Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 317
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 317Xe về đến dưới tòa nhà, Hứa Tịnh Nhi tháo dây an toàn, trước khi mở cửa xuống xe, lại nhắc nhở một câu: “20 chai rượu mạnh, nhớ chưa!”.Từ Soái ho mạnh hai tiếng, gần như nghiến răng nghiến lợi, nói: “Nhớ! Từ Soái tôi đã nói thì chắc chắn sẽ làm!”.Hứa Tịnh Nhi hài lòng xuống xe, đi vào tòa nhà.Chung cư cách biệt thự Từ Soái ở đúng một thành phố, lúc anh ta từ chung cư của Hứa Tịnh Nhi về là hơn 12 giờ, về đến nhà đã là gần hai giờ.Bận rộn cả một ngày như vậy, Từ Soái về đến nhà liền nằm luôn ra giường, chỉ muốn ngủ một giấc ngon lành.Ấy vậy mà nằm chưa được hai phút, điện thoại đã lại reo lên.Từ Soái định coi như không nghe thấy, nhưng điện thoại tắt đi lại tiếp tục reo, cứ như âm thanh ma không ngừng réo bên tai. Đầu óc anh ta không chịu được nữa, bèn cầm lên nghe.Giọng đàn ông trầm ấm phát ra, đi thẳng vào chủ đề: “Xem phim cùng cô ấy xong chưa?”.Biết ngay là Cố Khiết Thần mà!Từ Soái không vui nói: “Lời ngài căn dặn, tiểu nhân này dám không nghe sao? Yên tâm, tôi đã xem phim cùng cô ấy rồi! Có điều, anh muốn biết tình hình thì gọi điện cho vợ anh mà hỏi, sao lại làm phiền tôi!”.“Muộn rồi, tôi không muốn làm phiền cô ấy”.Từ Soái cảm giác như có một nhát dao đâm thẳng vào tim: “Vậy là anh không nỡ gọi vợ của anh dậy, nhưng lại nỡ gọi tôi dậy sao?”.“Ừ”.“…”. Anh ta đã tạo nghiệp gì, mà lại bị đôi vợ chồng này thay phiên nhau bắt nạt vậy chứ!Cố Khiết Thần im lặng một lát rồi nói tiếp: “Anh ngồi cạnh cô ấy à?”.“… Không, chẳng phải anh đã cho người mua hết cả dãy ghế rồi sao, không phải là không muốn tôi ngồi cạnh cô ấy à? Khiết Thần, không phải tôi nói anh, nhưng anh là người bảo tôi đi xem phim với cô ấy, rồi lại không cho tôi ngồi cạnh cô ấy, rốt cuộc là anh bị làm sao thế?”.Trong màn đêm tĩnh lặng, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên đầy vẻ lưu luyến: “Cô ấy không thích xem phim một mình”.Từ Soái lập tức hiểu ra.Khiết Thần muốn anh ta đi cùng nhưng vị trí của Hứa Tịnh Nhi ở bên cạnh thì chỉ thuộc về một mình anh thôi. Vì vậy Từ Soái không được ngồi bên cạnh Hứa Tịnh Nhi. Chẳng trách lúc Khiết Thần để anh ta đi đã đặc biệt nhắc nhở một câu, rằng Hứa Tịnh Nhi có thể nhìn thấy anh là được rồi…Chết tiệt! Đúng là yêu cho lắm vào!Từ Soái bị phát cẩu lương cố gắng nuốt cho trôi. Đầu anh ta bốc hỏa, tức giận bật lại một câu: “Khiết Thần, anh có bản lĩnh làm những chuyện này. Vậy có giỏi thì đi nói với Hứa Tịnh Nhi đi!”Thế nhưng Khiết Thần không nói thêm lời nào, chỉ tắt điện thoại cái bụp.“…”Quá đau lòng.Từ Soái lúc này thật lòng hi vọng Khiết Thần và Hứa Tịnh Nhi có thể ra hoa kết quả, ân ân ái ái, đừng có hành hạ một kẻ đáng thương, không nơi nương tựa như anh ta nữa.
