Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 297
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 297Đôi mắt cô nhìn trực diện vào đôi mắt đen láy của Khiết Thần, không hề né tránh. Cô ấy lặp lại: “Người Hứa Tịnh Nhi thích nhất là tôi!”Trợ lý Lâm đang vui mừng bỗng nghe thấy câu nói này thì không kịp cả dừng bút. Một vệt mực dài quẹt ngang khiến tờ giấy rách ra.Ôi mẹ ơi! Câu này anh ta có nên ghi ra hay không?Anh ta khẽ khàng liếc nhìn khuôn mặt vô tình của sếp tổng và có thể cảm nhận được đằng sau vẻ bình tĩnh kia là cơn sóng đang trỗi dậy trong lòng.Mặc dù Tiêu Thuần là con gái nhưng với tính cách bá đạo như Cố tổng thì anh cũng không cho phép vị trí đầu tiên trong lòng thiếu phu nhân là người khác chứ không phải anh. Dù có là con gái cũng không được.Một giây sau, trợ lý Lâm quyết định bỏ qua câu nói đó, không ghi lại.Khiết Thần nhìn Tiêu Thuần bằng ánh mắt lạnh như băng. Anh nhếch miệng, giọng nói vô cùng thản nhiên, thậm chí còn kiêu ngạo hơn cả Tiêu Thuần: “Sau này sẽ không phải nữa”.Dứt lời, anh không nhìn cô nữa mà quay qua trợ lý Lâm: “Ghi chép xong chưa?”Trợ lý Lâm lập tức đáp lại: “Xong rồi ạ! Không thiếu một chữ, vô cùng rõ ràng!”Khiết Thần gật đầu, đứng dậy, uể oải nhả ra hai từ: “Đi thôi”.Ạch…Cơm chưa ăn được mấy miếng mà đã đi rồi sao?Trợ lý Lâm suy nghĩ, thấy Cố tổng rời đi không chút do dự thì anh ta cũng không dám ở lại, bèn chào tạm biệt Tiêu Thuần và vội vàng đuổi theo.Tiêu Thuần đứng trân trân nhìn Khiết Thần rời đi. Cô ấy không gọi anh, bởi vì cô ấy biết mình không làm được…Cho tới khi bóng dáng người đàn ông biến mất khỏi tầm mắt, cô gái mới hét vào không khí: “Khiết Thần đừng đi!”Căn phòng trở nên yên tĩnh. Yên tĩnh tới mức khiến người ta khó thở. Tiêu Thuần nhìn bàn đầy thức ăn, những món ăn chưa từng động đũa và bật cười.Cô ấy cười, nhưng nước mắt thì rơi xuống.Dù là một bữa cơm mà anh cũng không muốn ăn cùng cô.Thật lãng phí! Anh không ăn thì cô ăn. Cô sẽ ăn hết, ăn sạch.Tiêu Thuần cầm đũa, gặp thức ăn nhét vào miệng mình. Cô ăn thục mạng, ăn tới mức không kịp nuốt. Thức ăn mắc nghẹn trong họng tới mức khó thở. Sau đó cô uống rượu, muốn nuốt trôi đống thức ăn.Ăn quá nhanh khiến cô không nuốt nổi, cuối cùng buồn nôn. Tiêu Thuần lao ra khỏi phòng, vào nhà vệ sinh, sà xuống bồn cầu và nôn ra hết.Cô ấy đứng trước bồn rửa mặt, nhìn chính mình trong gương. Trông cô thật chật vật. Lớp hóa trang hoàn hảo đã trôi hết, mắt cô đỏ hoe, trông thật buồn cười.Lời nói của Khiết Thần văng vẳng bên tai cô. Anh nói, sau này không phải nữa rồi.Buổi tối hôm nay, những lời cô nói với Khiết Thần đều là thật, chỉ duy có một câu là giả.Người mà Hứa Tịnh Nhi thích nhất nhất không phải là cô ấy mà là Khiết Thần. Trước đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy và cả sau này có lẽ cũng vậy…Trợ lý Lâm lái xe trở về chung cư.Trên đường về, sếp tổng luôn tỏ ra trầm mặc. Cũng không biết anh đang nghĩ gì. Thế là trợ lý Lâm cũng không dám làm phiền. Anh ta cứ im lặng đợi chỉ thị của Khiết Thần.
