Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 298

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 298Khoảng một phút sau, cuối cùng Khiết Thần cũng ngước mắt, liếc nhìn trợ lý Lâm và lên tiếng: “Tất cả những gì anh ghi chép, bán hết đi, lấy những thông tin tốt nhất nhé”.Trợ lý Lâm sững sờ, sau đó hỏi một câu: “Tất cả sao?”Anh ta đã ghi chép tới ba trang lận đấy!“Có vấn đề gì không?”Ánh mắt lạnh hun hút như gió heo may của sếp tổng khiến trợ lý Lâm ớn lạnh sống lưng. Anh ta lập tức lấp liếp: “Không có vấn đề gì, tôi lập tức đi sắp xếp!”Tổng tài bá đạo nịnh vợ là như thế. Một trợ lý nhỏ nhoi như anh ta sao có thể cảm nhận được niềm vui của những người không thiếu tiền chứ. Anh ta chỉ biết âm thầm cảm thấy chua xót mà thôi.Lúc Khiết Thần trở về chung cư thì đã là hơn chín giờ.Anh đổi giày bước vào. Nhiệm vụ đầu tiên vẫn là tìm kiếm bóng dáng Hứa Tịnh Nhi. Thói quen này không biết đã hình thành từ khi nào.Giờ này rồi, một là Hứa Tịnh Nhi ở trong phòng khách, hoặc là trong phòng ngủ. Vậy mà hôm nay cô ấy…lại ở phòng ăn và đang ăn cơm.Sao giờ cô ấy mới ăn cơm vậy?Cô Lâm bước tới gọi cậu chủ. Nhưng Khiết Thần đang dồn toàn bộ sự tập trung vào Hứa Tịnh Nhi. Anh không đáp lại. Cô Lâm nhìn theo hướng anh đang nhìn, dường như hiểu được anh đang nghĩ gì bèn bật cười và nói: “Thiếu phu nhân làm việc muộn quá, vừa mới viết xong nên giờ mới ăn cơm tối”.Cô Lâm dừng lại rồi lại nói: “Cậu chủ chắc ăn cơm rồi phải không?”Khiết Thần quay qua nhìn cô Lâm: “Vẫn chưa”“Hả?”Khi cô Lâm đang kinh ngạc thì Khiết Thần đã sải bước đi về phía phòng ăn. Cô ấy ngây người mấy giây mới phản ứng lại, vội vàng đuổi theo: “Cậu chủ, vậy để tôi đi làm thêm vài món”.Khiết Thần kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Hứa Tịnh Nhi. Anh thản nhiên nói: “Không cần đâu, chỗ này là đủ rồi”.Chỗ này sao?Cô Lâm nhìn thức ăn trên bàn, do cô ấy tưởng Khiết Thần không về nên chỉ làm có ba món cùng một món canh. Hơn nữa cô ấy nấu cũng không nhiều và thiếu phu nhân cũng ăn gần hết, số còn lại sao đủ để cậu chủ ăn chứ? Huống hồ, cậu ấy không để ý tới việc ăn lại đồ thừa của thiếu phu nhân sao?Cô Lâm vừa suy nghĩ vừa đi lấy bát đũa cho Khiết Thần. Cô ấy đặt trước mặt anh.Một giây sau cô ấy nhìn thấy cậu chủ cầm đĩa lên, thản nhiên ăn thức ăn còn lại trong đĩa, không hề tỏ ra chê bai, cứ thế ăn hết.Đây…đây là cậu chủ từ nhỏ luôn kén ăn sao?Hay đây là người khác mang bộ mặt của cậu chủ vậy?Hứa Tịnh Nhi vội hoàn thành cho xong phần tin buổi chiều, bận tới giờ mới có thời giờ ăn cơm. Bụng cô kêu lục cục, cô vốn đang ăn uống ngon lành, kết quả đột nhiên Khiết Thần ngồi xuống gắp mất thức ăn của cô.Hứa Tịnh Nhi trợn tròn mắt nhìn số thức ăn thuộc về mình cứ thế bị Khiết Thần ăn hết miếng này tới miếng khác. Ôi đau lòng quá đi!Cái ông Khiết Thần khốn khiếp này!

