một giọt lệ rất, rất nhỏ: “Thứ cô ấy thích nhất là…”.Tiêu Thuần khẽ hất cằm, nói bằng giọng đầy kiêu ngạo: “Là tôi!”

Chương 296

“Tốt lắm”.

Môi Cố Khiết Thần cong lên vẻ hài lòng, nâng ly rượu lên cụng với Tiêu Thuần, âm thanh trong trẻo phát ra.

Khẽ nhấp một ngụm rượu, đúng là rượu ngon, lúc uống vào vị hơi chát, xuống cổ họng thì lại hồi lại vị ngọt, Cố Khiết Thần đặt ly rượu xuống, đưa mắt nhìn Tiêu Thuần, đôi môi động đậy, nói từng câu từng chữ: “Anh muốn biết tất cả các sở thích của Hứa Tịnh Nhi”.

Tất cả các sở thích của Hứa Tịnh Nhi…

Câu nói vừa lọt tai, ngụm rượu Tiêu Thuần mới uống còn chưa kịp thưởng thức mùi vị, đã phun hết ra ngoài, chỉ nếm được toàn là vị đắng chát, không có chút ngọt nào.

Tiêu Thuần ho lên mấy tiếng, hai má bắt đầu ửng hồng lên, cô ấy đặt ly rượu xuống, nhanh chóng lấy giấy ăn lau khóe miệng, rồi mới lúng túng nhắc lại lời của Cố Khiết Thần: “Sở thích của Hứa Tịnh Nhi sao…”.

Vậy mục đích Cố Khiết Thần có mặt ở bữa cơm này là…

Mặc dù trong lòng Tiêu Thuần rất rõ, Cố Khiết Thần nhận lời ăn cơm với cô ấy, tuyệt đối không thể chỉ vì muốn chấp nhận lời xin lỗi của cô ấy, nhưng cũng không ngờ, anh lại đến vì Hứa Tịnh Nhi.

Thậm chí còn không hề có chút che giấu nào, mà trực tiếp đưa ra yêu cầu một cách thẳng thắn như vậy.

Cố Khiết Thần không do dự trả lời: “Phải, đây chính là thành ý mà anh cần”.

Thành ý mà anh cần…

Cố Khiết Thần xưa nay cao cao tại thượng, vô cùng kiêu ngạo, chỉ vì muốn biết sở thích của Hứa Tịnh Nhi mà hạ mình nhận lời ăn cơm với cô ấy…

Hóa ra, cái anh muốn mà không có được, chính là Hứa Tịnh Nhi.

Tay của Tiêu Thuần bỗng nắm chặt lại, một cảm giác chua xót dâng trào lên khóe mắt, nhưng cô ấy đã kiềm chế được rất nhanh. Tiêu Thuần thầm thở ra một hơi, lúc ngẩng đầu lên lần nữa để nhìn Cố Khiết Thần, nụ cười đã nở rộ trên khuôn mặt.

“Anh Khiết Thần, em còn tưởng là chuyện gì, chỉ mỗi cái đó thôi à? Quá đơn giản! Anh chắc chắn là anh định bỏ qua cho em dễ dàng như thế chứ?”.

Cố Khiết Thần chỉ lạnh nhạt thốt ra một chữ: “Nói”.

Tiêu Thuần cầm ly rượu lên uống một ngụm, tựa lưng vào ghế rồi lên tiếng: “Tịnh Nhi ấy à, cô ấy thích rất nhiều thứ, túi xách này, váy công chúa, giày cao gót, tính điệu đà, nên thích mấy thứ hồng hồng, à, cô ấy đặc biệt thích mấy hình nhân bằng gốm, cô ấy thấy nó rất đáng yêu, còn nữa…”.

Lúc cô ấy nói, ánh mắt Cố Khiết Thần liếc sang trợ lý Lâm, trợ lý Lâm liền hiểu ngay tác dụng của mình, anh ta không nói gì mà lập tức lấy giấy bút ra, nghiêm túc ghi lại những sở thích của Hứa Tịnh Nhi giống như là đang ghi chép nội dung cuộc họp.

“Cô ấy thích cười, thích chơi, thích náo nhiệt, thật ra cô ấy cũng khá thích uống rượu, loại rượu vang mà anh với em đang uống, là loại rượu trước đây em và cô ấy cùng uống, cô ấy rất thích, nên em đã mua về, à phải rồi, có một việc cô ấy rất ghét, là ghét đi xem phim một mình, cho nên, anh đừng để cô ấy đi xem phim một mình”.

Tiêu Thuần lại uống thêm một ngụm rượu nữa, ánh mắt khẽ long lanh một giọt lệ rất, rất nhỏ: “Thứ cô ấy thích nhất là…”.