Chương 317
Xe về đến dưới tòa nhà, Hứa Tịnh Nhi tháo dây an toàn, trước khi mở cửa xuống xe, lại nhắc nhở một câu: “20 chai rượu mạnh, nhớ chưa!”.
Từ Soái ho mạnh hai tiếng, gần như nghiến răng nghiến lợi, nói: “Nhớ! Từ Soái tôi đã nói thì chắc chắn sẽ làm!”.
Hứa Tịnh Nhi hài lòng xuống xe, đi vào tòa nhà.
Chung cư cách biệt thự Từ Soái ở đúng một thành phố, lúc anh ta từ chung cư của Hứa Tịnh Nhi về là hơn 12 giờ, về đến nhà đã là gần hai giờ.
Bận rộn cả một ngày như vậy, Từ Soái về đến nhà liền nằm luôn ra giường, chỉ muốn ngủ một giấc ngon lành.
Ấy vậy mà nằm chưa được hai phút, điện thoại đã lại reo lên.
Từ Soái định coi như không nghe thấy, nhưng điện thoại tắt đi lại tiếp tục reo, cứ như âm thanh ma không ngừng réo bên tai. Đầu óc anh ta không chịu được nữa, bèn cầm lên nghe.
Giọng đàn ông trầm ấm phát ra, đi thẳng vào chủ đề: “Xem phim cùng cô ấy xong chưa?”.
Biết ngay là Cố Khiết Thần mà!
Từ Soái không vui nói: “Lời ngài căn dặn, tiểu nhân này dám không nghe sao? Yên tâm, tôi đã xem phim cùng cô ấy rồi! Có điều, anh muốn biết tình hình thì gọi điện cho vợ anh mà hỏi, sao lại làm phiền tôi!”.
“Muộn rồi, tôi không muốn làm phiền cô ấy”.
Từ Soái cảm giác như có một nhát dao đâm thẳng vào tim: “Vậy là anh không nỡ gọi vợ của anh dậy, nhưng lại nỡ gọi tôi dậy sao?”.
“Ừ”.
“…”. Anh ta đã tạo nghiệp gì, mà lại bị đôi vợ chồng này thay phiên nhau bắt nạt vậy chứ!
Cố Khiết Thần im lặng một lát rồi nói tiếp: “Anh ngồi cạnh cô ấy à?”.
“… Không, chẳng phải anh đã cho người mua hết cả dãy ghế rồi sao, không phải là không muốn tôi ngồi cạnh cô ấy à? Khiết Thần, không phải tôi nói anh, nhưng anh là người bảo tôi đi xem phim với cô ấy, rồi lại không cho tôi ngồi cạnh cô ấy, rốt cuộc là anh bị làm sao thế?”.
Trong màn đêm tĩnh lặng, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên đầy vẻ lưu luyến: “Cô ấy không thích xem phim một mình”.
Từ Soái lập tức hiểu ra.
Khiết Thần muốn anh ta đi cùng nhưng vị trí của Hứa Tịnh Nhi ở bên cạnh thì chỉ thuộc về một mình anh thôi. Vì vậy Từ Soái không được ngồi bên cạnh Hứa Tịnh Nhi. Chẳng trách lúc Khiết Thần để anh ta đi đã đặc biệt nhắc nhở một câu, rằng Hứa Tịnh Nhi có thể nhìn thấy anh là được rồi…
Chết tiệt! Đúng là yêu cho lắm vào!
Từ Soái bị phát cẩu lương cố gắng nuốt cho trôi. Đầu anh ta bốc hỏa, tức giận bật lại một câu: “Khiết Thần, anh có bản lĩnh làm những chuyện này. Vậy có giỏi thì đi nói với Hứa Tịnh Nhi đi!”
Thế nhưng Khiết Thần không nói thêm lời nào, chỉ tắt điện thoại cái bụp.
“…”
Quá đau lòng.