Chương 298

Khoảng một phút sau, cuối cùng Khiết Thần cũng ngước mắt, liếc nhìn trợ lý Lâm và lên tiếng: “Tất cả những gì anh ghi chép, bán hết đi, lấy những thông tin tốt nhất nhé”.

Trợ lý Lâm sững sờ, sau đó hỏi một câu: “Tất cả sao?”

Anh ta đã ghi chép tới ba trang lận đấy!

“Có vấn đề gì không?”

Ánh mắt lạnh hun hút như gió heo may của sếp tổng khiến trợ lý Lâm ớn lạnh sống lưng. Anh ta lập tức lấp liếp: “Không có vấn đề gì, tôi lập tức đi sắp xếp!”

Tổng tài bá đạo nịnh vợ là như thế. Một trợ lý nhỏ nhoi như anh ta sao có thể cảm nhận được niềm vui của những người không thiếu tiền chứ. Anh ta chỉ biết âm thầm cảm thấy chua xót mà thôi.

Lúc Khiết Thần trở về chung cư thì đã là hơn chín giờ.

Anh đổi giày bước vào. Nhiệm vụ đầu tiên vẫn là tìm kiếm bóng dáng Hứa Tịnh Nhi. Thói quen này không biết đã hình thành từ khi nào.

Giờ này rồi, một là Hứa Tịnh Nhi ở trong phòng khách, hoặc là trong phòng ngủ. Vậy mà hôm nay cô ấy…lại ở phòng ăn và đang ăn cơm.

Sao giờ cô ấy mới ăn cơm vậy?

Cô Lâm bước tới gọi cậu chủ. Nhưng Khiết Thần đang dồn toàn bộ sự tập trung vào Hứa Tịnh Nhi. Anh không đáp lại. Cô Lâm nhìn theo hướng anh đang nhìn, dường như hiểu được anh đang nghĩ gì bèn bật cười và nói: “Thiếu phu nhân làm việc muộn quá, vừa mới viết xong nên giờ mới ăn cơm tối”.

Cô Lâm dừng lại rồi lại nói: “Cậu chủ chắc ăn cơm rồi phải không?”

Khiết Thần quay qua nhìn cô Lâm: “Vẫn chưa”

“Hả?”

Khi cô Lâm đang kinh ngạc thì Khiết Thần đã sải bước đi về phía phòng ăn. Cô ấy ngây người mấy giây mới phản ứng lại, vội vàng đuổi theo: “Cậu chủ, vậy để tôi đi làm thêm vài món”.

Khiết Thần kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Hứa Tịnh Nhi. Anh thản nhiên nói: “Không cần đâu, chỗ này là đủ rồi”.

Chỗ này sao?

Cô Lâm nhìn thức ăn trên bàn, do cô ấy tưởng Khiết Thần không về nên chỉ làm có ba món cùng một món canh. Hơn nữa cô ấy nấu cũng không nhiều và thiếu phu nhân cũng ăn gần hết, số còn lại sao đủ để cậu chủ ăn chứ? Huống hồ, cậu ấy không để ý tới việc ăn lại đồ thừa của thiếu phu nhân sao?

Cô Lâm vừa suy nghĩ vừa đi lấy bát đũa cho Khiết Thần. Cô ấy đặt trước mặt anh.

Một giây sau cô ấy nhìn thấy cậu chủ cầm đĩa lên, thản nhiên ăn thức ăn còn lại trong đĩa, không hề tỏ ra chê bai, cứ thế ăn hết.

Đây…đây là cậu chủ từ nhỏ luôn kén ăn sao?

Hay đây là người khác mang bộ mặt của cậu chủ vậy?

Hứa Tịnh Nhi vội hoàn thành cho xong phần tin buổi chiều, bận tới giờ mới có thời giờ ăn cơm. Bụng cô kêu lục cục, cô vốn đang ăn uống ngon lành, kết quả đột nhiên Khiết Thần ngồi xuống gắp mất thức ăn của cô.

Hứa Tịnh Nhi trợn tròn mắt nhìn số thức ăn thuộc về mình cứ thế bị Khiết Thần ăn hết miếng này tới miếng khác. Ôi đau lòng quá đi!

Cái ông Khiết Thần khốn khiếp này!