Tiêu Thuần khẽ hất cằm, nói bằng giọng đầy kiêu ngạo: “Là tôi!”

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 296“Tốt lắm”.Môi Cố Khiết Thần cong lên vẻ hài lòng, nâng ly rượu lên cụng với Tiêu Thuần, âm thanh trong trẻo phát ra.Khẽ nhấp một ngụm rượu, đúng là rượu ngon, lúc uống vào vị hơi chát, xuống cổ họng thì lại hồi lại vị ngọt, Cố Khiết Thần đặt ly rượu xuống, đưa mắt nhìn Tiêu Thuần, đôi môi động đậy, nói từng câu từng chữ: “Anh muốn biết tất cả các sở thích của Hứa Tịnh Nhi”.Tất cả các sở thích của Hứa Tịnh Nhi…Câu nói vừa lọt tai, ngụm rượu Tiêu Thuần mới uống còn chưa kịp thưởng thức mùi vị, đã phun hết ra ngoài, chỉ nếm được toàn là vị đắng chát, không có chút ngọt nào.Tiêu Thuần ho lên mấy tiếng, hai má bắt đầu ửng hồng lên, cô ấy đặt ly rượu xuống, nhanh chóng lấy giấy ăn lau khóe miệng, rồi mới lúng túng nhắc lại lời của Cố Khiết Thần: “Sở thích của Hứa Tịnh Nhi sao…”.Vậy mục đích Cố Khiết Thần có mặt ở bữa cơm này là…Mặc dù trong lòng Tiêu Thuần rất rõ, Cố Khiết Thần nhận lời ăn cơm với cô ấy, tuyệt đối không thể chỉ vì muốn chấp nhận lời xin lỗi của cô ấy, nhưng cũng không ngờ, anh lại đến vì Hứa Tịnh Nhi.Thậm chí còn không hề có chút che giấu nào, mà trực tiếp đưa ra yêu cầu một cách thẳng thắn như vậy.Cố Khiết Thần không do dự trả lời: “Phải, đây chính là thành ý mà anh cần”.Thành ý mà anh cần…Cố Khiết Thần xưa nay cao cao tại thượng, vô cùng kiêu ngạo, chỉ vì muốn biết sở thích của Hứa Tịnh Nhi mà hạ mình nhận lời ăn cơm với cô ấy…Hóa ra, cái anh muốn mà không có được, chính là Hứa Tịnh Nhi.Tay của Tiêu Thuần bỗng nắm chặt lại, một cảm giác chua xót dâng trào lên khóe mắt, nhưng cô ấy đã kiềm chế được rất nhanh. Tiêu Thuần thầm thở ra một hơi, lúc ngẩng đầu lên lần nữa để nhìn Cố Khiết Thần, nụ cười đã nở rộ trên khuôn mặt.“Anh Khiết Thần, em còn tưởng là chuyện gì, chỉ mỗi cái đó thôi à? Quá đơn giản! Anh chắc chắn là anh định bỏ qua cho em dễ dàng như thế chứ?”.Cố Khiết Thần chỉ lạnh nhạt thốt ra một chữ: “Nói”.Tiêu Thuần cầm ly rượu lên uống một ngụm, tựa lưng vào ghế rồi lên tiếng: “Tịnh Nhi ấy à, cô ấy thích rất nhiều thứ, túi xách này, váy công chúa, giày cao gót, tính điệu đà, nên thích mấy thứ hồng hồng, à, cô ấy đặc biệt thích mấy hình nhân bằng gốm, cô ấy thấy nó rất đáng yêu, còn nữa…”.Lúc cô ấy nói, ánh mắt Cố Khiết Thần liếc sang trợ lý Lâm, trợ lý Lâm liền hiểu ngay tác dụng của mình, anh ta không nói gì mà lập tức lấy giấy bút ra, nghiêm túc ghi lại những sở thích của Hứa Tịnh Nhi giống như là đang ghi chép nội dung cuộc họp.“Cô ấy thích cười, thích chơi, thích náo nhiệt, thật ra cô ấy cũng khá thích uống rượu, loại rượu vang mà anh với em đang uống, là loại rượu trước đây em và cô ấy cùng uống, cô ấy rất thích, nên em đã mua về, à phải rồi, có một việc cô ấy rất ghét, là ghét đi xem phim một mình, cho nên, anh đừng để cô ấy đi xem phim một mình”.Tiêu Thuần lại uống thêm một ngụm rượu nữa, ánh mắt khẽ long lanh một giọt lệ rất, rất nhỏ: “Thứ cô ấy thích nhất là…”.Tiêu Thuần khẽ hất cằm, nói bằng giọng đầy kiêu ngạo: “Là tôi!”

Chương 296