Từ Soái lúc này thật lòng hi vọng Khiết Thần và Hứa Tịnh Nhi có thể ra hoa kết quả, ân ân ái ái, đừng có hành hạ một kẻ đáng thương, không nơi nương tựa như anh ta nữa.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 317Xe về đến dưới tòa nhà, Hứa Tịnh Nhi tháo dây an toàn, trước khi mở cửa xuống xe, lại nhắc nhở một câu: “20 chai rượu mạnh, nhớ chưa!”.Từ Soái ho mạnh hai tiếng, gần như nghiến răng nghiến lợi, nói: “Nhớ! Từ Soái tôi đã nói thì chắc chắn sẽ làm!”.Hứa Tịnh Nhi hài lòng xuống xe, đi vào tòa nhà.Chung cư cách biệt thự Từ Soái ở đúng một thành phố, lúc anh ta từ chung cư của Hứa Tịnh Nhi về là hơn 12 giờ, về đến nhà đã là gần hai giờ.Bận rộn cả một ngày như vậy, Từ Soái về đến nhà liền nằm luôn ra giường, chỉ muốn ngủ một giấc ngon lành.Ấy vậy mà nằm chưa được hai phút, điện thoại đã lại reo lên.Từ Soái định coi như không nghe thấy, nhưng điện thoại tắt đi lại tiếp tục reo, cứ như âm thanh ma không ngừng réo bên tai. Đầu óc anh ta không chịu được nữa, bèn cầm lên nghe.Giọng đàn ông trầm ấm phát ra, đi thẳng vào chủ đề: “Xem phim cùng cô ấy xong chưa?”.Biết ngay là Cố Khiết Thần mà!Từ Soái không vui nói: “Lời ngài căn dặn, tiểu nhân này dám không nghe sao? Yên tâm, tôi đã xem phim cùng cô ấy rồi! Có điều, anh muốn biết tình hình thì gọi điện cho vợ anh mà hỏi, sao lại làm phiền tôi!”.“Muộn rồi, tôi không muốn làm phiền cô ấy”.Từ Soái cảm giác như có một nhát dao đâm thẳng vào tim: “Vậy là anh không nỡ gọi vợ của anh dậy, nhưng lại nỡ gọi tôi dậy sao?”.“Ừ”.“…”. Anh ta đã tạo nghiệp gì, mà lại bị đôi vợ chồng này thay phiên nhau bắt nạt vậy chứ!Cố Khiết Thần im lặng một lát rồi nói tiếp: “Anh ngồi cạnh cô ấy à?”.“… Không, chẳng phải anh đã cho người mua hết cả dãy ghế rồi sao, không phải là không muốn tôi ngồi cạnh cô ấy à? Khiết Thần, không phải tôi nói anh, nhưng anh là người bảo tôi đi xem phim với cô ấy, rồi lại không cho tôi ngồi cạnh cô ấy, rốt cuộc là anh bị làm sao thế?”.Trong màn đêm tĩnh lặng, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên đầy vẻ lưu luyến: “Cô ấy không thích xem phim một mình”.Từ Soái lập tức hiểu ra.Khiết Thần muốn anh ta đi cùng nhưng vị trí của Hứa Tịnh Nhi ở bên cạnh thì chỉ thuộc về một mình anh thôi. Vì vậy Từ Soái không được ngồi bên cạnh Hứa Tịnh Nhi. Chẳng trách lúc Khiết Thần để anh ta đi đã đặc biệt nhắc nhở một câu, rằng Hứa Tịnh Nhi có thể nhìn thấy anh là được rồi…Chết tiệt! Đúng là yêu cho lắm vào!Từ Soái bị phát cẩu lương cố gắng nuốt cho trôi. Đầu anh ta bốc hỏa, tức giận bật lại một câu: “Khiết Thần, anh có bản lĩnh làm những chuyện này. Vậy có giỏi thì đi nói với Hứa Tịnh Nhi đi!”Thế nhưng Khiết Thần không nói thêm lời nào, chỉ tắt điện thoại cái bụp.“…”Quá đau lòng.Từ Soái lúc này thật lòng hi vọng Khiết Thần và Hứa Tịnh Nhi có thể ra hoa kết quả, ân ân ái ái, đừng có hành hạ một kẻ đáng thương, không nơi nương tựa như anh ta nữa.