Chương 297
Đôi mắt cô nhìn trực diện vào đôi mắt đen láy của Khiết Thần, không hề né tránh. Cô ấy lặp lại: “Người Hứa Tịnh Nhi thích nhất là tôi!”
Trợ lý Lâm đang vui mừng bỗng nghe thấy câu nói này thì không kịp cả dừng bút. Một vệt mực dài quẹt ngang khiến tờ giấy rách ra.
Ôi mẹ ơi! Câu này anh ta có nên ghi ra hay không?
Anh ta khẽ khàng liếc nhìn khuôn mặt vô tình của sếp tổng và có thể cảm nhận được đằng sau vẻ bình tĩnh kia là cơn sóng đang trỗi dậy trong lòng.
Mặc dù Tiêu Thuần là con gái nhưng với tính cách bá đạo như Cố tổng thì anh cũng không cho phép vị trí đầu tiên trong lòng thiếu phu nhân là người khác chứ không phải anh. Dù có là con gái cũng không được.
Một giây sau, trợ lý Lâm quyết định bỏ qua câu nói đó, không ghi lại.
Khiết Thần nhìn Tiêu Thuần bằng ánh mắt lạnh như băng. Anh nhếch miệng, giọng nói vô cùng thản nhiên, thậm chí còn kiêu ngạo hơn cả Tiêu Thuần: “Sau này sẽ không phải nữa”.
Dứt lời, anh không nhìn cô nữa mà quay qua trợ lý Lâm: “Ghi chép xong chưa?”
Trợ lý Lâm lập tức đáp lại: “Xong rồi ạ! Không thiếu một chữ, vô cùng rõ ràng!”
Khiết Thần gật đầu, đứng dậy, uể oải nhả ra hai từ: “Đi thôi”.
Ạch…Cơm chưa ăn được mấy miếng mà đã đi rồi sao?
Trợ lý Lâm suy nghĩ, thấy Cố tổng rời đi không chút do dự thì anh ta cũng không dám ở lại, bèn chào tạm biệt Tiêu Thuần và vội vàng đuổi theo.
Tiêu Thuần đứng trân trân nhìn Khiết Thần rời đi. Cô ấy không gọi anh, bởi vì cô ấy biết mình không làm được…
Cho tới khi bóng dáng người đàn ông biến mất khỏi tầm mắt, cô gái mới hét vào không khí: “Khiết Thần đừng đi!”
Căn phòng trở nên yên tĩnh. Yên tĩnh tới mức khiến người ta khó thở. Tiêu Thuần nhìn bàn đầy thức ăn, những món ăn chưa từng động đũa và bật cười.
Cô ấy cười, nhưng nước mắt thì rơi xuống.
Dù là một bữa cơm mà anh cũng không muốn ăn cùng cô.
Thật lãng phí! Anh không ăn thì cô ăn. Cô sẽ ăn hết, ăn sạch.
Tiêu Thuần cầm đũa, gặp thức ăn nhét vào miệng mình. Cô ăn thục mạng, ăn tới mức không kịp nuốt. Thức ăn mắc nghẹn trong họng tới mức khó thở. Sau đó cô uống rượu, muốn nuốt trôi đống thức ăn.
Ăn quá nhanh khiến cô không nuốt nổi, cuối cùng buồn nôn. Tiêu Thuần lao ra khỏi phòng, vào nhà vệ sinh, sà xuống bồn cầu và nôn ra hết.
Cô ấy đứng trước bồn rửa mặt, nhìn chính mình trong gương. Trông cô thật chật vật. Lớp hóa trang hoàn hảo đã trôi hết, mắt cô đỏ hoe, trông thật buồn cười.
Lời nói của Khiết Thần văng vẳng bên tai cô. Anh nói, sau này không phải nữa rồi.
Buổi tối hôm nay, những lời cô nói với Khiết Thần đều là thật, chỉ duy có một câu là giả.
Người mà Hứa Tịnh Nhi thích nhất nhất không phải là cô ấy mà là Khiết Thần. Trước đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy và cả sau này có lẽ cũng vậy…
Trợ lý Lâm lái xe trở về chung cư.