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 298Khoảng một phút sau, cuối cùng Khiết Thần cũng ngước mắt, liếc nhìn trợ lý Lâm và lên tiếng: “Tất cả những gì anh ghi chép, bán hết đi, lấy những thông tin tốt nhất nhé”.Trợ lý Lâm sững sờ, sau đó hỏi một câu: “Tất cả sao?”Anh ta đã ghi chép tới ba trang lận đấy!“Có vấn đề gì không?”Ánh mắt lạnh hun hút như gió heo may của sếp tổng khiến trợ lý Lâm ớn lạnh sống lưng. Anh ta lập tức lấp liếp: “Không có vấn đề gì, tôi lập tức đi sắp xếp!”Tổng tài bá đạo nịnh vợ là như thế. Một trợ lý nhỏ nhoi như anh ta sao có thể cảm nhận được niềm vui của những người không thiếu tiền chứ. Anh ta chỉ biết âm thầm cảm thấy chua xót mà thôi.Lúc Khiết Thần trở về chung cư thì đã là hơn chín giờ.Anh đổi giày bước vào. Nhiệm vụ đầu tiên vẫn là tìm kiếm bóng dáng Hứa Tịnh Nhi. Thói quen này không biết đã hình thành từ khi nào.Giờ này rồi, một là Hứa Tịnh Nhi ở trong phòng khách, hoặc là trong phòng ngủ. Vậy mà hôm nay cô ấy…lại ở phòng ăn và đang ăn cơm.Sao giờ cô ấy mới ăn cơm vậy?Cô Lâm bước tới gọi cậu chủ. Nhưng Khiết Thần đang dồn toàn bộ sự tập trung vào Hứa Tịnh Nhi. Anh không đáp lại. Cô Lâm nhìn theo hướng anh đang nhìn, dường như hiểu được anh đang nghĩ gì bèn bật cười và nói: “Thiếu phu nhân làm việc muộn quá, vừa mới viết xong nên giờ mới ăn cơm tối”.Cô Lâm dừng lại rồi lại nói: “Cậu chủ chắc ăn cơm rồi phải không?”Khiết Thần quay qua nhìn cô Lâm: “Vẫn chưa”“Hả?”Khi cô Lâm đang kinh ngạc thì Khiết Thần đã sải bước đi về phía phòng ăn. Cô ấy ngây người mấy giây mới phản ứng lại, vội vàng đuổi theo: “Cậu chủ, vậy để tôi đi làm thêm vài món”.Khiết Thần kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Hứa Tịnh Nhi. Anh thản nhiên nói: “Không cần đâu, chỗ này là đủ rồi”.Chỗ này sao?Cô Lâm nhìn thức ăn trên bàn, do cô ấy tưởng Khiết Thần không về nên chỉ làm có ba món cùng một món canh. Hơn nữa cô ấy nấu cũng không nhiều và thiếu phu nhân cũng ăn gần hết, số còn lại sao đủ để cậu chủ ăn chứ? Huống hồ, cậu ấy không để ý tới việc ăn lại đồ thừa của thiếu phu nhân sao?Cô Lâm vừa suy nghĩ vừa đi lấy bát đũa cho Khiết Thần. Cô ấy đặt trước mặt anh.Một giây sau cô ấy nhìn thấy cậu chủ cầm đĩa lên, thản nhiên ăn thức ăn còn lại trong đĩa, không hề tỏ ra chê bai, cứ thế ăn hết.Đây…đây là cậu chủ từ nhỏ luôn kén ăn sao?Hay đây là người khác mang bộ mặt của cậu chủ vậy?Hứa Tịnh Nhi vội hoàn thành cho xong phần tin buổi chiều, bận tới giờ mới có thời giờ ăn cơm. Bụng cô kêu lục cục, cô vốn đang ăn uống ngon lành, kết quả đột nhiên Khiết Thần ngồi xuống gắp mất thức ăn của cô.Hứa Tịnh Nhi trợn tròn mắt nhìn số thức ăn thuộc về mình cứ thế bị Khiết Thần ăn hết miếng này tới miếng khác. Ôi đau lòng quá đi!Cái ông Khiết Thần khốn khiếp này!

Chương 298