Trên đường về, sếp tổng luôn tỏ ra trầm mặc. Cũng không biết anh đang nghĩ gì. Thế là trợ lý Lâm cũng không dám làm phiền. Anh ta cứ im lặng đợi chỉ thị của Khiết Thần.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 297Đôi mắt cô nhìn trực diện vào đôi mắt đen láy của Khiết Thần, không hề né tránh. Cô ấy lặp lại: “Người Hứa Tịnh Nhi thích nhất là tôi!”Trợ lý Lâm đang vui mừng bỗng nghe thấy câu nói này thì không kịp cả dừng bút. Một vệt mực dài quẹt ngang khiến tờ giấy rách ra.Ôi mẹ ơi! Câu này anh ta có nên ghi ra hay không?Anh ta khẽ khàng liếc nhìn khuôn mặt vô tình của sếp tổng và có thể cảm nhận được đằng sau vẻ bình tĩnh kia là cơn sóng đang trỗi dậy trong lòng.Mặc dù Tiêu Thuần là con gái nhưng với tính cách bá đạo như Cố tổng thì anh cũng không cho phép vị trí đầu tiên trong lòng thiếu phu nhân là người khác chứ không phải anh. Dù có là con gái cũng không được.Một giây sau, trợ lý Lâm quyết định bỏ qua câu nói đó, không ghi lại.Khiết Thần nhìn Tiêu Thuần bằng ánh mắt lạnh như băng. Anh nhếch miệng, giọng nói vô cùng thản nhiên, thậm chí còn kiêu ngạo hơn cả Tiêu Thuần: “Sau này sẽ không phải nữa”.Dứt lời, anh không nhìn cô nữa mà quay qua trợ lý Lâm: “Ghi chép xong chưa?”Trợ lý Lâm lập tức đáp lại: “Xong rồi ạ! Không thiếu một chữ, vô cùng rõ ràng!”Khiết Thần gật đầu, đứng dậy, uể oải nhả ra hai từ: “Đi thôi”.Ạch…Cơm chưa ăn được mấy miếng mà đã đi rồi sao?Trợ lý Lâm suy nghĩ, thấy Cố tổng rời đi không chút do dự thì anh ta cũng không dám ở lại, bèn chào tạm biệt Tiêu Thuần và vội vàng đuổi theo.Tiêu Thuần đứng trân trân nhìn Khiết Thần rời đi. Cô ấy không gọi anh, bởi vì cô ấy biết mình không làm được…Cho tới khi bóng dáng người đàn ông biến mất khỏi tầm mắt, cô gái mới hét vào không khí: “Khiết Thần đừng đi!”Căn phòng trở nên yên tĩnh. Yên tĩnh tới mức khiến người ta khó thở. Tiêu Thuần nhìn bàn đầy thức ăn, những món ăn chưa từng động đũa và bật cười.Cô ấy cười, nhưng nước mắt thì rơi xuống.Dù là một bữa cơm mà anh cũng không muốn ăn cùng cô.Thật lãng phí! Anh không ăn thì cô ăn. Cô sẽ ăn hết, ăn sạch.Tiêu Thuần cầm đũa, gặp thức ăn nhét vào miệng mình. Cô ăn thục mạng, ăn tới mức không kịp nuốt. Thức ăn mắc nghẹn trong họng tới mức khó thở. Sau đó cô uống rượu, muốn nuốt trôi đống thức ăn.Ăn quá nhanh khiến cô không nuốt nổi, cuối cùng buồn nôn. Tiêu Thuần lao ra khỏi phòng, vào nhà vệ sinh, sà xuống bồn cầu và nôn ra hết.Cô ấy đứng trước bồn rửa mặt, nhìn chính mình trong gương. Trông cô thật chật vật. Lớp hóa trang hoàn hảo đã trôi hết, mắt cô đỏ hoe, trông thật buồn cười.Lời nói của Khiết Thần văng vẳng bên tai cô. Anh nói, sau này không phải nữa rồi.Buổi tối hôm nay, những lời cô nói với Khiết Thần đều là thật, chỉ duy có một câu là giả.Người mà Hứa Tịnh Nhi thích nhất nhất không phải là cô ấy mà là Khiết Thần. Trước đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy và cả sau này có lẽ cũng vậy…Trợ lý Lâm lái xe trở về chung cư.Trên đường về, sếp tổng luôn tỏ ra trầm mặc. Cũng không biết anh đang nghĩ gì. Thế là trợ lý Lâm cũng không dám làm phiền. Anh ta cứ im lặng đợi chỉ thị của Khiết Thần.